Series LC Miền Tây - Chương 19
Nắng vừa len qua khe mành che khoang ghe.
Chaeng lọ mọ ngồi dậy
– Chị ơi…
Giọng nàng còn ngái ngủ, tóc tai bù xù tay dụi dụi mắt tìm Li
Bà ngoài đi vô cười tươi rói
Chaeng vừa thấy ngoại đã đứng phắt dậy ôm lấy ngoại
– Ngoại dìa, ngoại dìa rồi.
Bà hai cười hà hà chỉ tay vô giỏ đệm
– Chị Li đi mần rồi, ngoại có đem bánh trái cho con nè.
Chaeng quay qua chụp lấy giỏ đệm mở ra nàng hí hửng lấy nào bánh tét,bánh ít, bánh bột bán,bột lọc ra.
Cầm chùm chôm chôm lên ngắm
– Ngon quá ngoại.
Bà hai xoa xoa đầu nàng
– Đi ra đây ngoại tắm cho nghen. Bữa giờ ở nhà tự tắm có sạch hôn? Có sặc nước hôn?
Chaeng vô tư vừa nói vừa lục mấy món ngoại đem dìa xong chất lên kệ gỗ
– Chị Li tắm cho con. Mát rựi mà… vui nữa hông có sặc nước
Bà hai đang cười bỗng tắt ngúm.
Mặt đanh lại
Ngồi xuống dò hỏi nàng
– Chị Li tắm cho con?
– Dạ.
– Rồi…có mần gì nữa hôn
Chaeng nghĩ ngợi hồi lâu, lắc đầu
– Dạ hông, tắm hông hà.
Bà hai thở cái hì đi ra sau.
– Dị xíu ngoại tắm cho nghen
Chaeng gật gù lí nhí trong miệng
– Tắm đâu có mần, tối tối mới mần mà.
Li đi với thằng Xị vô sới bạc đua bơi ăn thua với tụi cậu ấm tới đã đời mới dìa.
Có ăn có thua nay thua mà Li cười tươi rói
– Sao cô út dui dữ dị
– Ơi, ba đồng bạc lẻ. Kệ đi. Tao mắc dìa với bé Chaeng lắm rồi.
Thằng Xị cười cười
– Nay quánh tứ sắc mà cô út lơ mơ sao á.
– thua có mấy cây vàng, nhằm nhò gì. Mấy bàn tới chơn thấm thía gì tao.
Thằng Xị gật gù
– Chớ tới quan là cô út xỉu đó.
Li cười ha hả lên
– Dễ gì. Tưởng dễ tới quan dữ hén. Chếnh tính bằng vàng cây mà mậy dễ ăn của tao lắm.
Nói xong Li sải bước về hướng ghe, Xị nó đi ngược lợi.
Vài bữa sau khi bà Hai hỏi chuyện công việc, Li đổi giọng lẹ như chớp
– Dạ… con nghỉ làm cho ông Hai Tuân rồi, nay đi mần bên nhà ông Ba Hùng
– Ủa? Sao đổi lẹ vậy con?
– Dạ… bên ông ba trả công cao hơn, ông hai nghỉ mướn người mần rồi ngoại.
Bà Hai nghe vậy thì gật gù, tưởng thật, còn vỗ vai
– Ờ, vậy tốt… Ông Ba Hùng cũng đàng hoàng. Có điều… nghe nói con ổng cũng hổng khá gì hơn Hai Tuân. Tụi bây bây giờ… chậc, quậy thấy ghê
Li cười gượng
– Dạ, con hổng có làm gần nhà ổng, con mần phụ ở kho phía sau. Hổng thấy ai hết trơn…
Mà thiệt ra, mấy bữa đó Li trốn đi đánh bài dưới sòng chợ Cái Trâm, chung chiếu với thằng con trai ông Ba Hùng.
Thằng quỷ Nhân bữa bị thằng Xị đấm ra máu miệng mà chơi ăn vẫn cười hì hì.
Cha nó chửi nghe thấy tội mà chơi bài thì cạn tàu ráo máng, bạc vô như nước mà thua cũng lẹ như phá gạo.
Li cứ lén lén hun Chaeng khi khuất mắt ngoại. Định bụng dăm bữa trái cây dìa dưới hết Li mới thưa chuyện
Nay mát trời Li vừa đặt vàng đậu chếnh thì thằng Nhân lên mặt
– Bữa giờ ăn quá trời nay chơi chếnh lớn đi
– Nhiêu?
– Ba cây với lại…
Thằng Nhân nhướn mắt nhìn mấy thằng đang đứng coi.
