Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 7

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 7 - Chương 6
Prev
Next

"Sơ Vũ, nghe nói lớp các cậu chuyển tới một học sinh mới?" Lý Khanh Khanh học lớp đối diện như thường lệ sang lớp Thẩm Sơ Vũ tìm nàng. Lý Khanh Khanh xinh đẹp diễm lệ, là người dẫn đầu xu hướng thời trang, rất tò mò về danh hiệu học sinh mới.

Thẩm Sơ Vũ lại sắc mặt tái nhợt, tâm thần hoảng hốt, hoàn toàn không nhận ra Lý Khanh Khanh đã đến. Lý Khanh Khanh gọi Thẩm Sơ Vũ mấy tiếng, đều không thấy nàng đáp lại mình, vội hỏi. "Sơ Vũ? Cậu làm sao vậy?"

"Mình không sao." Thẩm Sơ Vũ nắm lấy tay Lý Khanh Khanh đang đặt trên trán mình, ngữ khí vẫn bình tĩnh như thường.

"Làm sao vậy, gặp chuyện gì phiền lòng sao?" Lý Khanh Khanh kéo chiếc ghế trước bàn trống của Thẩm Sơ Vũ ra, quan tâm hỏi.

"Không có gì, chỉ là đàn chị ở hội học sinh trong kỳ nghỉ đông đã phân hóa, chị ấy nói với mình là chị ấy không muốn tiếp tục làm hội trưởng nữa, muốn mình thay chị ấy." Thẩm Sơ Vũ hiểu rõ Lý Khanh Khanh, chuyện gì nếu không cho nàng một lời giải thích hợp lý thì nhất định sẽ hỏi cho ra nhẽ, nên tùy tiện lấy một chuyện ra để qua loa.

"Vậy nếu cậu làm hội trưởng, mấy đàn chị dưới quyền chẳng phải đều phải gọi cậu một tiếng hội trưởng sao, ngầu muốn chết! Cậu cứ đồng ý đi." Lý Khanh Khanh khuyến khích.

Thẩm Sơ Vũ vừa định phân tích lợi hại với Lý Khanh Khanh, ngoài cửa đã có người gọi nàng. "Sơ Vũ, hội trưởng tìm cậu."

Thẩm Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn, Tôn Thuần đang mỉm cười chào nàng, chắc chắn là đến khuyên nàng nhận lấy chức vụ của chị ấy.

Kiếp trước Thẩm Sơ Vũ đã nhận chức này, đối với nàng mà nói đảm nhiệm chức hội trưởng hội học sinh chẳng phải việc gì khó, chỉ là với thân phận đàn em lớp Mười, rất khó khiến các đàn chị lớp Mười Một dưới quyền tâm phục khẩu phục. Mà chuyện thu phục lòng người này, đời trước Thẩm Sơ Vũ xử lý vô cùng gọn gàng, ra tay dứt khoát, giết gà dọa khỉ.

Chỉ là kiếp này nàng không muốn tiếp tục đảm nhiệm chức vụ này nữa.

Nàng vốn nghĩ sẽ ngồi cùng bàn với Ngu Mặc, dành nhiều thời gian hơn ở bên cô, cùng cô trải qua trọn vẹn ba năm cấp ba này nhưng bây giờ, khóe mắt Thẩm Sơ Vũ lại liếc thấy Ngu Mặc đang cười đùa với Ngụy Lại ở cuối lớp.

E rằng không thể như ý nguyện.

Thẩm Sơ Vũ mang theo tâm trạng phức tạp bước ra khỏi lớp, Tôn Thuần xách theo một hộp chocolate được đóng gói tinh xảo đưa cho nàng. "Đây là chocolate chị mua khi đi du lịch nước Y vào kỳ nghỉ đông năm nay, chị cảm thấy em hẳn sẽ thích."

"Cảm ơn hội trưởng." Thẩm Sơ Vũ lễ phép nhận lấy hộp chocolate Tôn Thuần đưa tới.

Ánh mặt trời từ khoảng sân giữa khu dạy học hắt vào, rơi trên gương mặt trắng nõn sạch sẽ của Thẩm Sơ Vũ, dịu dàng mà không làm giảm đi vẻ cao ngạo. Đôi mắt màu nâu nhạt của Tôn Thuần ngập tràn ý ngưỡng mộ, mỉm cười nói với Thẩm Sơ Vũ. "Không có gì, em có muốn nếm thử không?"

Hộp chocolate này không chỉ là do nàng ấy mua, mà còn là do chính tay nàng ấy làm.

Kỳ nghỉ đông năm nay, đúng như trong báo cáo kiểm tra gen, Tôn Thuần đã phân hóa thành Omega. Nhìn Thẩm Sơ Vũ nhờ kết quả kiểm tra gen nhập học mà được phân vào lớp A, tình cảm nàng vẫn luôn đè nén trong lòng bắt đầu rục rịch.

Thấy tay Tôn Thuần dần đưa về phía mình, Thẩm Sơ Vũ xách hộp nhỏ trong tay, buông cánh tay xuống một cách tự nhiên mà không để lại dấu vết, nàng từ chối. "Không cần, chị vẫn nên nói chính sự trước đi."

Tôn Thuần không ngờ Thẩm Sơ Vũ lại dứt khoát như vậy, vốn còn định nhân cơ hội chạm vào ngón tay nàng, giờ lại vồ hụt, lời còn chưa kịp sắp xếp đã phải lắp bắp nói ra. "À…… Vẫn là chuyện bàn giao của hội bọn chị, chị tìm không ít người rồi, vẫn cảm thấy em là người thích hợp nhất……"

Cảnh tượng vừa rồi có phần mập mờ đã bị không ít học sinh trong lớp chú ý tới, Phùng Nhược Vũ dùng khuỷu tay huých Ngụy Lại. "Ê, cậu xem họ đang làm gì kìa?"

"Wow! Ngày đầu khai giảng lớp phó đại nhân của chúng ta đã được người ta tỏ tình, không hổ là Alpha dự bị nổi tiếng toàn trường." Ngụy Lại nhìn hai người ngoài cửa sổ, bất giác giơ hai tay lên vỗ.

"Ai vậy?" Ngu Mặc gần như đã quên Thẩm Sơ Vũ vẫn là lớp phó học tập của lớp, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt mọi người.

Tấm kính được lau sạch sáng bóng giống như màn hình TV, Thẩm Sơ Vũ và Tôn Thuần đứng chung một khung hình, tựa như hai nữ chính AO trong bộ phim truyền hình chiếu vào buổi trưa.

Thẩm Sơ Vũ dáng người cao ráo, còn chưa phân hóa đã cao đến một mét sáu bảy, mái tóc dài đen nhánh óng ả như thác nước buông xõa sau lưng. Dưới mái tóc dài suôn mượt không chút rối loạn là nửa gương mặt nghiêng trắng như sữa với sống mũi cao thẳng thấp thoáng lộ ra, ánh mặt trời chiếu xuống khiến làn da nàng còn trắng sáng chói mắt hơn cả ánh nắng.

Nàng thật sự rất xinh đẹp, là kiểu xinh đẹp đủ để khiến người ta quên mất thuộc tính của nàng.

Cũng chính vì vẻ đẹp ấy mà nàng giống như một đóa anh túc trắng, thanh khiết mà nguy hiểm.

Mọi người đều biết nàng nguy hiểm nhưng vẫn bất chấp tất cả mà nuôi dưỡng nàng, cuối cùng cam tâm tình nguyện trở thành bùn đất nuôi dưỡng đóa hoa ấy.

Ngu Mặc biết rõ nàng nguy hiểm, cũng đã tự mình nếm trải đau khổ, đời này vô luận thế nào cô cũng sẽ không tiếp cận nàng nữa.

"Ê, nghĩ gì thế? Cậu không phải vừa gặp đã thích Thẩm Sơ Vũ rồi chứ?" Ngụy Lại huơ huơ tay trước mặt Ngu Mặc mấy cái mà vẫn không thấy cô phản ứng, cười hì hì trêu chọc.

"Biến đi, đồ ngốc mới thích cậu ta." Ngu Mặc hất phăng tay Ngụy Lại, khinh thường ngồi trở lại chỗ của mình.

Ngu Mặc vừa mới ngồi xuống, liền nhớ ra chính mình trước đây chính là tên ngốc thích Thẩm Sơ Vũ, còn là kẻ ngốc nhất trong số đó.

"Đệt." Ngu Mặc càng nghĩ càng bực, nhấc chân đạp mạnh vào ghế của mình.

Kết quả Ngu Mặc vừa mới đạp một cái liền cảm thấy chiếc ghế rung lên như đang phản kháng. Giây tiếp theo cả người cô ngã ngồi xuống đất, mông truyền tới cơn đau khiến khuôn mặt nhỏ nhăn lại thành một cục.

Chiếc ghế từng bị Ngụy Lại hành hạ kia, rốt cuộc cũng sập dưới mông Ngu Mặc.

