Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 9

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 9 - Chương 8
Prev
Next

"Ở đây xảy ra chuyện gì vậy?" Ông lão vội vàng bước nhanh đôi chân già, đi trước Thẩm Sơ Vũ vào phòng học, liền nhìn thấy ba cô gái đang ngồi trên nền đất phủ đầy bụi.

Là một Alpha đã trưởng thành, ông lão nhạy bén nhận ra trong không khí tràn ngập mùi tin tức mình Omega nồng đậm, sắc mặt lập tức biến đổi. "Có người phân hóa sao?"

"Lúc em vào thì bạn học này đã phân hóa rồi." Ngu Mặc đáp.

Ông lão lúc này mới như nhớ ra điều gì, vỗ trán một cái. "Ta cứ thấy mình quên mất chuyện gì, sáng nay con bé ấy đến chỗ ta nhận bàn ghế, rồi mãi vẫn chưa đi ra."

Ngu Mặc bất đắc dĩ liếc ông lão một cái, lúc này không phải lúc thích hợp để trách móc, điều quan trọng nhất là cô gái vừa mới phân hóa thành Omega này phải được trấn an.

"Thế này đi, cháu trấn an cảm xúc của cậu ấy trước, đồng thời xem trên người cậu ấy có mang theo thuốc ức chế không. Ông là Alpha, ở đây e là không thích hợp lắm, ông đi gọi điện cho bệnh viện của trường trước, bảo họ nhanh chóng qua đây." Ngu Mặc bình tĩnh sắp xếp.

"Được, cứ làm theo lời cháu. Bạn học nhỏ, cháu ở đây giúp cô bé nhé, ta đi gọi điện." Ông lão để Thẩm Sơ Vũ ở lại hỗ trợ, vội vã quay về văn phòng.

Ngu Mặc đột ngột đứng dậy. Mặc dù ông lão bảo Thẩm Sơ Vũ ở lại giúp, nhưng trong kế hoạch của cô vốn chẳng hề tính đến nàng. Thẩm Sơ Vũ từ trước đến nay luôn cao ngạo, chuyện vừa mất công vừa phải chăm sóc người khác thế này, bảo nàng làm e rằng nàng cũng sẽ không đồng ý.

Thẩm Sơ Vũ nhìn chăm chú bóng lưng Ngu Mặc, còn đang do dự có nên tiến lên giúp cô hay không, thì nghe thấy một tiếng rên đau khe khẽ.

Cô gái vừa mới bị Ngu Mặc trấn an lại lần nữa nhào vào người cô, cắn mạnh lên đúng vết thương dữ mìnhn trên cánh tay cô. Ngu Mặc đau đến mức khẽ rên một tiếng.

Tim Thẩm Sơ Vũ thắt lại, cánh tay nàng cũng như cảm nhận được nỗi đau ấy, nàng nhìn bóng lưng Ngu Mặc, cẩn thận hỏi với chút mong chờ. "Ngu Mặc, cậu có cần mình giúp không?"

Chỉ cần cậu nói cần, mình sẽ lập tức đến giúp cậu.

Lần này cô gái cắn mạnh hơn trước, trên trán Ngu Mặc đã rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Dù vậy, cô vẫn lạnh nhạt ném cho Thẩm Sơ Vũ hai chữ. "Không cần."

Trong lòng Thẩm Sơ Vũ chùng xuống, cảm giác mất mát và chua xót đồng loạt dâng lên.

Tại sao ngay cả trong tình cảnh khó khăn như thế này, cô cũng không muốn để nàng giúp?

Ngu Mặc cố nén đau, một tay với về phía chiếc túi căng phồng của cô gái. Cánh tay cô đang bị cắn chặt, tay còn lại hoàn mìnhàn không với mìnhi được. Đúng lúc ấy, Thẩm Sơ Vũ ngồi xổm xuống bên cạnh cô, mang theo một luồng gió mát lành.

Thẩm Sơ Vũ nhìn Ngu Mặc cố ý tránh ánh mắt mình, ánh mắt kiên định nhìn cô. "Rõ ràng là cần mình."

Lại có thêm một người lạ xâm nhập vào phạm vi an mìnhàn của mình, cảm xúc cô gái càng trở nên kích động hơn, giơ tay định cào về phía Thẩm Sơ Vũ. Không giống Ngu Mặc luôn cẩn thận dè dặt, Thẩm Sơ Vũ trực tiếp dùng một tay giữ chặt cánh tay đang vung mìnhi của cô gái. Cũng trong khoảnh khắc ấy, tay còn lại của nàng nhanh gọn thò vào túi áo của cô gái.

