Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 7
"Phu nhân, sắc mặt của cô hình như không được tốt lắm." Quản gia vẫn giữ nụ cười hiền hòa.
"…"
Không tốt cái gì chứ!
Kèn suona loại nhạc cụ tưởng chừng bình thường này trong lịch sử nhạc cụ Trung Hoa lại có một vị trí vô cùng thần bí.
Người ta có thể nghe nó khi đứng, khi ngồi, thậm chí là khi nằm… phủ khăn trắng.
Từ xưa đến nay, chỉ cần tiếng suona vang lên cao vút, ngân dài hoặc là đám cưới, hoặc là… tiễn người về trời.
Ít nhất trong mắt Văn Khuynh, cây suona mà Giang Vân Quyển chuẩn bị cho cô còn chưa kịp thổi, đã suýt nữa đưa cô đi luôn rồi.
Văn Khuynh cẩn thận lựa lời:
"Tôi… tôi nghĩ là…"
"Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, phu nhân. Sắc mặt của phu nhân hơi tái. Có cần gọi bác sĩ gia đình đến xem không?" Quản gia khẽ cúi đầu, thái độ vô cùng cung kính.
"Không cần! Không cần!" Văn Khuynh vội vàng xua tay. "Tối qua tôi ngủ không ngon thôi! Uống thêm nước nóng là được!"
Quản gia già mỉm cười gật đầu.
"Vâng, thưa phu nhân."
Văn Khuynh nhìn cây suona kia với vẻ sợ hãi.
"Nhìn nó đắt quá. Tôi sợ mình làm hỏng mất, hay là…"
"Không sao đâu, phu nhân." Quản gia mỉm cười nói. "Cây suona này là cô chủ đặc biệt chuẩn bị cho phu nhân. Cô chủ nói rằng phu nhân rất thích nhạc cụ dân tộc, cho nên nhất định phải mua loại tốt nhất."
Ông dừng lại một chút rồi tiếp tục.
"Cây suona này được cô chủ mua trong một buổi đấu giá tại Paris, giá cuối cùng là ba mươi triệu, cô chủ thật sự rất để tâm."
Cái gì cơ.Suona…Đấu giá ở Paris?
Ba mươi triệu?!
Tim Văn Khuynh đau thắt lại.
Giang Vân Quyển nhiều tiền quá không biết tiêu sao à?! Nếu nhiều vậy thì đưa cho cô luôn đi!!
Quản gia nhìn đồng hồ rồi cung kính nói:
"Thưa phu nhân, cô còn bốn tiếng bốn mươi tám phút nữa. Cô chủ nói rằng khi cô ấy về nhà, rất mong được nghe phu nhân độc tấu suona. Vì vậy xin phu nhân tranh thủ luyện tập."
Văn Khuynh: "…"
"À đúng rồi, phu nhân." Quản gia mỉm cười. "Trong khoảng thời gian này, tất cả chúng tôi sẽ rời đi, để phu nhân có một không gian yên tĩnh luyện tập."
Nói xong, ông ra hiệu cho những người hầu trong phòng.
Tất cả lập tức ngoan ngoãn rời đi.
Trước khi bước ra cửa, quản gia còn thân thiết nhắc:
"Còn bốn tiếng bốn mươi lăm phút nữa cô chủ mới về. Phu nhân, chúc cô may mắn."
Văn Khuynh bất lực xoa trán.
Đừng hỏi.
Hỏi chính là hối hận vô cùng.
Lúc trước cô không nên nói với Giang Vân Quyển rằng mình đang học thổi sáo.
Đáng lẽ nên nói là đang học quyền anh.
Không không, học quyền anh cũng không được.
Lỡ đâu Giang Vân Quyển tìm về cho cô nhà vô địch quyền anh thế giới làm đối thủ thì sao…
Văn Khuynh rùng mình.
Thôi… Suona vẫn đỡ hơn.
"Như Hoa! Mau ra đây!"
Trong cơn tuyệt vọng, Văn Khuynh chỉ có thể gọi hệ thống trong lòng.
"Văn Khuynh, tôi đây…"
Một giọng nói máy móc nhanh chóng vang lên bên tai cô.
"Cô gọi tôi có chuyện gì?"
"Tôi hỏi cô một chuyện, cô phải trả lời thật lòng."
Như Hoa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Văn Khuynh, có chút run run.
"Được, cô hỏi đi…"
Ánh mắt Văn Khuynh dần trở nên nguy hiểm. Cô lạnh lùng hỏi:
"Nói tôi nghe xem, nếu bây giờ tôi cầm súng bắn chết Giang Vân Quyển, thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Ừm…" Như Hoa ho khẽ. "Tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Súng ở thế giới này là vũ khí bị quản chế. Hơn nữa nếu nữ chính chết, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ, mà cô cũng sẽ chết theo. Chuyện này tôi đã nói với cô vô số lần rồi."
Nghe vậy, Văn Khuynh lập tức bình tĩnh lại.
"Được rồi, tôi hiểu."
"À… còn nữa." Như Hoa nói. "Thực ra, cốt truyện chính vẫn chưa bắt đầu, nhiệm vụ chính của cô cũng chưa chính thức khởi động cho nên…"
Nói đến đây, Như Hoa đột nhiên im bặt, nhận ra mình lỡ lời rồi. Nhưng Văn Khuynh đã bắt được điểm mấu chốt.
Cô nheo mắt, giọng trầm xuống:
"Như Hoa, nói rõ cho tôi, cái gì gọi là nhiệm vụ chính của tôi vẫn chưa bắt đầu?"
"Ừm… tôi nói nhầm thôi…"Giọng nói máy móc của Như Hoa lúc này lại mang theo chút nũng nịu.
Văn Khuynh: "Giả vờ đáng yêu vô dụng thôi."
Như Hoa : "…"
Thấy Như Hoa sợ không dám nói, Văn Khuynh bèn đổi giọng dụ dỗ:
"Nói thật đi, Như Hoa ngoan. Dù sao tôi cũng sẽ không đánh cô."
"…Vâng."
Sau một lúc do dự, Như Hoa cuối cùng cũng nói ra.
"Thực ra cô cũng đã đọc cuốn tiểu thuyết này rồi. Sau khi Giang Vân Quyển gặp Tô Lê Dạng, Tô Lê Dạng với tư cách nữ chính sẽ gặp rất nhiều quý nhân trong quá trình tung hoành giới giải trí."
Văn Khuynh gật đầu, mỉm cười.
"Ừm~ rồi sao?"
Như Hoa lại tiếp tục "Những quý nhân này bao gồm: một CEO quyền lực trong giới giải trí, một biên kịch bị hãm hại đạo văn, một ảnh hậu đỉnh lưu, và một thiên tài học bá vừa du học trở về. Không ngoại lệ, tất cả bọn họ đều say mê Tô Lê Dạng, đồng thời cũng sẽ trở thành chướng ngại lớn nhất trên con đường theo đuổi vợ của Giang Vân Quyển."
Văn Khuynh trầm tư : "Ừm~ vậy thì?"
"Cho nên!" Như Hoa nói nhanh. "Nhiệm vụ của cô chính là thu hút sự chú ý của những người này, khiến họ yêu cô say đắm. Như vậy con đường tình cảm của Giang Vân Quyển và Tô Lê Dạng sẽ thuận lợi hơn, đúng không? Đến lúc đó Giang Vân Quyển cũng sẽ không bị hắc hóa ở cuối truyện nữa…"
"Hắc hóa?" Văn Khuynh cuối cùng cũng không nhịn được cắt lời.
"Ý cô là Giang Vân Quyển thật sự có thể hắc hóa? Vậy sao ba năm trước cô không nói với tôi?!"
Như Hoa bắt đầu cảm thấy chột dạ:" Khụ… tôi chỉ sợ cô sẽ không muốn bị trói buộc với tôi thôi."
Sắc mặt Văn Khuynh lập tức lạnh xuống.
"Cho nên cô lừa tôi?"
"Không thể gọi là lừa được…" Như Hoa nhỏ giọng phản bác: "Văn Khuynh, thật ra nhiệm vụ này không khó đâu. Với gương mặt của cô, những ảnh hậu hay học bá kia chẳng phải dễ dàng trở thành con mồi sao?"
"Hừ!"
Văn Khuynh lúc này mới phát hiện mình đã bị cái hệ thống chết tiệt này lừa từ đầu đến cuối!
Lúc trói buộc, Như Hoa chỉ nói rằng chỉ cần cô kiên trì đến khi Tô Lê Dạng xuất hiện, là có thể cầm tiền rời đi.
Còn nói rằng sau khi hoàn thành thế giới này, cô có thể trở về thế giới cũ, hoặc đến thế giới nghỉ dưỡng.
Ở đó cô sẽ trở thành nữ hoàng vô địch, hậu cung ba nghìn mỹ nhân, mỗi đêm chọn một người ,mười mấy năm cũng không trùng.
Nhưng bây giờ… Hệ thống chết tiệt này lại nói với cô rằng nhiệm vụ chính của cô còn chưa bắt đầu?!
Văn Khuynh sắp khóc đến nơi, cô chỉ có thể chấp nhận số phận.
"Nói thật cho tôi biết, cô còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa? Nếu cuối cùng Giang Vân Quyển hắc hóa.Cô ta có thể hủy diệt thế giới sao?"
Như Hoa : "Ừm…"
Văn Khuynh: "???"
"Khả năng cao…" Như Hoa nói nhỏ: "Ở thế giới này, Giang Vân Quyển giống như một BUG, ngay cả Chủ Thần của chúng tôi cũng không phát hiện ra."
Văn Khuynh gật đầu tán thành.
"Cô nói đúng. Nếu Giang Vân Quyển là BUG. Vậy người bình thường nào có thể bắt tôi độc tấu suona chứ?"
"…" Như Hoa tiếp tục nói:
"Tóm lại, Giang Vân Quyển sau khi hắc hóa đã phá hủy toàn bộ thế giới trong tiểu thuyết, cuối cùng còn gây ra một vụ nổ lớn trong tất cả các không gian hệ thống. Ngay cả những ký chủ đang làm nhiệm vụ ở các không gian đó cũng bị tiêu diệt toàn bộ."
"Chủ Thần của chúng tôi cùng các nhân viên bộ phận hệ thống đã phải làm việc ngoài giờ, gần như tiêu hao toàn bộ tài nguyên, mới có thể miễn cưỡng sửa chữa những thế giới còn lại. Mà nguồn gốc của mọi vấn đề chính là nữ chính trong cuốn sách này Giang Vân Quyển."
Văn Khuynh lập tức nắm được trọng điểm, hỏi:
"Ý cô là nếu Giang Vân Quyển lại hắc hóa, phá hủy thế giới trong sách, thì tôi cũng sẽ gặp nguy hiểm? Có phải vậy không?"
"…Đúng vậy."
Văn Khuynh hít sâu một hơi.
"Vậy sự hắc hóa của Giang Vân Quyển bắt nguồn từ đâu? Có phải vì mối quan hệ giữa cô ấy và Tô Lê Dạng xảy ra vấn đề không?"
Như Hoa : "Chắc… là vậy…"
Văn Khuynh nghiến răng"Chắc? thật ra tôi cũng hơi không hiểu. Tại sao ở thế giới của ký chủ trước, vào cuối cốt truyện, Giang Vân Quyển lại đột nhiên hắc hóa, rõ ràng lúc đó Giang Vân Quyển và Tô Lê Dạng đã ở bên nhau rồi."
Văn Khuynh bỗng nảy ra một suy đoán táo bạo.
"Cô nói xem, có khả năng Giang Vân Quyển thật ra thích Văn Khuynh nguyên chủ không?"
Như Hoa: "…"
Văn Khuynh cười khan, chính mình cũng thấy chuyện đó quá vô lý.
"Thôi được rồi, tôi chỉ nói đùa thôi."
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Đó là giọng của quản gia:" Phu nhân, ngài chuẩn bị xong chưa?"
Văn Khuynh hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Quản gia đẩy cửa bước vào, hai tay đặt trước bụng, cung kính nói:
"Phu nhân, cô chủ vừa gọi điện thông báo cô ấy sắp về đến rồi."
Văn Khuynh giật mình.
"Gì cơ? Sao nhanh vậy? Không phải nói là bốn tiếng sao?!"
Quản gia mỉm cười:
"Cô chủ không giải thích thêm. Phu nhân, ngài đã chuẩn bị xong chưa?"
Văn Khuynh mặt không cảm xúc đáp:
"Chuẩn bị xong rồi."
Quản gia gật đầu, cung kính đóng cửa rồi rời đi. Ngay khi ông vừa đi khỏi, Văn Khuynh lập tức hốt hoảng:
"Như Hoa! Nhanh lên nhanh lên! Mau nói cho tôi biết giá mua [Kỹ năng Suona] là bao nhiêu!"
Giọng máy móc của Như Hoa lập tức vang lên, vô cùng chuyên nghiệp:
"Xin chào ký chủ. [Kỹ năng Suona] trong cửa hàng hệ thống được chia làm hai loại.
Kỹ năng Suona trọn đời có thể thổi tất cả các bản nhạc, tổng giá trị: 10 tỷ.
Kỹ năng Suona đơn bài chỉ có thể thổi một bản nhạc duy nhất, giá cả sẽ thay đổi tùy theo độ khó của bản nhạc."
Không cần suy nghĩ, Văn Khuynh lập tức nói:
"Tôi chọn loại 2."
"Được rồi ký chủ. Dựa theo lựa chọn của cô, tôi đã cẩn thận chọn ra hai phương án cho cô."
"Phương án 1: [Bách Điểu Triều Phượng], giá trị 50 triệu."
Văn Khuynh trợn tròn mắt.
"50 triệu?! Sao cô không đi cướp luôn đi?!"
"Vậy… ký chủ chọn phương án 2 sao?"
Văn Khuynh nghi ngờ hỏi:
"Phương án 2 là gì?"
Như Hoa đáp với giọng vui vẻ:
"Đó là [Chia Tay Vui Vẻ]~"
"Chỉ cần 1 tệ thôi~~"
Văn Khuynh: "…"