Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 20

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 20 - Chương 20: Những ngã rẽ định mệnh
Prev
Next

Ba năm.

Khoảng thời gian ấy đủ để biến những giọt nước mắt nóng hổi của tuổi trẻ thành một lớp băng mỏng phủ lên lồng ngực Jingjing. Tròn ba năm kể từ ngày Janhae nhẫn tâm đẩy cô ra xa sau cánh cửa trại giam, Jingjing chưa một lần quay lại nơi đó. Cô giữ đúng lời hứa với chính mình và tôn trọng "sự tàn nhẫn" của Janhae: cô không xuất hiện, không làm phiền, nhưng cô dùng toàn bộ thời gian, trí tuệ và sự kiên cường còn lại để thiêu đốt bản thân vào con đường học thuật và sự nghiệp.

Mùa thu năm nay, Jingjing chính thức bước qua một cột mốc mới. Sau khi cầm trong tay tấm bằng cử nhân luật loại ưu và vượt qua hàng ngàn ứng viên sáng giá, cô chính thức gia nhập Apex – một trong những tập đoàn luật sư và tư vấn tài chính danh tiếng bậc nhất thủ đô Bangkok.

Ngày đầu tiên nhận việc, Jingjing khoác lên mình bộ vest đen sắc sảo, mái tóc buông xõa gọn gàng, ánh mắt phượng hẹp dài mang theo vẻ điềm tĩnh và từng trải hoàn toàn trái ngược với tuổi đời còn rất trẻ của cô.

Trong thế giới của những hợp đồng triệu baht và những cuộc tranh chấp thương mại đẫm mùi toan tính, Jingjing nhanh chóng chứng minh được năng lực đáng kinh ngạc của mình. Cô lạnh lùng, sắc bén, không bao giờ nhượng bộ và luôn hoàn thành xuất sắc mọi vụ án được giao.

Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo và bất khả chiến bại ấy, thế giới của Jingjing chỉ có hai màu đen trắng. Cô sống như một cỗ máy được lập trình sẵn để chờ đợi ngày đòi lại công lý cho Janhae. Sẽ thật cô độc biết bao nếu như định mệnh không sắp đặt cho cô một ngoại lệ mang tên Piploy.

Piploy là một đồng nghiệp cùng làm việc tại bộ phận tư vấn chiến lược của Apex. Ít ai biết rằng, mối nhân duyên giữa họ thực chất đã bắt đầu từ những năm tháng đại học. Piploy chính là người bạn học cùng trường, kẻ đã âm thầm dõi theo Jingjing suốt những năm tháng u ám nhất. Từ ánh mắt cô độc của Jingjing ở góc thư viện cho đến sự nỗ lực đến mức tự hành hạ bản thân, Piploy đều thu hết vào tầm mắt.

Trái tim Piploy đã rung động trước sự kiên cường và nỗi buồn sâu thẳm của Jingjing từ lâu. Cô từng nhiều lần muốn bước đến ôm lấy người con gái ấy, nhưng sự lạnh lùng và bức tường thép mà Jingjing dựng lên đã khiến Piploy hiểu rằng, cô không thể tiến lại gần bằng sự thương hại. Vì vậy, Piploy chọn cách ở bên cạnh Jingjing với tư cách là một người đồng nghiệp tài năng, một tri kỷ thầm lặng.

Kể từ khi cả hai cùng vào làm tại Apex, Piploy càng có lý do để danh chính ngôn thuận chăm sóc cho Jingjing.

Biết Jingjing thường xuyên quên ăn vì vùi đầu vào các tập hồ sơ dày cộp, Piploy luôn là người mang đến một hộp cơm trưa ấm nóng hay ly trà gừng thơm lừng đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của cô. Những lúc Jingjing mệt mỏi đến mức gục đầu xuống bàn, chính chiếc áo cardigan mềm mại của Piploy sẽ lặng lẽ được khoác lên đôi vai gầy guộc ấy.

— Này, luật sư Jing đại nhân, dù có muốn cứu cả thế giới thì cũng phải chừa lại một chút sức khỏe cho bản thân chứ? — Piploy thường đặt tay lên bàn, nhìn Jingjing bằng ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng và xót xa.

Jingjing sẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo thoáng chút dịu lại, cô khẽ lắc đầu: — Tớ ổn, Piploy. Cảm ơn cậu… lúc nào cũng làm phiền cậu vì tớ.

— Phiền gì chứ? Tớ tự nguyện bị phiền mà. — Piploy cười tươi, đôi mắt to tròn lấp lánh thứ ánh sáng rực rỡ hiếm hoi giữa văn phòng luật lạnh lẽo.

Piploy chưa bao giờ hỏi sâu về bí mật đằng sau ánh mắt u buồn của Jingjing, cũng không bao giờ nhắc đến cái tên Janhae. Cô chỉ dùng sự kiên nhẫn, nhiệt thành và tình yêu đơn phương lặng thầm của mình để sưởi ấm những góc khuất lạnh giá nhất trong tâm hồn Jingjing, nguyện làm một điểm tựa vững chắc để Jingjing tựa vào mỗi khi giông bão ngoài kia quá lớn.

Trong khi Jingjing đang từng bước khẳng định vị thế của mình tại thương trường Bangkok tấp nập, thì tại một góc khuất hoàn toàn trái ngược – cơ sở cải tạo ở ngoại thành giáp biên giới phía Nam – cuộc sống của Janhae lại trải qua những tháng ngày tôi luyện đầy cam go.

Ba năm trước, những ngày đầu tiên bước chân vào nhà giam thực sự là một cơn ác mộng đối với Janhae. Vốn là một người phụ nữ quen với cuộc sống bình lặng, việc bị ném vào một thế giới thu nhỏ đầy rẫy những kẻ tù tội cộm cán, máu lạnh và bất chấp thủ đoạn là một thử thách sống còn.

Không ít kẻ thấy Janhae đơn độc, bề ngoài lại có phần trầm tĩnh, tưởng rằng cô dễ bị bắt nạt nên đã tìm cách hăm dọa, chèn ép trong những giờ lao động hay lúc ăn uống. Nhưng chúng đã nhầm. Janhae của những ngày tháng đó không còn gì để mất. Sự tuyệt vọng vì phải rời xa Jingjing đã hóa thành một thứ năng lượng lạnh lẽo, sắc bén bên trong cô.

Trong một lần bị đám tù nhân cộm cán cố tình gây sự trong nhà xưởng, Janhae đã không ngần ngại cầm chiếc tuốc nơ vít dùng trong xưởng cơ khí, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn đáng sợ, bóp chặt cổ tay kẻ cầm đầu cho đến khi mồ hôi hắn túa ra vì hoảng loạn. Từ hôm đó, không ai dám dại dột bén mảng hay gây sự với Janhae nữa. Người ta truyền tai nhau rằng "phạm nhân Janhae" là một người phụ nữ mang nội tâm của một con thú bị thương, tuyệt đối không thể dây vào.

Tuy nhiên, bạo lực và sự lạnh lùng không phải là câu trả lời vĩnh cửu. Sau những trận chiến bằng tay chân để tự vệ, Janhae dần nhận ra rằng nếu cô cứ mãi dùng bạo lực và sự thù hằn để đối phó với thế giới này, cô sẽ mãi mãi chìm trong vũng lầy tăm tối. Cô nhớ đến Jingjing, nhớ đến tương lai rộng mở mà cô đã đánh đổi mọi thứ để bảo vệ. Nếu cô cứ tiếp tục sống như một kẻ tội phạm bạo lực, hóa ra sự hy sinh của cô dành cho Jingjing trở nên vô nghĩa hay sao?

Janhae quyết định thay đổi. Vốn dĩ bản chất cô là một người cực kỳ thông minh, tư duy nhạy bén và có tầm nhìn sâu sắc, chỉ là biến cố cuộc đời đã đẩy cô vào đường cùng. Nay, để hoàn thiện và nâng cấp bản thân trong những năm tháng đoạn trường này, Janhae bắt đầu hướng sự tập trung vào tri thức. Cô mượn sách từ thư viện nghèo nàn của trại giam, từ các bộ luật dân sự, sách kinh tế, quản trị cho đến văn học cổ điển. Trải qua những đêm dài đằng đẵng dưới ánh đèn vàng vọt của phòng giam, Janhae ngấu nghiến từng trang sách, mài giũa trí tuệ và làm phẳng lại những góc cạnh gai góc trong tâm hồn mình. Cô không muốn dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề nữa; cô muốn dùng sự điềm tĩnh, hiểu biết và lý trí để đứng vững.

Chính trong quá trình chuyển hóa ấy, Janhae đã tình cờ gặp gỡ Namtan – một người bạn đồng hành đặc biệt.

Namtan bằng tuổi Janhae, vốn là một đầu bếp trưởng tài năng của một nhà hàng năm sao tại thành phố lớn, nhưng vì bị kẻ gian hãm hại, gán tội tham ô và lừa đảo tài chính, cô phải nhận bản án oan nghiệt và bị đẩy vào chốn giam cầm này. Vẻ ngoài Namtan điềm đạm, nhưng trong chốn ngục tù phức tạp, một đầu bếp hiền lành, tay yếu chân mềm rất dễ trở thành mục tiêu bắt nạt của các băng nhóm giang hồ.

Vào một buổi chiều tại khu lao động chung, khi một nhóm đại bàng chị đại trong tù đang cố tình hất đổ phần cơm của Namtan, giật lấy những món đồ dùng hiếm hoi của cô ấy để trấn lột, Namtan chỉ biết ôm đầu chịu trận trong sự bất lực.

Đúng lúc đó, Janhae đi ngang qua. Nhìn thấy cảnh tượng chướng tai gai mắt, nhớ đến những ngày tháng cô độc của chính mình, sự phẫn nộ trong lòng Janhae bùng lên. Nhưng thay vì lao vào dùng bạo lực như trước, Janhae lạnh lùng bước tới, dùng uy quyền và lý lẽ sắc bén, cùng một ánh mắt sắc lạnh đủ để khiến kẻ cầm đầu chột dạ, buộc chúng phải lủi thủi bỏ đi.

Namtan run rẩy đứng dậy, ngẩng đầu nhìn ân nhân của mình với ánh mắt biết ơn tột cùng. Từ hôm đó, Namtan luôn tìm mọi cách để bày tỏ sự cảm kích. Cô thường chủ động dành những phần ăn ngon hơn, lén lút chuẩn bị những chiếc bánh mì tự chế để bồi bổ cho Janhae, và luôn tìm cách ở cạnh trò chuyện.

Ban đầu, Janhae vốn quen sống khép kín, cảm thấy sự quan tâm của Namtan có phần phiền phức. Cô nhiều lần định giữ khoảng cách. Nhưng Namtan lại là một người khéo léo, ấm áp và có cùng tần số trí tuệ với cô. Qua những buổi cùng nhau làm việc trong khu nhà bếp của trại giam, Janhae và Namtan dần xích lại gần nhau. Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện cuộc đời, những triết lý về ẩm thực, cuộc sống và cách vượt qua nghịch cảnh.

Dần dần, Janhae không còn phòng bị nữa, cô mở lòng và xem Namtan như một người bạn thân thiết hiếm hoi giữa chốn ngục tù lạnh lẽo này. Họ cùng nhau trải qua những tháng ngày cải tạo trong sự tĩnh lặng, âm thầm tích lũy tri thức và sự kiên cường, chờ đợi một ngày mai khi cánh cửa tự do mở ra.

End chương 20.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Em Ở Đây Rồi, Chị Ở Đâu
Tháng 5 29, 2026
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
Tháng 7 11, 2025
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Tháng 6 27, 2025
Hỉ Tương Cố
Tháng 9 24, 2025
Truyện Les Hay
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Phim Giả Tình Thật
Chương 55 Tháng 2 10, 2026
Chương 54 Tháng 2 10, 2026
Nữ Giúp Việc Trung Thành – Truyện Les Ngoại Tình
Nữ Giúp Việc Trung Thành – Truyện Les Ngoại Tình
Chương 10 Tháng 6 17, 2025
Chương 9 Tháng 6 17, 2025
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Chương 19 Tháng 6 26, 2026
Chương 18 Tháng 6 26, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved