Nội dung truyện
Bây giờ tốt rồi, không còn ai trong trường để giúp mình xuống cầu thang, đành phải cắn răng ôm thùng bài kiểm tra, cẩn thận từng bước một đi xuống.
Chân thì đau, nhưng vẫn phải mang giày cao gót, cái thùng hơi lớn, che mất tầm nhìn, nên nàng bị trượt chân ở 2 bật cuối cùng, những tưởng phải nằm viện vài ngày, nhưng một cánh tay vững chắc đỡ lấy nàng và cái thùng giấy.
“Cảm…- định bỏ thùng giấy xuống, rồi nói cảm ơn, nhưng lời nói chưa thốt ra hết, đã nhìn thấy một màn kinh diễm.
Con người gần 2 năm không nói chuyện với nàng, hôm nay thật khác, không còn ăn mặc nam tính thấy rõ như xưa nữa, thay vào đó là hình tượng người phụ nữ thành thục, trang điểm sắc xảo, không kém phần mạnh mẽ. Hơi bất ngờ một chút.
“Không sao?”- thấy nàng nhìn mình không chớp mắt, Dương Lâm lạnh nhạt hỏi một câu.
“Ừm..”
“Để tôi bê thùng giấy này ra xa giúp cô.”- từ tết năm nó, cả 2 nói chuyện với nhau chưa quá 10 câu, Dương Lâm đều xưng “Tôi” với nàng.