Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 14
Thời gian trôi qua, cuốn theo những giọt mồ hôi mặn mòi và cả những nỗ lực phi thường của hai con người trong căn phòng trọ nhỏ bé. Mùa hè năm ấy đến mang theo cái oi bức ngột ngạt của miền ngoại ô ven sông, nhưng cũng đồng thời mở ra một chương hoàn toàn mới, rực rỡ hơn cho cuộc đời của Jingjing.
Chiều hôm ấy, bầu trời xóm nghèo bỗng hửng lên một vệt nắng vàng cam rực rỡ sau cơn mưa rào bất chợt. Trong căn phòng trọ chật hẹp, chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên chiếc bàn học gỗ bỗng rung lên bần bật, phá vỡ bầu không gian yên tĩnh.
Jingjing đang cặm cụi gập lại đống quần áo khô, nghe tiếng chuông liền vội vàng lau vội bàn tay vào tà áo, ba chân bốn cẳng chạy bổ tới cầm lấy chiếc điện thoại. Trên màn hình nhỏ xíu xuất hiện trang web tra cứu điểm thi tuyển sinh đại học. Đôi tay cô bé run lẩy bẩy, từng ngón tay gõ những con số báo danh vào ô trống mà tim đập thình thịch như muốn nhảy tung ra ngoài lồng ngực.
Tải lại trang…
Jingjing nín thở, đôi mắt phượng mở lớn, trân trân nhìn vào dãy số điểm cao chót vót nằm ngay ngắn ở dòng đầu tiên. Tổng điểm ba môn chính thức vượt xa điểm chuẩn năm ngoái của khoa Kinh tế trường đại học mơ ước. Không những thế, ở dòng cuối cùng còn hiện lên một dòng chữ vàng rực: Đủ điều kiện nhận học bổng bán phần kỳ đầu tiên.
— Chị… chị Janhae ơi! — Jingjing hét lên một tiếng thật lớn, giọng nói lạc đi vì quá đỗi kinh ngạc và hạnh phúc.
— Em… em đậu rồi! Em đậu đại học rồi này! Lại còn có cả học bổng nữa! Chị mau ra đây xem đi, em không nhìn nhầm đấy chứ?!
Cùng lúc đó, Janhae vừa từ ngoài hiên bước vào, trên tay vẫn còn cầm chiếc khăn mặt ướt sũng chuẩn bị lau mồ hôi. Nghe tiếng hét xé toạc cả căn phòng của Jingjing, cô giật mình đánh rơi cả chiếc khăn xuống đất, đôi chân vô thức bước nhanh tới trước bàn học.
Nhìn thấy gương mặt tái mét vì xúc động và hai hàng nước mắt đang lã chã rơi trên má Jingjing, Janhae còn chưa kịp định thần thì cô bé đã lao thẳng vào lòng mình như một mũi tên.
— Chị ơi… em làm được rồi… em không mơ đúng không chị…? — Jingjing ôm chầm lấy cổ Janhae, vùi chặt mặt vào lồng ngực vững chãi của người lớn hơn, oà khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của bao nhiêu đêm thức khuya dậy sớm, của những tủi hờn và áp lực giờ đây đã được đền đáp xứng đáng.
Janhae sững sờ trong giây lát, đôi bàn tay chai sần bỗng chốc trở nên luống cuống không biết đặt vào đâu.
Nhưng rồi, khi cảm nhận được hơi ấm và sự rung động từ cơ thể Jingjing, trái tim cô như mềm nhũn ra. Gương mặt góc cạnh bỗng giãn ra, nở một nụ cười rạng rỡ và đẹp đẽ nhất từ trước đến nay.
Cô không nói nhiều lời, vòng đôi tay chắc nịch ôm trọn lấy lưng Jingjing, nhấc bổng cơ thể nhẹ tênh của cô bé lên khỏi mặt đất rồi xoay một vòng tròn giữa căn phòng trọ nhỏ hẹp.
— Đồ ngốc này! Đã bảo là em làm được mà cứ lo sợ vẩn vơ! — Janhae cười lớn, giọng khàn đặc vì nghẹn ngào hạnh phúc. — Em giỏi lắm, Jingjing à! Em là cô sinh viên giỏi nhất thế giới này luôn!
Jingjing khúc khích cười trong nước mắt, vòng tay siết chặt lấy cổ Janhae hơn nữa, cảm giác hạnh phúc lúc này tràn ngập đến mức cô tưởng chừng mình có thể bay lên được.
Tối hôm đó, dù trong túi số tiền tiết kiệm chẳng còn lại bao nhiêu sau khi đã lo tiền nhà và tiền điện nước, Janhae vẫn kiên quyết kéo Jingjing ra ngoài để tổ chức một "bữa tiệc ăn mừng" đúng nghĩa.
Cả hai ghé vào một quán nướng bình dân ven đường – nơi lúc nào cũng nức mùi mỡ hành, thịt xiên nướng khói bay mù mịt và tiếng réo gọi náo nhiệt của những người lao động bình dân.
— Nào, hôm nay "sinh viên đại học" thích ăn gì cứ gọi thoải mái đi, hôm nay chị đại bao tất, không say không về! — Janhae kéo ghế cho Jingjing ngồi xuống, hào sảng đẩy menu nhựa chi chít vết dầu mỡ sang phía cô bé với nụ cười sảng khoái trên môi.
Jingjing cúi xuống nhìn thực đơn, rồi lại ngẩng lên nhìn nét mặt hào hứng của Janhae. Cô bé phì cười, đôi mắt phượng cong cong:
— Chị nói đấy nhé! Em sẽ gọi hết chỗ thịt ba chỉ nướng với tôm nướng ở đây cho chị xem, đừng có mà tiếc tiền đấy!
— Tiếc cái gì mà tiếc! Tiền kiếm được là để dành cho em ăn mừng chứ để làm gì. Chủ quán ơi, cho một phần thịt ba chỉ nướng lớn, một đĩa mực nướng muối ớt và hai chai nước ngọt nhé! — Janhae gọi lớn với anh chủ quán đang đứng quạt than hồng rực lửa.
Chẳng mấy chốc, những xiên thịt nướng thơm phức bốc khói nghi ngút được mang ra. Không gian quán xá xập xình tiếng người nói cười, tiếng đũa muỗng khua lạch cạch, và ở góc bàn nhỏ ấy, thế giới của Janhae và Jingjing như thu bé lại vừa bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương mà họ dành cho nhau.
Jingjing dùng đũa gắp một miếng thịt nướng vàng ươm, thổi phụt phụt rồi cẩn thận đặt vào chén của Janhae:
— Chị ăn đi này. Mấy ngày nay đi làm công trường vất vả rồi, hôm nay phải bồi bổ cùng em đấy.
Janhae nhìn miếng thịt trong chén, rồi ngước lên nhìn ánh mắt long lanh đầy mong đợi của Jingjing. Cô gắp miếng thịt đưa lên miệng thưởng thức, gật đầu tấm tắc:
— Ngon đấy! Nhưng không ngọt bằng lúc nghe tin em đậu đại học đâu.
— Chị lại dẻo miệng rồi! — Jingjing đỏ bừng mặt, cúi đầu húp một ngụm nước ngọt để giấu đi nụ cười tủm tỉm trên môi, nhưng trong lòng thì ngọt ngào hơn cả kẹo bông.
Dưới ánh đèn vàng vọt của quán ăn ven đường, giữa dòng người xe tấp nập qua lại, buổi tiệc ăn mừng diễn ra trong tiếng cười đùa rôm rả và sự ấm áp tột cùng. Họ chẳng cần những nhà hàng sang trọng, chẳng cần rượu vang nến đỏ, bởi vì hạnh phúc đối với họ đơn giản chỉ là được ngồi cạnh nhau, cùng nhau nâng ly chúc mừng cho một tương lai tươi sáng đang thực sự chớm nở phía trước.
Sự thành công của kỳ thi không chỉ là tấm vé bước vào cánh cổng đại học, mà còn là bước ngoặt đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong ý chí của Jingjing. Nhìn thấy tương lai đang dần rộng mở trước mắt, cô càng thêm quyết tâm phải tự đứng vững trên đôi chân của mình.
Ngay khi nhập học, bên cạnh việc cặm cụi kinh sử trên giảng đường, Jingjing bắt đầu tìm kiếm những công việc làm thêm để phụ giúp gánh nặng kinh tế. Cô nhận gia sư buổi tối cho học sinh tiểu học, làm thêm ở tiệm sách cũ gần trường, hay tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần để phục vụ ở các quán cà phê nhỏ. Dù lịch trình bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi, đêm nào trở về căn phòng trọ nhỏ, Jingjing cũng mang theo một tinh thần phấn chấn và nụ cười rạng rỡ trên môi, quyết không để bản thân trở thành gánh nặng khiến Janhae phải phiền lòng.
Thế nhưng, thế giới ngoài kia vốn dĩ chưa bao giờ khoan dung với những kẻ dưới đáy xã hội.
Trái ngược với ánh sáng tương lai đang dần hé mở trên con đường học vấn của Jingjing, cuộc sống lao động của Janhae lại chìm sâu hơn vào những giọt mồ hôi mặn đắng và sự bào mòn thể lực đến cực hạn.
Để kiếm đủ tiền đóng học phí kỳ đầu cho Jingjing, tiền nhà trọ, tiền sinh hoạt phí và cả một khoản tiết kiệm nhỏ phòng khi đau ốm, Janhae đã chủ động xin tăng ca từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận tối mịt ở công trường xây dựng. Cô không từ bất kỳ một công việc nặng nhọc nào: từ khuân vác những bao xi măng nặng trịch, trộn vữa cho đến việc leo lên những giàn giáo cao chót vót giữa cái nắng cháy da cháy thịt của mùa hè.
Cơ thể Janhae vốn đã chằng chịt vết thương cũ từ những trận đụng độ giang hồ, nay lại liên tục chịu đựng cường độ lao động khắc nghiệt khiến các thớ cơ lúc nào cũng căng cứng đau nhức. Đôi bàn tay từng quen cầm sắt thép nay nứt nẻ, chai sần, những vết xước rớm máu chồng chất lên nhau chẳng bao giờ kịp lành.
Có những chiều tan làm, khi bước đi trên con đường đất quen thuộc về xóm trọ, Janhae phải khẽ nhíu mày, đưa tay ôm lấy bả vai trái – nơi từng chịu đòn hiểm từ lũ giang hồ và nay tái phát những cơn đau buốt thấu xương mỗi khi thời tiết thay đổi. Nhưng ngay trước khi chạm tay vào nắm cửa phòng trọ, Janhae liền hít một hơi thật sâu, nắn chỉnh lại sắc mặt, cố gắng xóa sạch mọi dấu hiệu mệt mỏi, đau đớn để vẽ lên môi một nụ cười thật tươi.
Bởi vì cô biết, ở bên trong căn phòng ấy, Jingjing đang chờ cô với tất cả sự yêu thương và niềm hy vọng lớn lao nhất. Janhae nguyện làm một bóng râm vững chắc, âm thầm gánh chịu mọi giông bão nặng nhọc ngoài kia, để đóa hoa hướng dương nhỏ bé của cô có thể vươn mình rực rỡ dưới ánh mặt trời.
End chương 14