AllLiz - Chương 1
_____
"Chủ tịch, tôi đến rồi ạ."
Wonyoung chỉnh tề đứng trước mặt một người đàn bà khác, vốn đang không hề tập trung vào em, trình bày những vấn đề của công ty. Jiwon vốn rất nghiêm túc, nhưng ánh mắt của cô chủ em thì chẳng vậy chút nào.
"Này." Cô cười ma mị cắt ngang báo cáo nhàm chán, "Em biết tôi kêu em ở lại không phải vì chuyện này."
Jiwon cúi đầu đỏ mặt, khẽ cắn môi.
"Cởi đồ ra."
___
"Ha aa, hức, ư…! Chủ tịch, xin ngài… dừng lại…! Áa…!"
Jiwon ban nãy vẫn còn quần áo đàng hoàng, bây giờ đã hoàn toàn trở thành bộ dạng đáng xấu hổ. Em nằm ưỡn trên chiếc ghế chuyên dùng để nắc của cô, hai tay bị trói trên đỉnh đầu, đôi chân mở rộng co lên hết cỡ phơi bày dương vật cũng lỗ dâm múp đang bị hành hạ chơi đùa.
Dương vật cô được khoá lại bởi máy rung chuyên dụng, âm thanh rè rè vang vọng khắp nơi. Lỗ đít nở bung cắm ngập chuỗi hạt to, huyệt đầm đìa nước.
Wonyoung một tay cầm điều khiển máy rung, một tay cầm thanh rung hột le nhấn lên viên thịt đỏ tấy nhô lên khỏi mu âm đạo. Wonyoung mạnh tay di ép giày vò cục thịt béo ú, hài lòng nghe âm thanh hoảng hốt gợi tình phát ra từ thư ký của mình.
Hột le rung bần bật làm em rên to, lưng ưỡn thành đường cong đẹp mắt. Nước dâm em trào ra như suối chảy, viên thịt bị gậy vừa rung vừa tì xuống day như điên.
"Chủ tịch, hức, đừng… đừng…! Xin tha cho hột le… aa, ư, sướng, sướng quá…!" Em thè lưỡi rên rỉ như một con thú khi le dâm không ngừng bị cô ác ý tra tấn, cảm giác vừa đau vừa sướng khiến em muốn phát điên.
Wonyoung biết em thích bị nắc hột le, mỗi lần cô tấn công viên thịt dâm ấy là em lại rên lên sung sướng. Nhìn chiếc ghế bị nước dâm nhuộm sẫm màu, cô cười khẩy dời xuống nhấn vào chiếc lỗ dâm dục.
"Cô đúng là đồ thiếu đụ!" Cây gậy ngoáy tròn tạo nên tiếng lép nhép, âm đạo em lập tức co bóp dữ dội, "Cái lỗ này sao có thể sống thiếu tôi được."
"Đúng không?"
Hạt tròn bỗng đâm mạnh vào điểm dâm khiến em trợn mắt kêu lên, ra sức gật đầu: "Đúng vậy, hức, tôi… cần có chủ tịch! Âm đạo tôi cần có chủ tịch! Hức, ư…"
Wonyoung cắm cây rung để nó tàn phá âm đạo em, dời tay nắm lấy chuỗi hạt đâm ra thụt vào lỗ đít đói khát. Từng hạt từng hạt cạ qua tuyến tiền liệt khiến đít em giật liên hồi, lắc hông đong đưa theo từng nhịp giã của cô.
"Aa, hư ức, không chịu nổi…! Sắp ra, a áa, ra, tôi ra…!" Nước dâm phụt ra từ âm đạo bắn đầy lên chiếc bụng phẳng lì của Wonyoung. Jiwon thở hồng hộc vì sung sướng, hai cái lỗ cũng bất giác thả lỏng mềm mại hơn.
Wonyoung hăng hái nắc đít em, kề mặt vào ngậm lấy núm vú bự đỏ ửng bú mút. Tay cô bóp lấy le dâm kéo mạnh rồi vặn xoắn, đồng thời bật mức rung cho cây gậy tối đa. Jiwon bị ép đến điên đảo, chỉ kịp hô lên một tiếng thất thanh rồi mở huyệt bắn nước phùn phụt tung toé khắp nơi.
"Áaaaa!!!"
"Wonyoung, hức, thế này… thế này…"
Wonyoung ép em đến bên tấm kính lớn, một tay nâng chân em lên nắc dồn dập cái lỗ dâm loàn. Hai tay em bị trói trên đỉnh đầu, nửa người trên hoàn toàn dựa vào cửa kính lạnh giá, bên dưới bất lực mở ra đón nhận dương vật khủng dập vào. Lỗ đít căng trướng vẫn đang cắm chuỗi hạt khủng bố.
Wonyoung nghiến răng chịch phầm phập vào lỗ dâm cô thư ký hư hỏng. Wonyoung vừa nện vừa nghịch vú, đầu vú sưng đỏ tụ máu bị cô vân vê se nắn vừa nhột lại vừa sướng lạ kỳ.
Âm đạo em giật không ngừng, nhìn toà nhà phía đối diện có thể thấy cảnh mình bị nắc tàn bạo bất cứ lúc nào em lại càng hứng hơn. Miệng dâm rên rỉ chẳng thể dừng nổi, lỗ dâm nóng bừng mềm nhũn như nước cắn chặt lấy cặc khủng không buông.
Wonyoung nện mạnh điểm dâm trong âm đạo sũng nước, tay gảy đầu vú lại càng dồn sức. Jiwon bị chơi vú nắc huyệt sướng trắng đầu, lè lưỡi vừa rên vừa thở dốc.
"Ha… Ư, chủ tịch, sướng quá, hức! Chỗ đó… ư, chỗ đó…!"
"Hừ, tôi cũng sướng. Em bóp âm đạo chặt lại thêm chút nữa đi…!" Wonyoung vỗ một phát thật kêu vào bờ mông săn chắc, ngoáy dương vật vào âm đạo em.
"Ha ư, ức!"
Nước dâm trượt dài trên bắp đùi khoẻ khoắn, nhỏ giọt xuống đọng thành một bãi trên sàn. Côn thịt bự nắc âm đạo tới tấp dồn dập, mỗi lần thúc là hung hăng đâm mạnh vào điểm G nhô lên khiến nước từ lỗ tiểu lại rỉ ra.
"Em muốn tôi chơi chỗ nào của em?" Cô liếm môi chiêm ngưỡng dáng vẻ em bị mình nắc tan nát, gian tà hỏi.
"Ưm, á! Tôi… ư… hột le… nhéo hột le… A! Chỗ đó, ư, sướng…! Ha aa…"
"Có ai ngờ thư ký xuất sắc của chúng ta lại là đồ bạo dâm thích phơi âm đạo cho thiên hạ thế này!"
Wonyoung lấy đồ bọc ngón tay đính hạt đeo vào rồi đưa xuống vân ve hột le đang run rẩy. Hột le sướng nhũn như nước khi bị cọ xát mân mê giữa những chiếc hạt, cô quen thuộc xoa nắn dọc từ gốc le lên đỉnh le, lại trườn xuống quẹt quẹt lỗ tiểu nhạy cảm làm lỗ huyệt em co rút lại. Bên trong bụng em có cảm giác hơi trướng, mỗi khi quy đầu béo ú thúc vào điểm G thì khoái cảm ấy lại càng thêm rõ ràng.
"Hột le của em để cho ai chơi?"
"Ha, á! Hột le… để cho chủ tịch chơi…! Aa, ức, mạnh lên, á! Tôi sướng… hư ưmmm!"
"Hức, a, Wonyoung… Khoan… tôi… áa, ưm, tôi… tôi sắp…!"
"Em sắp gì?" Cô xấu xa bật công tắc máy rung trên dương vật em, đồng thời đẩy hông phang thật mạnh, thỏa mãn nghe em khốn khổ gào lên.
"Wonyoung, dừng lại, không…! Ha áa, ức, ưm! Bụng tôi, tôi sắp…! Sắp…!!!"
"Sắp đái ra sao?" Ngón tay chơi đùa le dâm càng thêm kịch liệt, cả người Jiwon run rẩy như xẹt qua luồng điện, miệng há to ú ớ không thốt nên lời. Cảm giác cao trào dâng lên khắp người em, âm đạo dưới sự hành hạ của máy rung giật mạnh mấy cái rồi bắn tinh loãng nhách lên cửa sổ.
Wonyoung càng nắc càng hăng, cô muốn chơi em đái ra ngay tại chỗ này. Cô không nghịch le nữa mà vừa nắc vừa nhấn vào bụng em, chuỗi hạt trong lỗ đít cũng bị bật công tắc khuấy đảo vách thịt non mềm. Jiwon bị nắc phê trợn cả mắt, đầu lưỡi thè ra chạm vào vách kính in vệt nước miếng gợi dục.
"Đái ra!"
"Tôi… Tôi…! Tôi tè… ư áaaa, sắp tè rồi…!!!"
Wonyoung nghiến răng dập thật mạnh vào tận sâu bên trong lỗ huyệt non nóng bỏng, khi dòng tinh dịch bắn thẳng vào trong lỗ huyệt em cũng là lúc lỗ tiểu ưỡn lên phun mạnh dòng nước vàng nhạt lên vách kính. Jiwon tồ tồ đái ra như đứa trẻ, cô nâng nốt chân còn lại của em lên làm thành tư thế xi tiểu, ngân nga vài nốt nhạc bế em đi hết khung cửa kính dài bằng căn phòng này.
"Để cho người ta ngắm bộ dạng bị nắc tiểu xè xè của em đi."
Wonyoung đè em lên kính, rút mạnh chuỗi hạt khỏi lỗ đít nong rộng. Jiwon thét lên một tiếng dài, nước sướng nước tiểu trộn lẫn phun xì xì khắp nơi.
——————-
"Hức…"
"Bé mèo này lại không nghe lời nữa rồi."
Bốn bức tường vọng lại âm thanh rè rè của máy rung cùng tiếng bành bạch như ai đó đang giã gạo. Nghe kỹ hơn, ai đó sẽ nhận ra còn có tiếng nức nở vừa khổ sở lại vừa sung sướng.
Người con gái mang vẻ mặt u ám cùng nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng ngồi vắt chân trên ghế, nhàn nhã quan sát một người khác đang bị trói theo tư thế vô cùng gợi dục trên giường. Tay và chân em đều bị banh ra khoe trọn nơi bí ẩn, trên đầu đeo một đôi tai mèo, tấm lưng trần vẽ thành một đường cong khiến lòng người ngứa ngáy.
Người đó đang rên lên những âm thanh kích thích. Lỗ đít đỏ hồng bị ép phải phun ra nuốt vào dương vật giả đang không ngừng thúc vào bên trong, các nếp uốn căng ra hết cỡ, đôi chân bị nắc đến nỗi run lẩy bẩy, nước dâm chảy xuống đệm càng ngày càng nhiều.
Dương vật giả phành phạch phang vào, khuấy động tường thịt ấm nóng tạo nên tiếng lép nhép xáo động. Miệng bị bịt lại làm em không thể kêu thành tiếng, cặp mông căng tròn in hằn những dấu tay đỏ hồng. Vừa nhìn là biết em vừa phải chịu đựng sự trừng phạt dữ dội đến mức nào.
Đầu khấc nhấn vào nơi nhạy cảm trong lỗ đít, nghiền ép nó khiến nó như muốn vỡ vụn ra. Mỗi lần điểm dâm bị nhấn vào là em lại ngửa cổ rên dài, nước mắt rơi đầy hai bên gò má. Lỗ huyệt trống vắng co bóp mời gọi người đến đụ, nước sướng chảy tràn mặc dù chẳng có ai động vào.
Jiwon không thấy được biểu cảm của người kia, đầu óc em mụ mị vì khoái cảm. Dương vật giả tới tấp phang nát lỗ đít em, tuy không thể so với người thật nhưng độ sâu nó đâm đến cũng thật sự quá sức.
Jiwon vô thức lắc mông theo nhịp đụ của cặc, lỗ huyệt đã không chờ nổi đến lúc bị đụ nữa. Mặc dù đít bị chơi nhưng âm đạo vẫn có thể lên đỉnh theo, tuy vậy, vẫn không đủ.
Một loạt động tác đó của em được cô thu hết vào tầm mắt. Ẩn sau lớp quần tây trang trọng là dương vật dựng đứng hiên ngang, thế nhưng cô vẫn không động vào em mà chỉ ngồi đó quan sát.
"Bé mèo vừa hư vừa hứng tình." Wonyouny nhếch môi phun ra những lời nói tục tĩu, âm thanh đè nén sự tức giận, "Em có thể khoe âm đạo với bất cứ con đàn bà nào có phải không."
"Hưm, hưm…" Wonyoung nhìn em vội vã lắc đầu nguầy nguậy, ngón tay mò đến một nút trên điều khiển nhấn xuống, dương vật giả đang cắm trong đít em ngay lập tức khởi động chế độ rung mạnh mẽ làm em kinh hãi ngửa phắt đầu ra sau.
"Hưmmmm!!!"
Lỗ đít gần như bị nắc nát, dương vật giả vừa đâm vào vừa khuấy mở nó bằng cách rung lên bần bật làm đít em co thắt lại. Jiwon bị cưỡng chế đón nhận khoái cảm liên tục ập đến, đôi mắt mở to vừa kinh hãi vừa mong chờ, hai tay vô thức giãy giụa.
Dương vật của em bắn tinh xối xả lên giường, chất dịch trắng đục lỏng dần theo mỗi lần xuất ra. Nhưng so với nó, cơn cực khoái từ lỗ sau có vẻ khiến em điên cuồng hơn.
Trong lúc em đang mơ màng, không biết từ bao giờ cô đã quỳ sau lưng em. Bàn tay không an phận xoa nắn cặp mông căng mẩy, nắn bóp chán chê lại banh ra khoe trọn lỗ đít đang ngậm dương vật ngon lành.
"Đồ dâm đãng." Wonyoung lạnh lùng mắng rồi đột ngột tát vào mông em mấy cái, tát mạnh đến mức làm nước dâm văng tung tóe cả ra. Người em co giật liên hồi, ngoái đầu nhìn cô bằng đôi mắt ngập nước.
Wonyoung vòng tay ra trước, áp vào mu âm đạo sạch sẽ bóp bóp, ngón tay như có như không day nhẹ hột le cứng như đá.
"Tôi bảo em đến đó trước để tiếp khách…" Giọng cô trầm xuống, sức lực cũng tăng lên vài phần, "Chứ không bảo em dùng âm đaok mình phục vụ đàn bà."
"Hưm, ưm…" Jiwon lắc đầu phủ nhận, thật sự không phải như thế, không phải em cố tình…
Chát!
"Em còn cãi!" Wonyoung điên tiết tát mạnh lỗ dâm em một cái, hạt le bị đánh trúng vừa đau vừa sướng làm lỗ nhỏ vô thức rỉ nước dù đang bị trừng phạt.
"Mau nhìn xem, cái lỗ này đang thiếu đụ đến mức nào!"
Wonyoung nhéo mạnh hột le, vừa kéo vừa mân mê nó một cách mạnh bạo. Lúc em tưởng chừng như hột le sắp bị kéo giãn thì hắn lại đột ngột nhấn ép nó mà day thật thô bạo, hột le bị hành hạ lại càng ngày càng nứng hơn, lúc cô nhẫn tâm búng nó một cái, lỗ dâm em cũng phun ra một cột nước trong tiếng gào thảm thiết từ cổ họng.
Bên dưới của em nhớp nháp đến khó coi, lỗ nhỏ đỏ tấy như đang sưng lên vậy. Nhưng điều đó dường như không giúp Wonyoung nguôi giận mà còn thổi bùng lên một ngọn lửa trong cô, cô mạnh bạo giật phắt đồ bịt miệng em ra, hai ngón tay xông vào miệng em sục sạo.
"Cái miệng này đã bú cho con khốn nào chưa!?"
Wonyoung hoàn toàn không định nghe em giải thích mà chỉ xem như chỗ xả cơn giận của mình, mặc kệ em khóc đến đỏ cả mắt vẫn không chịu tha cho em.
"Bú nhiệt tình lên chút!" Giọng cô hòa lẫn với hương vị tình dục nồng đậm, nhấn mạnh đầu em vào nơi giữa hai chân mình khiến dương vật thọc sâu vào họng em hơn, cổ họng đau đến nỗi có cảm giác như sắp bị xé toạc ra.
Wonyoung vừa tận hưởng cảm giác ấm nóng cùng độ rung từ họng em mang đến vừa thuận tay chơi đùa hai bên núm vú đỏ hồng. Ngón tay điêu luyện xoắn lấy hai quả anh đào xinh đẹp kéo nhẹ, móng tay thi thoảng lại sượt qua đầu ti khiến nơi đó cứ râm ran ngứa ngáy.
