Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 17
Khi dải lụa đen che khuất hoàn toàn chút ánh sáng cam mờ ảo cuối cùng, thế giới của Han Ji-won bỗng chốc thu hẹp lại trong một khoảng không tăm tối, tịch mịch. Nhưng sự tăm tối này không mang lại bình yên, mà nó giống như một chiếc kính lúp vô hình, phóng đại mọi thanh âm, mọi luồng nhiệt lượng và cả những đụng chạm ám muội của kẻ phía sau lên gấp trăm, gấp ngàn lần.
Mất đi thị giác, cơ thể ba mươi ba tuổi của đại minh tinh trở nên nhạy cảm đến mức đáng sợ. Nàng có thể nghe rõ tiếng vải lụa của chiếc đầm dạ hội trượt dài trên làn da, tiếng thở dốc dồn dập đầy bất lực của chính mình, và đặc biệt là tiếng cười khẽ, trầm thấp đầy vô sỉ của Vô Kỳ ngay sát bên vành tai.
"Chị Ji-won, trốn trong bóng tối… chị có ngửi thấy mùi của tôi rõ hơn không?"
Giọng nói tiếng Anh lười biếng của Vô Kỳ như một thứ ma âm mê hoặc, len lỏi qua màng nhĩ, đánh thẳng vào trung khu thần kinh của Han Ji-won. Chưa kịp để nàng thốt lên lời mắng nhiếc, Vô Kỳ đã buông lỏng hai cổ tay đang bị khóa chặt của nàng ra. Nhưng sự tự do ấy chỉ kéo dài trong một phần mười giây, bởi ngay sau đó, bàn tay nóng bỏng như lửa của cô gái hai mươi mốt tuổi đã thô bạo luồn qua eo, giữ chặt lấy vùng bụng phẳng lỳ, ép sát cơ thể Han Ji-won nằm rạp xuống tấm đệm giường xô lệch.
Ách…!
Han Ji-won thốt lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Tấm lưng trần của nàng mướt một tầng mồ hôi mỏng, dán chặt vào lớp vải áo hoodie đen đầy dã tính của Vô Kỳ.
Sự khống chế hoàn toàn từ phía sau trong tình trạng mù lòa đẩy kích thích tâm lý của người phụ nữ hướng nội lên đến đỉnh điểm của sự sa đọa. Nàng không biết bàn tay hư hỏng kia sẽ chạm vào đâu tiếp theo, không biết nụ hôn thô bạo kia sẽ rơi xuống vị trí nào. Sự vô định đó khiến cơ thể cấm dục, thanh cao suốt bao năm qua của nàng không ngừng run rẩy, từng khối cơ mềm mại tự động co thắt một cách đầy nhục nhã.
Vô Kỳ hoàn toàn nắm thóp được sự hoảng loạn đầy quyến rũ ấy. Cô cúi thấp người, đôi môi mỏng trần trụi không còn lớp khẩu trang che chắn bắt đầu gặm nhấm dọc theo bờ vai gầy guộc của Han Ji-won. Cô cắn nhẹ lên vùng da thịt nhạy cảm nơi gáy nàng, để lại những dấu răng nhạt như một lời tuyên cáo chủ quyền đầy ngạo nghễ của tuổi trẻ, rồi thong thả trượt xuống, hôn lấy dải xương quai xanh đang nhô cao theo từng nhịp thở hỗn loạn.
"Buông… ha… dừng lại…"
Lời cự tuyệt của Han Ji-won thốt ra qua kẽ răng, mềm nhũn và đứt quãng, hoàn toàn đánh mất sự lạnh lùng, uy nghiêm của một đại lão tài phiệt thường ngày. Đôi tay trần của nàng vô định quờ quạng trên ga giường, cố tìm một điểm tựa để đẩy kẻ vô sỉ này ra, nhưng ngón tay thon dài của Vô Kỳ đã chuẩn xác đan chặt lấy tay nàng, mười ngón tay mười một năm khoảng cách đan cài vào nhau, ép chặt xuống đệm.
"Dừng lại sao? Nhưng cơ thể chị… đang chào đón tôi nhiệt tình thế này cơ mà." Vô Kỳ vô sỉ thì thầm, bàn tay còn lại mang theo nhiệt độ nóng bỏng đột ngột trượt sâu xuống dưới, phá vỡ lớp phòng ngự cuối cùng dưới lớp vải lụa nhăn nhúm.
A…!
Một luồng khoái cảm mãnh liệt, thô bạo như sóng thần xộc thẳng lên đại não, khiến Han Ji-won ưỡn cong thắt lưng mảnh dẻ một cách kịch liệt. Hai chân trần của nàng vô thức cọ xát vào nhau, cố gắng thu hẹp không gian để trốn tránh sự xâm lược đầy dã tính, nhưng đầu gối của Vô Kỳ đã bá đạo chen vào giữa, cố định tư thế của nàng trong một trạng thái dâng hiến trọn vẹn nhất.
Trong bóng tối tuyệt đối của dải lụa đen, nước mắt của Han Ji-won không ngừng trào ra, thấm ướt một mảng vải lụa. Nàng nhục nhã, nàng căm hận kẻ đột nhập giấu mặt này, nhưng sâu trong góc khuất linh hồn bị kìm nén quá lâu, một ngọn lửa cuồng điên, độc chiếm ngược lại đã bị thiêu cháy hoàn toàn. Nàng không thể nhìn thấy mặt cô ta, không thể biết cô ta là ai, nhưng cái mùi hương sương đêm mát lạnh và sự thô bạo đầy mật ngọt này đã biến thành một loại gông xiềng, khóa chặt linh hồn nàng vào trò chơi tội lỗi của tuổi hai mươi mốt.
Tích! Tích! Tích!
Hệ thống camera nhiệt trên trần nhà ghi nhận một khối nhiệt lượng đỏ rực đến mức biến dạng, hai bóng người quấn chặt lấy nhau không rời trên chiếc giường lớn.
Vô Kỳ đẩy nhanh tốc độ, nụ cười tà ác dưới chiếc mặt nạ da thuộc càng lúc càng đậm. Cô muốn bẻ gãy hoàn toàn sự kiêu ngạo của đóa hoa tuyết này, muốn nàng phải hoàn toàn đầu hàng trước sự vô sỉ của mình. Đêm nay, tiếng rên rỉ run rẩy, ngọt ngào của đại minh tinh Hàn Quốc vang lên dồn dập trong căn phòng tuyệt mật, đánh dấu một bước lún sâu không thể quay đầu vào vũng bùn sa đọa đầy kích thích.