Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 55
Bầu không khí trong khu rừng già tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân và tiếng thở dốc nặng nề của những con người đang kiệt sức. Giữa những tán cây rậm rạp, một bóng đen khổng lồ hiện ra ở phía xa, nổi bật dưới ánh trăng mờ ảo.
Dưới sự dẫn đường của Love, cả nhóm dừng lại bên một mỏm đá cao. Phía trước họ, cách khoảng 5km trên một sườn đồi dốc, một tòa nhà đồ sộ hiện ra với lối kiến trúc cổ điển xen lẫn hiện đại. Những bức tường đá cao vút và các ô cửa sổ tối đen như những con mắt đang nhìn xuống khu rừng.
"Nhìn kìa, đó là một tòa biệt thự… hoặc có thể là một trung tâm nghiên cứu cũ," Love thầm thì, tay chỉ về phía công trình vĩ đại ấy. "Nếu chúng ta đến được đó, ít nhất chúng ta sẽ có tường cao hào sâu để nghỉ chân."
Sau một hồi tranh luận ngắn, cả nhóm biểu quyết đồng ý hướng về phía tòa nhà. Đó là hy vọng duy nhất giữa khu rừng đầy rẫy xác sống và thú dữ này.
Trong khi di chuyển, Namtan cố tình đi chậm lại phía sau để quan sát. Ánh mắt cô không rời khỏi Film. Cô nhận thấy người yêu mình đang có những biểu hiện rất lạ: Film liên tục rùng mình dù trời không quá lạnh, và bước chân của cô ấy đôi khi loạng choạng như người mất thăng bằng.
Namtan siết chặt báng súng, lòng cô thắt lại vì sợ hãi. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ phải đối mặt với sự thật rằng người mình yêu đang dần biến đổi. Cô liếc sang Alex đang bị khiêng trên cáng. Cậu ta nằm im, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm thỉnh thoảng lại xoay nhẹ về phía Film, như thể cảm nhận được một thứ "đồng loại" đang hiện hữu rất gần.
Đừng là sự thật… làm ơn, Namtan thầm cầu nguyện trong lòng, nhưng bản năng của một chiến binh bắt cô phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Ở đầu cáng bên kia, Milk bỗng nhiên bước hụt một nhịp, khiến chiếc cáng nghiêng hẳn sang một bên. Cô khuỵu xuống, hơi thở đứt quãng và đôi vai run lên bần bật.
"P'Milk! Chị sao vậy?" Love hoảng hốt buông ba lô, lao đến đỡ lấy Milk.
Khi chạm vào làn da của Milk, Love giật mình rụt tay lại. Người Milk nóng như một lò lửa, mồ hôi vã ra như tắm dù cô đang run vì lạnh. Cơn sốt ập đến quá nhanh sau những giờ phút chiến đấu quá sức và căng thẳng tột độ.
"Chị… chị không sao… chỉ hơi mệt thôi," Milk thều thào, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân cô không còn nghe lời nữa.
Lần đầu tiên kể từ khi cuộc hành trình bắt đầu, Love nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt người chị mạnh mẽ của mình. Cô không nói lời nào, lặng lẽ lấy một miếng khăn giấy ướt lau trán cho Milk, rồi vòng tay qua eo để dìu cô đi.
"Đừng bướng bỉnh nữa. Tựa vào em đi," Love nói, giọng nói chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc vượt xa tình đồng đội thông thường. "Chúng ta gần đến tòa nhà kia rồi. Chị phải cố lên."
Bầu không khí trong khu rừng già tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân và tiếng thở dốc nặng nề của những con người đang kiệt sức. Giữa những tán cây rậm rạp, một bóng đen khổng lồ hiện ra ở phía xa, nổi bật dưới ánh trăng mờ ảo.
Dưới sự dẫn đường của Love, cả nhóm dừng lại bên một mỏm đá cao. Phía trước họ, cách khoảng 5km trên một sườn đồi dốc, một tòa nhà đồ sộ hiện ra với lối kiến trúc cổ điển xen lẫn hiện đại. Những bức tường đá cao vút và các ô cửa sổ tối đen như những con mắt đang nhìn xuống khu rừng.
"Nhìn kìa, đó là một tòa biệt thự… hoặc có thể là một trung tâm nghiên cứu cũ," Love thầm thì, tay chỉ về phía công trình vĩ đại ấy. "Nếu chúng ta đến được đó, ít nhất chúng ta sẽ có tường cao hào sâu để nghỉ chân."
Sau một hồi tranh luận ngắn, cả nhóm biểu quyết đồng ý hướng về phía tòa nhà. Đó là hy vọng duy nhất giữa khu rừng đầy rẫy xác sống và thú dữ này.
Trong khi di chuyển, Namtan cố tình đi chậm lại phía sau để quan sát. Ánh mắt cô không rời khỏi Film. Cô nhận thấy người yêu mình đang có những biểu hiện rất lạ: Film liên tục rùng mình dù trời không quá lạnh, và bước chân của cô ấy đôi khi loạng choạng như người mất thăng bằng.
Namtan siết chặt báng súng, lòng cô thắt lại vì sợ hãi. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ phải đối mặt với sự thật rằng người mình yêu đang dần biến đổi. Cô liếc sang Alex đang bị khiêng trên cáng. Cậu ta nằm im, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm thỉnh thoảng lại xoay nhẹ về phía Film, như thể cảm nhận được một thứ "đồng loại" đang hiện hữu rất gần.
Đừng là sự thật… làm ơn, Namtan thầm cầu nguyện trong lòng, nhưng bản năng của một chiến binh bắt cô phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Ở đầu cáng bên kia, Milk bỗng nhiên bước hụt một nhịp, khiến chiếc cáng nghiêng hẳn sang một bên. Cô khuỵu xuống, hơi thở đứt quãng và đôi vai run lên bần bật.
"P'Milk! Chị sao vậy?" Love hoảng hốt buông ba lô, lao đến đỡ lấy Milk.
Khi chạm vào làn da của Milk, Love giật mình rụt tay lại. Người Milk nóng như một lò lửa, mồ hôi vã ra như tắm dù cô đang run vì lạnh. Cơn sốt ập đến quá nhanh sau những giờ phút chiến đấu quá sức và căng thẳng tột độ.
"Chị… chị không sao… chỉ hơi mệt thôi," Milk thều thào, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân cô không còn nghe lời nữa.
Lần đầu tiên kể từ khi cuộc hành trình bắt đầu, Love nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt người chị mạnh mẽ của mình. Cô không nói lời nào, lặng lẽ lấy một miếng khăn giấy ướt lau trán cho Milk, rồi vòng tay qua eo để dìu cô đi.
"Đừng bướng bỉnh nữa. Tựa vào em đi," Love nói, giọng nói chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc vượt xa tình đồng đội thông thường. "Chúng ta gần đến tòa nhà kia rồi. Chị phải cố lên."
Cả nhóm lại tiếp tục bước đi trong sự nặng nề. Năm con người với năm nỗi niềm riêng: một kẻ đang biến đổi, một người đang nghi ngờ, một bệnh nhân kiệt sức và một trái tim đang thổn thức. Tòa nhà đồ sộ phía trước vẫn đứng đó, im lìm và đầy bí ẩn, chờ đợi đón nhận những vị khách không mời mà tới.