Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 18
Trong bóng tối tuyệt đối do dải lụa đen mang lại, Han Ji-won như một chiếc lá độc mộc chao đảo giữa cơn bão nhiệt đới. Khi Vô Kỳ dồn dập đẩy nhanh tốc độ, mọi tế bào trên da thịt của đại minh tinh ba mươi ba tuổi như bùng cháy. Sự trừng phạt đầy vô sỉ này không còn đơn thuần là những cái đụng chạm ám muội, mà nó đã biến thành một sự chiếm đoạt linh hồn toàn diện.
"Ưm… ha… đừng… cô gái nhỏ…"
Tiếng khóc nghẹn ngào trộn lẫn với hơi thở đứt quãng của Han Ji-won vang lên. Nàng không thể nhìn thấy gì, nhưng chính sự mù lòa ấy khiến nàng cảm nhận được một cách tàn nhẫn nhất từng thớ cơ săn chắc, từng nhịp đập rộn rã từ lồng ngực Vô Kỳ đang áp chặt sau lưng mình. Cái khoảng cách mười hai năm tuổi trẻ ấy giống như một vực sâu không đáy, kéo nàng trượt dài vào sự sa đọa mà không một cách nào có thể cứu vãn.
Vô Kỳ nghe tiếng nài nỉ yếu ớt của nữ thần, trong lòng không những không thương xót mà ngọn lửa ngông cuồng của tuổi hai mươi mốt càng bùng cháy mãnh liệt hơn. Cô cúi đầu, hàm răng trần trụi ngậm chặt lấy thùy tai nhạy cảm đang nóng bừng của Han Ji-won, khẽ cắn một cái thật sâu, đồng thời bàn tay đang thâm nhập dưới lớp lụa đột ngột nhấn mạnh, chạm đến nơi sâu kín nhất của khoái cảm.
A——!
Một tiếng hét ngọt ngào, vỡ vụn dội thẳng lên trần nhà. Toàn thân Han Ji-won co thắt dữ dội, thắt lưng mảnh dẻ ưỡn cong đến một biên độ kinh người, các ngón chân trần bấm chặt lấy tấm ga giường nhăn nhúm. Cao trào mãnh liệt ập đến như dòng điện vạn vôn thiêu rụi chút lý trí cấm dục cuối cùng của đóa hoa tuyết. Nàng gục đầu xuống gối, mồ hôi và nước mắt đầm đìa làm ướt sũng dải lụa đen đang che mắt, cơ thể run rẩy kịch liệt như một cánh bướm mỏng manh gãy cánh trong sương đêm.
Giữa sự hỗn loạn của những dải nhiệt lượng đỏ rực mà hệ thống camera nhiệt đang ghi lại, Vô Kỳ thong thả rút tay ra. Nhìn người phụ nữ thanh cao thường ngày giờ đây đang nằm thở dốc đầy quyến rũ dưới thân mình, cô khẽ nở một nụ cười thỏa mãn tột cùng.
Cô vươn tay, nhẹ nhàng tháo dải lụa đen trên mắt Han Ji-won ra.
Ánh sáng cam mờ ảo đột ngột quay trở lại, tiêu cự đôi mắt ngập nước của Han Ji-won từ từ khôi phục. Điều đầu tiên nàng nhìn thấy là chiếc mặt nạ da thuộc màu đen huyền bí che khuất nửa khuôn mặt của kẻ đột nhập, và đôi mắt sáng rực như dã thú của cô gái trẻ đang nhìn nàng từ trên cao, tràn ngập vẻ đắc ý, vô sỉ.
Han Ji-won không mắng chửi, cũng không cử động. Nàng chỉ mở to đôi mắt đỏ quạch, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Vô Kỳ qua khe hở mặt nạ, như muốn dùng ánh nhìn này khắc sâu cấu trúc võng mạc của đối phương vào đại não.
Bàn tay thon dài của Han Ji-won run rẩy nâng lên, ngón tay dính đầy mồ hôi chậm rãi vuốt ve viền chiếc mặt nạ da thuộc, rồi trượt xuống bờ môi mỏng trần trụi của Vô Kỳ. Nàng miết mạnh, miết đến mức đôi môi của cô gái trẻ hơi biến dạng, giọng nói khàn đặc, thâm trầm hắc hóa đến cực điểm vang lên:
"Đừng để tôi bắt được cô… cô gái nhỏ. Nếu không, tôi sẽ dùng dải lụa này… xích cổ cô vào chân chiếc giường này, bắt cô phải quỳ dưới chân tôi suốt đời suốt kiếp."
Lời đe dọa mang theo sự điên cuồng và khát vọng độc chiếm chiếm ngược của đại lão tài phiệt khiến Vô Kỳ khẽ rùng mình một cái, nhưng ngay sau đó, máu liều của cô lại trỗi dậy. Cô cúi xuống, hôn chớp nhoáng lên chóp mũi đẫm mồ hôi của Han Ji-won, khẽ cười:
"Tôi chờ ngày đó, đàn chị hướng nội của tôi."
Lòng bàn tay phải của Vô Kỳ bùng phát nhiệt lượng, ấn ký quả địa cầu màu bạc phát sáng qua lớp áo hoodie.
Oong——
Luồng gió không gian quét qua. Khi Vô Kỳ biến mất vào hư không, Han Ji-won ngay lập tức chống tay ngồi dậy. Nàng không màng đến thân xác rã rời, lao thẳng về phía chiếc màn hình bảo mật dưới bàn trang điểm.
Thanh tiến trình trên màn hình hiển thị:
[Phân tích hoàn tất 100%. Đã trích xuất cấu trúc xương sọ, số đo cơ thể chi tiết và dựng hình ảnh 3D nửa khuôn mặt dưới của mục tiêu. Đang đồng bộ hóa dữ liệu với mạng lưới thám tử quốc tế của tập đoàn sss.]
Nhìn biểu đồ cấu trúc xương sọ và bờ môi mỏng của Vô Kỳ được tái hiện trên màn hình, ánh mắt hướng nội của Han Ji-won rực lên một tia sáng tàn nhẫn, đầy chiếm hữu.
Tấm lưới đã dệt xong. Dù kẻ vô sỉ kia có trốn ở góc nào trên Trái Đất, ngày nàng xé toạc lớp mặt nạ đó… không còn xa nữa.