Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 45
Kẽo kẹt một tiếng.
Thẩm Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn phòng Ngu Mặc, chăm chú nhìn cô mở cửa sổ.
Gió đêm phất qua, làm rối tung mái tóc dài của Ngu Mặc, vài sợi tóc vụn lướt qua khuôn mặt nhỏ thuần khiết của cô.
Hoàng hôn nhàn nhạt, nơi chân trời hoa đã rơi xuống, ánh vàng còn sót lại của mặt trời lưu lại nơi thế gian.
Rất lâu trước kia, Ngu Mặc cũng từng giống Thẩm Sơ Vũ hôm nay, đứng dưới căn biệt thự màu xanh đá nhà Thẩm Sơ Vũ, ngẩng đầu nhìn bóng hình xinh đẹp in trên ô cửa sổ kia.
Giờ đây hai người lại đổi vị trí cho nhau.
Ngu Mặc hiếm khi thấy lạ, nghi hoặc nhìn Thẩm Sơ Vũ hỏi. "Sao cậu lại tới đây?"
Ánh mắt Thẩm Sơ Vũ nhàn nhạt, khẽ đáp. "Đi dạo ngang qua."
Ngu Mặc cảm thấy cái cớ này của Thẩm Sơ Vũ thật sự buồn cười, nghi ngờ nói. "Nhà cậu ở khu A Thượng Thành, cậu có thể đi dạo tới khu C Hạ Thành sao?"
"Đương nhiên có thể mà." Giọng nàng không lớn nhưng đáp lại vô cùng dứt khoát.
Nàng vừa mới phân hóa thành Omega, đúng lúc cơ thể yếu ớt nhất, cần nghỉ ngơi thật tốt nhưng đây cũng đồng thời là thời khắc nàng thiếu cảm giác an toàn nhất.
Mà cảm giác an toàn của nàng, tên là Ngu Mặc.
Cho nên chỉ cần nàng muốn, bất kể Ngu Mặc ở đâu, nàng đều có thể "đi dạo" tới đó.
Ngu Mặc nghiêng đầu, lại hỏi. "Vậy cậu đi dạo tới đây làm gì, chỉ để ném đồ vào cửa sổ nhà mình sao?"
Thẩm Sơ Vũ khẽ nắm lấy sợi xích của chiếc túi đeo chéo trên người, hỏi. "Cậu có thể xuống đây đi dạo với mình một lát không?"
"Đi với cậu?" Ngu Mặc khẽ nhíu mày, rõ ràng là muốn từ chối.
"Chỉ quanh nhà cậu thôi, không đi xa, được không?" Thẩm Sơ Vũ khẽ mím môi, hỏi.
Nàng đang căng thẳng, trong lòng ôm một chú thỏ nhỏ vừa mong đợi vừa thấp thỏm, nhảy thình thịch.
Theo mặt trời lặn dần, bóng tối phủ đầy người Thẩm Sơ Vũ.
Gió chầm chậm thổi tới, lướt qua mái tóc dài rối tung của nàng, lướt qua tà váy.
Chiếc váy trắng trên người nàng như một đóa hoa mềm mại, lay động trong gió đêm.
Ngu Mặc hơi dao động, hỏi. "Vậy cậu có muốn đi chợ đêm không?"
"Đi." Thẩm Sơ Vũ nhanh chóng trả lời.
Dù nàng cũng chẳng biết "chợ đêm" là gì.
Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ, trên mặt nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. "Mình nói cái này, cậu biết chợ đêm là gì không?"
Cô không tin, ngay cả xe buýt cũng không biết đi như tiểu thư nhà họ Thẩm lại biết "chợ đêm" là gì.
Thẩm Sơ Vũ lắc đầu, trong ánh mắt hiếm khi lộ ra chút ngây thơ.
Ngu Mặc ngồi bên cửa sổ, ý cười càng đậm, cố ý trêu nàng. "Vậy mà cậu còn đồng ý ngay, cậu không sợ mình đưa cậu tới chợ đêm rồi bán đi sao?"
"Cậu sẽ không làm vậy."
Bên cạnh Thẩm Sơ Vũ, đèn đường phát ra tiếng điện xì xì, chiếc đèn cũ chớp hai lần, sáng lên ánh đèn vàng nhạt.
Thẩm Sơ Vũ hơi ngẩng đầu, đường cằm xinh đẹp hiện ra, trong đôi mắt tựa hồ bạc của nàng lấp lánh những ánh sao.
Giọng điệu chắc chắn, tràn đầy tin tưởng.
Nhưng tại sao nàng lại tin tưởng mình như vậy?
Ngu Mặc nhìn đôi mắt này của Thẩm Sơ Vũ, đôi mắt mất tự nhiên chớp hai lần.
Sau đó cô né tránh ánh mắt, bước xuống khỏi cửa sổ, nói với Thẩm Sơ Vũ. "Vậy cậu đợi chút, mình xuống lầu."
Thẩm Sơ Vũ gật đầu, nhìn theo bóng lưng Ngu Mặc đáp. "Ừ."
Rất nhanh cửa nhà Ngu Mặc đã mở ra, cô vẫn mặc bộ quần áo vừa nói chuyện với Thẩm Sơ Vũ trên lầu, tiện tay xỏ một đôi giày thể thao rồi bước ra.
Thẩm Sơ Vũ nhìn Ngu Mặc đi về phía mình.
Không có sự sắp xếp của nàng ở kiếp trước, Ngu Mặc hiện tại lại một lần nữa bắt đầu cuộc sống mà nàng đã từng tự ý sắp đặt.
Ngu Mặc khóa cửa nhà và cổng sân, vẫy tay với Thẩm Sơ Vũ nói. "Đi thôi."
Thẩm Sơ Vũ hoàn hồn, ừ một tiếng, vội bước theo cô
Thôi, mình còn làm gì mà kỳ cục, xen vào chuyện ăn mặc của Ngu Mặc làm gì?
Ngu Mặc chỉ cần được vui vẻ tự tại là tốt rồi.
Thẩm Sơ Vũ và Ngu Mặc đi trên con đường mà hai người từng cùng nhau sánh vai đi qua một lần. Gió đêm phất phơ, mùi hương trên người Ngu Mặc bị gió đưa vào khoang mũi Thẩm Sơ Vũ.
Có lẽ vì vừa mới phân hóa, nàng đặc biệt nhạy cảm với mùi hương.
Cho dù trên người Ngu Mặc không có mùi tin tức tố caramel muối biển kia, vẫn lấp đầy khoảng trống nhỏ luôn tồn tại trong lòng Thẩm Sơ Vũ kể từ lúc vừa phân hóa.
Nàng lặng lẽ nhích lại gần Ngu Mặc, khẽ ngửi mùi hương trên người cô.
Vài phần tham lam lại mang theo vài phần si mê quá mức.
"Cậu đang ngửi gì vậy?" Ngu Mặc hậu tri hậu giác nhìn Thẩm Sơ Vũ bên cạnh, chóp mũi khẽ động, kỳ quái hỏi.
Thẩm Sơ Vũ ngẩn ra, thu lại hành động vừa rồi. "Không có gì… Khụ khụ…"
Thẩm Sơ Vũ hắng giọng, giả vờ như đang ngửi thứ gì đó. "Chỉ là, cậu không ngửi thấy sao? Mùi của chợ đêm."
Ngu Mặc nhìn xa về phía khu chợ đêm chỉ có thể nhìn thấy những mái che đỏ, cười một tiếng. "Chợ đêm? Còn cách nơi này xa lắm. Cậu sao cứ như Omega ấy, mũi thính vậy?"
Trong mắt Thẩm Sơ Vũ thoáng hiện vẻ chột dạ, nàng thử hỏi. "Sao nào, nếu mình là Omega thì cậu sẽ không đưa mình đi nữa à?"
Ngu Mặc nhún vai. "Nếu cậu là Omega, mình sẽ không chơi với cậu. Mình chính là muốn phân hóa thành Alpha. AO khác biệt, nữ nữ thụ thụ bất thân."
Một thoáng lạnh lẽo dâng lên, lan từ lồng ngực Thẩm Sơ Vũ đến tận năm ngón tay.
Đúng vậy, nếu chuyện mình phân hóa thành Omega bị Ngu Mặc biết, cô sẽ càng có lý do để tránh xa mình.
Mối liên kết khó khăn lắm mới nối lại được với cô, không thể vì chuyện phân hóa của mình mà đổ sông đổ biển.
Thẩm Sơ Vũ không để lộ dấu vết, giơ tay vuốt tóc, che kín miếng dán ức chế ở tuyến thể, nhắc nhở. "Vậy cậu cũng đừng quên, mình cũng là người muốn phân hóa thành Alpha."
Không nhắc tới thì thôi, một khi nhắc đến, Ngu Mặc lại nhớ ra chuyện Thẩm Sơ Vũ sẽ phân hóa thành Omega vào kỳ nghỉ hè này.
Xuất phát từ lòng tốt, Ngu Mặc nửa đùa nửa thật đề nghị với Thẩm Sơ Vũ. "Mình nói này lớp phó, cho dù bây giờ kiểm tra gen rất đáng tin nhưng cậu nói xem, dù xác suất cậu phân hóa thành Alpha là 99%, chẳng phải vẫn còn 1% có khả năng phân hóa thành Omega sao. Vẫn nên để sẵn hai loại thuốc ức chế ở nhà."
"Được, cảm ơn cậu." Thẩm Sơ Vũ khẽ gật đầu, dưới vẻ mặt lạnh nhạt ấy lại là một niềm vui tràn đầy, hơi ấm dao động trong lòng Thẩm Sơ Vũ.
Hóa ra Ngu Mặc vẫn nhớ mình sẽ phân hóa thành Omega trong kỳ nghỉ hè này.
Vừa rồi cô đang dùng cách của mình, kín đáo nhắc nhở bản thân "hoàn toàn không biết gì về tương lai".
Dưới màn đêm bao phủ, những tòa nhà cao tầng mới xây ở Hạ Thành sáng lên những màn hình lớn, trời đất đều như một biển sao.
Nơi này phồn hoa chẳng kém Thượng Thành, lại náo nhiệt hơn Thượng Thành.
Theo hai người dần đi vào chợ đêm, tiếng rao, tiếng trò chuyện quấn lấy nhau, truyền vào tai Thẩm Sơ Vũ. Trong tầm mắt nàng dần xuất hiện một quảng trường rộng lớn, những quầy hàng với đủ màu sắc mái che xếp san sát, trông lộn xộn mà có trật tự.
Thẩm Sơ Vũ đi theo Ngu Mặc bước vào "chợ đêm" mà cô nói.
Giờ này chợ đêm vừa mới bắt đầu, từng quầy hàng vừa mới làm nóng chảo dầu, dựng giá.
Làn gió đêm vốn mát mẻ dính đầy mùi dầu mỡ nồng nặc, thổi vào chiếc mũi nhạy cảm của Thẩm Sơ Vũ.
Thẩm Sơ Vũ vừa mới trải qua phân hóa, thể lực thiếu hụt, bị mùi này làm cho choáng váng, chỉ cảm thấy đầu nặng người nhẹ, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống đất.
"Cậu không sao chứ?"
Ngu Mặc thật sự bị Thẩm Sơ Vũ dọa sợ, vội đưa tay đỡ lấy nàng, tiện tay kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh quầy hàng cho Thẩm Sơ Vũ ngồi xuống.
Tay cô chỉ đặt trên cổ tay Thẩm Sơ Vũ, chỉ cảm thấy mạch đập của nàng vừa nhanh vừa mạnh, thật sự có chút dọa người.
Thẩm Sơ Vũ nhìn thấy Ngu Mặc nhíu mày, lại cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình.
Vừa rồi như vậy, không biết Ngu Mặc có nghi ngờ gì không.
Thẩm Sơ Vũ rút cổ tay khỏi tay Ngu Mặc, giả vờ chỉnh lại tóc, sờ lên sau cổ.
Miếng dán ức chế dán rất chắc, không để lộ chút dấu vết tin tức tố nào.
Thẩm Sơ Vũ nhẹ nhàng thở phào, cố chống người, xua tay. "Mình không sao."
Ngu Mặc nhìn gương mặt không còn chút máu của Thẩm Sơ Vũ, cũng không biết có phải vì ánh sáng hay không, ngay cả môi nàng cũng có vẻ tái nhợt. "Mặt cậu hình như hơi trắng."
Khuôn mặt Ngu Mặc không giống kiếp trước, viết đầy vẻ lo lắng nhưng Thẩm Sơ Vũ biết cô thật sự đang quan tâm mình dù chỉ là một chút nhàn nhạt.
"Mình chỉ hơi đói, cậu có thể mua giúp mình chút đồ ăn được không, lót dạ trước?" Thẩm Sơ Vũ vừa nói vừa ngẩng đầu, đôi mắt mang theo chút vẻ đáng thương vô tình để lộ vì cơ thể không khỏe, ngoan ngoãn yên tĩnh nhìn Ngu Mặc.
Yết hầu Ngu Mặc khẽ chuyển động, nhớ đến Thẩm Sơ Vũ trong giấc mơ vừa rồi giống một chú mèo con nằm trên người mình.
Đầu lưỡi ướt át khẽ liếm môi trên khô khốc, cô gật đầu nói. "Được."
Ngay sau đó Ngu Mặc đi đến quầy hàng bên cạnh, Thẩm Sơ Vũ nhìn cô nhanh chóng chọn hơn mười xiên đồ ăn, có thịt có rau. Đưa cho ông chủ xong, cô lại lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.
Một loạt động tác đều vô cùng thành thạo, trông như thường xuyên đến chợ đêm ăn uống.
Mùi dầu mỡ dần bị hương thơm của những món ăn xung quanh lấn át.
Làn gió đêm vừa rồi còn khiến Thẩm Sơ Vũ buồn nôn, lúc này lại cuốn theo đủ loại mùi thức ăn ập đến khiến cơ thể vốn đã yếu ớt của Thẩm Sơ Vũ sau một lần phân hóa lại càng thêm mệt mỏi.
Nàng khẽ ấn lên chiếc bụng trống rỗng, nhìn Ngu Mặc đang đứng trước quầy đồ chiên.
Đêm đã khuya, quầy hàng sáng lên ánh đèn vàng rực có tính xâm lấn cực mạnh.
Ánh đèn làm tôn người, cũng càng ưu ái mỹ nhân.
Ngu Mặc đứng dưới ánh đèn chói mắt, môi đỏ răng trắng, đẹp đến mức khiến người ta muốn ăn, chẳng gì khác ngoài thế.
Vì ra ngoài vội vàng, Ngu Mặc chỉ lấy một sợi dây buộc tóc, túm mái tóc rời rạc thành một búi sau đầu, che khuất nửa đoạn cổ thon dài. Chiếc áo thun tay ngắn đơn giản để lộ một đoạn cánh tay trắng nõn mảnh khảnh, cô vừa trò chuyện với ông chủ đang không quá bận rộn, vừa khoa tay múa chân nói gì đó.
Không biết Ngu Mặc đang nói chuyện gì với ông chủ, trên khuôn mặt nhỏ sạch sẽ của cô vẫn luôn mang theo nụ cười.
Rực rỡ như một vầng mặt trời nhỏ, chiếu sáng cả cánh đồng hoa cúc trắng nhỏ đang nở rộ trong lòng Thẩm Sơ Vũ.
Rất nhanh, xiên que chiên của Ngu Mặc đã làm xong, cô xách theo một đống đồ ăn thơm nức mùi hương đi tới trước mắt Thẩm Sơ Vũ, sau đó cô cố ý lấy ra một túi bọc một thứ gì đó đen sì, bên ngoài phủ đầy vụn bánh mì, đưa cho Thẩm Sơ Vũ. "Đây là đặc biệt gọi cho cậu."
Thẩm Sơ Vũ nhìn túi đồ vật không rõ là gì đang dần tới gần mình, hơi ngả người ra sau một chút. "Cái gì vậy?"
"Gan heo chiên đó, bổ máu." Ngu Mặc nói rồi đặt túi gan heo này vào tay Thẩm Sơ Vũ, người đang viết đầy vẻ kháng cự trên mặt. "Hôm nay cậu may mắn đấy, đây là món quán họ hôm nay mới bán, tươi ngon lắm."
"Vậy sao." Thẩm Sơ Vũ nghe đến hai chữ "gan heo", mí mắt giật giật.
Rất lâu trước đây, Thẩm lão thái thái từng lừa Thẩm Sơ Vũ ăn món gan heo bà nhất thời nổi hứng tự tay kho.
Phần bên ngoài dai dai, phần gan bên trong còn chưa thấm vị, cắn một miếng vào, đầu tiên là mặn, sau đó là đắng, khó mà nhai nhưng Thẩm Sơ Vũ càng không nuốt xuống được, gan heo lại càng dính trong khoang miệng nàng, vừa dính vừa đắng.
Khuôn mặt nhỏ mềm mại của tiểu Thẩm Sơ Vũ tủi thân đến mức nhăn thành một cục.
Tuy rằng sau đó Thẩm lão thái thái đã bồi thường cho tiểu Thẩm Sơ Vũ một loạt sữa AD Canxi nhưng từ đó về sau, Thẩm Sơ Vũ không bao giờ ăn gan heo nữa.
Thẩm Sơ Vũ nhìn túi gan heo chiên trong tay, rồi lại nhìn Ngu Mặc vừa ngồi xuống bên cạnh mình, nàng nhìn thấy sự mong đợi trong mắt cô.
Thẩm Sơ Vũ khó khăn nuốt nước bọt.
Xem ra túi gan heo này, nàng không thể không ăn.
Thật ra nhìn kỹ, thứ này cũng không đáng sợ như lúc vừa nhìn thấy, lớp vụn bánh mì vàng óng bao phủ bên ngoài, trông còn có chút giống gà que.
So với món gan heo kho bà nội làm trước đây hình như không giống lắm.
Có lẽ lần này ăn vào vẫn là… Không đến nỗi tệ.
Thẩm Sơ Vũ tự làm công tác tư tưởng cho mình, khẽ hít một hơi, thấp thỏm dùng que xiên một miếng gan heo, cắn xuống miếng gan heo đầu tiên sau hơn hai mươi năm.
Hương vị cam mơ đặc biệt đầu tiên phá vỡ lớp phòng ngự mâu thuẫn trong lòng Thẩm Sơ Vũ. Mang theo vị chua ngọt độc đáo của loại gia vị này, hương vị ấy chiếm lấy khoang miệng Thẩm Sơ Vũ.
Gan heo chiên ngoài giòn trong mềm, hoàn toàn không có cảm giác chua đắng và dính nhớp đáng sợ như hồi nhỏ.
Thẩm Sơ Vũ lại đưa miếng gan heo nhỏ còn lại trên que vào miệng.
Loại mỹ vị bình dân mà ngày thường nàng chưa từng được ăn ở khu thành thị phía trên, đã thỏa mãn cực lớn vị giác được nuông chiều của nàng.
"Ngon đúng không?" Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ liên tiếp ăn hai miếng, cảm giác thỏa mãn trong lòng lập tức tăng lên.
Cô lấy một que khác trong túi, móc miệng túi ra rồi cũng xiên cho mình một miếng.
Thẩm Sơ Vũ nhìn chiếc túi nhỏ kia, Ngu Mặc đang móc miệng túi, cách tay nàng cực gần. Thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi ấm trên mu bàn tay Ngu Mặc.
Một điểm nhỏ bé lại kín đáo như vậy khiến tim Thẩm Sơ Vũ đập thình thịch.
Nàng hoàn toàn bỏ xuống những lễ nghi Thẩm Lâm thường ngày dạy mình, không chút che giấu mỉm cười với Ngu Mặc. "Ăn ngon lắm."
Ngu Mặc nhìn nụ cười phóng khoáng mà Thẩm Sơ Vũ chưa từng để cô thấy trên gương mặt nàng, tươi tắn như tia nắng sau trận tuyết mùa đông.
Ngu Mặc không khỏi lòng dạ cuộn trào, người này thật sự không giống với nàng ấy.
Nếu nói có chuyện gì khiến người ta vui hơn việc phát hiện ra mỹ thực, vậy thì đó chính là chia sẻ mỹ thực với một người cùng chung sở thích.
Ngu Mặc thấy gan heo chiên nhận được sự công nhận của Thẩm Sơ Vũ, liền lại đưa những xiên chiên khác đến trước mặt nàng. "Cậu nếm thử cái này đi, đậu hũ thúi chiên, không thúi chút nào."
Thẩm Sơ Vũ nhìn xiên đậu hũ đen sì Ngu Mặc đưa cho mình, nửa tin nửa ngờ cắn một miếng.
Đậu hũ thúi này quả thực còn ngon hơn gan heo chiên, đúng là mỹ vị nhân gian.
Ngoài giòn trong mềm, một miếng cắn xuống còn có nước sốt đậm đà thấm vào bên trong bắn ra.
Hai chữ thôi, thỏa mãn!
Thẩm Sơ Vũ cảm thấy thật sự rất thần kỳ, những món ăn bình thường thậm chí còn rẻ tiền này vậy mà có thể tạo ra mỹ vị khiến người ta lưu luyến như thế.
Mùa hè mọi người đều thích buổi tối ra ngoài, người trong chợ đêm cũng dần đông lên.
Quảng trường này rộn ràng náo nhiệt, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ bị lạc.
Thẩm Sơ Vũ đi theo phía sau Ngu Mặc, vừa ăn vừa dạo. Hai má tựa như một chú sóc con đang trộm đậu phộng, phồng lên, lúc nào cũng chứa đầy đồ ăn.
Những lễ nghi dáng vẻ gì đó, phong thái đại tiểu thư nhà họ Thẩm, Thẩm Sơ Vũ đã giữ nguyên không thay đổi hơn hai mươi năm.
Mệt rồi, mệt thật rồi.
Chi bằng hôm nay cứ phóng túng một lần.
Đêm nay nàng không phải đại tiểu thư Thẩm gia, nàng chỉ là Thẩm Sơ Vũ.
Thẩm Sơ Vũ vừa mới cầm một phần đá bào xào từ trước cửa hàng, vừa quay đầu lại đã không thấy Ngu Mặc đâu.
Nơi này đâu đâu cũng là những cái đầu chen chúc.
Mặc dù Thẩm Sơ Vũ có lợi thế về chiều cao nhưng nàng kiễng chân nhìn khắp nơi, vẫn không tìm thấy Ngu Mặc. Phần đá bào xào trong tay tỏa ra hơi lạnh, từng chút đóng băng trái tim hoảng loạn của Thẩm Sơ Vũ.
Nàng không tìm thấy Ngu Mặc, nàng lại lạc mất Ngu Mặc rồi.
Không biết có phải vì nguyên nhân phân hóa hay không, Thẩm Sơ Vũ cảm thấy bản thân đặc biệt cô độc.
Xung quanh náo nhiệt, mọi người tụm năm tụm ba, chỉ mình nàng bị bỏ lại.
Thẩm Sơ Vũ vừa định lấy điện thoại ra gọi cho Ngu Mặc, chợt ở phía tây cách đó không xa, nàng nhìn thấy một bóng người đang đi ngược dòng người về phía mình.
Gương mặt cau có của Ngu Mặc xuất hiện trong tầm mắt Thẩm Sơ Vũ, trong lòng Thẩm Sơ Vũ nhộn nhịp, nàng cũng nhấc chân đi về phía Ngu Mặc.
Ánh đèn lúc sáng lúc tối, tiếng ồn ào nối tiếp nhau, hai người bọn họ tiến về phía nhau giữa đám đông, khó khăn đi về phía đối phương.
Cuối cùng Thẩm Sơ Vũ và Ngu Mặc hội ngộ dưới một chuỗi đèn màu nhưng Thẩm Sơ Vũ còn chưa kịp thể hiện niềm vui khi gặp lại, Ngu Mặc đã cau mày trước, thấp giọng trách mắng. "Mình nói này lớp phó đại nhân, lần sau cậu mua đồ có thể nắm lấy mình không, nếu lại đi lạc như vừa rồi thì phải làm sao?! Mình không gánh nổi trách nhiệm này đâu!"
Thẩm Sơ Vũ có thể cảm nhận được cơn giận đang bị kìm nén trong lòng Ngu Mặc, nhịp tim nàng lập tức rối loạn, những viên bi nhảy nhót trong lòng nàng cứ nhảy loạn lên, từng chút từng chút đập vào trái tim yếu ớt của nàng.
Nàng thật sự sợ Ngu Mặc sẽ vì chuyện này mà tức giận với mình, không để ý đến mình nữa.
Thẩm Sơ Vũ chủ động nhận lỗi. "Xin lỗi, là mình không đúng."
Nàng vẫn luôn cao quý như trước, vậy mà vì Ngu Mặc lại hạ thấp cái đầu kiêu ngạo của mình xuống nhưng Ngu Mặc hoàn toàn không vì lời xin lỗi này của Thẩm Sơ Vũ mà nguôi giận.
Ai biết được vừa rồi khi phát hiện Thẩm Sơ Vũ bị lạc, cô đã hoảng loạn đến mức nào.
Đám đông mênh mông, không tìm được chút manh mối nào của Thẩm Sơ Vũ, gọi điện thoại không nghe, nhắn tin cũng không trả lời.
Từng mảng tối lớn nuốt chửng trái tim Ngu Mặc, lo lắng và bực bội đan xen hành hạ.
Ngu Mặc cũng không biết tại sao mình lại như vậy, rõ ràng Thẩm Sơ Vũ đã mười sáu tuổi, trên người có tiền có điện thoại, sẽ không vì cô mà không biết đường về nhà nhưng cô quả thật đang sợ hãi.
Là kiểu sợ hãi theo bản năng, không thể kiểm soát.
Thẩm Sơ Vũ nhìn Ngu Mặc, trong đáy mắt cô vẫn là cơn giận chưa thể xua tan. Nàng khẽ mím môi, lần đầu tiên thử nũng nịu dỗ dành một người. "… Cậu đừng tức giận nữa mà, có được không?"
Tiên tử nhiễm bụi trần, cam nguyện bước xuống khỏi tiên đài.
Trên mặt Thẩm Sơ Vũ viết rõ rành rành vẻ xin lỗi, giọng nói buồn bã lại đầy cẩn thận, đôi mắt vốn cong cong vì vừa ăn được mỹ thực cũng cụp xuống.
Dưới ánh đèn, Thẩm Sơ Vũ tựa như một đứa trẻ đi lạc được tìm thấy, đang ngoan ngoãn nghe mẹ trách mắng.
Trong lòng Ngu Mặc dâng lên vài phần không đành lòng, nỗi sợ hãi hoảng loạn vì không tìm thấy Thẩm Sơ Vũ vừa rồi lập tức tan biến, cơn giận cũng theo đó tan thành mây khói.
"Được rồi, được rồi, mình không tức giận nữa." Ngón cái tay trái của cô vuốt ve bụng ngón áp út, xua tay với Thẩm Sơ Vũ giọng lại dịu xuống đôi chút. "Đi thôi, phía sau còn nhiều thứ hay ho lắm, theo sát mình."
Ngu Mặc nói xong liền nhấc chân đi, lại cảm thấy quần áo của mình bị thứ gì đó kéo lấy khiến cô không thể đi tiếp.
Vừa quay đầu, sắc mặt Thẩm Sơ Vũ nhàn nhạt, vẻ mặt vẫn thanh cao lạnh nhạt như trước, bình tĩnh nhìn lại cô.
Nếu không phải Ngu Mặc dùng khóe mắt nhìn thấy nàng trẻ con đưa tay kéo lấy vạt áo mình, thật sự đã bị vẻ mặt bình tĩnh này của nàng lừa rồi.
Ngu Mặc nhíu mày. "Cậu muốn làm gì?"
Thẩm Sơ Vũ lại có vài phần đúng lý hợp tình. "Như vậy mình sẽ không đi lạc."
Thấy Ngu Mặc vẫn còn do dự có cho mình nắm vạt áo hay không, Thẩm Sơ Vũ lập tức đưa phần đá bào xào trong tay cho Ngu Mặc. "Cho cậu."
Ngu Mặc nhìn phần đá bào xào đang bốc hơi lạnh, cùng đôi mắt bình tĩnh của Thẩm Sơ Vũ sau làn hơi.
Nàng đây là… đang hối lộ mình hả?
Ngu Mặc cảm thấy Thẩm Sơ Vũ càng ngày càng thú vị, nhận lấy phần đá bào xào trong tay nàng, khẽ thở dài. "… Vậy cậu cứ nắm đi, đừng đi lạc nữa."
"Ừ." Thẩm Sơ Vũ được như ý, gật đầu.
Hai người bọn họ sóng vai đi giữa dòng người, chỉ dựa vào mấy ngón tay và một đoạn vạt áo ngắn ngủi để nối liền nhau.
Không phải da thịt kề cận, lại còn hơn cả da thịt kề cận.
Đi được một lúc, những quầy trò chơi giải trí ngày càng nhiều liền xuất hiện trước mắt Thẩm Sơ Vũ.
Ném vòng, bắn súng, ném bóng…
Đủ loại, kỳ lạ muôn hình thực sự khiến Thẩm Sơ Vũ, người chỉ từng nhìn thấy những thứ này trong phim tài liệu, được mở mang tầm mắt.
Lúc này, Thẩm Sơ Vũ lại dừng bước trước một quầy vớt cá vàng.
Ngu Mặc cũng bị nàng kéo dừng lại.
"Còn muốn vớt nữa sao?" Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ sảng khoái trả tiền cho ông chủ, kinh ngạc nhìn nàng.
"Ừ." Thẩm Sơ Vũ vén váy, tao nhã ngồi xổm trước một bể cá vàng lớn.
Ngu Mặc đứng bên cạnh Thẩm Sơ Vũ, đổ một vòng bóng xuống người nàng. "Cậu thích cá đến vậy sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Sơ Vũ gật đầu. "Mình thích Ngu."
__
Từ cá có pinyin là /yú/ và chữ Ngu trong Ngu Mặc cũng vậy, đoạn này là tác giả chơi chữ.
__
Bởi vì cậu là Ngu, cho nên mình mới có thể thích cá.
Thẩm Sơ Vũ cầm chiếc vợt giấy cẩn thận đưa xuống nước, nhắm chuẩn một con cá vàng đen mũm mĩm rồi vớt lên.
Đáng tiếc, lực thu vợt của Thẩm Sơ Vũ quá mạnh, vợt giấy dính vào thân con cá vàng đen, lặng lẽ rách toạc.
Ngu Mặc nhìn con cá vàng đen đang vẫy đuôi bơi trong nước, nói. "Những con cá này chưa chắc đã muốn cùng cậu trở về, để bị nhốt trong bể cá chật hẹp."
Thẩm Sơ Vũ lại cầm lấy một chiếc vợt giấy, hai tay ôm lấy chân, lặng lẽ quan sát những con cá vàng bơi qua bơi lại trong bể lớn, thản nhiên nói. "Nhưng nếu mình không mang nó về, hoàn cảnh sinh tồn của nó chỉ càng tệ hơn, còn không bằng nuôi trong bể cá, có ăn có uống."
Ông chủ quầy cá lắc đầu, không đồng ý. "Cô bé, nuôi cá đâu phải có ăn có uống là được, cháu phải bỏ thêm tâm sức. Loại cá vàng này nếu muốn nuôi tốt, phải duy trì nhiệt độ nước ở mức thích hợp để chúng nó thích nghi, phải bố trí thêm ít cây thủy sinh, cảnh quan gì đó, như vậy khi chúng vừa chuyển vào bể cá của cháu sẽ có cảm giác an toàn, có thể thích nghi nhanh hơn một chút…"
Thẩm Sơ Vũ nghe ông chủ quầy cá nói, trong mắt đầy vẻ cô đơn không thể che giấu. "Đúng vậy. Trước kia mình cảm thấy cho chúng những thứ vật chất tốt nhất như vậy là đủ rồi nhưng con cá mình thích nhất vẫn bị mình nuôi chết. Nghĩ lại, quả thật giống như ông chủ nói, mình đã không bỏ tâm sức."
Đạo lý đơn giản như vậy, tại sao mãi đến đời này mình mới hiểu.
Bóng của cô lập tức biến mất, Ngu Mặc ngồi xổm bên cạnh nàng, lấy chiếc vợt giấy trong tay nàng, vừa tìm con cá vàng đen mà Thẩm Sơ Vũ vừa nhìn trúng, vừa nói. "Lần này về nhà phải chăm sóc chúng cho tốt."
Sương mù trong mắt Thẩm Sơ Vũ lập tức tan đi, nàng nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay vừa vô tình chạm vào Ngu Mặc. "Ừ."
So với cách vớt cá vàng không có kỹ thuật của Thẩm Sơ Vũ, Ngu Mặc trông linh hoạt hơn nhiều.
Đầu tiên là dự đoán hướng đi của con cá vàng đen, sau đó cô nhanh chóng đưa vợt giấy xuống.
Vợt giấy nghiêng vào trong nước, vớt lên rồi hất một cái, con cá vàng đen đã được đưa vào chiếc bát trong tay Ngu Mặc.
"Cô bé giỏi quá." Ông chủ quầy cá kinh ngạc giơ ngón cái với Ngu Mặc, nhanh chóng cho con cá vàng vừa vớt được vào túi nilon trong suốt.
Ngu Mặc nhận lấy túi nilon rồi đưa cho Thẩm Sơ Vũ. "Đi thôi?"
Thẩm Sơ Vũ nhìn con cá vàng đen đang bơi qua bơi lại trong túi, giơ hai ngón tay. "Mình muốn một đôi, một đôi ở bên nhau mới không cô đơn."
Ngu Mặc xách túi, lạnh giọng trả lời. "Chỉ cần sống tự tại, có bạn đời hay không cũng sẽ không cô đơn."
Thẩm Sơ Vũ xách quai túi trong tay, cụp hàng mi nhìn con cá vàng đen cô độc đang bơi qua bơi lại trong nước, khẽ thở dài.
Hai chữ "đi thôi" còn chưa kịp bật ra khỏi miệng nàng, Ngu Mặc đã lại ngồi xổm xuống, trả tiền mua thêm một chiếc vợt giấy.
__
Dưới ánh đèn neon, Thẩm Sơ Vũ và Ngu Mặc đứng trước trạm xe buýt, chờ chiếc taxi vừa đặt qua ứng dụng gọi xe.
Trên màn đêm điểm đầy những vì sao sáng ngời, Thẩm Sơ Vũ nắm chặt hai chiếc túi trong tay, một con cá vàng đen và một con cá vàng đỏ lặng lẽ chạm vào thành túi, luôn muốn bơi về phía nhau.
"Mệt không?" Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ đang khẽ tựa vào lan can, hỏi.
"Một chút." Thẩm Sơ Vũ đáp.
Nhưng đâu chỉ là một chút, Thẩm Sơ Vũ cảm thấy hai chân mình đã bắt đầu tê mỏi.
Nàng vừa mới phân hóa, vốn nên nghỉ ngơi thật tốt.
Ngu Mặc nhìn Thẩm Sơ Vũ, trêu chọc nói. "Cậu còn chưa phân hóa đâu, sao đã giống Omega rồi, thể lực kém vậy."
Thẩm Sơ Vũ cố làm vẻ mặt trầm xuống. "Cậu còn nói nữa là mình đi đấy."
Ngu Mặc tưởng Thẩm Sơ Vũ thật sự tức giận, liền chữa lời. "Mình chỉ đùa thôi mà. Không phải mình nói thôi đâu, cậu thật sự phải nhớ về nhà chuẩn bị ít thuốc ức chế dành cho Omega, mình không phải trù cậu đâu, nhà mình cũng có."
"Mình biết rồi." Thẩm Sơ Vũ mất tự nhiên sờ sờ miếng dán ức chế sau gáy đang che giấu chuyện mình đã phân hóa thành Omega.
Chiếc taxi đã đặt đúng giờ dừng trước trạm, Ngu Mặc kéo cửa xe cho Thẩm Sơ Vũ, chờ nàng ngồi vào.
Đến lúc sắp đóng cửa, Thẩm Sơ Vũ lại đưa tay chống lên cửa, nhìn Ngu Mặc như thể có chuyện muốn nói nhưng nàng nhìn Ngu Mặc một chút, rồi lại nuốt lời muốn nói xuống.
"Mình đi đây." Thẩm Sơ Vũ vẫy tay với Ngu Mặc.
Ngu Mặc gật đầu. "Về đến nhà nhắn tin cho mình."
Xe taxi chậm rãi lao đi trên con đường nhựa, Thẩm Sơ Vũ ngoái nhìn trạm xe sáng đèn kia.
Bóng dáng Ngu Mặc càng lúc càng nhỏ.
Vừa rồi Thẩm Sơ Vũ muốn hỏi Ngu Mặc, nếu có người lừa cậu, cậu sẽ tức giận sao nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Ngu Mặc, nàng thế nào cũng không hỏi ra được.
Nàng biết, đáp án của câu hỏi này nhất định là có.
Hàng mi dài của Thẩm Sơ Vũ khẽ rũ xuống, siết chặt túi cá vàng trong tay.