Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 100

  1. Home
  2. Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão
  3. Chương 100 - 99
Prev
Next

Sau khi ghép ra được đáp án, Minh Phỉ vô cùng kinh ngạc.ㅤ

ㅤ

Theo sau đó là cảm giác sợ hãi, sốt ruột và lo lắng, bởi vì nàng đã từng đến nơi đó hai ngày, tiếp xúc với rất nhiều người trong viện dưỡng lão. Nàng sợ hãi cũng bởi vì bên trong viện dưỡng lão vẫn còn rất nhiều những người già vô tội không hề hay biết chuyện gì.ㅤ

ㅤ

Nhưng chỉ dựa vào một họa tiết thì vẫn còn khoảng cách khá xa mới có thể định luận tội phạm.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ ôm lấy Chúc Nhất Kiều, vùi mặt vào hõm vai cô, vòng tay ôm lấy eo cô. Cái ôm này giúp nàng an lòng hơn không ít. Sau nửa phút, nàng buông tay ra, nghiêng mặt hỏi.ㅤ

ㅤ

"… Tỷ tỷ, tòa án tiếp theo sẽ làm thế nào?"ㅤ

ㅤ

Nói xong, nàng cảm thấy mình hỏi quá chi tiết và sâu xa, nên đổi cách hỏi khác: "Cái này có thể trở thành chứng cứ điều tra không?"ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều trầm tĩnh đáp: "Có."ㅤ

ㅤ

"Tòa án nắm giữ quyền quyết định đối với việc này, chỉ đứng sau Quốc vương. Bởi vì sự việc này gây ra ảnh hưởng vô cùng ác liệt, liên lụy đến nhiều vấn đề quốc gia, nên sáng mai sẽ tiến hành các quy trình kiểm tra và thẩm tra tương ứng."ㅤ

ㅤ

Không biết nghĩ đến điều gì, Minh Phỉ chớp mắt một cái: "Trong lúc tiến hành thẩm tra, có bước nào là bí mật thăm dò hệ thống phòng vệ trước không? Ta nhớ lúc đi công tác ở Thái Á có nghe nói về một vụ án, Cảnh đốc địa phương khi tìm chứng cứ đã bí mật phá hệ thống phòng vệ của đối phương trước rồi mới xác định vị trí."ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều giải thích: "Tùy tình huống sẽ có cách xử lý khác nhau."ㅤ

ㅤ

"Nếu chứng cứ chỉ đích danh đối tượng cụ thể, nhân viên cảnh vụ sau khi được phê chuẩn quả thực có thể làm vậy. Nhưng mục tiêu toàn bộ viện dưỡng lão quá rộng lớn, hoặc giả thực tế nơi đó không liên quan đến viện dưỡng lão, mà chỉ là người sáng tạo ra bức bích họa —"ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ bất chợt hôn lên mặt Chúc Nhất Kiều một cái, đôi mắt sáng bừng lên.ㅤ

ㅤ

"Tỷ tỷ, ta hiểu rồi."ㅤ

ㅤ

"Theo ta quan sát, vì toàn bộ kiến trúc viện dưỡng lão đều lệch về hướng Đông ba mươi độ, nên chỗ bức bích họa cơ bản sẽ không có ánh mặt trời chiếu tới. Nếu người phụ trách không nói dối rằng nội dung bích họa xung đột với tín ngưỡng của một bộ phận người già, thì dưới tác động của nhiều nguyên nhân, những người già chắc chắn rất ít khi đến đó."ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ nói tiếp: "Thế nhưng, nơi đó lại lắp đặt một camera riêng biệt. Loại camera đó ta từng gặp khi đi công tác ở Thái Á. Lần đầu đến viện dưỡng lão ta chưa chắc chắn, nhưng hôm nay đi xem lại kỹ hơn, ta rất xác định đó chính là loại ta từng thấy, chỉ là nó được trang trí thêm một chút để che mắt."ㅤ

ㅤ

"Lần trước cùng tỷ tỷ đi Thái Á là lần thứ hai ta tham gia hội nghị học thuật. Lần đầu tiên ta đi, trường sắp xếp khách sạn rất gần khu du lịch. Ngày thứ ba của chuyến công tác, sau khi ta và Lợi Hạnh ăn tối xong quay về khách sạn thì thấy nhân viên đang thay camera ở hành lang."ㅤ

ㅤ

"Vì chiếc camera lăn đến chân ta, lúc nhặt lên trả cho nhân viên, ta đã nhìn kỹ thêm vài cái."ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều hỏi: "Là cùng một loại sao?"ㅤ

ㅤ

"Không phải chiếc đó." Minh Phỉ giải thích, "Trên bàn lắp đặt của robot sửa chữa có đặt vài loại, ta để ý đến chiếc màu đen vì ta cũng học qua về cơ khí, trông nó rất giống kiểu dáng cũ kỹ đã bị đào thải."ㅤ

ㅤ

"Ta không giỏi giao tiếp, nhưng Lợi Hạnh thấy ta cứ nhìn chằm chằm chiếc camera đó, nàng ấy hiểu ta nên lập tức bắt chuyện với nhân viên. Nhân viên nói với tụi ta rằng chiếc camera đó là sản phẩm mới nghiên cứu của một tập đoàn ở Thái Á, vì chi phí cao nhưng không thể thực hiện được công năng như mong đợi nên chỉ thích hợp đặt cạnh két sắt, họ định lắp cho những phòng tổng thống hạng sang có giá năm chữ số một đêm."ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ thong thả nói tiếp: "Viện dưỡng lão Tân Dân nằm ở vị trí hẻo lánh, vì kinh phí chính phủ có hạn nên cơ sở hạ tầng khá lạc hậu. Cho dù chiếc camera đó sau vài năm giá có giảm đi, nhưng tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt để giám sát một khu vực vốn bị 'thờ ơ'."ㅤ

ㅤ

Nhắc tới chuyện của tổ chức nghiên cứu, mắt Chúc Nhất Kiều thoáng qua một tia lạnh lẽo.ㅤ

ㅤ

Cô nắm chặt tay Minh Phỉ, ăn nốt miếng bánh đào tô trên tay nàng, sau đó truyền đạt một chỉ thị cho bộ phận kỹ thuật của tòa án, bình tĩnh chờ đợi kết quả thăm dò. Minh Phỉ không hề buồn ngủ, nàng ở bên cạnh cô, ăn hết chỗ bánh đào tô còn lại rồi hỏi một câu nàng từng hỏi trước đây.ㅤ

ㅤ

"Mục tiêu của họ thực sự là cái gọi là 'tân nhân loại' sao?"ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều đáp: "Tạm thời vẫn chưa có định luận. Ban đầu chúng ta thực sự nghĩ vậy, nhiều manh mối đều chỉ về đáp án đó. Nhưng sau đó tòa án liên hợp với nhiều nước tra ra nguồn gốc thực sự của W1215304, mới biết nó còn một tầng ý nghĩa khác."ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ hỏi: "Ta có thể biết không?"ㅤ

ㅤ

"Đây không phải bí mật quốc gia, không lâu nữa nó sẽ được ghi vào sách cổ, miễn là ngươi giữ bí mật đừng tiết lộ sớm là được."ㅤ

ㅤ

Câu cuối là Chúc Nhất Kiều trêu chọc nàng, và đúng như cô dự đoán, Minh Phỉ suýt chút nữa đã giơ tay thề rằng mình sẽ giữ bí mật.ㅤ

ㅤ

"Tầng ý nghĩa khác đó là gì vậy?"ㅤ

ㅤ

Im lặng vài giây, Chúc Nhất Kiều thốt ra bốn chữ: "Ô nhiễm, hủy diệt."ㅤ

ㅤ

—ㅤ

ㅤ

Ngày 1 tháng 1 năm Tân Lịch 168, còn tám ngày nữa là đến đêm giao thừa.ㅤ

ㅤ

Nhiều đơn vị đã bắt đầu cho nghỉ đông, mỗi khi đến lúc này, cả thành phố sắt thép đều trở nên vô cùng náo nhiệt và vui vẻ.ㅤ

ㅤ

Tòa án hôm nay bắt đầu làm việc sớm hơn một tiếng.ㅤ

ㅤ

Đúng chín giờ, ba đội thanh tra đến viện dưỡng lão Tân Dân. Sau khi trình lệnh thẩm tra cho Viện trưởng Mạc — người phụ trách cao nhất, một đội bắt đầu đo đạc, hai đội còn lại tiến hành thẩm tra từng người.ㅤ

ㅤ

Cùng lúc đó, bộ phận kỹ thuật của tòa án cũng đồng bộ quan sát quá trình thẩm tra từ xa.ㅤ

ㅤ

Trong phòng thẩm vấn ở tầng mười, Dương Du — người đã né tránh trả lời suốt đêm qua, vẫn cúi đầu như kẻ mất hồn. Đối mặt với sự thẩm vấn của Lam Lộ Bạch, thái độ của bà ta như thể đang thả hồn trên mây.ㅤ

ㅤ

Trong phòng giám sát, Mẫn Mạn chăm chú nhìn màn hình, Chúc Nhất Kiều lật xem biên bản thẩm vấn từ tối qua đến giờ.ㅤ

ㅤ

Rất nhanh, Mẫn Mạn đăm chiêu nói: "Bà ta không có tiền sử bệnh tật nào, nhưng từ tối qua đến giờ cứ như đang mộng du, hỏi gì đáp nấy mà không suy nghĩ. Nhất Kiều, ngươi cảm thấy —"ㅤ

ㅤ

Lời nói bỗng khựng lại.ㅤ

ㅤ

Trong phòng thẩm vấn, Dương Du đang đeo còng tay bỗng run rẩy như bị điện giật. Gần như ngay lập tức, sau cơn run rẩy, bà ta nhắm nghiền mắt lại. Sắc mặt Lam Lộ Bạch thay đổi đột ngột, lập tức gọi nhân viên y tế.ㅤ

ㅤ

Nhân viên y tế nhanh chóng có mặt.ㅤ

ㅤ

Khi nhận được tín hiệu từ Chúc Nhất Kiều và Mẫn Mạn, Lam Lộ Bạch bước vào phòng điều khiển, còn chưa kịp lên tiếng thì liên tiếp các cửa sổ thông báo hiện lên trên màn hình.ㅤ

ㅤ

Là Vi Linh Dục.ㅤ

ㅤ

Sắc mặt cô ấy cực kỳ khó coi: "Chánh án, Lệ Nhĩ và Chu Vi Thiến đã qua đời trong ngục. Theo giám định của ngục giam đặc biệt, trong cơ thể họ có cấy một loại chip sinh học mềm. Loại chip này một khi đã cấy vào thì máy dò thông thường không thể phát hiện ra."ㅤ

ㅤ

Lệ Nhĩ là quân bài "Rô" bị bắt đầu tiên, Chu Vi Thiến là quân bài "Tép" tự biên tự diễn vụ bắt cóc, còn Dương Du đang hôn mê được đưa đi bệnh viện chính là quân bài "Bích".ㅤ

ㅤ

Vậy thì…ㅤ

ㅤ

Còn lại quân bài "Cơ", bài Joker Đỏ và Joker Đen là ai?ㅤ

ㅤ

Ba người không hẹn mà cùng quay sang nhìn hình ảnh đo đạc tại viện dưỡng lão Tân Dân.ㅤ

ㅤ

Trong bức tranh, Viện trưởng Mạc và Phó viện trưởng Lý đứng rất gần nhau, bên cạnh họ là các quản lý cao cấp khác, phía sau là một dãy những người già nhất, sau nữa dường như phân đội theo độ tuổi, và những người đứng cuối cùng trông trẻ nhất.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ xem lướt qua bức tranh được tìm thấy này, chống cằm quan sát hồi lâu.ㅤ

ㅤ

Đây là tác phẩm tham gia cuộc thi vẽ tranh của viện dưỡng lão Tân Dân năm ngoái, cuối cùng không có chữ ký của tác giả.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ nhìn rất chăm chú, mãi đến khi Minh Tảo Tảo đi tới, chui vào lòng nàng, dụi mặt vào cánh tay nàng, nàng mới hoàn hồn hôn bé một cái.ㅤ

ㅤ

"Mẹ ơi~"ㅤ

ㅤ

"Hửm?"ㅤ

ㅤ

Minh Tảo Tảo chỉ vào bông hoa ở giữa hai vị viện trưởng, bập bẹ hỏi: "Hai người dì này là… ừm, giống mối quan hệ của mẹ và Mommy ạ?"ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ cũng không rõ chuyện này, trong tài liệu điều tra không nhắc tới, hơn nữa để tránh nghi kỵ, thường thì những người có quan hệ như vậy sẽ không cùng nhậm chức. Nàng nhìn bé, khó hiểu hỏi.ㅤ

ㅤ

"Tảo Tảo sao lại hỏi thế?"ㅤ

ㅤ

Minh Tảo Tảo vẻ mặt nghiêm túc: "Bởi vì những bạn sóc nhỏ trong rừng, khi tổ chức thi vẽ tranh, chỉ có sóc mẹ và sóc Mommy mới vẽ hoa như thế ạ."ㅤ

ㅤ

Từ đầu tháng chín đến giờ, khả năng diễn đạt của Minh Tảo Tảo tiến bộ từng ngày, hiện nay đã có thể nói những câu dài tương đối rõ ràng.ㅤ

ㅤ

Bé tiếp tục lẩm bẩm: "Các bạn nhỏ đều là bạn tốt, họ vẽ mật ong, vẽ quả hạch, vẽ cá khô…"ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ bình tâm nhìn lại, phát hiện trong bức tranh quả thực chỉ có hai người họ cùng cầm một cành hoa. Không phải một nắm, không phải một bó, mà là một cành.ㅤ

ㅤ

Suy đoán này tuy thiếu căn cứ, nhưng Minh Phỉ vẫn gửi khả năng này cho Chúc Nhất Kiều, rồi cúi đầu hôn lên khuôn mặt tròn trịa của Minh Tảo Tảo, khen bé là Đại vương Tảo Tảo thông minh nhất.ㅤ

ㅤ

Minh Tảo Tảo cười vô cùng hạnh phúc và ngọt ngào.ㅤ

ㅤ

—ㅤ

ㅤ

Ở một nơi khác với áp lực cao độ, không khí căng thẳng đến mức khó lưu thông. Khi Chúc Nhất Kiều và Mẫn Mạn đến viện dưỡng lão Tân Dân, các chuyên gia được điều từ chính phủ tới bắt đầu giải mã câu chuyện trên bức bích họa.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều vận bộ chế phục sẫm màu của tòa án, chiếc mũ đen che đi gió tuyết, ủng da dẫm lên mặt đất hỗn hợp tuyết và bùn, thỉnh thoảng phát ra tiếng động nhỏ.ㅤ

ㅤ

Sau khi Viện trưởng Mạc của viện dưỡng lão chủ động tự thú, quân đội lập tức điều một đội tới. Các sĩ quan quân đội đang đào bới hài cốt ở phía sau núi đồng loạt hành lễ với Chúc Nhất Kiều và Mẫn Mạn. Đây là sự tôn vinh dành cho hai vị Thượng tá từng phục vụ trong quân đội Victory.ㅤ

ㅤ

Hai người đáp lễ một cách chuẩn mực, y hệt dáng vẻ năm nào còn trong quân ngũ.ㅤ

ㅤ

Vị Thượng tá dẫn đầu nói: "Chánh án Chúc, hiện tại mới chỉ đào lên được một phần tư hài cốt."ㅤ

ㅤ

Ánh mắt cô ấy thoáng chút xót xa: "Theo lời khai của Mạc Tâm Lịch, số hài cốt còn lại bị chôn dưới phòng thí nghiệm ở Ma Lỵ Quốc, một phần khác nằm ở phía Đông của núi sau."ㅤ

ㅤ

Giọng Chúc Nhất Kiều rất thấp, nghe qua là sự lạnh lùng của quân nhân, hoàn toàn không có chút dao động cảm xúc nào.ㅤ

ㅤ

"Ừm, cứ theo quy trình mà xử lý."ㅤ

ㅤ

Thượng tá đáp: "Rõ."ㅤ

ㅤ

Nói xong, Chúc Nhất Kiều quay người rời đi, bước về phía tòa nhà Tây của viện dưỡng lão. Bóng dáng cao gầy như nhành tùng xanh mà tuyết lớn cũng không thể đè sụp. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy ngón tay cô khẽ cử động, như dấu hiệu của việc muốn rút súng.ㅤ

ㅤ

Nhưng cô vẫn nhẫn nại được.ㅤ

ㅤ

Cô hiểu rõ mình chỉ có thể đưa họ ra trước công lý, những việc còn lại cần sự bàn bạc chung của mười quốc gia mới có thể triệt để định tội và xử quyết.ㅤ

ㅤ

Vì thế, cô nhất định phải tiến về phía trước.ㅤ

ㅤ

Sau khi nhận được tin nhắn của Minh Phỉ, cô lần theo manh mối có khả năng này để điều tra thêm. Bộ phận thư ký gửi tới tài liệu điều tra mới nhất: Viện trưởng và Phó viện trưởng viện dưỡng lão Tân Dân quả thực có mối quan hệ thân mật.ㅤ

ㅤ

Thế là, cô lập tức lệnh cho nhân viên thẩm vấn Phó viện trưởng Lý Thủy Văn. Không ngờ nước đi này lại trực tiếp khiến Viện trưởng Mạc Tâm Lịch tự khai.ㅤ

ㅤ

Mạc Tâm Lịch thú nhận mình chính là kẻ giật dây của phòng thí nghiệm, Dương Du chỉ là một quân cờ bà ta cài vào nước Độc Lập, cũng là quân bài Bích trong nòng cốt. Bà ta thậm chí còn nói ra nơi chôn cất những đứa trẻ đã chết trong thí nghiệm, cũng như những người trưởng thành từng bị dùng làm vật thí nghiệm, và cả nơi ẩn thân thực sự của phòng thí nghiệm.ㅤ

ㅤ

Nếu muốn bà ta nói ra nhiều hơn, bà ta yêu cầu Chúc Nhất Kiều phải đến viện dưỡng lão gặp mình. Bằng không, bà ta sẽ lấy mạng của tất cả người già trong viện.ㅤ

ㅤ

"Cạch ——"ㅤ

ㅤ

Tiếng đẩy cửa vang lên dứt khoát như tiếng đạn lên nòng xé toạc không gian.ㅤ

ㅤ

Trong phòng họp chật chội của viện dưỡng lão, tay chân Viện trưởng Mạc Tâm Lịch đều bị khóa bởi xiềng xích có gắn thiết bị đo đạc, đôi mắt màu xanh lục như cành khô héo úa.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều liếc nhìn bà ta một cái rồi ngồi xuống đối diện, mặt không cảm xúc hỏi.ㅤ

ㅤ

"Thuốc giải đâu?"ㅤ

ㅤ

Mạc Tâm Lịch nhếch môi: "Chánh án Chúc, yên tâm đi, chuyện đã đến nước này, ta sẽ không nuốt lời."ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều quan sát bà ta.ㅤ

ㅤ

Cô không cho rằng Mạc Tâm Lịch là trùm cuối. Trong ba quân bài còn lại, bà ta đại khái chính là quân bài "Cơ" tượng trưng cho tình yêu và sự lãng mạn.ㅤ

ㅤ

"Nàng đang ở đâu?"ㅤ

ㅤ

Mạc Tâm Lịch: "Nàng? Quân đội Ma Lỵ Quốc bây giờ chắc đã đến căn cứ phòng thí nghiệm rồi, họ hẳn đã truyền toàn bộ tài liệu hồ sơ trong căn cứ lên mạng nội bộ. Trên đó ghi chép rõ ràng tất cả những gì ta đã làm, những gì ta phải hoàn thành, làm gì còn có 'nàng' nào nữa?"ㅤ

ㅤ

"Kẻ tổ chức vụ trộm gien xuyên quốc gia là ta, kẻ ra lệnh cho sếu trắng tấn công là ta, kẻ cấy chip vào cơ thể bốn người khác khiến họ tử vong cũng là ta. Kẻ bày ra tất cả, một tay sáng lập phòng thí nghiệm, vô số lần dắt mũi Chính phủ, quân đội và tòa án đều là ta."ㅤ

ㅤ

"Ngươi thấy hài cốt sau núi rồi chứ? Đó là cái giá phải trả cho các thí nghiệm đời đầu —"ㅤ

ㅤ

Mẫn Mạn, Thượng tá Từ và mọi người trước màn hình giám sát đã sớm phẫn nộ không kìm được. Ánh mắt Chúc Nhất Kiều lạnh lẽo, giết người không dao, một câu nói đã bóp nát sự đe dọa của Mạc Tâm Lịch.ㅤ

ㅤ

"Một phút trước khi ta bước vào phòng họp này, người tình của ngươi — Lý Thủy Văn, đã bất ngờ ngất xỉu."ㅤ

ㅤ

Một giây trước còn điên cuồng, giây sau Mạc Tâm Lịch lập tức trở nên hoảng loạn, mất phương hướng.ㅤ

ㅤ

Bà ta vùng vẫy muốn thoát khỏi xiềng xích, không ngừng hỏi: "Thủy Văn sao rồi? Ngươi nói cho ta biết, Thủy Văn sao rồi? Nàng ấy sẽ không sao đúng không?"ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều lạnh lùng nói: "Mạc Tâm Lịch, ngươi sẵn sàng gánh hết tội lỗi thay kẻ cầm đầu phòng thí nghiệm, nhưng kẻ đó sẽ không để lại cho ngươi và Lý Thủy Văn bất kỳ đường lui nào đâu."ㅤ

ㅤ

"Ngươi không còn thời gian nữa, nói cho ta biết, nàng là ai."ㅤ

ㅤ

Sự lo lắng và sợ hãi chiếm ưu thế, Mạc Tâm Lịch do dự, cố gắng tìm kiếm một tia lừa dối trong thần thái của người trước mặt.ㅤ

ㅤ

Thủy Văn sẽ không sao đâu, bà ta tự trấn an mình. Thủy Văn… sẽ không sao, bà ta lại một lần nữa khẳng định đáp án của mình, nhưng bức tường thành vừa dựng lên lại bắt đầu sụp đổ.ㅤ

ㅤ

Thủy Văn…ㅤ

ㅤ

Thủy Văn.ㅤ

ㅤ

Cuối cùng, nét mặt bà ta dần trở nên thống khổ, bà ta cười lớn trong sự đổ vỡ, khuôn mặt vặn vẹo, gân xanh nổi đầy trên ngón tay nắm chặt.ㅤ

ㅤ

"… Không có thuốc giải, sau vài tiếng nữa họ sẽ khôi phục bình thường thôi, chỉ là ta đã thêm một chút thuốc cấm để triệu chứng của họ trông giống như trúng độc."ㅤ

ㅤ

"Ta không biết nàng rốt cuộc trông như thế nào, càng không biết nàng là ai. Chúng ta đều gặp nàng thông qua một người khác. Mỗi lần gặp ta chỉ nghe thấy một chút tiếng sột soạt nhỏ, hoặc tiếng máy móc vang lên, mà cái người trung gian đó chính là —"ㅤ

ㅤ

Nói đến đây, máu tươi từ miệng bà ta phun ra, triệu chứng y hệt như người tình Lý Thủy Văn của bà ta. Trong phòng giám sát, Mẫn Mạn lập tức lao tới. Vào khoảnh khắc cuối cùng, Mạc Tâm Lịch hoàn toàn không nói nên lời, bà ta run rẩy dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, sau đó nhắm mắt xuôi tay.ㅤ

ㅤ

Mẫn Mạn chứng kiến cảnh này, mím chặt môi.ㅤ

ㅤ

Manh mối lại đứt đoạn.ㅤ

ㅤ

Cô đi tới bên cạnh Chúc Nhất Kiều, xiềng xích gắn thiết bị đo đạc phát ra tiếng vang.ㅤ

ㅤ

"Tít ——"ㅤ

ㅤ

Đây là tín hiệu thông báo sự sống đã biến mất.ㅤ

ㅤ

Tiếng vang chói tai vang vọng trong phòng. Khi những người khác vào phòng để tháo dỡ thiết bị, Chúc Nhất Kiều nhìn chằm chằm vào mặt bàn, bỗng nhiên truyền đạt chỉ thị.ㅤ

ㅤ

"Phong tỏa viện dưỡng lão Tân Dân, rà soát toàn bộ nhân viên trong viện."ㅤ

ㅤ

Thượng tá Từ chào một cái: "Rõ."ㅤ

ㅤ

—ㅤ

ㅤ

Trời sắp tối nhưng tuyết đã ngừng rơi.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ ngồi bên ban công, vừa kết thúc buổi họp nghỉ đông cuối cùng. Nàng đứng dậy nhìn về phía chân trời xa xăm, mắt thoáng chút lo lắng.ㅤ

ㅤ

Không biết hôm nay có thuận lợi không, nàng nghĩ.ㅤ

ㅤ

Đúng lúc nàng đang suy nghĩ, điện thoại trên bàn rung lên, nàng cúi xuống nhìn, là tin nhắn của Giản.ㅤ

ㅤ

[ Giản: Hi, Tiểu Phỉ. ]ㅤ

ㅤ

[ Giản: Ta đã về quê nghỉ lễ. Ta và bà ngoại có trò chuyện về những họa tiết mà bà đã dịch cho ngươi, chuyện nọ xọ chuyện kia lại nhắc đến những chuyện từ rất lâu về trước. ]ㅤ

ㅤ

[ Giản: Bà ngoại nói vào thời kỳ Lịch Cũ, thực tế tộc Timon chúng ta từng có một nhánh nhỏ. Họ dùng chung ngôn ngữ, văn tự và có tập quán sinh hoạt hoàn toàn giống chúng ta. Sau đó không biết vì sao chỉ trong một đêm họ đã biến mất. Ngày đó, các tộc nhân dựa theo dấu vết để lại đã suy đoán rằng họ di cư tập thể. Dù sao lúc đó tộc Timon vẫn sống ở vùng Tuyết Sơn giá lạnh, một số tộc nhân nảy sinh ý định rời đi cũng là điều dễ hiểu. ]ㅤ

ㅤ

[ Giản: Ta đoán, có lẽ những họa tiết ngươi thấy ở viện dưỡng lão chính là một phần chỉ dẫn sau khi họ di cư. ]ㅤ

ㅤ

Thực ra Minh Phỉ không hiểu sâu về tộc Timon, chỉ là từng nghe Giản kể qua khi tham gia thi đấu. Lúc này thấy cô ấy nói vậy, nàng liền liên tưởng đến một chuyện khác.ㅤ

ㅤ

[ Có lẽ vậy. ]ㅤ

ㅤ

[ Nếu tiện, ngươi có thể cho ta xin một địa chỉ được không? Vì bà ngoại đã giúp ta dịch họa tiết, giúp ích cho ta rất nhiều nên ta muốn gửi tặng mọi người quà năm mới, mong mọi người nhận lấy tấm lòng này. ]ㅤ

ㅤ

Giản trả lời rất nhanh.ㅤ

ㅤ

[ Giản: Ha ha ha, đừng khách khí mà. ]ㅤ

ㅤ

[ Giản: Ta và bà ngoại đều rất vui vì giúp được ngươi. Địa chỉ đây nhé —— xxxxxx ]ㅤ

ㅤ

[ Giản: Tộc Timon chúng ta ở vùng này được mệnh danh là tộc Tuyết Linh, bẩm sinh tóc vàng mắt đỏ, luôn hướng về nơi có ánh sáng, vì thế ta cũng sẽ gửi quà năm mới, quà tân hôn cho ngươi nha. ]ㅤ

ㅤ

Trò chuyện thêm một lát, đến khi đầu bếp làm xong bữa tối, 0619 tới nhắc Minh Phỉ dùng bữa, nàng mới đặt mua xong những món quà đã chọn kỹ trên mạng.ㅤ

ㅤ

Tối nay Minh Tảo Tảo ăn rất no. Sau khi ăn uống no nê, bé chơi một lát đã thấy buồn ngủ, rất ngoan ngoãn để Minh Phỉ lau mặt, rửa tay chân rồi chui vào chăn ôm gấu nhỏ ngủ thiếp đi.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ thì không thấy buồn ngủ.ㅤ

ㅤ

Nàng lên thư phòng, đăng nhập vào mạng nội bộ bắt đầu tìm kiếm về tộc Timon. So với các chủng tộc khác, vì tộc này thường cư ngụ ở Tuyết Sơn nên tài liệu liên quan khá ít.ㅤ

ㅤ

Sau khi rà soát lại trong đầu tất cả những người già từng gặp, Minh Phỉ rất chắc chắn trong viện dưỡng lão không có ai có đặc điểm ngoại hình phù hợp với tộc Timon. Nhưng điều này cũng không nói lên được gì, vì ngoại hình hoàn toàn có thể thay đổi được.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ liếc nhìn điện thoại, đã bốn tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi nàng gửi tin nhắn nhắc nhở về đặc điểm ngoại hình này cho Chúc Nhất Kiều, nhưng màn hình trò chuyện của họ vẫn dừng lại ở hình ảnh [mèo con chui bụi cỏ.gif] của nàng.ㅤ

ㅤ

Nàng không muốn làm phiền Chúc Nhất Kiều đang bận rộn, bắt đầu đọc những cuốn sách giới thiệu về nguồn gốc tộc Timon. Thời gian trôi qua từng chút một bên ánh đèn và những trang sách. Đến 12 giờ đêm, Minh Phỉ tháo kính ra, đang định quay về phòng ngủ nghỉ ngơi thì vừa đẩy cửa ra đã cảm nhận được tin tức tố của Chúc Nhất Kiều.ㅤ

ㅤ

Mùi tuyết tùng và linh sam nồng đậm hơn hẳn thường ngày.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ lập tức chạy xuống lầu, nhìn thấy Chúc Nhất Kiều trên sofa tầng một. Cô đã cởi bỏ áo choàng và áo khoác, ngay cả chiếc cúc áo cài sát cổ cũng đã được nới lỏng một hạt, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều cũng phát hiện ra nàng. Hay nói cách khác, ngay khi Minh Phỉ giải phóng tin tức tố từ tầng hai để an ủi cô, cô đã biết cái người luôn ngoan ngoãn ghi nhớ số lần nắm tay, số lần ôm, thậm chí là số lần hôn của họ đang tiến về phía mình.ㅤ

ㅤ

"Tỷ tỷ." Minh Phỉ lo lắng hỏi, "Ngươi không khỏe sao?"ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều không nói gì, cứ chăm chú nhìn nàng, như chú mèo gặp được cỏ bạc hà.ㅤ

ㅤ

Mùi tuyết tùng và linh sam lay động cành lá, chú báo gấm bị kìm nén bấy lâu đã chui ra khỏi rừng sâu. Minh Phỉ giải phóng thêm nhiều tin tức tố, ngồi xuống bên cạnh Chúc Nhất Kiều, nắm chặt tay cô hỏi.ㅤ

ㅤ

"Có phải là ——"ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều hôn nàng.ㅤ

ㅤ

Khác với tin tức tố đang dao động mãnh liệt, nụ hôn của cô lại rất dịu dàng. Hôn xong, cô lại hôn thêm một cái vào lúm đồng tiền của nàng, khẽ hỏi.ㅤ

ㅤ

"A Phỉ, ta có thể đánh dấu tạm thời lên người ngươi không?"ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ không hề do dự: "Được."ㅤ

ㅤ

Hai luồng tin tức tố quấn quýt trong phòng khách trở nên nồng nàn. Sau nhiều ngày, chú báo gấm cuối cùng cũng được thưởng thức miếng lê ngọt mà nó yêu thích nhất. Khoảnh khắc cắn xuống, nó hạnh phúc đến mức vẫy đuôi, ăn xong một miếng còn vui sướng để lại một chuỗi dấu chân trên nền tuyết.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều ngồi trên đùi Minh Phỉ, mím môi, nheo mắt nói: "Ngọt lắm."ㅤ

ㅤ

Nụ hôn ngọt, mà đánh dấu cũng ngọt.ㅤ

ㅤ

Tai Minh Phỉ nóng bừng lên.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều hỏi: "Ngươi muốn đánh dấu ta không?"ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ lắc đầu: "Tỷ tỷ đã mệt rồi."ㅤ

ㅤ

Sự thực đúng là như vậy.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều tựa đầu lên vai Minh Phỉ, mệt mỏi nhắm mắt lại như một con mãnh thú đã về tới rừng xanh.ㅤ

ㅤ

"A Phỉ, nên nghỉ ngơi rồi."ㅤ

ㅤ

"Ừm."ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ bế Chúc Nhất Kiều lên. Vừa lên tới tầng hai nàng đã phát hiện —— Chúc Nhất Kiều đã ngủ thiếp đi rồi.ㅤ

ㅤ

Ngủ một cách không hề phòng bị, hoàn toàn tin tưởng trong lòng nàng.ㅤ

ㅤ

Minh Phỉ hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. Khi bước vào phòng ngủ, nàng lại thấy nóng mặt, đắn đo nghĩ.ㅤ

ㅤ

Chúc Nhất Kiều mắc bệnh sạch sẽ rất nặng.ㅤ

ㅤ

Vậy thì, có nên thay đồ ngủ cho cô ấy không?ㅤ

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Tháng 10 10, 2025
bhtt-edited-du-tinh-kha-dai-man-nhien-255669748-1
Dư Tình Khả Đãi
Tháng 6 18, 2025
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Tháng 6 22, 2025
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Tháng 6 10, 2026
Truyện Les Hay
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
405533751-256-k272905
Vợ Đẹp
Chương 16 Tháng 7 28, 2026
Chương 15 Tháng 7 28, 2026
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Chuyển sinh tìm chị ở một thế giới khác
Chương 10 Tháng 4 26, 2026
Chương 9 Tháng 4 26, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved