VÌ ANH LÀ CHỒNG EM - Chương 18
Trời sáng Khánh tỉnh dậy sau một giấc ngủ không đủ lắm vì tối qua hai giờ mới được ngủ ngáp nhẹ một cái rồi nhìn xuống tay của mình, Khánh mỉm cười nhìn người con gái mình yêu đang ôm lấy cánh tay mình mà ngủ trong lòng vui sướng biết bao nhưng sực nhớ lại chuyện Khánh cũng là con gái nếu Ngọc Hương mà biết được có khi nào nàng ấy sẽ câm ghét xa lánh mình không tới chừng đó chỉ toàn là đau khổ mà thôi, Khánh nhìn khuôn mặt khi ngủ của nàng như một chú mèo con ngoan ngoãn mà trong lòng không kiềm nổi xúc động
"Nếu em biết được sự thật…em sẽ còn ở cạnh anh không" Khánh thỏ thẻ nói như tiếng mũi kêu ve ve bên tay vừa đủ nghe chứ không nói quá lớn nhưng không ngờ Ngọc Hương lại nghe thấy còn mở mắt ra trả lời một cách ngây ngô
"Em sẽ luôn ở bên cạnh anh…" Khánh giật mình vì không ngờ Ngọc Hương có thể nghe thấy Khánh nói như vậy nhưng Khánh vẫn mỉm cười rồi hôn lên trán nàng một cái, cả hai cùng thức dậy Ngọc Hương lấy quần áo cho Khánh và mình nàng về phòng của nàng tắm rửa rồi lại sang phòng Khánh chỉnh quần áo cho Khánh " Anh đó…càng ngày càng phong độ em làm sao giữ nổi đây" Khánh nghe vậy cười hiền với Vợ Yêu rồi ôm lấy nàng
" Anh đây chỉ thương em thôi nếu mà không thương em chắc anh cưới thêm hai- ba cô nữa rồi" Ngọc Hương đang cài hàng áo sơ mi cho Khánh thì chợt dừng lại nàng nhéo vô vai Khánh một cái đau thấu trời vì dám nói cưới thêm vợ
" cậu muốn cưới vợ lẻ hả…hả cậu 2" Khánh bị nàng nhéo đau muốn xĩu ngang liền không chọc nàng mà nhỏ giọng xin lỗi nàng
"Uii da đau anh vợ… vợ ơii..có đâu anh thương em anh không có cưới vợ lẻ nữa đừng có nhéo anh nữa mà"
Ngọc Hương nghe vậy thì hài lòng buông Khánh ra rồi tiếp tục cài cúc áo cho Khánh rồi nàng quay sang tủ lấy ra cái áo gile đen cho Khánh, hôm nay Khánh hứa sẽ dẫn nàng ra tiệm vải xem sổ sách sẵn tiện giới thiệu cho gia nhân ở đó biết nàng là Mợ Hai sau này mọi thứ ở xưởng đều sẽ do Ngọc Hương tiếp quản Khánh đã quá mệt mỏi vì phải chạy đôn chạy đáo rồi có Ngọc Hương sẽ bớt được phần nào
Ăn sáng xong thì Khánh chở Ngọc Hương đến xưởng vải cả hai như đôi vợ chồng son mới cưới cứ nhìn nhau cười suốt rồi không ngần ngại làm những cử chỉ yêu thương nhau ai nhìn vào cũng thầm ngưỡng mộ hai người họ, Cậu Hai khôi ngô tuấn tú nhà thì giàu nứt dách đổ tường không biết bao nhiêu con gái muốn làm vợ cậu nhưng khi mọi người biết Ngọc Hương là vợ cậu hai Khánh thì càng ngưỡng mộ, hai người như đôi chim uyên sánh bước bên nhau Ngọc Hương là con nhà gia giáo xinh đẹp lại còn hiểu biết rộng như vậy là quá phù hợp với Cậu hai chứ đâu như chị gái Ngọc Dung của nàng suốt ngày se sua lại còn hung dữ như bà chằn lửa ai mà lấy phải cô chắc chắn sẽ bất hạnh
"Mình tới rồi xuống thôi em"
Khánh nắm tay Ngọc Hương bước xuống xe nàng cũng choàng tay vào tay Khánh cùng nhau bước vào tiệm vải có tiếng ở Sài Gòn, nàng không khỏi mở to mắt nhìn tiệm vải của chồng mình ôi mẹ ơi nó rộng lại còn nhiều vải đếm không xuể công nhận chồng nàng tài giỏi hơn nhiều nhưng khoang tại sao trong tiệm vải lại có con gái mà nhìn người đó cũng không giống như đang đi lựa vải cô ấy đứng ở nơi dành cho quản lý, nàng bắt đầu liếc nhẹ Khánh một cái rồi cũng không hỏi mà vẫn bước vào tiệm
" Thưa cậu 2…dạ thưa cô" người quản lý cung kính thưa gửi hai người , Khánh nhìn ông ấy rồi gật đầu như đáp lễ
" Đây là vợ tôi…một tháng ở đây em ấy sẽ tiếp quản sổ sách mua bán nên chú muốn bàn bạc thì cứ nói với cổ"
" Dạ thưa mợ hai tôi già không có mắt không biết mợ là mợ hai"
" Không có gì đâu chú không cần như vậy cứ xem con như con cháu được rồi con cần chú chỉ bảo thêm mới đúng"
Ngọc Hương ôn tồn trả lời người quản lý đánh tuổi của nàng, nàng luôn là người biết trên biết dưới dù có là mợ hai đi nữa nhưng vẫn phải biết lễ với người lớn hơn cho dù đó là người làm thuê cho mình. Người quản lý nghe vậy thì liền mỉm cười với nàng rồi mời Khánh và nàng vào trong ngồi ông ấy liền rót trà mời vợ chồng cậu, Khánh cũng nhận lấy rồi bảo ông ngồi với mình không cần phải cung kính quá như vậy
"Dạ thưa cậu…thưa mợ mới tới"
Ngọc Trinh bước đến chào hỏi Khánh và Ngọc Hương nàng dùng ánh mắt đau thương nhìn hai vợ chồng hạnh phúc kia mà không khỏi chạnh lòng, người nàng thương đang ngồi cạnh người con gái khác thì thử hỏi nàng làm sao không đau lòng được nhưng vẫn phải chấp nhận sự thật là người ấy đã có vợ và còn yêu người kia rất nhiều nên Ngọc Trinh đành ngậm ngùi
Ngọc Hương nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt mình thì liếc Khánh một cái nhẹ nhàng như muốn ám chỉ hỏi rằng đây có phải nhân tình của Chồng không vì cô gái kia nhìn không phải là người làm thuê làm mướn quần áo trên người cũng thuộc dạng lụa gấm Hà Đông chứ không phải đồ rẻ tiền làm sao người như vậy có thể ở đây làm thuê được
" Em…đây là Ngọc Trinh nữ ca sĩ phòng trà…có một số chuyện khó nói nên cô ấy bị bán làm kỷ nữ thương tình nên anh cứu cô ấy ra cho cô ấy ở đây làm…em đừng nghĩ nhiều"
" Dạ thưa mợ, em đội ơn cậu nhiều lắm…em không biết phải trả nợ cậu thế nào nên em xin ở đây làm thuê cho cậu…em bây giờ là phận tôi tớ không dám trèo cao xin mợ chỉ bảo em" Ngọc Trinh cũng sợ rằng Ngọc Hương sẽ hiểu lầm nên cũng nói là mình chỉ là mang ơn Khánh không biết trả món nợ ân tình này thế nào nên xin ở tiệm vải làm mướn trả ơn
"Năm nay cô bao nhiêu tuổi" Ngọc Hương nhìn nàng bằng ánh mắt nhẹ nhàng hơn ban nãy còn dọ hỏi tuổi tác của nàng
" Dạ thưa mợ…năm nay em hai mươi"" vậy cô bằng tuổi tôi…cứ kêu tôi là Ngọc Hương không cần phải kính nể tôi như vậy"
"Dạ thưa mợ…em phận tôi tớ không dám nói năng với chủ như vậy" Ngọc Trinh mặc dù là ca sĩ phòng trà nhưng cách ăn nói rất từ tốn lại còn biết trên biết dưới chẳng thua gì Ngọc Hương
Nàng nghe như vậy thì cũng ậm ừ bỏ qua tới lượt hỏi tội con người đang ngồi ung dung kia, Ngọc Hương cho Trinh lui xuống rồi mới quay sang hỏi Khánh
" Tối hôm qua về trễ là vì lý do này???Khánh đang uống trà nghe nàng hỏi vậy cũng sặc ho khụ khụ
"Khụ khụ…thì anh định về nói với em nhưng mà tối hôm qua em đang giận nên anh chưa nói…anh chỉ đưa cổ về đây làm thôi chứ không có tình ý gì đâu…em đừng có nghĩ bậy bạ cho anh"
" tui tạm tin…cậu hai cũng có mắt nhìn đó cứu ngay mỹ nhân vừa xinh đẹp lại tài giỏi biết hát chứ đâu như tui đây chỉ biết ăn học chứ làm gì biết hát"
Khánh nghe Ngọc Hương hờn dỗi là biết nàng ấy đang lo lắng về Khánh và Ngọc Trinh, từ nhỏ Ngọc Hương đã bị ăn hiếp lại còn bị chê bai đủ điều nên nàng ấy rất tự tin về bản thân luôn cho rằng mình không bằng ai nhưng nàng đâu biết nàng thông minh hơn nhiều lại còn tinh tế mặc dù thân gái còn chưa đầy mười tám mà nàng đã giúp cha mình trông nom nhà cửa tính toán sổ sách
" Đừng có giận mà…anh có mê gì cổ đâu…anh chỉ có mình em thôi…cười lên đi em mặt em xụ xuống kìa"
Khánh nhìn khuôn mặt trái xoan của nàng đang xụ xuống vì tức giận kia mà không thể nào nhịn được cười nhưng vừa mới cười thì bị nàng nhéo vào eo một cái rõ đau còn la lên oai oái
" uii daaa…em đừng có nhéo đauu..đauuu anhh xin lỗi mà không chọc em nữa"
" Còn dám cười em hả…anh có muốn em cho anh nhịn đói không…hay anh muốn ở đây ăn cơm với mỹ nhân" Khánh nghe nàng đang hạch sách mình thì liền phản đối kịch liệt cũng kèm theo đó là giọng điệu ngọt ngào
" mỹ nhân nào…vợ anh là mỹ nhân rồi…cơm vợ nấu là ngon nhất thế gian"
" biết điều là tốt…anh đừng có mà giấu diếm em chuyện gì…em biết được là em sẽ rời xa anh"
Khánh nghe Ngọc Hương nói sẽ rời xa mình nếu giấu diếm lừa gạt nàng câu nói này làm Khánh hơi lung lay vì Khánh đã giấu nàng về thân phận của mình điều này là điều không thể chấp nhận được ở thời hiện tại mọi thứ quá mông lung xa vời không thể nào ai chấp nhận được hai người con gái ở bên nhau có thể hạnh phúc được
———————————————Bạn tác giả sẽ sớm ra chap mới vì một số lý do khách quan là mình đã tụ trường đi học nên không thể nào ra liên tục được nhưng khi mình rảnh thì mình sẽ tranh thủ ra sớm cho các bạn đọc giả có truyện đọc nhé …i Love You <3000