Vô Pháp Khắc Chế - Chương 39
Ấn Sư Mân có vết thương đạn bắn sau lưng, không tổn thương xương sống là vô cùng vạn hạnh, cũng không tính quá sâu, tổng thể mà nói so với vết thương đạn bắn lúc trước còn nhẹ hơn, nhưng hết này đến lần khác nàng đều cậy mạnh chảy không ít máu, trở lại Ấn gia gọi bác sĩ riêng tới, kém chút bởi vì chảy quá nhiều máu mà xảy ra chuyện. Đứng trước cửa kính trong suốt, Hoắc Duẫn Anh dùng một tay chống bàn, một tay khác còn quấn băng vải, nhưng thuỷ chung không có ý định nghỉ ngơi.
"Còn may về kịp, không phải thì em ấy sẽ không được cấp cứu hơn một tiếng như vậy"
"Cô ấy luôn như thế sao?" thấy Ấn Kỷ Tuyền đi tới, đứng ở bên cạnh mình, Hoắc Duẫn Anh nhẹ giọng hỏi. từ lần đầu tiên gặp gỡ Hoắc Duẫn Anh liền biết Ấn Sư Mân có lòng tự trọng cực mạnh, nàng chán ghét người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của nàng, càng ghét khi bị thương, mỗi vết sẹo, có lẽ bị nàng xem là dấu ô nhục.
"Không có, A Mân bỗng nhiên như thế, có lẽ đều là lỗi của tôi. Là tôi quá nhu nhược, đem toàn bộ Ấn gia giao cho nó, nó mới trở nên liều mạng như vậy"
"Quan hệ hai người tựa hồ rất phức tạp"
"Đúng vậy, liền ngay cả em cũng nhìn ra, nói rõ cũng rất rõ ràng. Kỳ thật trước khi cha mẹ mất, A Mân không phải như vậy, nó a, rất thích dính người, cũng thích đồ nữ tính. Có lẽ việc duy nhất không thay đổi, chính là nàng rất cố gắng từ đầu đến cuối"
"Tôi là trưởng nữ của Ấn gia, lúc đầu mọi chuyện của Ấn gia đều do tôi gánh chịu, thế nhưng từ nhỏ nó cũng đã rất cố gắng, học tập, thể thao, tri thức, ngay cả đồ ăn nàng đều làm rất giỏi. So với tôi, là chị nó tựa hồ thật không bằng. Nhưng khi nó với tôi có suy nghĩ khác nhau…Nó liền thay đổi, hiện tại nhớ lại, đích thật là tôi sai rất nhiều."
Lần đầu tiên nghe được Ấn Kỷ Tuyền nói với nàng về chuyện của Ấn Sư Mân kỹ càng như vậy, Hoắc Duẫn Anh tựa hồ cũng biết một chút. Nàng quay đầu nhìn Ấn Sư Mân, luôn cảm thấy người này nhìn như rất lợi hại, nhưng so với nhiều người khác , nàng đều trải qua quá nhiều gian nan khổ cực. Nàng kéo căng dây thần kinh, từ đầu đến cuối không chịu buông lỏng, có lẽ cũng chỉ lúc bị thương, mới có thể nghỉ ngơi. Hoắc Duẫn Anh nhìn chuyên chú, hoàn toàn không phát hiện Ấn Kỷ Tuyền cũng đang nhìn nàng.
"Tôi không chỉ một lần hối hận quá muộn, nếu không hiện tại người em nhìn chăm chú có khi nào là tôi không ?" Ấn Kỷ Tuyền nhẹ nói, nàng vốn cho rằng lần hành động này không có chút sai sót, lại không nghĩ Ấn Sư Mân sẽ vì cứu Hoắc Duẫn Anh mà bị thương. Nếu nói không hối hận không đố kỵ là giả, Ấn Kỷ Tuyền thà người nằm kia là mình, cũng không muốn nhìn cục diện này.
Thế nhưng mà, cũng chính chuyện như vậy, mới minh bạch chuyện khiến nàng hoảng hốt là gì, nàng vẫn cho rằng Ấn Sư Mân thân cận Hoắc Duẫn Anh chỉ vì muốn phá rối mình, nhưng hôm nay xem ra, ngược lại là nàng sai rồi. có lẽ Ấn Sư Mân thật để ý Hoắc Duẫn Anh, không phải thì sẽ không bỏ mặc tính mạng của mình đi cứu nàng. Dù vậy, mình cũng sẽ không dâng Hoắc Duẫn Anh cho nàng.
"Không có gì hối hận hay không hối hận, dù sao tôi sẽ không ở bên cạnh bất cứ ai" Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, cúi đầu, yên tĩnh nhìn vân tay của mình. Ngay lúc này một tấm áo khoác rất ấm phất phơ trên người mình, Hoắc Duẫn Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt ân cần của Ấn Kỷ Tuyền, lúc này mới hoảng hốt phát hiện, trên mặt mình che kín nước mắt.
"Duẫn Anh, đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi" Ấn Kỷ Tuyền lần đầu tiên thấy Hoắc Duẫn Anh khóc, nàng khóc cũng rất yên tĩnh, thậm chí ngay cả biểu lộ đều duy trì bình thường, nhưng nước mắt cũng không ngừng từ hốc mắt nàng trượt xuống. Ấn Kỷ Tuyền cảm thấy nàng khóc không chỉ bởi vì Ấn Sư Mân , có lẽ….. còn có chuyện mà chính nàng cũng không biết.
"Thật xin lỗi…đều là tôi, để các cô gặp chuyện, không có gì thì tôi đi về" Hoắc Duẫn Anh nhẹ nói, quay người liền muốn đi, nhưng Ấn Kỷ Tuyền làm sao có thể để nàng một mình rời đi, vội vàng kéo tay của nàng, đưa nàng về.
"Vết thương trên người em còn phải bôi thuốc, chính em sao có thể bôi, còn có tay trái của em, cũng cần có người chiếu cố"
"Tôi có thể thuê y tá, không nhọc cô hao tâm tổn trí" Hoắc Duẫn Anh cúi đầu, nàng hiện tại chỉ nghĩ rời đi nơi này, rời khỏi nơi khiến nàng cảm thấy khó chịu, có lễ đối với Ấn Sư Mân rất tàn nhẫn, dù sao nàng vì cứu mình mới nằm chỗ đó. Thế nhưng mà.. Hoắc Duẫn Anh biết , chỉ có chính mình rời đi mới là điều tốt nhất.
"Duẫn Anh, em nhất định phải đi vậy sao? trong lòng em còn nhớ tới Chung Tử Thanh , cho nên để em tiếp nhận tôi, hoặc là tiếp nhận A Mân là chuyện không thể nào, đúng không ?" thấy Hoắc Duẫn Anh kiên trì muốn rời khỏi, Ấn Kỷ Tuyền nhíu mày hỏi, trong mắt tràn ngập thất vọng. Ai ngờ nàng vừa nói xong, Hoắc Duẫn Anh thế mà nở nụ cười, tiếng cười kia tràn ngập khinh thường, giống như đang cực lực phủ nhận suy đoán của mình.
"Ấn Kỷ Tuyền, cô sai rồi, Chung Tử Thanh trong lòng tôi….chẳng là cái gì. Tôi không yêu cô ta nữa, cũng sẽ không yêu bất kỳ ai, tôi chỉ quan tâm bản thân tôi" Hoắc Duẫn Anh nói, đưa tay xốc áo lên, còn đem áo khoác trong nháy mắt rơi xuống sàn nhà, nhiệt độ trên vai chậm rãi tiêu tan, cũng theo tiếng bước chân của Hoắc Duẫn Anh dần dần xa xôi. Ấn Kỷ Tuyền nhìn bóng lưng nàng, cúi người nhặt áo lên, nắm chặt trong tay.
Ra khỏi Ấn gia, Hoắc Duẫn Anh gọi xe đến đón mình, nàng biết Ấn Kỷ Tuyền có an bài, mình sẽ không bị cảnh sát gọi đi làm khẩu cung, chuyện mình bị bắt cóc liền không được giải quyết. Nàng hiện tại chỉ muốn về nhà an an ổn ổn ngủ một giấc, không có Ấn Sư Mân, không có Ấn Kỷ Tuyền, chỉ có một mình nàng.
"Đại tiểu thư, Hoắc tiểu thư đã đi, có phải còn muốn phái người bảo vệ cô ấy?"
"Ừm, phái thêm nhân thủ bảo vệ nàng, đừng để nàng lại gặp chuyện gì nữa. Còn có, A Mân lúc nào sẽ tỉnh?"
"Sắp rồi, lượng thuốc tê tiêm cho nhị tiểu thư lúc nào cũng ít"
"Ừm"
Nói chuyện với quản gia xong, Ấn Kỷ Tuyền chậm rãi đẩy cửa phòng bệnh, ngồi xuống bên giường Ấn Sư Mân. Phía sau lưng bị thương để nàng phải nằm sấp trên giường, tóc đen nhu thuận rủ bên giường, nhìn xem không có lãnh ý cao cao tại thượng như ngày thường, ngược lại tràn ngập cảm giác nhu nhược. Trường hợp như vậy tựa hồ rất quen thuộc, ngày xưa mỗi lần như thế, Ấn Sư Mân chỉ bị thương, chính mình cũng sẽ chạy tới, mà nàng cũng sẽ tỉnh lại trước khi nàng đến, lần này cũng giống như vậy.
"Em tỉnh rồi"
"ừm, thương thế của nàng thế nào?" Ấn Sư Mân tự nhiên hỏi là Hoắc Duẫn Anh, thấy nàng vừa tỉnh liền hỏi tới Hoắc Duẫn Anh, Ấn Kỷ Tuyền đem nước đặt bên môi nàng.
"Nàng không có việc gì, chỉ bất quá tựa hồ càng ghét chị cùng em"
"Có thể đoán được, bất quá tôi không ghét nàng"
"Chị cũng thế"
"A Mân, chị hỏi em lần cuối cùng, em thật sự thích nàng sao?" Ấn Kỷ Tuyền nhìn vào mắt Ấn Sư Mân, nghiêm túc hỏi, nàng không có ý định từ bỏ, cho dù đối thủ là em gái của mình.
"Chẳng lẽ còn phải giải thích ?"
"Nếu như thật, vậy chúng ta từ giờ trở đi, chính là tình địch"
"Chị hai, tôi sẽ không thua"
"Chị cũng vậy, duy chỉ có lần này, chị không muốn thua em"