– Bốn tay, mỗi tay ba cây. Nếu mà cô út gan thì đậu chếnh luôn cái con nhỏ trên ghe đi
Cả đám cười ha hả nhưng mặt Li lại lạnh băng
– Coi bộ mầy khoái đờn bà của tao?
Thằng Nhân liếm môi ra điệu thòm thèm
– Hình như cái gu tui nó lạ cô út ơi.
Li cười hiểm gật đầu .
Thằng Xị lấy thêm vàng bỏ ra.
Li chỉ tay qua ông Tư giữ đình
– Lợi chia bài cho tui.
Ông Tư run run vừa đếm vừa chia
– một, hai, ba, bốn, năm, sáu
Quăng cái chẹp ngay chỗ Li.
Tới tụi kia thì năm cây rồi tay sau cứ đếm năm cây quăng cái chẹp ngay chỗ Ling rồi mới tới tụi kia.
– bốn người, cái hai sáu cây, còn lại hai lăm cây. Này xệp hay tứ sắc?
Li nhìn ổng xếp mấy lá bài tứ sắc mà phì cười
– Ông cũng rành ha. Xệp.
Ông Tư giơ ngón tay trỏ
– Mất một khúc sao hổng rành cô út
Li gật đầu rút tờ tiền giấy mười ngàn đưa cho ông Tư.
Ông Tư nép sang một bên.
Li lật cây nào là ăn gọn cây đó, bỏ rác cây nào là tụi kia ngao ngán lắc đầu cây đó.
Vừa đánh vừa tính toán số lượng bài, đoán coi tụi kia cầm lá nào lá nào, bài thịp còn cây nào.
Thằng Nhân đổ mồ hôi hột xòe bài không nổi khi
– Mả cha, bài gì rác không.
Li nhìn hai thằng bạn nó ngồi lau mồ hôi mà phì cười
– Tao đôi hơi nhiều, xệp cũng nhiều rồi nè.
Li vừa lật lên con tướng vàng thằng Ất la lên
– Tới nha.
Li đưa tay gom ba cây vàng nó bỏ qua một bên
– Khỏi giựt trên tay tao thằng nhóc, vòng nãy tướng vàng mầy hông tới giờ mầy tới gì?
Thằng Ất vỗ trán cái bẹp. Bỏ bài đứng lên rời khỏi chiếu.
Li dục bài.
– Chia bài lại. Ba vàng cây chia đều.
Nhân nó thấy vậy liền ngoắc thằng bạn thân nó vô ngồi thế chỗ thằng Ất.
Tới bàn thứ hai, Li đổ mồ hôi hột nhướn mắt nhìn thằng Xị.
Xị nó khom người nhìn
– Rác dữ..
– Để coi
Li ngó ngó tới lui, quánh chặn đầu chặn cổ không cho ai ăn toàn phải lật. Mà lật ngay tay trên là Li giựt ngang
Thằng Nhân nó cười cười
– Tới này là đứt chếnh nè. Nhỏ trên ghe tên gì cô út.
Li nghiến chặt răng
– Tên má mày.
Thằng Nhân trừng trừng mắt nhìn Li
Nó đưa tay kéo bài.
Vừa lật lên nó đã la oai oái tay cầm chắc mấy lá bài nhỏ xíu.
– Ê tới nha. Tướng xanh, khạp đầu luôn.
Li ngoáy ngoáy lỗ tai
– Khoan. Mầy đếm lệnh chưa?
Nó khựng lại
– Mà hết rác rồi. Đếm thì đếm.
Nó ngồi xuống điếm
– Một, ba, bảy, mười hai, mười lăm…ủa…
ông Tư cười ha hả
– Quáng gà hả mậy chưa đủ lệnh luôn.
Li cười hô hố, vỗ nhẹ tay lên đầu nó.
– Nè, tao cho mầy gỡ tâm phục khẩu phục.
Thằng Nhân nổi máu hơn thua.
– Chơi lại.
Nó thua ba cây vàng, ngồi nhìn bài chia ra mà mắt cứ dán chặt vào Li
Li xòe bài như xòe quạt. Nói nhẹ một câu làm ai cũng nổi da gà
– Một đồn điền cao su, ba nhà máy lúa, sáu cặp ghe tam bản, vườn cây ăn trái từ Mang Thít tới Trà Ôn. Mầy chơi hông?
Thằng Nhân quay sang thằng gia đinh của nó
– Lấy hết giấy tờ của ổng ra cho tao.
Thằng kia mở giỏ đệm đổ ào ra
Nhìn sơ Li liền mỉm cười
– Của cải nhà mầy hết trong này đó Nhân
– Tao còn muốn con nhỏ trên ghe với cái giỏ đệm vàng đó.
Li gật gù
– Được. Chếnh này tao với mầy tay ngang nha. Hai tay này thua ba cây ăn thì ăn ba cây. Hết.
Li chắc ăn vậy là do… bài này không có con rác nào.
Thằng Nhân cứ lật là Li
– Đôi.
Thằng Nhân nhíu mài khi chiếu mình trống trơn chưa được lệnh nào.
Nó lại lật
– Khạp của tao.
Li giật ngang trên tay tụi nó.
Thằng Quý bạn thân thằng Nhân, quay sang nhìn Li tay nó run run
Nó nuốt nước miếng lật lên con tướng đỏ
Li nhướn mài nhìn thằng Nhân, không khí cả sòng chùn xuống ai cũng nín thở
Thằng Nhân vừa đưa tay định giật con tướng đỏ, Li chậm rãi đặt xuống ba con tướng đỏ.
– Khui, tới luôn.
Thằng Nhân trắng bệt mặt nhìn Li từ từ hạ bài, để trước mặt chỉ tay đếm từ tốn chậm rãi
– Một, bốn, tám , mười tám, hai mốt….
Mới hai mốt thằng Nhân đã tái xanh mặt mài ngả ngửa ra sau.
Li nhìn thằng Xị.
– Lấy giấy nợ cho nó kí.
Xị đem giấy tới chụp tay thằng Nhân lăn tay lên sáp lăn vô giấy nợ
Li cười cười đếm tiếp
– hai ba, hai lăm… rồi nha. Tới quan. Nhân, mầy dìa kêu cha mầy tranh thủ dọn quần áo đi nha
Li đứng lên đưa chân đá một chỉ vàng lá cho thằng Quý
– Tay mầy hên. Cho mầy đó.
Li quay sang nhìn thằng Nhân
– Cờ có mắt, bạc có tai. Ăn mua hành mua hẹ thua đừng khóc mẹ khóc cha. Mầy có trách là trách mầy ngó tới đờn bà của tao.
Li nói xong bỏ đi nước một.
Thằng Xị với mấy đứa gia đinh đi theo gom giấy tờ nợ nần, giấy tờ đất đai điền sản, gia sản ông ba Hùng cho thằng Nhân lẫn… mấy túi đệm vàng lá đi theo chân Li.
Chừng mười bữa sau, tin dữ lan khắp xóm ông Ba Hùng đứt tim ngay trong lúc coi lại sổ đất, bị người ta tới xiết nợ, xiết sạch, tức tới máu xộc lên óc khi biết con trai ổng đã cầm cố hết sạch ruộng đất tổ tiên để… đánh bài xệp với cô út nhà họ La
Tụi buôn trên ghe nghe xong ai cũng lắc đầu lè lưỡi.
Bà Hai vừa trộn cốm dẹp vừa thở dài
– Trời đất ơi, sao mấy ông già hiền hậu, làm ăn tử tế vậy mà con cháu dứt nết dữ vậy nè. Rồi nghe đâu cũng cái cô út họ La gì đó nữa chớ…
– Ờ
bà Sáu bán than phụ họa
– Cô út đó hình như xuất quỷ nhập thần, đánh đâu thắng đó, nghe đồn có thờ ông Địa riêng trong giỏ đệm á
Bà Hai quay sang Li, đang ngồi quạt lửa nướng cá
– Cái cô út đó… mặt mũi sao mà chơi ác quá vậy bây? Toàn là mấy ông già thiệt thà chết đứng vì con cái mê độ, rồi rốt cuộc thua sạch với nó, lớn chưa nà ăn ở sát nhơn.
Li mím môi, cười méo xẹo, mồ hôi sau gáy túa ra như tắm.
Chỉ biết quạt cá lia lịa cho đỡ run tay
– Dạ… chắc mấy chuyện đó… người ta thêm thắt đó bà ngoại…
Bà Hai thở ra một hơi dài, giọng trầm lại
– Con người chớ có ác quá. Ăn thì ăn, chừa đường cho người ta sống… Chớ thua sạch vậy… mạng người đó con… tao mà gặp cái ngữ đó, tao chửi cho trận. Cờ bạc bữa ăn bữa thua nay người ta mơi tới mình.
Li nghe xong, tay vẫn cầm quạt… mà cá thì cháy đen khét lẹt.
Chaeng vẫn ngồi gặm trái ổi xá lị, mắt lom lom nhìn cá cháy mà không hiểu vì sao… chị Li lại mắt tròn mắt dẹt, mặt tái như tàu lá chuối héo…
– Mà lạ, cứ con Li nó mần cho nhà nào là y rằng nhà đó có chuyện hà.
Li gãi gãi đầu
– Con có biết gì đâu ngoại…
Bà hai vén cái áo lên lấy miếng vải bọc cốm thì thấy cái nhẫn vàng rớt ra.
Đó là cái nhẫn Li tặng Chaeng
Bà nhíu mài nhìn Li
– Cái gì đây?
Li lúng túng lắp bắp trả lời
– Dạ….dạ
– Con đừng nói con mần công nà ngưòi ta cho vàng nghen
Bà hai gằn giọng
– Ở đâu ra? Li?
Li lí nhí
– Dạ…cậu Nhân cho con.. con đi theo cậu Nhân…giữ giỏ gà cho cậu chơi
Bà hai dục mạnh cái nhẫn xuống sàn ghe
– Nầy là của thất nhơn sát đức. Con dám lấy thì con đi ra khỏi ghe ngoại liền.
Chaeng thấy ngoại đuổi Li thì đứng bật dậy chạy tới ôm lấy Ling
– Ngoại… ngoại đừng đuổi chồng con.
Bà hai thở hơi lên nhìn Chaeng
– Con..con…con nói cái gì? Nói lợi, nói lợi lần nữa.
Mấy bà lại mua đồ xôn xao
– Ờ phải rồi, bữa nó khoe ngoài chợ nè. Chồng nó đó.
Bà hai dẹp sạp hàng không bán nữa.
Hầm hầm đi vô ghe cầm roi quất cho nàng mấy cái, Li nhào lên ôm lấy nàng che chắn cho Chaeng
– Ngoại.. ngoại.. nghe con nói đã.
Bà hai tức đến xanh mặt
– Cưới hỏi gì mà vợ chồng? Li, mầy dạy hư cháu tao? Mầy mần gì nó rồi hả.
bà khóc nức nở nhìn Li. Li chưa kịp nói gì mùi cá kho từ nồi cá xộc vào mũi Chaeng
Chaeng nôn ọe, khó chịu nhào ra mạn ghe.
Li ngớ người còn bà hai ngã phịch ra sau.
Đến khi bà bình tĩnh lại. Li đã quỳ trước mặt bà, bà nhìn Chaeng mà giàn giụa nước mắt.
– Ngoại…con… con thương em Chaeng thiệt. Con…con mần em có bầu rồi… ngoại đừng chê con nghèo, con hứa…con sẽ lo tốt thiệt tốt cho Chaeng mà ngoại.
Chaeng khóc thút thít ôm chặt lấy Li
– Đừng đuổi Li mà ngoại ơi.. ngoại…
Bà hai tựa vách ghe một tay ôm đầu nhìn Li rồi nhìn Chaeng
– Ngoại không chê bây nghèo..nhưng…bây có thiệt thương cháu tao hông
– Thiệt, con thề, con thương Chaeng mà ngoại.
Bà hai tắc lưỡi nhìn Chaeng rồi bà thở dài
– Coi sắp xếp xuôi cái ghe này dìa… nhà bây, xứ bây. Để nói chuyện với cha má bây, rồi độ bao lâu rồi
Li gãi gãi đầu
– Ngoại đi cả tháng ngoài hả ngoại?
– Ờ…cỡ cỡ đó
– Chắc cũng mới mới á ngoại
Bà hai nhăn mặt rồi chép miệng
– Bữa giựt con mắt…rồi dìa con la muỗi cắn chớ. Tụi mầy gạt tao.
Bà khóc, Chaeng cũng khóc. Nàng bò lại ôm lấy bà.
– Ngoại ơi ngoại đừng có khóc mà. Con hông biết làm dị là ngoại khóc..
Chaeng khóc to hơn, bà hai phải gạt nước mắt dỗ ngược lợi nàng.
Đêm dìa bà trằn trọc nghĩ suy
Bà lo lắm…
Lo cho Chaeng có thiệt sẽ được Li và gia đình Li thương yêu.
Gả đi rồi bà chỉ còn một mình, bà đâu có sợ cô đơn tuổi già nếu cháu gái bà yên ấm…
Bà sợ là gả đi rồi bà đâu được coi sóc Chaeng như mười mấy năm qua… bà lênh đênh trên cái ghe này cũng đặng đi, lỡ có chết cũng… sẽ có người hay nhưng Chaeng lỡ có gì.. sao bà kề cạnh kịp
Nhìn Chaeng ngủ ngon lành trong vòng tay Li lòng bà vừa vui mừng vì Chaeng tìm được bến bờ cho mình nhưng lại đau đáu một nỗi niềm khó mà diễn tả.
Bà ngồi cả đêm nhìn Chaeng.
lâu lâu lại vuốt tóc, đắp mền lại cho nàng.
Li biết hết… cũng thấy đau đau trong lòng, ví như mình đã lấy đi nguồn sống vui vẻ của bà.
Li nhắm mắt nhưng nghe tiếng khóc của bà hai, nước mắt Li cũng ưa ứa khi nghĩ đến cảnh…bà biết Li là ai thì còn cỡ nào nữa
Nghĩ đến đứa con vừa mới tựu hình trong bụng nàng Li lại thấy tim mình đập rộn ràng háo hức đón chờ.
Thằng Xị xuôi ghe dìa chạy ào vô nhà báo tin cho ông Chín hay.
Ông bà Chín và Lada đang ngồi rầu Li vì tụi gia đinh đem giấy tờ gia sản nhà ba Hùng dìa cho ông bà mà … cái của này là của bất nhơn.
Đang rầu thì thằng Xị chạy cắm đầu vô
– Ông, bà, cô hai, cô út nói..nói là…là..
Bà chín lo sốt vó
– Li sao? Hả? Cô út bị mần sao?
– Dạ.. cô út nói..ông bà chuẩn bị cưới vợ cho cô út. Chuẩn bị đón tiếp bác sui… ngoại.. ngoại của.. của mợ Chaeng . Mợ út á bà
Ông bà nhìn nhau rồi nhìn Lada
Cả nhà mừng húm . Ông chín lăng xăng đi ra sân
– Tụi bây, xúm lợi tao biểu. Chuẩn bị đón con dâu tao nghen
Ghe vừa cập bến, mặt trời đã lấp ló ngoài những tàng dừa nước.
Từ xa, hàng gia đinh trong nhà họ La đã xếp thành hai hàng dài, áo bà ba lành lặn sạch sẽ, chân đi guốc mộc, đầu vấn khăn rằn, đứng nghiêm trang như nghênh tiếp quan lớn.
Bà Hai vừa đạp chân lên bờ đất đỏ, thấy cảnh tượng lạ lùng trước mắt thì chau mài lại.
Còn Chaeng thì níu chặt lấy tay Li, mắt tròn xoe nhìn cái nhà ba gian đồ sộ, mái ngói đỏ au, hai cột gỗ lim khắc lân khắc phụng cao chừng ba thước.
– Chị Li… đây… đây là đâu vậy chị?
Li chưa kịp trả lời thì thằng Xị từ trong nhà chạy ào ra
– Cô út. Trời đất ơi, cô út dìa tới rồi. Nhà mình ai cũng ngóng cổ chờ cô út với bà hai, mợ Chaeng dìa.
Bà Hai quay phắt sang nhìn Li. Gương mặt bà đổi sắc.
– Cô út…? Mầy… là cô út nhà họ La?
Li cúi đầu, giọng nhỏ xíu
– Dạ… con xin lỗi ngoại. Con giấu ngoại, con hổng phải dân đi làm mướn. Con là con út của cha má con… ông bà Chín Hên.
Cả người bà Hai khựng lại.
Bà nhìn Chaeng, nhìn Li, rồi đẩy mạnh cả hai ra, bà nắm tay Chaeng kéo ra sau lưng mình
– Trời ơi… trời ơi là trời. Vậy là tao bị gạt, bị gạt…từ đầu
Chaeng hốt hoảng níu tay bà
– Ngoại… ngoại đừng giận mà, chị Li thương con thiệt mà
– Thương?
bà Hai quát lớn
– Thương cái gì? Tao biết cái tiếng cô út nhà họ La rồi. Cờ bạc, đá gà, ăn chơi, dân sát phạt thất đức. Tụi bây còn dám gạt tao, lừa tao cho cháu tao đi làm dâu nhà này?
Bà bước lùi lại, mắt đỏ hoe
– Tao nghèo, ừ thì tao nghèo… nhưng tao có mỗi mình nó. Từ nhỏ tới lớn, nó sống trên ghe với tao, khù khờ thiệt, nhưng biết điều, biết lễ. Tao nuôi nó sạch sẽ, tươm tất, dạy nó làm người, dạy nó tránh xa cái xấu. Giờ mầy định hại cháu tao hả? Li?
Chaeng òa lên khóc
– Ngoại ơi… chị Li đâu có ác. Chị thương con mà, con biết chớ, chị đâu có ép con…
Li nhào xuống quỳ giữa sân gạch đỏ.
– Ngoại chửi con sao cũng được… nhưng ngoại đừng chê con là người xấu. Con biết con quậy, biết con từng chơi bời, từng làm mấy chuyện thất đức… nhưng ngoại tin con đi, từ ngày con gặp Chaeng, con đổi khác rồi… Con chưa từng thương ai như thương em Chaeng hết. Con chỉ mong được rước em về làm vợ, sống tử tế, sống đàng hoàng với em tới trọn đời.
Lúc ấy, ông bà Chín vừa từ trong nhà bước ra.
Ông Chín Hên, áo dài nâu đất, đội khăn đóng, bước chậm rãi tới bên bà Hai, chắp tay
– Chào dì Hai. Tui là cha ruột của con Li. Hôm nay tui thay mặt con tui xin chị một tiếng tha thứ. Nó có lỗi vì đã gạt chị nhưng nó cũng vì thương… Mong chị rộng lòng…
Bà Chín cũng đến cạnh, nắm lấy tay bà Hai
– Tui biết tiếng tăm cô con gái út của mình nghịch phá… Nhưng tui là mẹ, tui hiểu lòng con mình. Nó thương thiệt, dì coi mà… nó đâu có để Chaeng chịu khổ.
Lúc đó, Lada cũng ra mặt.
Từ trước tới giờ, Lada vốn không hạ mình, giờ cũng cúi đầu, nghiêm giọng
– Ngoại đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Em út con nó ồn ào, hung dữ thiệt, nhưng nó sống có tình, nó thương là thương thiệt. Con thay mặt nhà này, con hứa với ngoại… tụi con sẽ thương em Chaeng như máu mủ trong nhà.
Cả sân trước yên lặng.
Bà Hai rùng mình.
Nước mắt cứ rơi hoài.
Một bên là cháu ngoại bà nuôi từ nhỏ đến lớn, một bên là gia đình bề thế, giàu sang mà lại cúi đầu xin bà một lời chấp thuận…
Cuối cùng, bà thở hắt ra, quay sang Chaeng
– Bây thương nó thiệt phải hông Chaeng?
Chaeng gật đầu lia lịa, nước mắt chảy ròng ròng
– Dạ… con thương chị Li lắm. Con hổng chịu ai ngoài chị hết…
Chaeng nắm tay bà ngoại, ngây ngô
– Ngoại… chị Li là chị Li mà. Chị thương con thiệt mà ngoại. Ngoại đừng giận…
Bà Hai đứng lặng.
Trong đôi mắt bà, một trời giằng xé.
Hồi lâu, bà bước chậm tới, nhìn vào gương mặt đầy ăn năn của Li.
– Tao hổng giận… tao chỉ… tao chỉ sợ… sợ cháu tao đi làm dâu chỗ lớn, người ta chê, người ta ép, người ta đay nghiến. Tao nuôi nó từ hồi nó còn mặc áo vá… Tao hổng dám mong nó làm bà gì… tao chỉ mong nó được thương như tao thương nó.
Li ngước mắt, nghèn nghẹn giọng
– Con thề với ngoại, con cưới Chaeng hông phải vì bầu bì, cũng hổng phải vì chuyện gì ép buộc… Mà là vì con thương em… từ hồi con gặp em trên cái ghe nghèo đó.
Chaeng vội ôm bà ngoại từ sau lưng
– Ngoại đừng lo mà… con hứa sẽ nghe lời chị Li, nghe lời ngoại luôn.
Bà Hai nghẹn lời, nước mắt tràn khóe mắt, vừa vuốt tóc Chaeng vừa gật đầu lia lịa
– Ờ… ờ… thôi được rồi… tao trao nó cho bây… bây mà phụ bạc nó, tao dù có trôi ghe tận đâu tao cũng chèo dìa kiếm bây à nghen
Tiếng cười bật lên, nhẹ nhõm.
Gia đinh trong nhà ùa tới xách đồ, người cười người khóc, mấy đứa nhỏ lí nhí
– Cô út cưới vợ kìa.Cưới thiệt rồi.
Bà Hai chép miệng, mắt nhìn Li lần nữa, thấy con nhỏ quỳ lì dưới đất, quần bám đầy đất dơ bẩn mà đầy quyết tâm, cuối cùng… bà lặng lẽ gật đầu với Li
– Đứng lên đi… tao chấp nhận… nhưng tụi bây cưới đàng hoàng, tao mới chịu. Tao sống bao năm giữ gìn tiếng thơm, hổng để cháu tao mang tiếng.