"Là thuốc ức chế." Thẩm Sơ Vũ nhìn hai ống thuốc nhỏ trong tay, thuần thục mở bao bì, để lộ đầu kim tiêm, đẩy hết bọt khí rồi bình tĩnh nói với Ngu Mặc. "Vạch tuyến thể của cậu ấy ra."

Giọng nói ấy bình tĩnh mà tập trung, khiến Ngu Mặc nhất thời ngẩn người, theo bản năng làm theo lời Thẩm Sơ Vũ, gạt mái tóc đang che sau gáy cô gái sang một bên. Chất dịch do tuyến thể tiết ra đã thấm ướt mái tóc, vừa dính vừa nhớp, trông vô cùng nhếch nhác.

Thẩm Sơ Vũ nhìn chất dịch sền sệt ấy, khẽ nhíu mày nhưng không hề do dự quá lâu, nàng đưa ngón tay ấn nhẹ lên cạnh tuyến thể của cô gái, kim tiêm được nàng dứt khoát đâm vào. Tuyến thể vừa mới phân hóa còn rất yếu ớt, chất lỏng màu trắng trong ống tiêm từ từ được đẩy vào cơ thể nàng ấy.

Ngu Mặc có thể cảm nhận rõ ràng hàm răng đang cắn chặt cánh tay mình dần dần buông lỏng, nhịp tim hỗn loạn cũng chậm rãi trở lại bình thường.

Tiêm xong thuốc, Thẩm Sơ Vũ dứt khoát rút kim ra, tháo đầu kim rồi cất lại vào bao bì, toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Sau đó nàng dùng bàn tay sạch còn lại lấy khăn giấy trong túi ra, rút một mình, thần sắc bình thản lau đi chất dịch của tuyến thể dính trên đầu ngón tay.

Những ngón tay thon dài trắng ngần của Thẩm Sơ Vũ khẽ tách ra, trên làn da trắng như ngọc vẫn còn vương chất dịch sền sệt, kéo thành vài sợi mảnh lấp lánh giữa các kẽ ngón tay.

Mê hoặc đến suýt mất hồn.

Ngu Mặc nhìn chằm chằm những ngón tay của Thẩm Sơ Vũ, cổ họng bỗng khô khốc. Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc, trong từng đêm hoan ái phóng túng của ký ức, cô chưa từng cảm thấy có gì lạ lẫm.

Ngu Mặc khẽ nhíu mày, mình đang nghĩ cái gì vậy?

Ngu Mặc cảm thấy nhất định là mình đã bị tin tức tố của cô gái Omega vừa mới phân hóa này ảnh hưởng nên mới nhớ đến những chuyện khó nói như vậy, cô vội cúi đầu ho khẽ một tiếng.

Cảm xúc của cô gái tuy đã ổn định, nhưng vì tuyến thể vừa mới phân hóa vẫn không ngừng tiết ra lượng lớn tin tức mình, trong không khí vẫn tràn ngập mùi hoa dành dành, ngọt đến ngấy. Một cơn gió mát lùa vào từ cánh cửa đang mở rộng, hương hoa lan khắp căn phòng.

Cơn gió đầu xuân mang theo hương hoa, xen lẫn chút se lạnh, thổi mạnh đến mức Ngu Mặc không nhịn được rùng mình. Cô cúi đầu nhìn cô gái yếu ớt vừa trải qua kỳ phát tình trong lòng mình. Chiếc váy caro xanh đen chỉ che đến nửa đùi, đôi chân trắng nõn lộ trọn trong không khí.

Ngu Mặc cảm thấy mình cần bình tĩnh lại, liền cởi áo khoác đồng phục đắp lên người cô gái, còn bản thân chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mặc sát người.

Gió thổi tan đám mây trên trời, mặt trời vừa bị che khuất lại lần nữa lộ ra. Thời gian dần đến giữa trưa, ánh nắng chói chang nghiêng vào phòng học, phủ lên người Ngu Mặc đầy khí chất thiếu niên. Chiếc sơ mi trắng được may theo số đo của trường ôm lấy thân hình cân đối của cô, sống lưng thẳng tắp, đường cong mượt mà, thấp thoáng lộ ra vòng eo thon gọn.

Cô gái đang ngủ say trong lòng khẽ cựa quậy vài cái, Ngu Mặc kiên nhẫn cúi đầu, nhỏ giọng dỗ dành. "Được rồi, ổn rồi."

Giọng nói ấy trầm thấp mà dịu dàng, đầy từ tính. Tai Thẩm Sơ Vũ như có dòng điện chạy qua, giống hệt những đêm sau khi hai người thân mật trong quá khứ, Ngu Mặc cũng từng dịu dàng dỗ dành nàng bên tai như vậy.

Cô gái được giọng nói ấy trấn an, dần dần yên ổn hơn trong lòng Ngu Mặc. Ngu Mặc khẽ thở phào một hơi, cô giơ tay vuốt mái tóc rối trước trán, ánh mắt Thẩm Sơ Vũ cũng theo động tác ấy mà dừng trên gương mặt cô.

Ngu Mặc không phải kiểu mỹ nhân tiêu chuẩn, dưới hàng mày rậm là đôi mắt sắc bén, chẳng hề dịu dàng. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao kết hợp với sống mũi hơi gồ khiến cô mang theo vẻ hoang dã khó gần nhưng đường nét gương mặt của cô thật sự đẹp hơn bất kỳ người nào mà Thẩm Sơ Vũ từng gặp ở ngôi trường này. Chờ đến khi cô phân hóa, cô sẽ giống như một đóa anh túc đỏ đang nở rộ, chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến người ta khó lòng quên được.

Chỉ là lúc này, khi còn chưa phân hóa, vẻ hoang dã trên gương mặt mộc của Ngu Mặc lại khiến người khác có phần e dè.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Sơ Vũ chăm chú ngắm nhìn Ngu Mặc của thời điểm vừa qua Tết. So với vài từ ngữ đơn bạc trong ký ức, Ngu Mặc lúc này hấp dẫn hơn rất nhiều, không một từ ngữ hay hình dung nào trong lòng Thẩm Sơ Vũ có thể bao quát được.

Đây cũng là lần đầu tiên Thẩm Sơ Vũ nhận ra, hóa ra "cá con" của nàng lại cuốn hút đến như vậy.

Lại một cơn gió nữa thổi vào phòng, Ngu Mặc mặc quá phong phanh, không nhịn được hắt hơi một cái.

"Hắt xì."

Thẩm Sơ Vũ nhìn thân hình mảnh mai của Ngu Mặc, khẽ mím môi, do dự cởi áo khoác đồng phục của mình xuống, mang theo vẻ lạnh nhạt quen thuộc, đưa một tay về phía cô. "Mặc áo của mình đi."

Ngu Mặc không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với Thẩm Sơ Vũ, càng không muốn mặc quần áo của nàng, loại hành động quá mức thân mật ấy, lạnh nhạt đáp lại.

"Không cần."

Thẩm Sơ Vũ không còn nhớ nổi đây là lần thứ mấy trong hôm nay nàng bị Ngu Mặc từ chối. Vốn tưởng trái tim mình đã chết lặng, vậy mà cảm giác mất mát vẫn không ngừng dâng lên. Nàng nhìn bóng lưng luôn quay về phía mình của Ngu Mặc, lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực.

Tại sao nàng đã nhiều lần chủ động bày mình thiện ý, cô vẫn lạnh lùng từ chối như vậy, thậm chí còn gạt tay nàng ra chỉ vì nàng quan tâm cô? Tay Thẩm Sơ Vũ nắm chặt chiếc áo khoác đồng phục, cố chấp bước lên khoác nó lên vai Ngu Mặc.

"Cậu sẽ bị cảm mất."

Trên vai Ngu Mặc truyền đến một chút ấm áp, nhưng cô chẳng hề hứng thú với sự chủ động quan tâm của Thẩm Sơ Vũ. Cô khẽ rung vai, dứt khoát hất rơi chiếc áo vừa được khoác lên vai xuống đất. "Cảm ơn lớp phó học tập, mình không cần."

Thẩm Sơ Vũ trơ mắt nhìn chiếc áo khoác đồng phục kiểu vest màu xanh lam của mình rơi xuống nền đất đầy bụi, viền chỉ trắng tinh xảo lập tức dính đầy bụi bẩn.

Tấm lòng của nàng, cứ như vậy bị người ta khinh thường vứt bỏ.

Từ nhỏ đến lớn, thân phận mà nhà họ Thẩm mang lại khiến Thẩm Sơ Vũ luôn tự cao hơn hẳn những người cùng trang lứa, nàng chưa từng bị ai coi thường như thế.

Đồng tử Thẩm Sơ Vũ khẽ run lên, chiếc áo rơi xuống đất giống như một cái tát vô hình của Ngu Mặc giáng lên gương mặt nàng, đánh tan niềm kiêu hãnh của nàng.

"Cậu ghét mình sao?" Thẩm Sơ Vũ khom người, lặng lẽ nhặt chiếc áo khoác của mình lên.

Nàng thật sự không hiểu, tại sao Ngu Mặc lại đối xử với mình như vậy.

Khóe môi Ngu Mặc khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười vừa vô minh, vừa giảo hoạt, lại mang theo vài phần mỉa mai.

"Ừ, đúng đấy."

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
Tháng 7 27, 2025
Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
Tháng 8 3, 2025
Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế_truyenles.net
Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế
Tháng 8 3, 2025
Truyện Les Hay
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved