Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 19
Mùa đông năm ấy tại Bangkok thấm đẫm cái lạnh hiếm hoi của gió mùa, nhưng với Jingjing, cái buốt giá thực sự không nằm ở thời tiết bên ngoài, mà ngự trị sâu thẳm trong lồng ngực. Sau cánh cổng sắt nặng nề của nhà giam, cuộc đời cô dường như bị chia cắt làm hai nửa: một nửa là hiện thực phũ phàng, cô độc; một nửa là hình bóng người phụ nữ đã tự tay đẩy cô ra xa để bảo vệ lấy tương lai.
Ngay tuần đầu tiên Janhae bị chuyển đến cơ sở cải tạo ở ngoại thành, Jingjing đã cầm chắc tấm giấy xin phép thăm gặp vào ngày đầu tiên nhà giam mở cửa cho thân nhân. Đôi bàn tay cô run rẩy, những ngón tay trắng bệch siết chặt tờ giấy như bấu víu vào chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển nước lạnh giá.
Cô đã thức trắng suốt mấy đêm liền, soạn sửa trong lòng hàng ngàn câu chữ để nói với Janhae. Cô muốn kể cho chị nghe về việc cô đã hoàn thành thủ tục nhập học đại học tại thủ đô như thế nào, muốn ôm lấy chị và nói rằng cô không hề sợ hãi, rằng cô sẵn sàng cùng chị gánh vác mọi giông bão cuộc đời.
Thế nhưng, khi Jingjing đứng trước cửa phòng tiếp đón của trại giam, ôm theo một bọc quần áo ấm và hộp thức ăn nhỏ chứa món ăn mà Janhae thích nhất, thứ cô nhận lại chỉ là một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt.
Viên quản giáo trực ban cầm tờ phiếu đăng ký của cô, lướt qua cái tên Jingjing với một ánh nhìn dửng dưng, rồi thản nhiên đẩy trả lại qua khung cửa kính nhỏ hẹp:
— Phạm nhân Janhae từ chối tiếp khách. Cô ấy ký biên bản từ chối mọi cuộc thăm nuôi từ bên ngoài. Cô về đi, đừng đến đây nữa mất công.
Jingjing sững sờ, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Tờ giấy trên tay cô rơi lả tả xuống mặt bàn lạnh ngắt.
— Không… chú xem lại giúp cháu với ạ! — Jingjing hoảng loạn bám lấy khung cửa kính, giọng nghẹn ngào khẩn khoản. — Cháu là Jingjing… Cháu chỉ cần gặp chị ấy năm phút thôi cũng được! Chị ấy chắc chắn không biết cháu đến đây đâu… Chú cho cháu gặp chị ấy một lần thôi!
— Đã nói là phạm nhân không muốn gặp! — Viên quản giáo lớn tiếng cắt ngang, tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn. — Trại giam chúng tôi tuân thủ theo đúng ý nguyện của người chấp hành án. Phạm nhân đã ký giấy cam kết từ chối tất cả các đợt thăm nuôi, kể cả người nhà hay bạn bè. cô không cần phải cố chấp nữa, quy định là quy định. Mời về cho!
Cánh cửa kính sập lại một cách vô tình, đanh thép. Jingjing khuỵu người xuống trước bàn tiếp đón, lồng ngực đau thắt lại như có ai bóp nát. Nước mắt trào ra nóng hổi, lăn dài trên má. Cô không chịu từ bỏ. Buổi chiều hôm ấy, cô vẫn kiên trì đứng ngoài khuôn viên trại giam, mặc cho những giọt mưa rả rích bắt đầu rơi. Cô ngước nhìn lên những ô cửa sổ có song sắt chằng chịt ở phía xa, hy vọng mong manh rằng Janhae sẽ nhìn xuống và bắt gặp ánh mắt cô.
Nhưng ngoại trừ những bóng áo sọc xanh trắng của quản giáo và phạm nhân đi lại lác đác, tuyệt nhiên không có bóng dáng của Janhae xuất hiện.
Tuần thứ hai, tuần thứ ba, rồi tròn một tháng trôi qua. Dù mưa hay nắng, cứ đến ngày trại giam mở cửa, Jingjing lại mang theo hy vọng nhỏ nhoi đến xếp hàng. Và lần nào cũng vậy, kết quả nhận lại vẫn là sự từ chối lạnh lùng đến tột độ từ phía bên trong.
Cho đến một ngày, khi cái lạnh mùa đông xứ chùa vàng thấm vào từng thớ thịt, cuối cùng ban quản trại cũng truyền đạt lại một lời nhắn trực tiếp từ Janhae.
Hôm đó, sau khi nhận thêm một lần từ chối từ quản giáo, Jingjing tuyệt vọng định quay lưng ra về thì viên quản giáo bỗng gọi giật cô lại:
— Cô chờ một chút. Phạm nhân Janhae nhờ tôi chuyển lại cho cô mấy lời.
Jingjing lập tức quay phắt người lại, đôi mắt phượng mở lớn, hy vọng le lói bùng cháy trong lồng ngực:
— Chị ấy… chị ấy nói gì ạ? Chị ấy đồng ý gặp cháu rồi phải không?
Viên quản giáo nhìn cô với ánh mắt có chút thương cảm nhưng vẫn nghiêm nghị thuật lại:
— Phạm nhân không muốn gặp cô. Cô ấy bảo tôi nhắn lại với cô thế này: "Đã bảo đừng đến cái nơi quỷ quái này nữa cơ mà? Cố tình đến làm gì để làm phiền người khác? Tương lai đại học của cô rộng mở thế cơ mà, cứ lo mà học cho tốt đi, đừng có bám theo tôi như cái bóng đeo bám nữa. Sự xuất hiện của cô chỉ làm tôi cảm thấy phiền phức và vướng bận thêm thôi. Biến đi và đừng bao giờ bén mảng đến đây nữa!"
Từng câu từng chữ của quản giáo thốt ra giống như những nhát búa tạ giáng thẳng xuống đầu Jingjing. Cô lùi lại phía sau vài bước, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
— Không… không thể nào… — Jingjing lắc đầu nguầy nguậy, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi như suối.
— Chị ấy không thể nói những lời tàn nhẫn như thế với em được… Chị ấy đang nói dối… Chị ấy bắt buộc phải nói thế để đuổi em đi… đúng không?
— Lời của phạm nhân tôi đã truyền đạt đủ. Nghe hay không là quyền của cô, nhưng nếu cô cứ tiếp tục đến đây quậy phá quy định thăm nuôi, chúng tôi sẽ cấm cô vĩnh viễn không được bước chân vào khu vực này nữa. — Viên quản giáo lạnh lùng nói rồi quay lưng bước vào trong.
Jingjing đứng chôn chân dưới màn mưa phùn buốt giá. Những lời nhắn nhủ cay đắng ấy vang vọng trong đầu cô, cào xé tâm can cô thành hàng vạn mảnh. Cô hiểu rõ, vô cùng hiểu rõ tâm địa của Janhae. Người phụ nữ ấy thà chọn cách đóng vai kẻ ác độc, nhẫn tâm, thà tự tay đâm những nhát dao sâu nhất vào tim cô, chứ tuyệt đối không muốn cô phải chôn vùi tuổi trẻ ở chốn giam cầm tối tăm này. Janhae muốn cô tự do, muốn cô bước tiếp dưới ánh mặt trời rực rỡ mà không bị gánh nặng hay bất kỳ mối dây dưa nào níu kéo.
Nhưng hiểu là một chuyện, chịu đựng được sự tàn nhẫn ấy lại là một chuyện khác. Đau đớn, quằn quại và nghẹt thở.
Trở về căn hộ nhỏ hẹp tại thủ đô sau chuyến đi dài đẫm nước mắt, Jingjing cuộn tròn người trên chiếc giường đơn lạnh lẽo. Cô không bật đèn, để mặc căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.
Trên bàn làm việc góc phòng, tập tài liệu học tập của trường đại học nằm lặng lẽ bên cạnh chiếc áo khoác cũ kỹ của Janhae – nơi vẫn còn vương lại chút hương thơm quen thuộc. Jingjing vùi mặt vào chiếc áo khoác ấy, khóc nghẹn ngào cho đến khi cổ họng khô khốc, phát ra những âm thanh vỡ vụn, thê lương.
— Chị ác lắm, Janhae ạ… Chị nhẫn tâm đẩy em ra xa như thế… Chị nghĩ làm vậy thì em sẽ yên lòng sao…? — Cô thì thầm với khoảng không trống trải, bàn tay bấu chặt lấy lớp vải áo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Cô đã khóc cạn nước mắt trong đêm hôm đó. Những tủi hờn, đau đớn, bất lực và cả sự xót xa dành cho người mình yêu cứ thế đan xen, giày vò tâm can cô không thương tiếc.
Thế nhưng, khi những tia nắng đầu tiên của ngày hôm sau chiếu qua khung cửa sổ lớn của Bangkok, xua tan đi màn đêm u ám, Jingjing từ từ ngồi dậy. Đôi mắt phượng hẹp dài của cô sưng húp, đỏ ngầu, nhưng bên trong đó không còn sự yếu đuối hay hoang mang nữa. Thay vào đó là một ánh nhìn sắc sảo, lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.
Cô đã nhìn thấu ý đồ của Janhae. Và cô tôn trọng cách bảo vệ của chị – bằng cách ngừng xuất hiện ở trại giam để không làm Janhae thêm bận lòng hay bị các phạm nhân khác dòm ngó. Cô sẽ không đến đó làm phiền nữa, sẽ không để Janhae phải chịu thêm những áp lực vô hình từ sự cố chấp của cô.
Nhưng ngừng đến thăm không có nghĩa là buông bỏ.
Jingjing bước đến bên bàn làm việc, chậm rãi gấp gọn chiếc áo khoác của Janhae cất vào tủ, rồi cầm lấy tập hồ sơ luật và kinh tế lên. Cô bước vào phòng tắm, vốc một vốc nước lạnh tát lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào chiếc gương soi trước mặt.
— Chị muốn em sống thật tốt, muốn em bước đi một mình đúng không? Em sẽ làm được. — Jingjing mím chặt môi, tự nhủ với chính bản thân mình bằng một giọng nói trầm đục, kiên quyết. — Nhưng em sẽ không bao giờ quên mục đích chính của đời mình. Chị chịu án bảy năm, em sẽ dành trọn bảy năm đó để học tập, để rèn luyện, để xây dựng thế lực và lật tẩy toàn bộ những kẻ đứng sau đã hãm hại chúng ta. Khi em quay lại tìm chị, em sẽ không còn là một cô bé yếu đuối cần chị che chở nữa, mà sẽ là người đem lại sự tự do hoàn toàn cho chị.
Từ ngày hôm đó, Jingjing không bao giờ xuất hiện trước cổng trại giam phía nam Thái Lan nữa. Cô hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc bề nổi với Janhae, tuân thủ tuyệt đối bức tường cự tuyệt tàn nhẫn mà người kia đã dựng lên.
Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc bình yên và sự tập trung cao độ vào việc học tập, một con thú hoang mang theo sự thù hận và quyết tâm tột cùng đang âm thầm cựa quậy trong bóng tối. Sự cự tuyệt tàn nhẫn của Janhae không hề đẩy Jingjing ra xa, mà trái lại, nó đã rèn giũa cô thành một nữ cường nhân sắc sảo, sẵn sàng đạp bằng mọi chông gai để chờ ngày đoạt lại ánh sáng cho người mình yêu.
End chương 19.