Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 57
Từ đỉnh tháp cao nhất của tòa biệt thự, một ống nhòm hồng ngoại đã khóa chặt mọi cử động của cả nhóm. Người bên trong lặng lẽ quan sát Film đang ngất xịu, vết thương phát sáng rực rỡ, rồi hạ ống nhòm xuống, ra lệnh qua bộ đàm: "Chuẩn bị cổng số 1. 'Mẫu vật' đang đến."
Dưới mặt đất, Namtan đứng trước hàng rào điện, hơi ấm từ tay cô vẫn còn vương trên má Film. Cô nhìn bầy xác sống đang lờ mờ hiện ra sau những gốc cây, tiếng gầm rú của chúng đã sát ngay sau lưng. Namtan nghiến răng, quyết định liều một phen cuối cùng. Cô tiến thẳng về phía cánh cổng thép khổng lồ, sẵn sàng nổ súng nếu có bất kỳ sự tấn công nào.
Xoẹt… RẦM!
Cánh cổng không hề có ổ khóa, nó tự động trượt sang hai bên bằng hệ thống thủy lực êm ái đến mức đáng sợ. Bước ra từ làn hơi nước lạnh tỏa ra từ hệ thống làm mát là một người mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng kín mít từ đầu đến chân, tay cầm khẩu súng trường tấn công hiện đại.
"VÀO TRONG MAU! TRƯỚC KHI LŨ ĐÓ TỚI!"
Giọng nói vang lên qua bộ lọc âm của mặt nạ phòng độc, méo mó và không rõ giới tính. Tên đó không chĩa súng vào họ, nhưng nòng súng luôn ở tư thế sẵn sàng khống chế.
Namtan quay lại hét lớn: "Love! Milk! Đưa Alex vào ngay!"
Love dồn hết chút sức tàn, vừa vác Milk vừa đẩy cáng của Alex lao qua cánh cổng. Namtan bế xốc Film lên, cơ thể Film giờ đây nhẹ bẫng nhưng hơi nóng từ vết thương xuyên qua lớp áo khiến Namtan cảm thấy như mình đang bế một khối than hồng.
Ngay khi người cuối cùng bước qua vạch ngăn cách, cánh cổng thép đóng sập lại với một tiếng vang khô khốc.
BỐP! BỐP! BỐP!
Hàng chục con xác sống lao sầm vào cánh cổng, nhưng ngay lập tức chúng bị luồng điện cao thế nướng cháy, mùi thịt khét lẹt bao trùm lấy lối vào. Cả nhóm đứng khựng lại bên trong sân của tòa nhà, hơi thở dồn dập, đối mặt với họng súng của người bảo hộ.
Người mặc đồ bảo hộ nhìn qua một lượt, ánh mắt dừng lại rất lâu trên vết thương đang tỏa sáng của Film và đôi mắt đen sâu thẳm của Alex.
"Đặt bọn họ xuống sàn. Giơ tay lên trời," tên bảo hộ ra lệnh lạnh lùng. "Tất cả các người đều bị nhiễm khuẩn ở mức độ khác nhau. Bất kỳ cử động kháng cự nào sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức."
Namtan chắn trước mặt Film, đôi mắt cô rực lửa: "Chúng tôi cần thuốc và bác sĩ. Bạn của tôi đang sốt cao, còn Film…"
"Tôi biết họ bị làm sao," tên bảo hộ cắt ngang, giọng nói có chút mỉa mai. "Các người thật may mắn khi còn sống để đến được đây. Đây không phải là biệt thự. Đây là Cơ sở Nghiên cứu Eden – nơi duy nhất còn nắm giữ chìa khóa cho sự tiến hóa của nhân loại."
Alex lúc này bỗng cười khẩy, một nụ cười rợn người giữa cơn mê tỉnh: "Eden… hay là địa ngục của những con chuột bạch?"
Tên bảo hộ khựng lại một giây, rồi ra hiệu cho một nhóm người khác cũng mặc đồ bảo hộ từ bên trong sảnh chính đi ra. Họ đẩy theo những chiếc giường bệnh di động chuyên dụng.