Sau vài giây yên lặng, xung quanh lập tức bùng lên tràng cười vang. Phùng Nhược Vũ, Chu Tần và Ngụy Lại nhìn bộ dạng chật vật còn chưa hoàn hồn của Ngu Mặc mà cười nghiêng ngả, rồi luống cuống tay chân kéo cô dậy.

Ngụy Lại ngồi xổm xuống nhặt phần xác chiếc ghế lên, hơi áy náy nhưng vẫn không giấu nổi ý cười nói với Ngu Mặc. "À, chị em à, mình quên nói với cậu, cái ghế này thiếu hai con ốc cố định, lúc ngồi xuống đừng có lắc lư mạnh như vậy."

"Cậu tuyệt đối là cố ý! Ngụy Lại!" Ngu Mặc ôm mông, xương cụt đau đến tê dại.

Chuông vào tiết đầu tiên vang lên, Ngu Mặc nhìn các bạn học chạy vội về lớp, một mình không nhanh không chậm xách chiếc ghế hỏng đi về phía phòng hậu cần.

Trốn học thì cứ trốn học vậy, cô không muốn một mình đứng học ở hàng cuối cùng, quá nổi bật, rất dễ bị giáo viên để ý.

Phòng hậu cần nằm ở tòa nhà dạy học khác, Ngu Mặc đi trên hành lang nối giữa hai tòa nhà, chậm rãi ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.

Trường nữ sinh trực thuộc Đại học A tọa lạc ở vị trí vô cùng đẹp, tuy nằm trong khu B trung tâm thành phố sầm uất, nhưng xung quanh lại hiếm có sự yên tĩnh, phía sau còn có vài ngọn đồi thấp, dưới màn sương mỏng nối tiếp nhau thấp thoáng. Đứng trên hành lang gạch đỏ, có thể ngắm mặt trời mọc lặn, ánh bình minh cùng ánh hoàng hôn.

Quả thực đẹp đến mê người.

Ngu Mặc từng ở nơi này suốt ba năm, vậy mà chưa bao giờ ngắm nhìn cảnh sắc nơi đây cẩn thận như hôm nay.

Cô đã từng vì Thẩm Sơ Vũ mà từ bỏ quá nhiều, quá nhiều.

Ngu Mặc khẽ nhíu mày, chắp tay sau lưng, ngâm một bài thơ.

"Kẻ đã rời ta, hôm qua chẳng giữ được!"

"Điều làm rối dạ, hôm nay ngập nỗi sầu!"

"Gió thu muôn dặm tiễn đàn nhạn."

Ngu Mặc còn đang cố tình kéo dài âm cuối, thì đầu bên kia hành lang bỗng truyền đến một giọng nữ trong trẻo mà lạnh nhạt, nối tiếp câu thơ của cô. "Đối cảnh lầu cao, chén rượu cạn cùng nhau."

Ngu Mặc khựng lại, vẻ ngượng ngùng thoáng qua trên mặt. Vừa rồi cô nghĩ nơi này không có ai nên mới ngang nhiên ngâm thơ như vậy. Không ngờ lại bị người khác nghe thấy, đúng là mất mặt.

Ngu Mặc không ngờ, chuyện còn mất mặt hơn vẫn ở phía sau.

Người vừa đối thơ với cô chậm rãi bước ra từ chỗ rẽ, gương mặt của Thẩm Sơ Vũ từ từ lộ ra, gương mặt mà Ngu Mặc đã vô số lần muốn quên nhưng chỉ cần nhìn thấy vẫn lập tức nhận ra, xuất hiện trong tầm mắt cô.

Một cơn gió xuân bất chợt thổi qua, khẽ lướt mái tóc mái bên má Ngu Mặc. Trong khung cảnh hỗn độn ấy, váy Thẩm Sơ Vũ khẽ lay động, đôi chân thon dài cân đối từng bước tao nhã tiến về phía trước. Lưng nàng thẳng tắp, mang theo vẻ lạnh nhạt và cao ngạo đứng trước mặt Ngu Mặc.

Ngu Mặc nhìn người trước mặt, khó tin bật cười một tiếng.

Đúng là trùng hợp thật, rõ ràng cô đã cố tình tránh Thẩm Sơ Vũ, vậy mà vẫn có thể gặp nàng ở đây.

Thẩm Sơ Vũ cũng cảm thấy chuyện này quá mức trùng hợp. Vừa rồi nàng mới ở phòng họp trên lầu đồng ý với Tôn Thuần chuyện tiếp nhận chức hội trưởng câu lạc bộ, vừa xuống lầu đã nghe thấy giọng của Ngu Mặc.