Vì bị cô chơi đùa quá nhiều nên giờ núm vú của em rất nhạy cảm, chỉ cần cô chạm nhẹ thôi cũng đủ khiến máu trong người em sôi sùng sục. Cổ họng bị chèn ép bởi dương vật to bự làm em khó thở, hai hàng nước mắt lăn dài.
Đây là lần đầu Jiwon phải làm chuyện này cho cô nhưng cô lại quá thô bạo, sự tức giận trong hành động của cô thực sự làm ưm thấy lạ lẫm. Mặc dù thường ngày cô cũng là tuýp người mạnh bạo trong tình dục nhưng không phải là mạnh bạo theo kiểu này, Wonyoung bây giờ làm em có chút sợ hãi.
Sao Wonyoung lại tức giận đến thế chứ?
"Đừng có lơ là!" Cô gắt lên nhéo mạnh vú em, "Ai cho em nghĩ đến chuyện khác!?"
"Ưm, hưm…"
"Lẽ nào em nghĩ đến côn thịt của mấy thằng chó già kia?" Trong thoáng chốc, gương mặt cô tối sầm đi, nụ cười trên môi lạnh lẽo giống hệt như ác quỷ, "Sao? Côn thịt tôi không ngon bằng mấy lão đó hay gì? Tôi đụ em nhiều quá nên em thèm côn thịt lạ hả?"
"Quả nhiên, em đúng là đồ dâm đãng! Chắc sau lưng tôi, em đã mở âm đạo cho nhiều dương vật khác rồi chứ gì!?"
Lời lẽ thô tục mang đầy sự sỉ nhục đó thật sự khiến lòng em đau nhói. Em không hiểu sao cô lại nghĩ em là người như vậy, trước giờ em chỉ làm chuyện này với mình cô, rõ ràng cô biết người lấy đi lần đầu của em là cô, vậy sao còn…
Vì khóc quá nhiều nên em không bú cho cô được nữa, vừa khóc vừa bị dị vật chèn trong cổ họng làm em suýt chút thì nôn ra. Wonyoung tặc lưỡi một cách khó chịu, mất hứng rút thứ đang hứng điên ra khỏi miệng em. Cô vừa rời đi, ngay lập tức em đã ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt liên tục rơi xuống trong tiếng nức nở đáng thương.
"Tôi không…" Jiwon khổ sở nói trong tiếng nấc, "Tôi không có như vậy…"
"Tôi không để ai đụng vào mình cả…"
"Ha." Cô cười khẩy, hoàn toàn không tin lời giải thích của em, "Vậy thì là tôi bị mù sao? Ban nãy là ai đã nằm dưới thân của mấy tên đó vậy?"
Jiwon nhớ lại sự việc lúc đó.
Không phải.
Không phải là em muốn xảy ra cớ sự như vậy.
Không phải!
Cuộc đối thoại của mấy lão già đó biến thành từng mũi dao sắc nhọn găm vào tim em, em không muốn nghĩ đến cảm giác ghê tởm lúc bọn họ chạm vào người mình nữa. Thế nhưng em còn sự lựa chọn nào khác sao? Em có thể làm được gì sao?
"Là chị đã cho phép bọn họ làm vậy với tôi."
Từng lời từng lời phát ra từ những đôi môi dơ bẩn đó, em nhớ rất rõ.
[Chủ tịch của cô đã dùng cô để đổi lấy mảnh đất đó, cô không biết sao?]
[Cô không thắc mắc vì sao cô ta để cô đến đây trước ư? Vì cô ta đã đồng ý cho chúng tôi chơi cô rồi.]
[Chẳng phải dự án này rất quan trọng sao? Dĩ nhiên phải dùng cái lỗ xứng đáng để đổi lại chứ!]
Wonyoung tỏ ra khó hiểu nhíu mày với em: "Em đang nói cái quái gì vậy?"
"Là chị đã dùng tôi để đổi lấy mảnh đất chị muốn mà?"
Jiwon biết rõ dự án đó quan trọng với cô đến mức nào, em biết rõ cô đã bỏ bao nhiêu công sức để hoàn thành nó. Thậm chí cô còn nhiều lần nhấn mạnh với em rằng, dù có phải dùng trăm phương ngàn kế cũng phải giành được mảnh đất đó về tay.
Em biết hết, em biết hết. Em biết mình nợ cô, em cũng rất muốn giúp cô, chỉ là không ngờ… cô sẽ để em "giúp" như vậy.
Jiwon hiểu rõ mình chẳng là gì đối với cô ngoài công cụ giải tỏa tình dục, ngoài em ra còn có trăm ngàn người tình nguyện làm đồ chơi cho cô. Em không mong cầu gì hơn từ cô cả, thậm chí cô có bán em cho người khác để đạt thành chuyện của cô thì em cũng đã chấp nhận rồi.
Sao bây giờ cô lại tức giận?
"Em nói tôi cố tình dùng em làm điều kiện trao đổi sao?"
Jiwon không đáp, nhìn thẳng vào ánh mắt đang nhìn mình như thể em vừa nói những điều xằng bậy. Sự im lặng của em cũng xem như là câu trả lời, nước mắt bị em ép phải ngưng lại, vài giọt lệ vẫn đọng lại ở khóe mắt.
Wonyoung cau mày ngày càng chặt, thái độ đó của em làm cô nửa ngờ nửa tin.
Lẽ nào mấy lão già đó đã nói với em như thế sao? Nên em mới ngoan ngoãn để cho…
Thấy cô không nói gì nữa, em lê tấm thân mệt mỏi xuống giường, nhặt lại quần áo rải mỗi thứ một nơi. Wonyoung chớp mắt dõi theo từng hành động của em, em mặc quần áo rất nhanh, mặc kệ chúng xộc xệch mà chầm chậm tiến về phía cửa.
Một khi em bước qua ngưỡng cửa này, có lẽ em và cô sẽ kết thúc. Tuy cô phong lưu nhưng cô không cần thứ đồ thuộc về mình bị vấy bẩn, cô đẩy em đi như vậy hẳn là đã chán em rồi.
Sau ngày hôm nay…
Sẽ không…
"Em muốn đi đâu?" Từ sau lưng em vọng đến giọng nói hình như đã dịu bớt cơn giận ngút trời ban nãy, "Tôi bảo em đi bao giờ?"
"Tôi…" Jiwon không quay lại, em không muốn cô nhìn thấy mình bây giờ, nhỏ giọng đáp, "Tôi… xin lỗi…"
"Xin lỗi chuyện gì?"
"Hôm nay tôi… tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần… Lần sau… chủ tịch hãy nói trước với tôi, tôi sẽ… sẽ không để xảy ra cớ sự như hôm nay nữa…" Có lần đầu ắt sẽ có lần hai, em chỉ hy vọng cô sẽ nói trước với mình một tiếng. Jiwon không phản kháng hay oán trách gì cả, chỉ là em… em cũng cần chút thời gian…
"Còn nữa."
Jiwon nói ra lời thật lòng mình.
"Cảm ơn chị… vì hôm nay đã đến…"
Lúc tay em đặt lên nắm cửa lạnh lẽo, không hiểu sao môi em bất giác lại nở một nụ cười nhẹ bâng. Kết thúc này cũng không tệ lắm, ít ra em vẫn có thể giúp cho cô chuyện gì đó, ít ra thì em cũng không hoàn toàn vô dụng với người đã có ơn với mình.
Ít ra thì em vẫn có thể… giúp đỡ cho người mà mình…
Rầm!
Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, đột nhiên có một lực mạnh từ đằng sau em bỗng đẩy thật mạnh làm nó lại đóng sầm lại. Jiwon kinh ngạc quay lại theo quán tính, nhưng còn chưa kịp định hình, một cơn vũ bão đã ập đến lấp kín môi em.
"Ưm…!?"
Hai tay em nhanh chóng bị khóa chặt sau lưng, lưng em buộc phải ưỡn lên, cảm giác nóng bỏng như lửa nhanh chóng thiêu đốt cả lý trí. Wonyoung chen một chân vào giữa hai chân em, sức lực khổng lồ ngấu nghiến lấy em như một mãnh thú đang xé nát con mồi mình bắt được. Jiwon hoàn toàn bị động trước sự chiếm đoạt ấy, đôi môi bị hôn đến đau nhức trong sự khó hiểu to lớn.
Vì sao cô lại hôn em?
Cô chưa bao giờ hôn em cả mà?
Đầu lưỡi cô liếm nhẹ môi trên rồi như có như không chen vào giữa môi em liếm láp, cô không tiến sâu thêm mà chỉ mơn man trêu ghẹo bên ngoài. Thế nhưng cô mút môi em rất mãnh liệt, xen lẫn còn có gặm cắn, em càng giãy giụa thì cô lại càng miết chặt, người em cứ rướn lên lại bị đè xuống, hai tay bị cô nắm chặt đến mức phát đau.
Wonyoung không chừa cho em chút không khí nào để thở, toàn bộ động tác mạnh mẽ chặn đứng mọi đường rút lui của em. Sau một lúc vùng vẫy vô ích, cuối cùng em cũng buông xuôi, để mặc cho cô đánh chiếm môi mình.
Nụ hôn triền miên dai dẳng, đến khi cô buông tha cho em, môi em đã sưng mọng. Wonyoung nhìn đôi môi bị mình hôn đến mức này, nghĩ nghĩ một chút rồi lại cúi xuống liếm lên khóe môi dính chút nước bọt óng ánh.
Lúc cô rời môi, hơi ấm đó vẫn lưu lại trên môi em rất rõ.
"Chị…" Jiwon thở hổn hển, ánh mắt mông lung mơ màng, "Vì sao…"
Wonyoung ngắm nghía dáng vẻ mất hồn của em thêm một lúc, những ngón tay vuốt ve má em, hơi dùng lực ấn xuống. Chờ đến khi em có vẻ khôi phục suy nghĩ, cô mới đột nhiên hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với tình huống.
"Em cảm thấy tôi bất tài lắm sao?"
"Bất tài sao? Chị ư? Dĩ nhiên là không rồi…" Jiwon đáp lại theo bản năng, cô mà bất tài thì ai mới có tài đây?
"Vậy em." Wonyoung bỗng dùng sức miết mạnh lên môi dưới của em, ngón cái tách môi em ra chen vào đè môi dưới xuống, chạm nhẹ vào đầu lưỡi hồng hào, "Em có bị điên không mà tin những lời đó?"
"Nếu tôi thật sự muốn dùng em để trao đổi, tôi còn đến đó làm gì? Vì sao tôi phải chờ đến bây giờ mới làm vậy?"
Hơ… Cô đang nói gì vậy?
"Còn em, nếu như thật sự tôi làm vậy, sao em vẫn đồng ý?" Khi hỏi đến câu này, tông giọng cô đột nhiên nâng cao thêm một chút, dường như có vẻ chờ đợi câu trả lời.
"… Vì chị có ơn với tôi." Sau khi suy nghĩ một lát, em chọn một đáp án thích hợp, "Vì chị có ơn với tôi nên…"
"Chỉ vì vậy thôi sao? Vì tôi có ơn với em nên em chấp nhận vấy bẩn mình để trả ơn cho tôi sao?"
Jiwon thành thật gật đầu: "… Chỉ vậy thôi…."
"Không."
Wonyoung bỗng dưng dùng tay bịt miệng em, thay em khẳng định.
"Vì em yêu tôi."
Môi cô ập xuống cổ em cắn mút, lưu lại trên da thịt dấu vết ám muội chỉ thuộc về riêng mình. Lúc em còn đang kinh hoảng trợn tròn mắt, cô đã nhanh chóng bế thốc em quay lại giường.
"Không cần em nói tôi cũng biết là em yêu tôi."
___
"Hức, a, haaa…!"
Wonyoung dùng cà vạt trói chặt hai tay em trên đỉnh đầu, đôi môi trượt trên da thịt em thoả sức liếm mút. Chiếc lưỡi dài nóng bỏng quấn lấy đầu vú em trêu đùa, tay còn lại một lần nữa cởi hết áo quần em ra rồi thăm dò xuống phía dưới kia.
"Khoan, hức, khoan đã…! Chờ một chút!" Khi tay cô tách mở hoa huyệt em ra đâm vào lỗ nhỏ, em hốt hoảng đến mức kêu toáng lên, "Vì sao, vì sao chị… chị lại…!?"
"Tôi phải tẩy uế cho em chứ." Cô nhai cắn núm vú, cười xảo quyệt, "Ban nãy mấy tên đó đã chạm vào chỗ nào trên người em, tôi sẽ để lại dấu đè lên."
"Nhưng, hức, áaa, nhưng mà…! Chị, chẳng phải chị không muốn tôi nữa, hức, đừng, đừng mà…!!!"
Hột le đột nhiên bị đè xuống rồi day mạnh làm em gào lên thất thanh, lỗ dâm co bóp siết chặt lấy hai ngón tay đang sục sạo. Cô có vẻ không hài lòng với những gì em vừa nói, vừa tăng tốc khuấy mở lỗ dâm em vừa nhéo mạnh lấy hột le như trừng phạt.
Lỗ dâm em giật tung theo từng hành động của cô, thế nhưng, dù lần này cô vẫn rất thô bạo mà em lại không còn cảm nhận thấy cơn giận lúc đầu nữa.
"Tôi chưa bao giờ nói chán em cả." Cô rê môi dọc từ ngực em xuống, dừng lại ở lỗ rốn rồi đâm lưỡi vào ngoáy nhẹ làm da gà em nổi lên, bất giác oằn mình rên rỉ.
"Em đã bao giờ thấy tôi che giấu cơn hứng tình của mình với em chưa?"
Môi cô trượt xuống nữa, hôn lên mu âm đạo múp máp sạch đẹp. Xuống nữa, ngậm lấy hột le vào miệng.
"A, a…" Chân em run rẩy trong vô thức, khoái cảm truyền đến làm thần trí em mịt mờ.
"Em là người duy nhất làm tôi hứng như điên, sao tôi chán em được chứ."
Cô đá lưỡi với hột le, mút mạnh viên thịt dâm ấy làm em hô lên một tiếng mất hồn.
"Tôi muốn chiếm đoạt toàn bộ cơ thể em. Tôi muốn mỗi một cái lỗ trên người em đều thuộc về tôi."
"A, đừng, đừng… Hức…! Hột le… quá…"
Wonyoung đâm lưỡi vào đầu le ngoáy xuống rồi rê dần đến gốc le, tách mở lớp mũ thịt mà quấn trọn vẹn hột le to bự đỏ au vào miệng. Khoang miệng ấm nóng bao bọc lấy nơi nhạy cảm làm đầu óc em dại đi, lưng bất giác ưỡn lên dí sát lồn vào miệng cô hơn nữa.
Chắc em chưa bao giờ biết.
Và cũng không bao giờ nên biết.
Tên điên này đã từng tìm cách chịch lỗ mũi chịch lỗ tai trên mạng.
"Cho dù em có chết cũng phải chết trong tay tôi. Có bị làm hỏng cũng phải là do dương vật của tôi."
Wonyoung bỗng dưng vươn tay bóp chặt cổ em, từ trên cao chiếu thẳng xuống em một ánh mắt tàn bạo.
"Tôi không bao giờ để em cho tên khốn nào khác đâu."
______
"Sướng đến thế sao?"
Wonyoung cười cười rút ba ngón tay đẫm nước ra khỏi lỗ lồn sũng nước đang mút chặt lấy mình, hài lòng nhìn người bị mình chơi đến nhũn cả người ra. Đôi mắt em ngập nước mơ màng nhìn cop, nước bọt trào ra khỏi khoé môi xinh đẹp, đôi chân thon dài run rẩy giật nhẹ.
Em đã ra nhiều đến mức mất tỉnh táo.
Điểm dâm liên tục bị đâm đến khiến nước sướng chảy tràn ra như lũ quét làm ướt cả một mảng ga giường, hột le bị tra tấn đỏ tấy hiên ngang dựng đứng. Hơi thở của em ngày càng trở nên quyến rũ hơn, đầu lưỡi đo đỏ ẩn hiện một cách mời mọc.
"Ha…" Mắt cô dán chặt vào môi em, tròng mắt đen láy thâm sâu xẹt qua thứ ánh sáng quỷ dị. Từ ban nãy cô đã mê đắm sự mềm mại của đôi môi ấy muốn phát điên.
Không.
Không phải là từ ban nãy.
Ngón cái miết lấy môi dưới của em, gương mặt cô kề sát đến bên em từ khi nào, hai đôi môi mờ ám chạm vào nhau thật nhẹ như trêu đùa.
"Tôi hôn em nhé?" Wonyoung liếm mép đầy khao khát, tháo cà vạt khỏi tay em, mập mờ ghé thật gần vào tai em thì thầm: "Ôm tôi đi?"
Bây giờ em không còn đầu óc nào để suy nghĩ nữa. Trong lòng em còn rất nhiều câu hỏi, thế nhưng em không kháng cự được giọng nói trầm thấp đầy tính dụ hoặc kia. Sau vài giây lưỡng lự thoáng qua, cuối cùng, tâm trí em đã tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối của người con gái ấy.
Jiwon ngoan ngoãn vòng tay lên cổ cô, chỉ chờ có thế, cô ngay lập tức cúi xuống chiếm lấy môi em. Thế nhưng nụ hôn này vẫn không hề tiến xa hơn, khi em ngẩng đầu tiếp nhận thì cô đã rời đi, cứ như vậy mà quay em trong lòng bàn tay của mình.
Ái tình dào dạt không thể thiếu môi lưỡi triền miên, nụ hôn đơn giản không đủ làm em thoả mãn, lúc mơ màng, em bất mãn vươn đầu lưỡi ra muốn xông vào miệng cô nhưng cô đã né đi rất nhanh.
"Ưm…!" Jiwon cáu kỉnh kêu lên một tiếng kháng nghị.
"Em có vẻ có kinh nghiệm hôn nhau nhỉ?"
Đương nhiên đây không phải nụ hôn đầu của em. Jiwon gặp cô năm em hai mươi lăm tuổi, tính đến nay là tròn năm năm, nhưng bọn họ chỉ mới bắt đầu làm tình khoảng hai năm đổ lại. Lần đầu tiên của mấy cái lỗ trên người em thuộc về cô.
Và em thì, là kiểu người thích hôn. Jiwon đã phải nhịn lâu lắm rồi.
"Quên đi." Đang lúc mụ mị, cô đột nhiên chà xát môi em, giống như muốn xoá đi toàn bộ dấu vết mà người khác lưu lại ở nơi mềm mại đó, "Quên quá khứ của em đi."
"Từ giờ…" Mắt cô tối lại, từng lời đanh thép mang đầy tính chiếm hữu, "… Người em được phép nhớ đến, chỉ có tôi mà thôi."
Vật cương cứng bên dưới được giải phóng, ngẩng đầu đâm chọt bên ngoài lỗ nhỏ nhiễu nước. Cả hai đều không kiêng kỵ gì mà thể hiện sự khao khát dành cho đối phương, cô nghiến răng đè em xuống, đỡ lấy thân dương vật cứng rắn, nhắm chuẩn ở lỗ dâm đang co rút mà đâm vào.
Bởi vì được mở rộng từ nãy nên cô tiến vào không gặp trở ngại gì, cũng không biết có phải do kiềm chế quá lâu nên vừa đút vào đã sướng phát điên. Lỗ dâm em siết lại kẹp chặt lấy cây hàng to bự khiến cô cảm giác muốn bắn ngay lập tức.
"Chết tiệt! Thả lỏng lỗ dâm ra một chút!" Cô chửi thề tát vào đùi trong nhạy cảm một cái thật kêu, tiện tay bắt lấy núm vú em chơi đùa.
Quy đầu to bự đi đến đâu là căng âm đạo em ra đến đấy, so với ban nãy, điểm dâm bây giờ bị nghiền ép quá sức chịu đựng. Em sướng đến mờ cả mắt, không ai biết kể từ lúc bắt đầu em đã hứng đến cỡ nào.
Kể cả khi cô đối xử với em thật tàn ác thì em vẫn có thể gợi lên cảm giác đối với những đụng chạm từ cô.
Dương vật khủng chỉ nằm yên trong hoa huyệt em một lát rồi đột nhiên như được tiêm thuốc kích dục, hăng hái tàn nhẫn xỏ xuyên cả người em. Mỗi lần cô thúc vào là em lại phải hét lên, nơi sâu nhất bị nắc đến thật sự làm người ta choáng váng.
Wonyoung nâng một chân em lên, từ một góc độ thoải mái nhất giã thẳng vào nơi vốn chỉ có mình cô chạm đến được. Jiwon thảng thốt siết chặt lấy ga giường gào toáng lên, bị cô nắc đến vô thức thè lưỡi. Cảm giác sướng đến tận óc thật sự chỉ có cô mới mang đến được.
Núm vú nằm trong khoang miệng nóng bỏng cùng chiếc lưỡi quấn quýt mặn nồng, cô day cắn quả anh đào mọng nước khiến em xuýt xoa. Âm đạo vô lực rỉ tinh ròng ròng ướt đẫm đùi trong.
"Thế này là không đủ với em nhỉ." Cô biết thế này vẫn chưa đủ so với thường ngày để em ra xối xả, ngón tay mò xuống viên thịt mập mạp nghiến xuống một cách hung bạo.
"A, aa…! Không, đừng, hức a áaaa!!!"
"Thế này đúng không? Chơi hột le làm em hứng đến tè ra luôn cũng được chứ gì?" Cô hưng phấn nhào nặn hột le dâm đượi, đẩy hông tăng tốc giã nát lỗ dâm chỉ thuộc về mình.
Jiwon mờ mắt rên to, cả hột le và điểm sướng đều bị chơi sắp hỏng. Wonyoung phành phạch vừa phang em thô bạo vừa nhéo ngắt hột le làm em hứng phát điên, thoáng chốc, một mảng lớn ga giường đã sẫm màu vì nước dâm.
"A aaa, xin chị, á hức!!! Xin chị chậm lại…!!! Chậm lại…!!! A, sướng, sướng quá, chết mất, hức a ưm!!!"
"Lỗ dâm của em són ra rồi đây này." Cô cười thích thú, "Cứ mỗi khi tôi gãi le em là em lại són ra, đồ biến thái dơ bẩn!"
