Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 57

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 57 - Chương 56: Âm đệ
Prev
Next

Vì Dung Y bày trò, Yến Ly bị đẩy vào thế phải đối đầu với Hồng Diệp.

Nhìn thấy vẻ mặt oán hận của đối phương đang chằm chằm nhìn mình, nàng im lặng trong chốc lát rồi khẽ liếc mắt về phía Dung Y.

Vừa quay sang đã thấy đối phương cũng đang nhìn mình với vẻ mặt đầy mong đợi, Yến Ly tức khắc cảm thấy đầu đau như búa bổ, chỉ đành cứng da đầu mà nhìn thẳng Hồng Diệp.

"Dung Y, ngươi nói chỉ cần ta đánh thắng đồ đệ của ngươi, thì cũng xem như ta thắng ngươi có đúng không?" Hồng Diệp híp mắt nhìn Dung Y hỏi.

"Đúng vậy!" Dung Y vô cùng chân thành gật đầu đáp:

"Chỉ cần ngươi thắng được đồ đệ của ta, coi như ngươi thắng ta rồi. Chẳng lẽ ngươi lại sợ một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé như nàng sao?"

"Hừ!" Hồng Diệp lạnh lùng hừ một tiếng: "Một kẻ Kim Đan hèn mọn, ta còn sợ nàng không thành?"

Yến Ly: "……"

Đại ca à, người không sợ chứ ta sợ lắm đó! Ta thật sự sợ bị người ta đánh chết luôn đây này!

Nghĩ vậy, ánh mắt Yến Ly nhìn về phía Dung Y càng thêm phần oán niệm.

"Vậy quyết định như thế đi." Dung Y nói xong, vừa lúc quay đầu chạm phải ánh mắt đầy oán trách của Yến Ly. Nàng trực tiếp làm lơ như không thấy, thản nhiên nói: "Tiểu Ly Nhi, thanh danh của vi sư toàn bộ trông cậy vào ngươi đó."

Yến Ly giật giật khóe môi, nói: "Ta thật sự chẳng muốn vì thanh danh của người mà ra trận chút nào đâu!"

"Đừng nha Tiểu Ly Nhi, đối phương đang bừng bừng ý chí chiến đấu kìa. Nếu ngươi không nghiêm túc ứng phó, khả năng sẽ mất mạng như chơi đó ~" Dung Y vừa ấn vai nàng vừa cười nói.

"Sư tôn, kiếp trước ta có nợ tiền người không mà sao người lại đối xử với đồ đệ của mình như vậy hả?!" Yến Ly nhìn nàng, không nhịn được nữa mà thốt lên.

Dung Y lại vỗ vai Yến Ly, tiến đến bên tai nàng hạ thấp giọng: "Hồng Diệp dùng kim, trên kim có độc."

Nói xong, nàng liền thẳng tay đẩy Yến Ly về phía Hồng Diệp.

Yến Ly: "???"

"Nhóc con, ta vốn dĩ không muốn làm ngươi bị thương, muốn trách thì trách sư tôn của ngươi đi!" Hồng Diệp nói xong liền giơ tay vung lên, dưới ánh nắng chói chang, vài đạo hàn quang lướt tới hướng về phía Yến Ly.

Nhờ có lời nhắc nhở vừa rồi của Dung Y, Yến Ly gần như phản xạ theo bản năng, nghiêng mình lách đi, né tránh mấy cây ngân châm kia.

"Phản ứng của ngươi cũng nhanh đấy!" Hồng Diệp thấy vậy lại vung tay áo, ngân châm như mưa rào rải về phía Yến Ly.

Yến Ly định thần lại, mạt kiếm quang trong tay bỗng lóe lên như điện xuyệt. Nàng trực tiếp dùng kiếm khí cuốn lấy đám ngân châm vào vòng xoáy quanh thân kiếm, rồi xoay cổ tay vung lên. Đám ngân châm hỗn loạn mang theo lôi điện lập tức phản đòn, lao ngược về phía Hồng Diệp.

Hồng Diệp nhướng mày, thân hình phiêu dật khẽ nhoáng lên né tránh. Hắn vừa định mở miệng thì chợt nhận ra Yến Ly đã biến mất khỏi tầm mắt. Gần như theo bản năng, hắn vung tay về phía sau, lòng bàn tay tụ tập linh lực chặn đứng nhát kiếm đánh lén của Yến Ly. Ngay sau đó, tay kia của hắn cũng thừa cơ muốn dùng ngân châm tấn công nàng.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, toàn thân Yến Ly bỗng bùng nổ lôi quang. Những tia sét vàng rực từ người nàng lập tức lan truyền sang người Hồng Diệp.

Lôi đình chi lực từ trước đến nay vốn vô cùng bá đạo. Mặc dù lúc này tu vi của Hồng Diệp đang chiếm ưu thế, nhưng vẫn bị luồng điện từ chiêu đánh lén của Yến Ly làm cho tê liệt.

Yến Ly thừa thắng xông lên, trong chớp mắt nàng quát khẽ một tiếng, dồn hết sức bình sinh chém xuống một nhát.

Hồng Diệp trợn tròn mắt, tứ chi phản ứng cực nhanh theo bản năng. Hắn tức tốc thu tay, lùi mạnh về phía sau một bước, lúc này mới kịp tránh khỏi cảnh tượng thảm hại bị chém làm đôi.

Nhìn Yến Ly vẫn đang tỏa ra những tia điện quanh thân, đồng tử của Hồng Diệp khẽ co rút lại.

Yến Ly trước mắt này, nếu để nàng trưởng thành thì e rằng còn phiền toái hơn Dung Y nhiều. Lôi linh căn vốn là loại linh căn hiếm thấy, hơn nữa sức mạnh lại cực kỳ bá đạo, đôi khi còn có thể phản phệ chính chủ nhân của nó. Vậy mà Yến Ly chỉ với tu vi Kim Đan trung kỳ đã có thể thao tác linh căn nhuần nhuyễn đến thế, chuyển hóa toàn bộ linh lực bản thân thành lôi đình. Nếu không phải hắn có tu vi cao thâm áp chế, sợ rằng vừa rồi đã bị đánh đến mức trong sống ngoài cháy, khét lẹt rồi.

"Tiểu Hồng Diệp, cố lên nha, đừng để Tiểu Ly Nhi nhà chúng ta đánh cho ra bã đó ~"

Dung Y đứng cách đó không xa vẫn không quên đổ thêm dầu vào lửa.

Hồng Diệp tức khắc đen mặt, nhìn Yến Ly, không nhịn được mà thốt lên: "Ngươi rốt cuộc là nghĩ quẩn cỡ nào mà lại đi bái nàng ta làm sư phụ vậy?"

Yến Ly trầm mặc trong giây lát, rồi đáp: "Ta cũng muốn biết lắm đây."

Nhưng ngoài miệng nói vậy, tay Yến Ly vẫn không ngừng rút kiếm lao thẳng về phía Hồng Diệp. Lúc này Hồng Diệp không dám đại ý thêm nữa. Luận về thể thuật, hắn vốn không phải đối thủ của kiếm tu, nếu đối đầu trực diện thì thật sự lành ít dữ nhiều, chi bằng cứ vờn như thả diều, chậm rãi tiêu hao linh lực của nàng.

Rốt cuộc, nếu chỉ đơn thuần so bì về linh lực, Yến Ly vẫn không thể nào bằng hắn được.

Yến Ly đương nhiên cũng nhận ra ý đồ của hắn, nàng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đối phương một cái khiến Hồng Diệp cảm thấy không tài nào hiểu nổi.

Hắn một mặt vừa kéo giãn khoảng cách với Yến Ly, một mặt tìm cách tiêu hao sức lực của nàng. Nhưng bản năng phòng bị của Yến Ly rất mạnh, mỗi lần Hồng Diệp muốn đánh lén đều bị nàng nhanh nhẹn tránh thoát, lẩn lướt trơn tru như một con cá nhỏ.

Hồng Diệp bây giờ cũng chẳng biết mình đang tra tấn nàng, hay là đang tự tra tấn chính mình nữa.

Tình huống hiện tại chính là: Hồng Diệp đánh không trúng Yến Ly, mà Yến Ly cũng chẳng thể chạm được tới hắn.

Tuy rằng Hồng Diệp có thể dùng tu vi mạnh mẽ để áp chế Yến Ly, nhưng rốt cuộc cái danh tiền bối Nguyên Anh vẫn đè nặng trên vai. Hắn là người cực kỳ trọng thể diện, loại chuyện vứt bỏ mặt mũi để bắt nạt kẻ yếu thế này, hắn thật sự làm không nổi.

Nói về độ ác nhân thì Dung Y so với hắn còn muốn hơn vài phần. Bởi vì Dung Y căn bản chẳng coi trọng thể diện là gì, chuyện ỷ lớn hiếp nhỏ nàng ta làm không thiếu lần nào!

Dung Y đứng một bên xem đến mức sắp ngáp dài.

Thế nhưng đột nhiên, sắc mặt nàng đại biến.

Chỉ trong nháy mắt, đất trời bỗng dưng phong vân biến ảo, không trung trở nên âm trầm, đen kịt tựa như màn đêm buông xuống.

"Không xong rồi!" Hồng Diệp biến sắc, nhìn về phía Dung Y gắt lên: "Xem chuyện tốt mà ngươi gây ra kìa, ta không rảnh chơi với các ngươi nữa!"

Hồng Diệp vừa dứt lời, cả người đã trong nháy mắt bỏ chạy, tốc độ chạy trốn có thể nói là hạng nhất.

"Ơ!" Yến Ly trợn mắt há mồm nhìn đối phương chạy mất hút. Ngay sau đó, nàng cảm nhận được trong không khí một cảm giác ẩm ướt, dính nhớp đầy khó chịu, bất giác khẽ nhíu mày.

"Sư tôn." Yến Ly không nhịn được mà nhìn về phía Dung Y.

Ánh mắt Dung Y trầm xuống, hiếm khi không còn vẻ đùa cợt thường ngày: "Ngươi mau đi trốn đi, đừng lên tiếng."

Yến Ly chớp chớp mắt, vẫn chưa hiểu rõ nguyên do vì sao.

"Trốn? Có thể trốn đi đâu được chứ? Dung Y, bổn tọa không đi tìm ngươi, vậy mà chính ngươi lại tự dẫn xác đến nơi trục xuất này."

Một giọng nói âm u bỗng nhiên vang lên. Ngay sau đó, một nữ tử vận hắc y với khí chất thâm trầm hiện ra, nàng ta ngồi trên một chiếc kiệu mềm do bốn gã đại hán khiêng, đột ngột xuất hiện trước mặt hai người.

Khí thế áp bức khiến người ta run sợ tỏa ra từ nữ tử kia làm Yến Ly cũng không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Nhưng qua đó, nàng cũng xác định được một sự thật: nữ tử kia là một tồn tại khủng bố bậc Hóa Thần kỳ, ngay cả bốn kẻ khiêng kiệu cũng đều là đại năng bậc Xuất Khiếu kỳ.

Người đàn bà này rốt cuộc là thần thánh phương nào, mà lại có thể khiến bốn đại năng Xuất Khiếu kỳ cam tâm tình nguyện làm phu khiêng kiệu cho mình?

"Làm gì mà căng thế, chẳng phải chỉ là nơi trục xuất thôi sao? Ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ngươi quản được ta chắc?" Dung Y bĩu môi đáp.

"Cái miệng của ngươi vẫn cứ không biết điều như trước nhể." Nữ tử kia cười lạnh một tiếng.

"Ai nha, mấy trăm năm rồi, ngươi thấy ta có bao giờ biết lấy lòng ai chưa?" Dung Y liếc xéo nàng ta một cái: "Ta việc gì phải đi lấy lòng kẻ khác, chính mình vui vẻ không phải tốt hơn sao?"

"Dẹp chuyện đó qua một bên đi, Âm Đệ, ngươi tới đây làm gì?" Dung Y lười biếng nhìn nàng ta nói:

"Nhìn bộ dạng này của ngươi, mấy năm nay ở cái nơi trục xuất này sống cũng không tệ nhỉ."

Yến Ly lập tức trầm mặc, ánh mắt thâm trầm.

Rõ ràng, kẻ tên Âm Đệ này chính là một ma tu danh bất hư truyền.

"Chậc, xem ra ngươi sống cũng khá đấy chứ. Ta chẳng qua chỉ ghé chân nghỉ tạm, dạy dỗ tên chưởng quầy kia một chút, vậy mà bọn họ đã đi tìm ngươi tới rồi sao? Ta còn tưởng cùng lắm cũng chỉ là tên Hồng Diệp kia quay lại thôi chứ." Dung Y bĩu môi nói.

"Ngươi nên biết, tại nơi trục xuất này có biết bao nhiêu kẻ muốn lấy mạng ngươi. Đương nhiên, bổn tọa cũng không ngoại lệ." Âm Đệ cười lạnh một tiếng.

Nàng ta khẽ búng đầu ngón tay, sương đen tức khắc ngưng tụ thành một mũi tên sắc nhọn, lao vút về phía Dung Y.

Mục tiêu nhắm thẳng vào giữa mày Dung Y.

Yến Ly theo bản năng mà thắt tim lại, lo lắng tột độ.

Thế nhưng Dung Y hiển nhiên không cần nàng phải lo lắng thay cho mình. Chỉ thấy nàng xòe tay ra, một chuôi trường kiếm màu bạc liền xuất hiện trong lòng bàn tay. Nàng nhẹ nhàng vung lên, kiếm khí thanh thoát lập tức đánh tan mũi tên đen kịt kia.

"Chậc, sao mấy trăm năm trôi qua mà thực lực của ngươi vẫn chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Ngươi không nghĩ rằng chỉ dựa vào chiêu này mà đòi làm ta bị thương đấy chứ?" Dung Y trào phúng.

"Biết không Dung Y, nhiều năm qua đi như vậy, chuyện thành công nhất mà ngươi từng làm chính là dạy cho bổn tọa một bài học." Âm Đệ bỗng nhiên giơ tay phải lên, đáy mắt hiện lên một tia âm hiểm.

"Muốn làm tổn thương một người, không nhất thiết phải sát hại kẻ đó, mà có thể nhắm vào người thân cận nhất của nàng ta, khiến nàng ta phải sống trong thống khổ tột cùng."

Dứt lời, Âm Đệ đột nhiên siết chặt bàn tay phải. Yến Ly đang đứng phía dưới hoàn toàn không kịp phòng bị, chỉ cảm thấy không gian quanh thân như bị ép chặt kịch liệt. Nàng giống như một luồng khí nằm gọn trong lòng bàn tay Âm Đệ, bị bóp nghẹt tàn nhẫn. Yến Ly có thể nghe rõ mồn một tiếng kiếm cốt toàn thân mình đang vỡ vụn, đứt gãy từng khúc một.

Cơn đau thấu xương khiến nàng thét lên một tiếng thảm thiết, đôi mắt trợn trừng rồi lập tức mất đi thần sắc, cả cơ thể mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.

"Tiểu Ly Nhi!" Dung Y kinh hoàng thốt lên, nhanh như chớp lao đến đỡ lấy nàng vào lòng. Nàng vội vàng nắm lấy cổ tay Yến Ly, dùng linh lực kiểm tra mạch đập và tình trạng thương thế trong cơ thể đồ đệ.

Vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt, không cách nào che giấu nổi.

"Yên tâm, bổn tọa vẫn chưa muốn lấy mạng nàng ta, chẳng qua là muốn nàng ta nếm trải một chút nỗi đau đoạn cốt sai kinh mà năm đó ngươi đã ban cho bổn tọa thôi." Âm Đệ cười lạnh một tiếng: "Rốt cuộc thì, trực tiếp giết chết nàng ta chẳng phải sẽ mất vui sao?"

Gương mặt Dung Y hiện lên một tia tàn nhẫn cực hạn. Trường kiếm màu bạc trong tay nàng rời khỏi lòng bàn tay, lao vút lên không trung rồi hóa thành hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm, không chút lưu tình mà trút xuống hướng về phía Âm Đệ.

Âm Đệ vội vã nhảy ra khỏi kiệu mềm. Thế nhưng hàng vạn thanh phi kiếm kia vẫn bám đuổi không buông, như muốn đâm xuyên qua người nàng ta mới chịu dừng lại.

Chỉ thấy quanh thân Âm Đệ bỗng nhiên ma khí cuộn trào, nàng ta nhanh tay kết ấn, dưới chân lập tức xuất hiện một trận pháp màu tím bao phủ toàn thân. Nữ tử ấy nở nụ cười nửa miệng nhìn Dung Y, ngay sau đó, ánh tím rực sáng chói mắt, Âm Đệ liền biến mất hút cùng luồng sáng ấy.

Nàng ta chỉ để lại bốn gã phu khiêng kiệu bậc Xuất Khiếu ở lại.

Dung Y đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn bốn người bọn họ lấy một cái. Nàng vươn tay bế ngang Yến Ly lên, sải bước đi thẳng về phía khách điếm.

Cũng chính vào lúc này, đám phi kiếm vì mất đi mục tiêu nên lập tức chuyển hướng, nhắm thẳng đầu mâu vào bốn gã phu khiêng kiệu. Ngay khoảnh khắc Dung Y ôm Yến Ly bước vào cửa khách điếm, bốn tiếng kêu thảm thiết đồng loạt vang lên xé toạc không gian.

Ngay sau đó, thanh trường kiếm màu bạc liền quay trở lại bên cạnh Dung Y, hòa nhập vào trong cơ thể nàng.

"Đi chuẩn bị cho ta một cái thùng gỗ, nấu nước nóng xong thì mang lên đây." Khách điếm rõ ràng đang vắng lặng không một bóng người, vậy mà Dung Y vẫn cất lời.

Đáy mắt nàng là sát ý chưa từng che giấu.

"Nếu không muốn chết, thì mau đi làm đi."

Nói đoạn, nàng ôm Yến Ly lên lầu, đá văng cửa phòng của hai người trước mặt rồi bước vào.

Ngay lúc này, không gian dưới tầng một bỗng nhiên dao động, gã chưởng quầy cùng đám khách nhân vốn dĩ đã biến mất từ trước đột ngột xuất hiện trở lại.

Gương mặt kẻ nào kẻ nấy đều tái mét, không còn một giọt máu.

Người ngoài không thấy rõ, nhưng đám người ở đây lại nhìn thấu tất cả. Dung Y căn bản còn chưa thực sự ra tay, vậy mà bốn gã tu sĩ bậc Xuất Khiếu kia lại không hề có sức phản kháng, trực tiếp bị đám phi kiếm chém thành thịt vụn.

Không, phải nói là bọn chúng cũng có ý định phản kháng, nhưng căn bản chẳng có ý nghĩa gì.

Đao kiếm của bọn chúng khi đối diện với phi kiếm của Dung Y thì chẳng khác nào tờ giấy mỏng manh, dễ dàng bị xé nát.

Tất thảy những điều này hoàn toàn không giống với tu vi mà một tu sĩ Hóa Thần kỳ nên có. Cảm giác này giống như nàng đã phá cảnh, tiệm cận với tu vi Đại Thừa kỳ vậy.

Thế nhưng trên thế gian này, đừng nói là Đại Thừa kỳ, ngay cả tu sĩ Phá Cảnh kỳ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn Đại Thừa kỳ thì đã gần một ngàn năm nay chưa từng xuất hiện.

Dung Y này… rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
Tháng 7 11, 2025
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Tháng 7 13, 2026
Người Là Nắng Ấm_truyenles.net
Người Là Nắng Ấm
Tháng 6 28, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
Truyện Les Hay
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
158 Tháng 7 10, 2025
157 Tháng 7 10, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved