Hệ Thống Cải Tạo - chương 27
Trong hang động chật hẹp, đêm mưa lạnh băng, hai người ôm lấy nhau…
Chẹp, cứ có cảm giác nếu theo cốt truyện an bài, lúc này sẽ có một số phát triển đặc biệt. . .
Sự thật cũng đúng là thế, trước mặt bị hơi thở nam tính phả vào làm Mạnh Nhạc Nhạc muốn mềm nhũn, dục vọng trong thân thể cũng rục rịch thức tỉnh.
Từ khi đi vào thế giới này cũng đã sắp được hai mươi ngày. Phải biết rằng từ sau khi nàng bóc tem, còn chưa từng có khoảng thời gian nào không được ‘ăn thịt’ dài thế.
Đừng tưởng rằng chỉ có phụ nữ mới có dục vọng, thật ra đàn bà cũng có, thậm chí còn càng đói khát, chẳng qua đã bị ẩn giấu kĩ hơn mà thôi.
Mà ở nơi rừng già không một bóng người này, Mạnh Nhạc Nhạc cùng Phương Tú chỉ có thể tiếp xúc được với nhau, gặp khó khăn cũng chỉ có thể dựa vào đối phương, tâm trạng chập chờn dao động khi phải nói hết với nhau, cùng nhau thảo luận, cùng nhau nói chuyện phiếm, làm cả hai bất giác có một loại ảo giác như trên đời này họ chỉ còn lại nhau. . .
Thậm chí rất nhiều lần, ban đêm Mạnh Nhạc Nhạc muốn đi WC, để an toàn, Phương Tú cũng đứng bên ngoài cách đó một mét, đưa lưng về phía nàng, nghe thấy tiếng cô gái róc rách tiểu vào trên lá cây. Mạnh Nhạc Nhạc lúc đầu còn cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, nhưng dần dần sớm chiều chung chạ, tâm trạng ngượng ngùng cũng biến mất. Giờ trạng thái hai người ngược lại bỗng có loại ăn ý như vợ chồng già ở bên nhau đã lâu.
Hơn nữa, có đôi khi Phương Tú nhìn nàng đến ngây ngẩn, lỡ chạm vào nàng một chút mặt mũi đã đỏ bừng, tất cả đều làm nàng cảm thấy cô không chỉ có thờ ơ với mình.
Cơn mưa dần ngớt ngoài sơn động, nhiệt độ không khí so với vừa rồi đã tăng trở lại rất nhiều. Mạnh Nhạc Nhạc nằm trong lòng Phương Tú thậm chí có thể cảm nhận được chút mồ hôi nóng hổi toát ra, nhưng hai người mặc nhiên vẫn không hề tách khỏi nhau.
Thân thể Mạnh Nhạc Nhạc tự nhiên nhớ lại cuộc làm tình cùng Lục Vị trong tủ quần áo.
Nửa phần trước thoải mái có thừa nhưng lại không đủ kịch liệt, nửa phần sau lại kịch liệt quá mức đến đau đớn, sướng thì có sướng, nhưng cứ có cảm giác đã khuyết thiếu thứ gì.
Hiện tại lỗ dâm bỗng nhớ đến cảm giác được điên cuồng cọ xát lúc trước, đang không ngừng mấp máy, hộc ra từng ngụm nước dâm, còn phát ra tiếng vang òm ọp.
Mạnh Nhạc Nhạc nâng chân lên, mượn tư thế thân thể thay đổi để che giấu âm thanh cơn vã, cũng thuận tiện đặt đầu gối xuống giữa hai chân cô, cực gần vị trí… nào đó.
Khoảng cách cực gần cùng quần áo cực mỏng làm Mạnh Nhạc Nhạc trong nháy mắt đã cảm giác được sự cứng rắn của người phụ nữ, thứ kia còn đang tản ra hơi nóng.
Nhiệt độ trong sơn động ngày càng lên cao, Mạnh Nhạc Nhạc chợt đặt tay lên eo cô, cảm giác Phương Tu hơi run lên, nàng bèn rất ám chỉ lướt tay dần xuống.
Nhưng còn chưa tới chỗ kia đã bị cô dùng tay đè lại.
“Cô cũng muốn mà, không phải sao?” Mạnh Nhạc Nhạc mở miệng, giọng nàng đã hơi ấm ách.
Phương Tú giữ chặt tay nàng, nhớ lại tình cảnh hai người ở chung mấy ngày này, đây là lần đầu tiên cô thân mật đến thế với một cô gái. Mỗi sáng thức dậy, cô sẽ dò hỏi nàng hôm nay muốn ăn gì, mỗi khi bắt được con mồi mới, tìm được loại gia vị mới hay quả dại mới, cũng đều nghĩ đến nàng sẽ vì những thứ này mà vui vẻ, rồi cô sẽ vì thế mà còn hưng phấn hơn cả việc đạt được huy chương danh dự trong quân ngũ.
Thời gian giữa trưa, hai người sẽ tìm nơi râm mát nghỉ ngơi nói chuyện phiếm, đa phần là một số vấn đề học thuật. Cô thậm chí chưa bao giờ thấy cảm tạ trước kia mình đã nghiêm túc học hành, nhìn trong mắt nàng là bao sự sùng bái cùng thưởng thức lại chỉ càng làm cô trầm mê. Lần đầu tiên cô mới biết, hóa ra bản thân cũng là người ham hư vinh như thế.
Không phải cô chưa từng phải ở nơi rừng già núi thẳm, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô để ý làm mọi thứ tinh tế cẩn thận đến thế. Ngay cả làm có một chiếc đũa, xô cũng muốn cẩn thận cạo hết dằm nhỏ, mài giũa nhẵn nhụi.
Có hôm nửa đêm cô bừng tỉnh, phát hiện góc chăn lông của Nhạc Nhạc bị xốc lên, cô lại nhẹ nhàng dém trở về, bỗng có loại cảm giác năm tháng êm đềm, như cả hai đã cùng sinh hoạt cả ngàn năm trong sơn động này.
Nhưng mà, cô càng nghĩ đến nàng nhiều thì cũng lại càng cố kỵ nhiều.
Lúc này khi đối mặt với động tác cùng lời nói mời gọi của nàng, cô không chỉ nghĩ tới bản thân, mà còn nghĩ tới Tiêu Diệp, thậm chí nghĩ tới cả Lục Vị. Trong lòng thấy hơi bực bội vì sự tùy tiện của nàng, cô bèn đẩy Mạnh Nhạc Nhạc ra, để lại mọi vật giữ ấm cho nàng, mình thì đứng dậy ngồi yên lặng trong một góc tường, có chút giận dỗi mở miệng.
“Người cùng động vật khác nhau ở chỗ có thể khống chế dục vọng.” Sau khi nói xong thì cũng không thèm nhìn Mạnh Nhạc Nhạc nữa.
“Nhưng sao lại muốn khống chế dục vọng?” Mạnh Nhạc Nhạc thật sự muốn hỏi điều này.
Từ nhỏ đến lớn, nàng đã luôn bị dạy dỗ phải làm một người biết kiềm chế, hơn nữa điều kiện ngoại hình của nàng cũng làm nàng không có điều kiện để phóng đãng. Nhưng kỳ thật trong lòng nàng vẫn luôn không hiểu nổi, nhân loại đúng là một sinh vật kỳ quái, lúc thì họ chủ trương hãy hưởng lạc, lúc lại chủ trương hãy biết kiềm chế, lấy đủ các giáo điều đạo đức để trói buộc.
Đúng vậy, nàng đồng ý là có những tình huống quả thật yêu cầu cần phải kiềm chế, nhưng tình huống bây giờ đâu cần kiềm chế vì điều kiện hiện có không vừa lòng chứ?
Nàng tiếp tục nói: “cô chưa cưới, tôi chưa gả, vì sao lại không thể?”
Phương Tú chợt bị nghẹn, cô cũng không rõ vì sao bản thân lại để ý đến thế, có vẻ như điều mà hai người bọn họ muốn có được từ việc làm tình là không giống nhau.
Nhà trai đã không vui, Mạnh Nhạc Nhạc cũng không muốn miễn cưỡng, nhưng thân thể thật sự khó chịu, nàng cũng không muốn bản thân phải chịu đựng.
Nghĩ nghĩ, nàng bèn đưa ngón tay xuống âm hộ đã sũng nước, tách hai môi âm hộ non mềm đã trơn ướt như mỡ, thọc ngón tay vào, đẩy ra tầng tầng lớp lớp thịt non, loại cảm xúc bị căng ra này làm nàng không nhịn được rên lên.
“Ưm… A….”
Âm thanh ngón tay quấy loạn trong âm đạo phối hợp với tiếng cô gái rên rỉ chợt vang vọng trong sơn động yên tĩnh.
Phương Tú nghẹn họng nhìn trân trối, cô gái này… cô gái này…. Sao có thể giở trò tự thủ dâm ngay trước mặt mình?
Cảnh tượng cùng thanh âm mê người bỗng khiến thân thể tê dại của cô không khống chế được nóng lên.
Khối thịt vốn bởi vì đã ôm nàng cả một đêm mà cứng rắn, giờ lại càng sưng to nóng hầm hập, yết hầu chợt khô khốc, đầu óc trong nháy mắt đã trống rỗng không nghĩ được mình cần phải làm gì nữa.
Khoái cảm ngón tay đem lại cũng có hạn, cho dù có nhét hẳn ba ngón vào căng lỗ dâm ra thì vẫn bị chiếc lồn đang lên cơn khát mút chặt, thịt non sâu bên trong lại không được chăm sóc đến bèn kháng nghị tập thể, nứng càng thêm nứng, Mạnh Nhạc Nhạc lại càng chỉ thấy trống rỗng ngứa ngáy.
Đột nhiên, nàng nhớ ra hôm nay đã hái được rất nhiều quả dại, có một loại hình dạng cực kỳ tương tự với dưa chuột, thân quả dài dài màu xanh lục, mặt trên còn có một số hạt tròn tròn nổi lên, lại càng phù hợp để dùng trong trường hợp này, nàng bèn đứng dậy tìm kiếm.
Rổ quả dại vừa vặn đặt ngay cạnh Phương Tú, nàng muốn lấy tất nhiên phải trèo qua Phương Tú rồi.
Dù sao nàng cũng không muốn nhờ Phương Tú lấy, huống hồ mình còn vừa bị người ta cự tuyệt xong, Mạnh Nhạc Nhạc giờ chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng tự giải quyết.
Nàng bèn đứng dậy đi về phía cô.
Phương Tú lập tức căng thẳng, nàng… nàng muốn làm gì… Là muốn dụ dỗ mình sao?… Vậy mình nên làm gì bây giờ… Từ chối hay không đây?…
Còn không đợi Phương Tú suy nghĩ cẩn thận, Mạnh Nhạc Nhạc đã đến trước mặt cô, một chân nàng trèo qua Phương Tú, ai ngờ lỗ dâm vừa bị ngón tay chơi bời đến văng nước nhưng cũng còn ngậm bên trong rất nhiều, lúc này nàng vừa mở chân ra, môi âm hộ rốt cuộc không giữ được nữa, nước dâm trào ra từ cửa động nhỏ giọt trên người Phương Tú, còn vừa vặn vãi hết lên gậy thịt đang đứng thẳng tắp.
Phương Tú cố kiềm chế để hô hấp không nặng thêm, thậm chí cô có thể ngửi thấy mùi vị từ nước lồn của cô, lúc này đang tí tách tí tách tưới trên dương vật của mình như đang chào hỏi. Cô không nhịn được khẽ vươn tay, muốn lấp kín cái lỗ nhỏ đang không ngừng chảy nước kia.
Còn không đợi cô làm ra hành động, cô gái đã đứng dậy rời đi, còn thuận tay cầm theo một quả dưa chuột đặt bên cạnh cô, không quá thô cũng không quá dài, đại khái tầm 15cm.
Phương Tú trợn mắt há hốc mồm nhìn cô gái dùng nước trong ống trúc rửa sạch dưa chuột, lại dần cắm từng tấc từng tấc vào lỗ dâm vừa mới chảy nước róc rách ngay trước mặt cô, rên rỉ kêu lên.
Bởi vì là giống quả dại, dưa chuột ở đây không thô nhưng cực kỳ cứng, một tay Mạnh Nhạc Nhạc cầm lấy phần đầu, hơi dùng sức một chút là có thể nhét vào hết, thịt non ngứa ngáy ở trong cùng rốt cuộc cũng được thọc đến. Mỗi một hạt gai nhỏ nhỏ nhô lên trên thân dưa chuột đều mài vào lớp thịt mỗi khi được cắm rút, kích thích cô gái run lên.
Mạnh Nhạc Nhạc vô thức banh thẳng hai chân, thân thể cứng ngắc, lôi kéo quả dưa chuột ra ra vào vào, bởi vì cử động quá lớn, tấm da lông đắp trên người đã trượt ra cả một mảng mà cũng không biết.
Thị lực đã được trải qua huấn luyện làm Phương Tu có thể xuyên thấu qua khe hở bị trượt ra, nhìn thấy rõ ràng quả dưa chuột đang đâm thọc vào lỗ nhỏ thế nào, nước dâm cứ không ngừng bị hộc ra theo mỗi động tác cắm rút, thịt non cũng bị kéo cả ra ngoài. Thân quả màu xanh, lỗ nhỏ hồng nhạt, nước lồn sáng lấp lánh… thi thoảng nàng không cẩn thận rút hẳn dưa chuột ra ngoài, làm cô còn có thể nhìn thấy lỗ âm đạo hồng hồng đỏ đỏ mở ra, quả thực dâm mỹ đến cực hạn.
Côn thịt đã cứng đến phát đau, nếu nó có suy nghĩ riêng thì hẳn lúc này đã vô cùng ghen tị với quả dưa chuột, chỉ muốn gạt thứ phế vật kia ra, dùng chính thân thể cường tráng của mình để quất nàng tới tấp, như thế mới là sung sướng triệt để.