Lúc đầu Thẩm Sơ Vũ còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng lại không cam lòng đó chỉ là ảo giác, động tác vịn cầu thang xuống lầu dần chậm lại. Mãi đến khi nghe câu "điều làm rối dạ, hôm nay ngập nỗi sầu", nàng mới xác định đó chính là giọng của Ngu Mặc.

Trong khoảnh khắc ấy, niềm vui bỗng nhảy lên trong tim khiến Thẩm Sơ Vũ quên cả lễ nghi thường ngày, đôi giày da nhỏ lộc cộc vang trên bậc cầu thang, từng nhịp bước đều kể rõ sự sốt ruột của nàng.

Ngu Mặc ở ngay gần đây, phải nhanh lên gặp cô, để cô nhớ đến mình.

"Bạn học Ngu Mặc sao lại ở đây?" Thẩm Sơ Vũ tìm một câu hỏi không quá xa lạ để bắt chuyện.

Ngu Mặc liếc nhìn Thẩm Sơ Vũ, thu lại ý cười trên mặt, giơ chiếc ghế hỏng trong tay lên, lạnh nhạt đáp. "Cậu không nhìn thấy sao? Ghế hỏng rồi."

Trong lòng Thẩm Sơ Vũ như có thứ gì đó vỡ vụn. Trong ký ức của nàng, Ngu Mặc chưa bao giờ nói chuyện với nàng bằng giọng điệu như vậy nhưng hiện tại cô đang lạnh nhạt, thiếu kiên nhẫn, giống như đang nhìn nàng là một người xa lạ, không đúng, là một người cô ghét.

Ngu Mặc nhìn sắc mặt khó coi của Thẩm Sơ Vũ, cũng chẳng buồn để ý nàng có phải đang không vui vì lời mình nói hay không, mặt không cảm xúc nói. "Xin lỗi, mình còn phải đi đổi ghế, không tán gẫu với lớp phó học tập nữa."

Dứt lời, Ngu Mặc thật sự lập tức lướt qua Thẩm Sơ Vũ, rẽ vào cầu thang.

Nếu không phải lúc Ngu Mặc lướt qua người mình, cơn gió mang theo mùi nước giặt quần áo bình dân quen thuộc trong ký ức phảng phất bay đến, Thẩm Sơ Vũ thậm chí còn cảm thấy người kia không phải là Ngu Mặc.

Thẩm Sơ Vũ khó khăn xoay người nhìn bóng lưng thiếu nữ xách chiếc ghế rời đi đầy tiêu sái, cảm giác thất bại vì một lần nữa bị cô làm ngơ giống như một chậu nước lạnh, dội từ đầu đến chân nàng.

Ngu Mặc gọi nàng không còn là Sơ Vũ, cũng không còn thân mật gọi chị như trước kia.

Cô gọi nàng bằng một chức danh lạnh lùng.

Lớp phó học tập.

______

Chú thích:

Thơ mà Ngu Mặc ngâm là thơ của Lý Bạch, tên là Tuyên Châu Tạ Diểu Lâu tiễn biệt Hiệu thư Thúc Vân – 宣州谢朓楼饯别校书叔云.

Tạ Diểu Lâu là lầu của Tạ Diểu xây ở phía bắc Ninh quốc phủ thuộc tỉnh An Huy bây giờ. Kiến An là niên hiệu vua Hiến Đế cuối đời Đông Hán. Đời ấy có bảy người nổi tiếng về văn học như Khổng Dung, Trần Lâm, Vương Sán, Nguyễn Vũ, gọi là Kiến Anh thất hiền. Tiểu Tạ là Tạ Diểu, một văn sĩ có tiếng đời Nam Tề, gọi là Tiểu Tạ để phân biệt với Đại Tạ là Tạ Linh Vận đời Tống Nam Triều.

Nguyên văn bốn câu thơ:

弃我去者,昨日之日不可留;

乱我心者,今日之日多烦忧。

长风万里送秋雁,

对此可以酣高楼。

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
Tháng 8 28, 2025
Lỡ Yêu Cô Chủ Mất Rồi
Tháng 12 22, 2025
Ma Nữ Nghê Thường
Tháng 6 2, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
Tháng 8 3, 2025
Truyện Les Hay
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Đôi Mắt Của Seungcheol_truyenles.net
Đôi Mắt Của Seungcheol
quả dâu số 23 Tháng 6 24, 2025
quả dâu số 22 Tháng 6 24, 2025
NHẬT KÝ VỀ CHỊ_truyenles.net
NHẬT KÝ VỀ CHỊ
Chap 9 Tháng 8 20, 2025
Chap 8 Tháng 8 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved