Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 63
Dưới sân, tiếng còi kết thúc lượt chạy của nhóm Beta vang lên đanh thép. An Nhiên chống tay vào hông, vừa đi vừa thở dốc lết thếch đi về phía khán đài, miệng không ngừng oán thán cái nắng quái ác.
An Nhiên lết từng bước chân nặng nề như đeo chì lên khán đài. Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lâm Dao và Diệp Gia Vy đang ngồi túm tụm tận hàng ghế số 10 phía dưới, cô nàng Beta tội nghiệp liền than thở oai oán rồi đổ ập người xuống hàng ghế trống bên cạnh họ:
"Ôi cứu tớ… Hai chân tớ rụng rời ra rồi… Cho tớ xin ngụm nước…"
Gia Vy ái ngại đưa chai nước điện giải cho An Nhiên, khẽ vỗ vai cô: "Chạy tốt lắm, 12 phút 55 giây cho 3000m là quá đỉnh đối với Beta rồi!"
An Nhiên tu ực ực hết nửa chai nước, lúc này mới thở phào một hơi rồi đảo mắt nhìn quanh: "Ủa, mà sao hai cậu lại dạt xuống tận đây ngồi thế? Không ngồi trên kia với Hạ tỷ và Thẩm lớp trưởng nữa à?"
Lâm Dao thản nhiên đẩy gọng kính, chỉ tay ngược lên hàng ghế số hai nơi hai vị cấp S vẫn đang ghé sát đầu vào nhau trò chuyện:
"Trên đó nồng độ đường cao quá, không chịu nổi."
An Nhiên ngước mắt nhìn lên, quả nhiên đập vào mắt là cảnh Trình Diệp Hạ đang một tay cầm quạt nhựa ra sức quạt cho Thẩm Tịnh Chi, tay kia thì bận rộn bóc vỏ một chiếc kẹo dâu ngọt ngào bỏ vào lòng bàn tay nàng. Thẩm Tịnh Chi gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ dung túng, mặc cho Alpha bên cạnh lải nhải đủ thứ chuyện trên đời.
"Thật quá đáng!! Đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn mà!" An Nhiên nghiến răng ghen tị, chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước độ bám người của cô.
TOÒNG… TOÒNG… TOÒNG!
Tiếng còi đồng loạt vang lên từ phía dưới sân cát cắt đứt mọi hoạt động nghỉ ngơi của cả khối 10. HLV Lục Chiến bước ra giữa bãi tập lớn của Khu E, nơi một hệ thống chướng ngại vật liên hoàn dã chiến đã được các kỹ thuật viên dựng sẵn từ lúc nào.
"Tất cả học viên chú ý! Tập hợp!" Giọng HLV Lục Chiến đanh thép qua hệ thống loa phát thanh. "Nội dung kiểm tra Sức bền chạy bộ đã hoàn tất. Bây giờ, chúng ta sẽ bước vào hạng mục thử thách cuối cùng và cũng là cam go nhất của ngày hôm nay: Vượt chướng ngại vật liên hoàn dã chiến!"
Cả khối 10 nhanh chóng đứng bật dậy, lục tục di chuyển xuống sân tập hợp thành các hàng dọc theo phân loại. Trình Diệp Hạ liếc nhìn sa bàn chướng ngại vật phía trước mà không khỏi nuốt nước bọt một cái.
Bãi tập mô phỏng địa hình tác chiến thực tế gồm một chuỗi các thử thách khắc nghiệt: bắt đầu từ việc bò ngửa qua lưới thép gai sát đất dài 15m, đi thăng bằng qua cầu gỗ hẹp bắc ngang vũng bùn, và cuối cùng là… chinh phục bức tường gỗ dựng đứng cao tới 2m.
"Mỗi học viên sẽ thực hiện bài thi cá nhân tính giờ," HLV Tạ Y Nhung cầm bảng kẹp tài liệu phổ biến quy chế. "Yêu cầu kỹ thuật cực kỳ cao. Nếu ngã khỏi cầu thăng bằng hoặc không vượt qua được tường gỗ, các em sẽ bị cộng thêm 30 giây vào tổng thành tích. Alpha và Beta sẽ xuất phát trước, sau đó tới lượt Omega."
Nghe tới đây, không ít học sinh đã bắt đầu tái mét mặt mày. Bức tường gỗ 2m không điểm tựa kia thực sự là nỗi ác mộng ngay cả với những Alpha có chiều cao khiêm tốn, chứ đừng nói đến các Omega mảnh khảnh.
Trình Diệp Hạ đứng trong hàng ngũ Alpha, đôi mắt sắc bén nhanh chóng phân tích địa hình. Cô quay đầu sang nhìn Thẩm Tịnh Chi đang đứng cách đó không xa ở hàng Omega. Thấy sắc mặt nàng vẫn còn chút nhợt nhạt sau lượt chạy bền vừa rồi, lòng cô lại dấy lên một nỗi lo lắng bồn chồn.
Cái chân của mọt sách… lỡ như lúc tiếp đất từ trên tường gỗ xuống mà bị chấn thương lại thì tiêu.
Nghĩ đến đây, Trình Diệp Hạ dứt khoát bước lệch ra khỏi hàng ngũ Alpha, nhân lúc các HLV đang bận rộn chuẩn bị máy bấm giờ ở vạch xuất phát, cô lách người đi tới sát bên cạnh Thẩm Tịnh Chi.
"Này, mọt sách," Diệp Hạ ghé sát tai nàng, nói bằng giọng cực nhỏ. "Tí nữa đến lượt cậu, lúc trèo lên tường gỗ thì nhớ bám vào rãnh ngang phía sau ấy, đừng có dùng lực cổ tay nhiều quá kẻo bị trật khớp. Với cả lúc nhảy xuống nhớ tiếp đất bằng nửa bàn chân trước để giảm chấn động cho cổ chân, nghe rõ chưa? Nếu quá khó thì trực tiếp từ bỏ, cộng 30 giây vào thành tích cũng được."
Thẩm Tịnh Chi hơi giật mình khi ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng bất ngờ áp sát. Nàng quay sang nhìn gương mặt đang nhăn nhó của Trình Diệp Hạ, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp. Nàng khẽ gật đầu, dịu dàng đáp:
"Tôi biết rồi. Cậu lo cho lượt chạy của mình trước đi, đừng để thầy Lục bắt quả tang cậu lại chạy sang đây, thầy phạt cho bây giờ."
"Tôi mà thèm sợ thầy ấy à!" Trình Diệp Hạ hừ mũi một cái rõ to, nhưng mắt vẫn liếc ngang liếc dọc canh chừng bóng dáng của vị HLV độc thân khó tính kia. "Tôi là Alpha cấp S, bài này đối với tôi chỉ là muỗi thôi. Tôi chỉ sợ có người ngốc nghếch cậy mạnh rồi lại làm khổ cái chân của mình thôi."
"Được rồi, biết thế nào cậu cũng thắng rồi," Thẩm Tịnh Chi mỉm cười bất lực, nàng vẫy vẫy tay đuổi cô về hàng. "Mau về chỗ đi, lượt Alpha xuất phát kìa!"
"Lượt chạy đầu tiên của nhóm Alpha: Trình Diệp Hạ, Lâm Dao… chuẩn bị!"
Tiếng còi đanh thép của HLV Lục Chiến gióng lên cắt đứt cuộc thì thầm của hai người. Trình Diệp Hạ chỉ kịp nháy mắt với Thẩm Tịnh Chi một cái đầy ẩn ý rồi tức tốc lách người chạy về vạch xuất phát.
"Vào chỗ… Sẵn sàng…"
ĐOÀNG!
Tiếng súng lệnh vang lên, năm bóng dáng dã chiến lập tức lao vút đi như những mũi tên xanh.
Ngay chướng ngại vật đầu tiên – bò ngửa qua lưới thép gai sát đất dài 15m – Trình Diệp Hạ đã thể hiện sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Cô hạ thấp trọng tâm, lưng hầu như dán sát mặt đất đầy sỏi cát, hai chân đạp mạnh, bả vai di chuyển nhịp nhàng luồn lách qua các khe hở của dây thép gai mà không hề để vướng một sợi vải nào. Chỉ mất chưa đầy 15 giây, cô đã là người đầu tiên thoát khỏi tấm lưới, phủi vội đất cát trên tay rồi lao thẳng về phía cầu thăng bằng bắc ngang vũng bùn.
Cây cầu gỗ hẹp chỉ rộng chừng một gang tay, trơn trượt do hơi ẩm ban chiều phả lên. Nhưng với sải chân dài và khả năng giữ thăng bằng tuyệt vời của một võ sinh Taekwondo đai đen, Trình Diệp Hạ sải bước thoăn thoắt, lướt qua cây cầu gỗ dài 10m nhẹ nhàng như đang đi trên đất bằng.
"Nhanh quá! Đúng là quái vật mà!" Học sinh trên khán đài không ngớt lời trầm trồ khi thấy cô bỏ xa các đối thủ khác gần nửa chiều dài bãi tập.
Phía trước Trình Diệp Hạ lúc này là thử thách cuối cùng: bức tường gỗ dựng đứng cao 2m trơn nhẵn.
Cô không hề giảm tốc độ. Ngược lại, khi còn cách bức tường khoảng 3m, cô đột ngột dốc sức bứt tốc, dẫm mạnh một chân lấy đà bật nhảy lên cao. Cả cơ thể cô bay lên không trung một cách nhẹ nhàng. Đôi tay săn chắc bám chặt lấy mép trên của bức tường gỗ, Trình Diệp Hạ vận dụng cơ bụng và cơ vai cực tốt, dứt khoát rướn người, gác một chân lên đỉnh tường rồi xoay người nhảy phắt xuống đất ở phía bên kia.
Bịch!
Đôi bốt dã chiến tiếp đất vững chãi trên thảm đệm.
Tít!
"Trình Diệp Hạ. Kết quả: 40 giây 15! Đạt kỷ lục mới của khóa huấn luyện!" HLV Lục Chiến nhìn đồng hồ bấm giây mà không khỏi gật đầu tán thưởng, dù trong lòng vẫn còn hơi "ghim" vụ cẩu lương ban nãy.
Lâm Dao cũng bám sát ngay phía sau và hoàn thành xuất sắc với thành tích 42 giây 40.
Trình Diệp Hạ đứng bên kia bức tường gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm bả vai. Nhưng cô chẳng thèm bận tâm đến kỷ lục vừa lập, lập tức xoay người lách qua hàng rào bảo vệ, chạy ngược lại khu vực đích đến gần bức tường gỗ để đứng chờ.
Nhiều lượt chạy tiếp theo của nhóm Alpha và Beta lần lượt trôi qua. Đến khoảng 3 giờ chiều, trời bắt đầu dịu nắng hẳn, những cơn gió nhẹ lướt qua mang theo không khí mát mẻ của rừng thông dã ngoại.
"Lượt chạy tiếp theo của nhóm Omega: Thẩm Tịnh Chi, Diệp Gia Vy… chuẩn bị bước vào vạch xuất phát!"
Nghe tiếng gọi của HLV Tạ Y Nhung, tim Trình Diệp Hạ thắt lại một nhịp. Cô đứng tựa lưng vào mép bức tường gỗ 2m, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc bén găm chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn buộc dải ruy băng đỏ đang tự tin bước lên vạch xuất phát phía xa.
Đừng có xảy ra chuyện gì đấy nhé. Cô thầm cầu nguyện trong lòng, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo dã chiến.
___________
Hoàn thành 10 chương giao kèo argentina thắng anh nhé. Huhu cảm động quá hôm nay đăng chương được rồi.
Spoil nhẹ 1 chút là ngày cuối ở doanh trại 2 bạn trẻ sẽ có danh phận nhé!!!