Dụ Dỗ Kẻ Ngốc - Chương 6
Kể từ đêm định mệnh ấy, mối quan hệ giữa tiểu thư Pattranite và kẻ khờ Pansa đã bước sang một trang mới, đầy ám muội và rực rỡ sắc màu của dục vọng bí mật. Love nhận ra rằng, vẻ ngoài ngây ngô của Milk chính là tấm lá chắn hoàn hảo nhất để nàng thỏa sức thực hiện những ý đồ đen tối của mình mà không ai mảy may nghi ngờ.
Mỗi khi ông Korn hay bà Malai phải đi công tác xa hoặc bận rộn với những buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, căn dinh thự rộng lớn trở thành sân chơi riêng của Love. Nàng chẳng còn mặn mà với những buổi tụ tập cùng đám bạn nhà giàu, mà thay vào đó là thói quen đi học về liền gọi tên "Milk" một cách dồn dập. Nàng bám lấy Milk không rời nửa bước, khi thì bắt Milk bóp chân, khi thì nằm gối đầu lên đùi cô để nghe cô kể những chuyện ngô nghê ở quê.
Sự quấn quýt bất thường này ban đầu khiến bà Malai hơi ngạc nhiên, nhưng rồi bà lại mỉm cười hài lòng vì nghĩ rằng con gái mình vốn khó chiều, nay lại tìm được một cô bé người hầu thật thà, biết vâng lời để bầu bạn. Thế là, ba mẹ nàng bắt đầu sắp xếp cho Milk trở thành cái đuôi riêng biệt của tiểu thư.
Từ việc đi mua sắm ở những trung tâm thương mại sang trọng đến việc đi ăn tại các nhà hàng cao cấp, Milk luôn xuất hiện phía sau Love, tay xách nách mang đủ thứ túi đồ. Nhưng chỉ cần bước vào không gian riêng tư như phòng thay đồ hay xe hơi có kính đen che kín, Love liền thay đổi thái độ. Nàng sẽ ngồi lên lòng Milk, bắt cô phải ôm hôn mình, hoặc bắt Milk dùng đôi bàn tay to lớn ấy luồn vào trong áo để xoa nắn đôi gò bồng đảo.
"Milk này, hôm nay thuốc bổ đắng quá, chị không uống nổi đâu…" Love nũng nịu ngồi trên giường, đôi chân trần trắng ngần đung đưa trêu chọc.
Milk bưng bát thuốc bắc nghi ngút khói vào phòng, gương mặt vẫn vẻ ngây ngô nhưng ánh mắt khi nhìn thấy bờ vai trần của tiểu thư đã bắt đầu nhen nhóm những tia lửa vụng về.
"Tiểu thư ngoan, uống đi cho khỏe ạ. Mẹ Milk bảo thuốc đắng mới mau lớn, mới có sức để… để cho Milk lấy sữa chứ." Milk gãi đầu, thốt ra một câu khiến bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nóng rực.
"Em dạo này hư lắm rồi đấy nhé!" Love cười lả lơi, nàng kéo cổ áo Milk, ép cô ngồi xuống cạnh mình. "Học theo chị rồi phải không? Giờ biết nói mấy câu làm chị nóng người rồi."
Bà Wanee đứng nép sau cánh cửa bếp, đôi mắt đầy lo âu dõi theo bóng lưng cao lớn của Milk đang hồ hởi bưng bát thuốc bắc nghi ngút khói vào phòng tiểu thư. Những ngày gần đây, trái tim người mẹ trong bà cứ thắt lại mỗi khi thấy con gái cười ngô nghê, ánh mắt sáng rực mỗi lần nhắc đến cái tên tiểu thư Pattranite. Nụ cười ấy, trong veo, hồn nhiên từng là niềm an ủi duy nhất của bà giữa cuộc đời khốn khó, nhưng giờ đây nó lại khiến bà lo sợ.
Là người trực tiếp giặt giũ quần áo cho con, bà nhận ra những dấu hiệu lạ lùng ở vùng nhạy cảm của Milk, thứ vốn dĩ là bí mật song tính mà bà đã khổ công che giấu suốt mười bảy năm qua. Milk đang tuổi dậy thì, sự phát triển của cái đó dường như mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và bà chỉ sợ cái tính khờ khạo của con mình sẽ vô tình làm lộ ra sự thật động trời này trước mặt tiểu thư.
Trong thâm tâm, bà luôn lo sợ ông Korn. Ông là người cực kỳ khắt khe, coi trọng nề nếp nam nữ. Nếu ông biết con gái bà là người song tính, lại còn thân thiết quá mức với tiểu thư, chắc chắn hai mẹ con sẽ bị đuổi khỏi dinh thự này ngay lập tức, thậm chí là không còn đường sống.
Mỗi lần thấy Milk đi mua sắm về, mắt sáng rực kể về việc tiểu thư cho ăn ngon, bà lại kéo con vào góc bếp, dặn dò bằng giọng run rẩy: "Milk à, nghe mẹ dặn. Tiểu thư thương con vì con thật thà, nhưng con phải giữ khoảng cách. Chỉ được đấm bóp, bưng bê thôi, tuyệt đối không được để tiểu thư chạm vào người, nhất là chỗ bí mật của con. Nếu lộ ra là mẹ con mình chết chắc đó con có hiểu không?"
Milk gãi đầu, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng tiểu thư Pattranite vừa ngồi trong lòng mình vừa bắt mình mút mát đôi gò bồng đảo tối qua.
Cô chớp mắt, đáp lại mẹ bằng chất giọng ngây ngô: "Mẹ yên tâm, Milk ngoan lắm. Tiểu thư chỉ bắt Milk làm việc nặng một chút thôi, tiểu thư bảo đó là giúp Milk mau lớn mà mẹ. Milk sẽ giữ bí mật với tất cả mọi người, kể cả ông chủ luôn!"
Bà Wanee thở dài nặng nề, đưa tay xoa đầu đứa con tội nghiệp. Bà cứ đinh ninh Milk khờ khạo như thế thì chẳng thể nào biết đến chuyện người lớn, lại càng không thể ngờ rằng chính vị tiểu thư đài các, xinh đẹp kia đang từng ngày huấn luyện con bà thành một kẻ nghiện dục vọng.
Thế là, bằng một sự sắp đặt vô tình của định mệnh và cả sự khéo léo đầy toan tính của Love, Milk chính thức trở thành vật bất ly thân của tiểu thư nhà Pattranite. Trong mắt ông Korn và bà Malai, Milk giống như một vị cứu tinh. Họ thấy con gái mình bắt đầu đi ngủ đúng giờ hơn, ít nổi loạn của tuổi dậy thì hơn và đặc biệt là luôn có Milk túc trực bên cạnh như một tấm lá chắn bảo vệ.
Dưới cái nắng vàng ươm của sân vườn dinh thự, Love nằm lười biếng trên chiếc ghế dài màu trắng, bộ váy lụa mỏng manh ôm sát cơ thể, trễ nải để lộ đôi chân dài trắng muốt. Nàng nhắm mắt thư thái.
Milk đứng bên cạnh, tay cầm chiếc quạt lông vũ khẽ phẩy, tạo nên những làn gió mát nhẹ nhàng lướt qua da thịt tiểu thư. Đôi mắt ngây ngô của Milk thỉnh thoảng lại lén lút liếc xuống vùng cổ áo trễ nải ấy, nơi hai đường cong căng tròn ẩn hiện, khiến má cô đỏ ửng mà không dám nhìn lâu.
"Milk này… hôm nay đám bạn ở trường chị cứ xì xào mãi về một chuyện." Love vừa nhâm nhi miếng trái cây Milk vừa gọt, vừa lơ đãng nói.
"Tụi nó bảo, khi người ta lớn lên, người ta sẽ thích làm những chuyện… ướt át và nóng bỏng lắm. Em có biết chuyện đó là gì không?"
Milk ngừng quạt, gãi đầu vẻ suy tư: "Chuyện ướt át là… tắm mưa hả tiểu thư?"
Love bật cười, tiếng cười giòn tan nhưng chứa đựng sự khiêu khích. Nàng kéo nhẹ vạt áo của Milk, bắt cô phải cúi thấp người xuống. "Không phải… là chuyện giống như tối hôm đó ấy. Khi em dùng cái đó đâm vào chị, và chị cho em mút ngực của chị ấy. Đám bạn chị gọi đó là làm tình, là chuyện của người lớn."
Nghe thấy hai từ "làm tình" thốt ra từ đôi môi căng mọng của tiểu thư, Milk ngẩn người ra, gương mặt đỏ bừng lên như bị lửa đốt.
Cô lắp bắp, đôi bàn tay to lớn cầm chiếc quạt run run: "Làm… làm tình sao ạ? Tên gọi nghe… nghe lạ quá tiểu thư. Milk chỉ tưởng đó là cách để Milk lấy sữa và giúp tiểu thư bớt đau thôi…"
Love nhìn vẻ mặt ngây ngô đó mà trong lòng thầm thích thú. Trong mắt thầy cô và bạn bè, Pattranite là một tiểu thư khuê các, chỉ biết đến sách vở và những buổi học đàn ở trường, hoàn toàn xa lạ với những câu chuyện dục vọng dơ bẩn.
Đám bạn của nàng thường xuyên tụm năm tụm ba, lén lút truyền tay nhau những đường link phim 18+ hay hào hứng kể về lần đầu vượt rào với bạn trai trong hẻm vắng. Mỗi lần như thế, Love chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, giả vờ như mình không hiểu gì, khiến đám bạn càng tin rằng nàng là một đóa hoa tuyết trắng tinh khôi, chưa từng bị vẩn đục.
Nhưng có ai ngờ được, chính đóa hoa ấy lại đang nuôi dưỡng một con thú hoang ngay trong nhà mình. "Tụi nó còn bảo… cảm giác đó sướng lắm, cứ như bay lên trời vậy." Love khẽ vươn tay, những đầu ngón tay thon dài mơn trớn dọc theo sống mũi của Milk rồi dừng lại ở bờ môi dày.
"Nhưng chị thấy đám bạn của chị thật đáng thương. Tụi nó chỉ được nếm trải thứ tình cảm vụn trộm. Còn chị… chị có Milk mà."
Thế nhưng, dù Love có dùng bao nhiêu lời lẽ khơi gợi hay những cử chỉ mơn trớn đầy tính dục, Milk vẫn đứng đó với đôi mắt tròn xoe, trong veo đến mức khiến nàng đôi khi cảm thấy tự ti về sự đen tối của chính mình. Với Milk, thế giới vốn dĩ rất đơn giản: tiểu thư là người tốt nhất, tiểu thư cho Milk ăn ngon, mặc đẹp và giúp mẹ con Milk có nơi ở sang trọng.
Vì thế, việc tiểu thư bắt cô làm những chuyện người lớn ấy, trong trí não non nớt của Milk, chỉ đơn thuần là một loại bài tập khó hoặc một yêu cầu đặc biệt mà chỉ những người học cao hiểu rộng như Love mới nghĩ ra được.
Sự ngây ngô của Milk không phải là giả vờ. Cô thực sự tin rằng việc mình dùng cái đó đâm vào người tiểu thư là để giúp nàng giải tỏa cơn đau, hay việc nàng mút mát cơ thể cô là một cách để kiểm tra sức khỏe.
"Tiểu thư đừng buồn đám bạn đó." Milk khẽ nắm lấy tay Love, giọng nói chân thành đến mức ngốc nghếch. "Nếu họ thấy tội nghiệp vì không có Milk, thì hay là… để Milk cũng cho họ uống sữa giống tiểu thư nhé? Như vậy họ sẽ không còn buồn nữa…"
"Nín ngay!" Love gắt nhẹ, nàng vừa buồn cười vừa tức tối trước sự hào phóng ngớ ngẩn của kẻ khờ này. "Chị đã nói rồi, sữa của em chỉ được dành cho một mình chị. Em mà cho ai khác là chị sẽ cắt cái đó của em rồi đuổi mẹ con em ra khỏi nhà ngay lập tức!"
Cơn giận bùng lên trong lồng ngực Love nhanh như một tia lửa gặp xăng. Nàng không thể tin nổi vào tai mình. Đám bạn của nàng lại được kẻ khờ này đề nghị ban phát thứ tinh túy mà nàng dày công chiếm hữu sao? Sự chiếm hữu ích kỷ của một tiểu thư quyền quý không cho phép bất kỳ ai được chạm vào món đồ chơi riêng biệt này, dù chỉ là trong suy nghĩ ngây ngô của chính chủ nhân nó.
"Em… em dám bảo là sẽ cho tụi nó uống sữa sao?" Love đứng bật dậy, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì phẫn nộ. "Em có biết mình vừa nói cái quái gì không hả? Em định để cái thứ thô bạo đó đâm vào người tụi nó, rồi bắn đống sữa đó vào miệng tụi nó giống như đã làm với chị à?"
Milk ngơ ngác, đôi tay run rẩy buông chiếc quạt xuống đất. Cô chưa bao giờ thấy tiểu thư giận dữ đến thế. Trong tâm trí đơn giản của cô, chia sẻ là một đức tính tốt mà mẹ Wanee vẫn dạy, nhưng cô đâu biết rằng trong tình dục, sự chia sẻ chính là tội ác tày đình đối với một kẻ như Love.
"Milk… Milk chỉ nghĩ là tiểu thư bảo họ tội nghiệp… Milk muốn giúp…"
"Câm miệng! Đồ ngu ngốc! Đồ đần độn!" Love hét lên, sự kiêu kỳ và cáu kỉnh của tuổi dậy thì khiến nàng mất kiểm soát.
Nhìn cái vẻ mặt vẫn còn ngây ra như không hiểu mình sai ở đâu của Milk, Love càng cảm thấy điên tiết. Nàng cảm thấy như bao nhiêu công sức huấn luyện và những lời đường mật của mình bấy lâu nay đều đổ sông đổ biển trước cái sự lương thiện đến mức nực cười của cô hầu. Không kìm được cơn thịnh nộ, Love vung chân, tung một cú đạp thật mạnh vào lồng ngực săn chắc của Milk.
Tủm!
Tiếng nước bắn tung tóe phá tan không gian tĩnh lặng của sân vườn. Milk không kịp phản ứng, cả cơ thể cao lớn đổ ập xuống hồ bơi sâu thẳm. Dưới làn nước xanh ngắt, Milk chới với một lúc mới ngoi đầu lên được, mái tóc ướt sũng rũ xuống che khuất đôi mắt đầy vẻ tổn thương và kinh hãi.
Love đứng trên bờ, khoanh tay trước ngực, nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới nước bằng ánh mắt lạnh lùng. Nàng chẳng thèm đoái hoài xem Milk có biết bơi hay không, hay việc nước hồ lạnh ngắt có làm cô đổ bệnh.
"Ở dưới đó mà suy nghĩ tỉnh táo lại đi! Khi nào cái đầu đần độn của em hiểu ra rằng em chỉ là con chó trung thành của riêng Pattranite này thì hãy lên bờ!"
Nói xong, Love quay lưng bỏ đi, tà váy lụa bay phất phơ trong gió đầy kiêu ngạo. Nàng đi thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại, để mặc Milk lẻ loi giữa hồ bơi vắng lặng. Love hằn học ném chiếc gối xuống sàn, nàng bực bội vì sự ngốc nghếch của Milk.
Dưới làn nước xanh ngắt và lạnh lẽo, Milk vẫn đứng ngây người ra dù nước đã ngập đến ngang ngực. Cô đưa đôi bàn tay quẹt nước trên mặt, ánh mắt nhìn trân trân vào bóng dáng tiểu thư đang khuất dần sau cánh cửa lớn. Trong lòng kẻ khờ lúc này là một mớ hỗn độn của sự hoang mang và tủi thân.
"Mình làm sai cái gì sao? Mẹ dạy thấy người ta tội nghiệp thì phải giúp, tiểu thư bảo các bạn đáng thương vì không có Milk, thì Milk định chia sẻ sữa cho họ thôi mà… Sao tiểu thư lại bảo Milk đần độn?"
Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu óc đơn giản của cô. Milk không thể hiểu được khái niệm chiếm hữu độc tôn hay sự ích kỷ trong tình dục. Với cô, cho sữa cũng giống như cho một chiếc bánh, một viên kẹo mà cô thường làm với đám trẻ con ở dưới quê.
Cơn gió rít qua khiến Milk rùng mình, cơ thể mười bảy tuổi dù khỏe mạnh đến đâu cũng bắt đầu run cầm cập trước cái lạnh thấu xương của nước hồ vào buổi chiều muộn.
"Hắt xì! Hắt xì…"
Từng tiếng hắt hơi liên hồi vang lên, vang vọng trong không gian vắng lặng. Milk lóng ngóng bò lên bờ, bộ quần áo người hầu ướt sũng dính chặt vào da thịt, làm lộ rõ những đường nét săn chắc và cả sự bất thường ở vùng nhạy cảm đang vì lạnh mà co rút lại.
Vừa bước chân vào gian bếp định lẻn về phòng thay đồ, Milk đã chạm mặt bà Wanee. Thấy con gái trong tình trạng thê thảm, bà hốt hoảng đánh rơi cả chiếc khăn lau: "Trời đất ơi! Milk! Sao con lại ướt như chuột lột thế này? Con dám nhảy xuống hồ bơi của ông chủ chơi hả?"
Milk cúi gầm mặt, giọng run rẩy vì lạnh: "Con… con bị trượt chân… tiểu thư giận con rồi mẹ ơi."
Bà Wanee vừa xót vừa giận, bà cầm chiếc roi tre nhỏ nhịp nhịp lên bàn, mắng khẽ: "Con có biết thân biết phận không hả Milk? Đã bảo là phải hầu hạ tiểu thư cho cẩn thận, sao lại để tiểu thư giận đến mức này? Ông bà chủ mà biết con dám bỏ bê việc chăm sóc tiểu thư để đi nghịch nước, thì mẹ con mình chỉ có nước xách gói ra đường mà ở thôi! Mau đi thay đồ, rồi lên quỳ trước phòng tiểu thư mà xin lỗi ngay cho mẹ!"
Milk lủi thủi đi vào phòng tắm, vừa cởi lớp áo ướt nhẹp, cô vừa nhìn vào gương. Đầu óc cô vẫn cứ lùng bùng. Cô sợ mẹ la, sợ bị đuổi đi, nhưng cái cảm giác đau nhói ở lồng ngực do cú đạp của Love còn làm cô thấy khó chịu hơn.
Thay bộ đồ mới xong, dù đầu óc hơi choáng váng vì nhiễm lạnh, Milk vẫn lạch bạch bưng khay trà nóng, đi bộ lên lầu. Cô đứng nép mình trước cửa phòng Love, không dám gõ cửa, chỉ dám lí nhí gọi nhỏ: "Tiểu thư ơi… Milk biết lỗi rồi… Milk không cho ai uống sữa nữa đâu… Milk chỉ cho một mình tiểu thư thôi. Chị đừng đuổi mẹ con Milk đi mà…"
Bên trong phòng, Love vẫn đang nằm dài trên giường, nghe thấy giọng nói run run của kẻ khờ ngoài cửa, cơn giận trong nàng bỗng chốc dịu xuống, thay vào đó là một sự thỏa mãn ác độc khi thấy con thú hoang của mình đã biết sợ hãi.
Love nằm vắt vẻo trên giường, đôi tai nhỏ nhắn chú ý từng tiếng động dù là nhỏ nhất phát ra từ phía sau cánh cửa. Nghe giọng Milk nghẹn ngào, vừa run rẩy vì lạnh, vừa khúm núm xin lỗi, lòng kiêu hãnh của nàng được vuốt ve đến cực độ. Nàng muốn xem thử, kẻ khờ này sẽ kiên trì đến mức nào nếu bị nàng bỏ rơi.
Năm phút, rồi mười phút trôi qua…
Tiếng "Hắt xì" lại vang lên, lần này nặng nề hơn. Love hơi nhíu mày, nàng biết rõ nước hồ bơi vào buổi xế chiều lạnh đến mức nào. Nếu để kẻ hầu cận đắc lực nhất của mình lăn đùng ra ốm, chẳng phải nàng sẽ mất đi niềm vui buổi đêm sao? Hơn nữa, nhìn Milk run rẩy như một con cún bị bỏ rơi dưới mưa, trái tim vốn dĩ băng giá của tiểu thư cũng khẽ lung lay một chút.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, Love khoanh tay đứng đó, nhìn xuống Milk đang quỳ rạp dưới sàn, khay trà trên tay cô khẽ rung lên bần bật.
"Vào đây!" Love lạnh lùng ra lệnh.
Milk như vớ được vàng, vội vàng đứng dậy lủi thủi đi vào. Vừa vào đến nơi, nàng đã nghe tiếng khóa cửa "cạch" một cái. Love không nói không rằng, nắm lấy cổ áo Milk lôi thẳng vào phòng tắm rộng lớn bên trong. Nàng vặn vòi sen, làn hơi nước ấm sực nhanh chóng bao phủ không gian mờ ảo.
"Cởi ra!" Love hất cằm, ánh mắt dán chặt vào những giọt nước còn vương trên cổ Milk.
Milk ngơ ngác: "Dạ? Tiểu thư… Milk tự tắm được mà, Milk làm bẩn tay tiểu thư mất…"
"Chị bảo em cởi ra! Em định để cái cơ thể này leo lên giường của chị sao?" Love gắt nhẹ, nhưng bàn tay đã chủ động tiến tới, tháo từng chiếc cúc áo của Milk.
Khi lớp áo sơ mi trút xuống, để lộ khuôn ngực săn chắc và bờ vai rộng của Milk, Love khẽ nuốt nước bọt. Nàng lấy bông tắm, tự tay xoa xà phòng lên da thịt Milk. Hơi ấm của nước và sự đụng chạm da thịt khiến cơ thể Milk dần nóng lên, cơn run rẩy biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác rạo rực khó tả.
"Đồ ngốc nhà em… lần sau còn dám nói chia sẻ sữa cho ai nữa, chị sẽ bắt em quỳ dưới hồ bơi cả đêm đấy." Love vừa nói, vừa trượt bàn tay theo làn nước xuống phía dưới vùng nhạy cảm của Milk.
Bàn tay nhỏ nhắn của Love khẽ khựng lại một nhịp khi chạm vào cây côn thịt của Milk. Dưới cái lạnh thấu xương của hồ bơi khi nãy, nó đã co rụt lại, nhỏ bé và tội nghiệp như chính tâm hồn ngây ngô của chủ nhân nó. Nhưng giờ đây, dưới làn nước nóng hơi sương mờ ảo và sự mơn trớn đầy ma lực của tiểu thư, nó bắt đầu có những chuyển biến mãnh liệt.
Love nhìn chằm chằm vào nơi đó, chứng kiến sự trỗi dậy đầy bản năng. Cây côn thịt đồ sộ dần thức tỉnh, vươn mình mạnh mẽ, những đường gân xanh bắt đầu nổi lên rõ rệt, quấn quanh thân thịt nóng hổi như những con chiến long dũng mãnh.
Nàng nhếch môi cười, một nụ cười vừa thỏa mãn vừa pha chút ác ý. "Nhìn xem… nó lại bắt đầu ngốc đầu dậy chào chị rồi này."
Không để Milk kịp định thần, Love đột ngột nắm chặt lấy gốc rễ, bắt đầu những cú sục mạnh mẽ và dứt khoát. Nàng không hề dịu dàng, từng cái vuốt ve đều mang theo sự trừng phạt và răn đe. Love muốn Milk phải nhớ thật kỹ cảm giác này, cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng tột độ mà chỉ có nàng mới có quyền ban phát.
"A… ưm… tiểu thư… nhẹ… nhẹ một chút…"
Milk khuỵu xuống, đôi chân vốn dĩ săn chắc giờ đây lại nhũn ra như bùn. Cơn khoái cảm ập đến quá bất ngờ và dữ dội khiến đầu óc cô trống rỗng. Đôi bàn tay to lớn của Milk quờ quạng trong không trung, vô vọng tìm kiếm một điểm tựa để giữ thăng bằng. Cuối cùng, cô chỉ biết bám chặt lấy thành bồn tắm bằng đá cẩm thạch, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
"Sao? Lúc nãy còn đòi đi cho người khác uống sữa cơ mà?" Love càng nói càng tăng tốc độ, bàn tay nàng chuyển động nhanh đến mức tạo ra những tiếng bạch bạch ám muội hòa lẫn trong tiếng nước chảy. "Chỗ này của em, dòng sữa này của em… tất cả đều là của chị! Em nghe rõ chưa Pansa?"
"Vâng… vâng ạ… của tiểu thư… tất cả là của chị… ư… ah!" Milk ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Làn nước ấm dội thẳng vào người nhưng không làm dịu đi được ngọn lửa đang bùng cháy nơi hạ bộ. Sự thô bạo của Love khiến Milk vừa sợ hãi lại vừa đê mê đến phát điên. Cô không biết làm gì khác ngoài việc rên rỉ liên hồi, âm thanh khàn đặc vang vọng trong căn phòng tắm kín mít đầy hơi nước.