"Không, không phải, ức aa, tôi… A áa!"
Cô nắc như động cơ mất phanh, địt đến mức lỗ dâm em sủi bọt. Lúc đang hứng, cô nhìn thấy vùng nách hồng hào sạch sẽ, lại nổi lên hứng thú biến thái.
"A, a… Á, chị làm gì… Ưm!"
Wonyoung cắn nách em!!!
Đầu lưỡi vươn ra liếm láp vùng nhạy cảm làm em phải oằn mình rên lên, thân thể bị ghìm chặt khiến em không thể trốn chạy. Âm thanh bành bạch cùng tiếng nước lép nhép vẫn vang lên đều đặn, mà cô thì vẫn chuyên tâm mút mát chỗ khiến em xấu hổ.
"Đừng…!" Em gào thét cầu xin cô, "Chỗ đó… bẩn…!!!"
"Không bẩn." Cô thổi hơi nóng rực làm em rùng mình, giọng đục ngầu đáp, "Lỗ đít em tôi còn chưa thấy bẩn, huống chi là nách."
"Hơn nữa… cứ mỗi lần tôi liếm nách em là âm đạo em lại siết lấy dương vật tôi, rõ ràng em thích mà, không phải sao?"
"Ưm…" Jiwon sụt sịt khóc, em không muốn thừa nhận mình cũng là đồ biến thái. Đúng là em thích, em thích bất cứ khi nào cô chạm vào mình, "Vì sao chị…"
"Chấp nhận đi, em không thể thoát khỏi tôi được đâu."
Cô quẹt lấy giọt lệ thanh khiết vừa trượt khỏi khóe mắt, liếm vào.
"Nếu sau này em để cho tên khốn nào khác chạm vào em, tôi sẽ chặt đứt tay hắn, giết chết hắn, sau đó cắt bỏ những nơi em bị vấy bẩn."
"Nếu em có ý định bỏ trốn khỏi tôi, tôi sẽ chặt chân em. Nhốt em lại. Trói em bên cạnh tôi cả đời."
"A, a…! Chỗ đó, hức, áa! Mạnh lên, a, mạnh lên…!"
"Thật dơ bẩn khi nứng lên bởi những lời như vậy." Cô dồn sức giã vào lỗ dâm em, cắn mạnh lên bờ ngực núng nính, "Thế nhưng tôi. Lại yêu sự dơ bẩn đó."
Giữa lúc em bị nhấn chìm vào khoái cảm mãnh liệt, câu cuối cùng của cô lại khiến em bừng tỉnh trong chốc lát. Jiwon nhìn cô như đang hỏi cô vừa nói gì, trong mắt em đan xen nỗi sợ rằng bản thân mình đã lầm tưởng.
"Năm năm. Kể từ khi gặp em, tôi đã luôn nghĩ đến cảnh đè em dưới thân mình, nghĩ đến cảnh dương vật tôi địt em đến vỡ nát."
Wonyoung đã khao khát em năm năm.
Wonyoung không diễn tả được sự ham muốn mình dành cho em, cô chưa bao giờ như thế với bất kỳ ai trước đó. Cô muốn cả tâm hồn lẫn thể xác của em đều trọn vẹn thuộc về cô, cô muốn giam em lại, muốn giấu em làm của riêng cho mình. Ngày đó cô đưa tay ra với em, có lẽ chính cô cũng đã được cứu rỗi.
Che giấu đi vật cương cứng dưới màn mưa tầm tã, đón lấy người con gái ướt đẫm không có nơi để về vào lòng.
Kỳ thực, là dẫn dụ em bước vào lồng giam của chính mình.
"Bây giờ em có sợ thì cũng đã muộn rồi."
Wonyoung nhìn chằm chằm vào nơi hai người kết hợp, côn thịt gân guốc đang cắm ngập vào trong lỗ dâm căng ra đỏ ửng. Cô đã bắn từ khi nào chỉ với những suy nghĩ điên loạn của chính bản thân, rút dương vật ra, dòng tinh trắng đục nhiều đến nỗi tràn khỏi âm đạo em.
"Em…"
Chụt.
Bất thình lình, em rướn lên, ôm lấy mặt cô rồi hôn lên môi cô.
Không cần.
Không cần nói nữa.
Không cần nói thêm gì nữa hết.
"Tôi không sợ."
"Tôi chưa bao giờ sợ chị cả."
"Tôi cũng khao khát chị năm năm."
Jiwon nhanh như cắt chồm lên đẩy cô nằm xuống, quỳ trên người cô, để âm đạo mình ngay miệng cô. Em tự mò xuống banh hoa huyệt mình ra, nước dâm cùng tinh dịch chảy tí tách xuống gương mặt xinh đẹp, dùng ánh mắt dụ hoặc ngập nước nhìn cô.
"Chị có thể làm gì tôi tùy thích."
"Tôi sẽ mãi là người của chị, lỗ dâm mãi mãi thuộc về chị. Chỉ cần chị muốn, tôi có thể tự làm hỏng mình để ở bên cạnh chị."
Em rặn một ít nước ra khỏi lỗ dâm, thè lưỡi sờ lên môi cô rồi từ từ ngồi xuống, để môi cô ngay cửa lỗ ướt nhẹp.
"Tôi muốn chị hôn tôi."
"Làm tôi."
"Làm tôi tè ra đi, chồng yêu ơi."
Không khí lắng đọng một chút.
"Ha ha…"
Sau cùng, cô thỏa mãn cười cuồng dại, bóp lấy mông em, bắt đầu đá lưỡi cùng miệng âm đạo xinh đẹp.
"Tôi đến đây, vợ yêu."
Một tình yêu điên cuồng.
_____