Ông bà Chín thở phào, ông Chín quay sang gia đinh
– Dọn mâm. Dọn trà. Dì Hai chịu rồi, hôm nay nhà mình có tin vui
Bà Chín thì nắm chặt tay bà Hai
– Thôi thì dì ở lại đây tới ngày cưới cho tụi nhỏ. Nhà mình rộng mà, dì muốn ở phòng riêng cũng được, hoặc ở với Chaeng, với Li cũng được.
Bà Hai thở dài, đưa mắt nhìn đứa cháu gái khù khờ đang quấn lấy Li mà cười mà khóc.
Bà biết, có buông cũng buông không nổi nữa rồi.
– Ờ… vậy tui ở lại. Chừng nào cưới xong… tui về lại ghe tui…
– Chừng nào cưới xong… rồi mình tính sau dì à .
bà Chín cười, tay vẫn giữ tay bà Hai không buông.
Chaeng thì thẹn thùng trốn sau lưng Li, miệng cười toe toét, ánh mắt vẫn ngơ ngác trước cái nhà cao cửa rộng mà đời mình chưa bao giờ dám mơ tới.
Còn bà Hai, sau khi ngồi nghỉ một chút trong gian nhà khách, uống miếng trà gừng, mới bật khóc ngon lành
– Chừng nào cưới, báo ngoại nghen… ngoại còn phải… may áo dài mới cho cháu ngoại… cho đàng hoàng….
Li gật đầu, mắt hoe đỏ
– Dạ, con hứa. Đàng hoàng, rước Chaeng dìa như bà hoàng luôn…
Từ lúc bà Hai chịu ở lại nhà họ La, ông bà Chín đã cho người sửa soạn riêng một căn phòng nhỏ ở dãy nhà ngang.
Phòng có cửa sổ nhìn ra vườn cau, yên tĩnh, sạch sẽ, mát rượi, nội thất đơn sơ như ghe của bà đúng ý bà Hai.
Sáng nào bà Chín cũng sai gia đinh bưng nước ấm, mang bánh trái vào tận nơi.
Thấy bà Hai quen ăn món bình dân, bà Chín sai người làm bánh tét, nấu khoai mì nước cốt dừa, luộc bắp nếp đem lên tận phòng.
Cử chỉ nào cũng chu đáo, nhỏ nhẹ, không một lời than phiền hay cao giọng.
Bà Hai ban đầu còn e dè, sau dần dần lòng cũng dịu lại.
Tối, bà Chín tới phòng thăm, ngồi cạnh, cầm tay bà Hai
– Chị sui… à hông… con bậy quá, bác sui cứ ở lại chơi lâu lâu… con mong dì ở đây tới ngày cưới, cho tụi nhỏ nó vui lòng.
Bà Hai xoa xoa lòng bàn tay, ánh mắt xa xăm
– Ờ… cũng tính vậy… chớ ghe tui neo gần bến sông sau vườn rồi… đi ra đi vô thấy cũng đỡ nhớ…
Bà Chín mỉm cười hiền hậu
– Con biết dì nhớ chiếc ghe, nhớ đời sống quen thuộc… Ở đây ai cũng xa lạ, nếp sống giàu sang thì cũng lạc lõng… Nhưng… dì tin con đi… gia đình con thương Chaeng như con gái ruột. Dì đừng lo gì nữa hết.
Bà Hai nhìn bà Chín một lúc lâu rồi mới khe khẽ gật đầu.
– Tui tin cô… mà tui lo cho Chaeng, nó khờ khạo, dễ tin người. Vào nhà giàu, tui sợ nó bị coi thường.
– Sẽ hông đâu dì… Ở đây, từ trên xuống dưới, ai cũng thương Chaeng hết. Nhất là con Li… nó hung dữ ai cũng sợ chớ đứng trước mặt Chaeng là nó xìu xuống liền hà
Hai người đàn bà nhìn nhau, bật cười khe khẽ.
Vài hôm sau
Bà Hai theo bà Chín ra chợ huyện mua vải may áo dài cưới cho Chaeng.
Lúc đứng trong tiệm tơ lụa, bà Hai chợt lặng người khi thấy Chaeng nắm tay Li, líu lo
– Chị Li. Em thích cái màu này nè. Màu xanh như lá chuối non vậy đó. Hợp da em lắm hén?
Li gật đầu, cười hiền
– Hợp. Mặc lên là đẹp lắm…
Bà Hai đứng đó, mắt rưng rưng.
Cả đời bà, chưa từng thấy đứa cháu gái mình cười tươi như vậy.
Từ cái ngày ba má nó mất tích giữa dòng nước bên đất Nam Vang, Chaeng chưa từng có ai nắm tay đi chợ, chưa từng có ai chăm chút, lựa từng mảnh vải ngoài bà… nay đã có Li.
Tối đó, bà Hai ngồi trước hiên nhà họ La, nhìn ra vườn đêm.
Trăng mười ba, sáng vằng vặc.
Chaeng ngồi trong lòng bà, lải nhải
– Ngoại ơi, mơi ngoại dẫn con đi coi thợ may nha… ngoại lựa kiểu áo cho con nghen…
Bà Hai gật đầu, rồi ôm nàng chặt hơn.
– Ờ… mơi dẫn đi… rồi may cho thiệt đẹp… gả cho Li… cho thiệt yên thân…
Li đứng phía sau, nghe trọn, bước nhẹ ra ngoài sân, ngước mặt nhìn trăng mà lòng bồi hồi.
Tối đó, bà Hai trằn trọc khó ngủ.
Lặng lẽ, bà đội khăn rằn bước ra sau vườn.
Chiếc ghe nhỏ của bà vẫn neo ở đó, lặng thinh, buồn hiu.
Bà ngồi lên mũi ghe, tay chạm vào tấm ván, mắt rưng rưng.
– Ghe ơi… tụi mình sống chung mấy chục năm, lênh đênh đủ xứ… Giờ cháu tao phải xa mầy rồi… Còn có mình ên tao với mầy hà…
Bà vuốt nhẹ từng tấm lá dừa khô lợp mui, nỗi nhớ đời sống trôi sông ùa về.
Nhưng rồi… bà chợt mỉm cười.
Chaeng giờ đã có chỗ neo đậu đời mình.
Chỉ là… bà không biết khi thả dây neo đó, lòng bà có chịu buông hay không…
Li ôm nàng trong vòng tay, Chaeng vẫn nhìn ngắm khắp phòng Li
– Chị giàu quá hà…sao chị gạt em
– Chị sợ em xa lánh chị. Với lại… chị muốn hiểu cuộc sống của em
– Chị ơi… chị đừng có cờ bạc nữa mà…ngoại em khóc..
Li gật đầu
– Ừa. Chị bỏ.
Chaeng rúc đầu vào ngực Li
– Chị ơi… tháng này em hổng có bị… cái kia..
Li ngớ ra một chút rồi mới hiểu
– Trong này…có con của chị. Em hông có tới tháng nữa đâu.
Chaeng ngơ mặt nhìn Li.
– Con???
– Con của chị. Em phải đi đứng cẩn thận.Nghen.
Chaeng cười tươi rói gật đầu lia lịa
Bên phòng Lada, Ear ngồi khoanh tay càm ràm
– Cha má mới hỏi cưới em xong, giờ định ngày cưới chung với cô út là sao
– Thôi mà em…cha định làm một đám song hỷ luôn.
Ear càu nhàu chuyện Li cứ cờ bạc miết.
– Giờ chị nói với cha má, cưới thì chia đôi tài sản. Chị một nửa Li một nửa.
Lada nhíu mài
– Cái gì vậy em?
– Em nói thiệt. Em mê nghiệp cầm ca nên em đi hát hò chớ cha em chị biết mà. Nhà em thương nhân kinh doanh lâu đời tuyệt đối không làm chuyện thiệt mình
– Liên quan gì Li?
Ear trừng mắt
– Em nói rồi đó. Cha má chia gia sản đi. Phần nào của chị thì em cùng chị quản, phần nào của Li để cô út tự lo. Ai mần được thì còn, hết thì thôi chớ cô út chơi cờ bạc tàn mạng dị lụng bại có ngày. Em không muốn chị bị liên lụy
Lada lắc đầu
– Em nói dị hông đặng. Li nó là em chị mà Ear.
Ear quắc mắt
– Chị đang hại cô út đó. Không có bảo bọc. Để cô út tự phát triển đi nếu ăn chơi chẳng còn gì sẽ biết lối quay đầu.
Lada bực bội gắt lên
– Em thôi đi.
Ear đập mạnh tay lên bàn
– Vậy khỏi cưới sanh gì hết Lada. Em là dâu lớn, em có trách nhiệm phải giữ gìn điền sản cha ông để lại cho dòng họ này. Chị cảm thấy không đặng ý chị thì mình khỏi cưới.
Ear nói xong bỏ lên giường ngủ
Lada chống nạnh nhìn rồi gãi đầu gãi tai khó xử vô cùng
🌟