Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 22

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 22
Prev
Next

Sau khi Chaeng rời khỏi nhà họ La, chiếc ghe nhỏ của bà hai lại trở về lênh đênh trên sông nước.

Li đứng ở bến sông, không chỉ một lần sụp xuống, gào lên trong vô vọng.

Li hối hận.

Nhớ lại từng câu nói vô tâm, từng lần nạt nộ Chaeng.

Li tưởng Chaeng khờ, không hiểu hết…

Ai ngờ đâu, Chaeng khờ tới mấy vẫn hiểu một điều

lòng người đã đổi.

" Em theo chị.. là vì em thương chị"

Đêm ấy, căn nhà họ La không ai ngủ được.

Còn dưới ánh đèn dầu ở một bến sông xa, ba bà cháu lặng lẽ ôm nhau.

Chaeng không ngủ được.

Bối Bối cũng không ngủ được.

Tiếng con bé khóc ré lên.

Chaeng dỗ dành, nhưng con vẫn khóc.

Bà hai thở dài

-Nó hông quen sống ghe, bây giờ cực con rồi Chaeng à…

Chaeng lặng thinh, gật đầu. Mắt hoe đỏ, giọng thì thầm lập lại câu hỏi

– Ngoại… chị Li có nhớ con hông ngoại? Chị Li có đi tìm con hông?

Bà hai xoa lưng Chaeng, vỗ về.

Nhưng bà không nói gì.

Chỉ có tiếng nước rì rào đáp lại.

Và nước mắt lặng lẽ chảy trên má Chaeng …

Ba bà cháu, một người già, một người mẹ trẻ, một đứa trẻ đỏ hỏn, bắt đầu lại cuộc sống cũ kỹ, kham khổ nhưng chan đầy yêu thương.

Ban ngày, bà hai gánh hàng đi bán ở chợ nổi, Chaeng ở lại ghe chăm con.

Có khi bà hai để Chaeng theo phụ, gói bánh, nấu chè, bán trái cây.

Chaeng phải bồng Bối Bối theo.

– Tính ra Bối Bối tiểu thơ đài các mà phải ngồi chợ trời. Căn đày kiếp đọa quá hà.

Chaeng than thở khi Bối Bối khóc vì nắng nóng.

Bà hai thở dài.

– Biết lo cho con rồi hén. Biết làm má rồi.

Chaeng cười hì hì.

Chaeng vẫn khờ khạo, vụng về, gói cái bánh cũng méo mó, cắt miếng dưa cũng không đều, vậy mà miệng nàng vẫn tươi rói, vẫn cười như chưa hề trải qua một trận đau lòng đến xé ruột.

Nhưng đến đêm…

Khi ánh đèn dầu chập chờn, khi con đã ngủ say, khi tiếng nước vỗ mạn ghe rì rào len lén, Chaeng ngồi đó, ánh mắt nhìn xa xăm, tay vuốt nhẹ mái tóc con, miệng thì thầm

– Chị Li… chị nhớ em hông…? Bối Bối nó nhớ chị đó… em cũng nhớ… nhớ lắm…

Rồi nàng khóc, khóc từng giọt nước mắt âm thầm rơi xuống mái tóc thơm sữa của đứa bé.

Bà hai nằm kế bên, không nói gì.

Chỉ im lặng, đưa tay qua vuốt lưng cháu ngoại, chầm chậm vỗ về như khi Chaeng còn nhỏ.

Bà hiểu nỗi đau đó… đau đến độ, không thể gào, chỉ có thể nuốt ngược vào trong, thành nước mắt, thành tiếng thở dài giữa khuya.

Ở nhà họ La, Li như kẻ mất hồn.

Từ khi đọc lá thư của Chaeng, Li lao ra bến sông như người hóa dại.

Nhưng chiếc ghe đã đi xa.

Không ai thấy nó đâu nữa.

Li uống rượu suốt mấy ngày.

Không màng ăn uống, không nói năng, chỉ ngồi một mình ngoài vườn nhìn ra sông, tay nắm chặt cái khăn Chaeng để lại, đôi mắt trũng sâu, đỏ hoe.

Rồi tai họa cũng đến.

Tawan trong bộ đồ Tây đắt tiền, bước vào nhà họ La cùng mấy người đàn ông mặc đồ lính.

Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm như dao.

– Ba hôm nữa tui quay lại. Nếu cô út nhà này hổng trả đủ nợ, tui sẽ cho người còng đầu mang đi. Đừng có giỡn với tui. Ăn dùa thua giựt là hổng đặng đó đa.

Ông bà Chín ngồi chết trân.

Ông nhìn Lada.

Bà Chín thì đưa mắt về phía Ear, người phụ nữ vẫn ngồi im, tay cầm ly trà đã nguội ngắt.

Lada chậm rãi đứng dậy

– Cô Tawan… chuyện tiền nong, tui sẽ cố xoay. Cô đừng làm lớn chuyện, nhà tui còn mần ăn

Tawan cười nửa miệng

– Tui hông cần ai năn nỉ. Cô út Li chơi thì phải chịu. Tui cho thời gian rồi.

Sau đó, mọi mối làm ăn từng thân thiết với Li cũng lần lượt quay lưng.

Họ biết Li giờ đây không còn gì ngoài cái danh quá khứ.

Tiền mất, đất đai không còn, họ sợ đầu tư tiếp chỉ để Li mang tiền đó đi chơi cờ bạc tiếp.

Li biết… biết hết…

Nhưng Li không nói.

Cũng không khóc.

Chỉ lặng lẽ thu xếp ít hành lý, dặn thằng Xị theo mình.

– Tao đi tìm Chaeng.

– Cô út biết mợ ở đâu mà tìm?

– Tao đi hết các chợ, hết các bến ghe, tao tìm được… chắc chắn là được.

Trên chiếc ghe nhỏ…

Chaeng đang ngồi tắm nắng cho Bối Bối.

Con bé giơ tay đòi sữa. Chaeng cười

– Đợi Chaeng xíu nhen… Chaeng gói trái cây cho ngoại xong Chaeng cho bú nha…

Rồi nàng ngồi xuống, mở áo cho con bú.

Vừa mắc cỡ, vừa nhìn quanh, che che, đỏ mặt.

Bà hai nhìn cháu ngoại mà ứa nước mắt:

– Má con mầy… ráng sống nghe hôn…

Chaeng gật gật đầu, rồi thì thầm

– Ngoại… chị Li có thương con hông hở ngoại…?

Bà hai không đáp.

Bà quay mặt đi, lau giọt nước mắt vừa trào.

Bà lèm bèm

– Thương thì có…mà…bạc cũng đành.

Cuộc sống lênh đênh của ba bà cháu vẫn tiếp diễn, và nỗi nhớ, nỗi đau, nỗi day dứt cũng theo từng con nước, từng đêm khuya… len lỏi, lặng lẽ, nhói lên từng cơn…

Nửa đêm.

Chaeng ngồi một mình bên đèn dầu đã lụi.

Bên cạnh là Bối Bối ngủ không yên, lâu lâu lại quấy khóc vì lạ nước lạ cái, vì không quen cái sàn ghe cứ lắc lư chòng chành.

Chaeng thì thầm vỗ về con gái, nhưng chính lòng nàng cũng đang vỡ vụn.

Bà hai ngủ say bên trong khoang ghe.

Tiếng nước vỗ mạn ghe, tiếng côn trùng kêu từng nhịp từng hồi như thúc vào tâm can Chaeng .

Trưa hôm ấy, mặt trời đứng bóng, ghe của bà Hai Tâm neo lại bến mới cạnh rạch nhỏ, bóng cây bần che mát nửa thân ghe.

Bên trong ghe, Chaeng đang quạt cho Bối Bối ngủ, con bé mới chợp mắt được chút thì ghe khẽ lắc, tiếng sóng vỗ nhẹ cũng làm nó khóc

Chaeng ôm con sát vô lòng, dỗ mãi, dỗ hoài mà nó không nín.

Gương mặt Chaeng lấm tấm mồ hôi, tóc mai dính bệt lên trán, mệt mỏi mà chẳng dám than.

Bà Hai Tâm đang ngồi may vá bên mũi ghe, tay đâm kim chậm rãi, mắt dõi về phía xa.

Chợt có bóng người bước nhẹ lên ghe, đôi guốc gõ nhẹ vào gỗ kêu "cộp cộp".

Bà ngẩng đầu nhìn, rồi cau mài

Một cô gái mặc áo dài trắng ngà, tóc bới cao kiểu tân thời, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt thoáng buồn.

Cô chìa ra tấm vải và cười nhẹ

– Con tìm mua mấy thước vải xanh lơ này, may áo dài cho má. Bà coi cỡ nào thì cắt giúp con

Bà Hai nhận vải, tay sờ thử, ánh mắt ngờ ngợ.

Vải cứ quen quen… giống cái bộ áo…ngày con gái bà theo ghe vượt biên..

Chaeng nghe giọng lạ liền ló ra, vẫn ôm Bối trong tay.

Đôi mắt Chaeng tròn xoe nhìn người khách lạ.

Bất chợt, cô gái lạ quay lại nhìn Chaeng, ánh mắt rưng rưng

– Con là Ira… năm nay con mười bảy. Con nhỏ hơn chị Chaeng một tuổi.

Tay bà Hai khựng lại, kim rơi xuống sạp gỗ.

Bà run run giọng

– Là… là thiệt sao con?

Ira rút ra một lá thư đã cũ nát, mực nhòe đi đôi phần nhưng vẫn thấy rõ chữ của người xưa.

Bà Hai đọc, tay run lẩy bẩy, rồi bật khóc, nắm lấy tay Ira

– Chời ơi… là thiệt… thiệt rồi trời ơi…

Chaeng ngồi chết trân, không hiểu chuyện chi.

Bà Hai kéo tay Ira lại gần Chaeng

– Chaeng ơi, nghe ngoại nè… Đây là Ira, em ruột của con đó. Mắt nè, mũi nè, cằm nè, y chang má con. Hai đứa bây y rang nhau.

Chaeng tròn mắt nhìn, rồi cúi nhìn Bối Bối trong tay.

Chaeng ngơ ngẩn nhìn cô gái giàu có và sang trọng trước mắt.

Ira ôm lấy nàng

– Chị hai…

Chaeng khờ khờ gãi gãi đầu

– Kì dị cà mới làm má.. rồi giờ làm chị.. .ủa mà ai đẻ em?

– Má đẻ em chớ ai

– Má hả? Má nào? Má chị đâu?

Ira bật cười trong nước mắt, bước tới ôm lấy nàng

– Má mình… Sau khi má với ba chạy thoát, má sanh em rồi mất. Em được một người tên Khải Minh nuôi lớn. Người đó cũng từng là bạn thân của ba.

Ira nhìn bà ngoại.

Bà ngoại đem lá thư lại ngồi xuống chậm rãi nói với Chaeng

– Cha má con… có viết lại. Là…Ira sanh sau khi cha má con thoát chết ở biên.

Sanh Ira xong má con qua đời còn cha con… cha con cũng mất sau khi Ira được một tuổi. Ira lớn lên trong sự nuôi nấng của Khải Minh. Một người bạn từng vượt biên cùng cha con cũng là người láng giềng của nhà mình ngày xưa đó con

Chaeng nghe tới đó, bỗng bật khóc như mưa.

Tiếng khóc nghèn nghẹn, tủi hờn, nhưng cũng nhẹ nhõm như trút được nỗi lòng

– Vậy là… mình cũng mồ côi… Chị em gì cũng là mồ côi thiệt rồi…

Ira ôm chặt Chaeng

– Nhưng chị còn em, còn Bối Bối, còn bà ngoại. Đừng nói mồ côi nữa. Em có nhà, có chồng, có tiền, có xe… Dìa với em nghen. Nhà em bự dữ lắm, má chồng em thương em như con ruột. Dìa đi, chị hai. Chồng em hiền lắm, ngoan Chaeng

Chaeng ngập ngừng

– Nhưng… chị sợ lắm. Đi xa khỏi ghe là bị đuổi xô hà… Bối Bối nó khó ngủ, nó hông chịu sống trên ghe. Mà chị… chị hông biết có nên theo em hông nữa.

Ira gặng hỏi

– Ai đuổi? Ai dám đuổi chị?

Chaeng nghẹn lời, chỉ ôm chặt lấy con.

Bà Hai hiểu ra, thở dài

-Chị con… nó bị con Li la, đuổi. Nhưng hông phải đuổi thiệt. Nó chỉ cay cú thua bạc, lời lẽ hồ đồ… Tội nghiệp con bé… nó khờ mà, nó tưởng thiệt.

Ira nghe xong thì mặt đổi sắc. Nắm chặt tay, mắt ánh lên sự giận dữ

– Mả cha cái thứ… mất dạy, dám đuổi chị tui, đuổi cháu tui luôn à? Được. Để em lo cho chị. Dìa với em nghen chị. Em có xe, em cho người dọn đồ hết. Bà ngoại, chị hai, cháu em nữa… dìa hết đi. Em lo cho.

Chaeng giật mình bịt miệng Ira

– Hổng có chửi chị Li của chị nghe chưa. Chị khờ kệ chị.. chớ em hông có hỗn.

Ira thở dài, rồi mỉm cười

– Rôi… em hứa. Hông chửi. Nhưng em nhất định lo cho chị. Bà ngoại, chịu hông?

Bà ngoại… dìa với con nha.

Bà hai nhìn Chaeng rồi nhìn Bối Bối không quen cảnh sống ghe cứ khóc miết riết ốm nhom.

Bà Hai nhìn Bối Bối đang khóc sụt sùi, nhỏ xíu mà thân hình đã gầy ốm vì ghe cứ lắc lư, ngủ cũng không ngon giấc.

Bà gật đầu.

Thế là trong chiều hôm đó, người của Ira cho dọn toàn bộ đồ đạc, ba bà cháu lên xe lớn, về nhà mới.

Vừa bước xuống xe, Chaeng ngỡ ngàng trước căn biệt thự lớn như dinh quan tỉnh trưởng.

Đèn đuốc sáng trưng, vườn cây uốn lượn, cột nhà dát gạch men Tây. Chaeng rụt rè

– Chời ơi… nhà em hả?

Ira cười

– Nhà của em. Giờ cũng là nhà của chị.

Chaeng quay sang bà ngoại

-Ngoại… chị Li… có nhớ con hông ngoại? Chị Li có đi kiếm con hông…? Cực lắm hông

Ira gắt lên

– Li cái gì mà Li.

Chaeng nhíu mài

– em hỗn… hông có gọi tên chồng chị như dị.

Chaeng xoay lưng ôm Bối Bối đi Ira hoảng hồn níu lợi

– Em lỡ lời. Thôi em xin lỗi mà.

Bà Hai xoa nhẹ vai Chaeng

Trong lúc đó, ở bên nhà họ La, Li vẫn lầm lũi đi khắp các bến sông, các chợ tỉnh hỏi thăm bóng dáng chiếc ghe nhỏ có bà cụ già và cô gái ôm con nít.

Mà đi đâu… cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu.

Gió sông thổi hun hút… lòng Li như rỗng tuếch.

Một ngày nọ, tại nhà họ La, Tawan bước vào cổng mang theo giấy nợ lần nữa.

Ông bà Chín nhìn nhau, mặt tím tái.

Lada nắm tay Ear, ánh mắt tuyệt vọng.

Ear chỉ khẽ gật đầu rồi nói nhỏ

– Em sẽ lo. Nhưng chỉ một lần duy nhất.

Ear lúc này mới lên tiếng với ông bà chín

– Cha má… con sẽ cho Li mượn. Trả người ta rồi mua lại phân nửa đất đai đồn điền. Con đứng tên, Li coi như mần cho con nhưng lời chia đôi, khi nào trả hết cho con.. con sang tên lại. Con chỉ giúp 1 lần duy nhất.

Ông bà chín mừng rỡ cảm ơn Ear rối rít.

Ear đứng lên đi hẹn gặp Ira.

Ira vừa gặp Ear đã tay bắt mặt mừng

– Chị Ear.

Ear trách yêu

– Em nha. Kêu Tawan nói nhỏ lại la lớn quá chị sợ đó. Lợi nhà mà cái miệng gì mà đờn bà cãi lộn với Tawan là đứng xa ba thước cãi hổng lợi.

Ira nhún vai

– Tawan hay dị thôi chớ hiền khô.

Ear cười cười đưa tay ra

– cho xin lại một nửa đi em gái.

Ira vui vẻ rút lấy sổ đất ra

– Đây, chị của em.

Ear xem sơ qua liền hài lòng xoa xoa đầu Ira rồi rời đi.

Cha của Ear từng mang ơn Khải Minh cứu ông lúc bêm Nam Vang nên nhận Ira làm con nuôi.

Chị em nuôi nhưng Ira thừa hưởng tố chất theo môi trường sống rất tốt thành ra… Ear thông minh, ma lanh mười thì Ira cũng tám.

Tawan vừa về liền niềm nở đón tiếp, tự tay sắp xếp cho Bà ngoại và Chaeng chỗ ở.

Xong xuôi, Tawan ra bàn ngồi nói với Ira.

– Bên đó xin thêm một tuần đó em. Chị Ear kêu một tuần nữa… qua lấy tiền mà giờ lấy hông

– Chị qua cho có lệ đi.

Ira leo lên đùi Tawan ngồi vắt chéo chân mắt đa tình sắc xảo nhìn Tawan

– Kệ đi. Một tuần cũng đủ cô út sợ tới chết rồi.

Tawan nhướn mài

– Dị…em định thưởng gì cho chị? Mình cưới nhau lâu rồi? Chị còn chưa biết…

Vừa nói Tawan vừa lòn tay vào áo, xoa nhẹ vòng eo Ira.

-Khi nào mới cho chị? Chị đợi lâu quá rồi

– Chị sợ chị già.. mần hông nổi hả?

Tawan cười híp mắt.

– Có lẽ vậy.

Ira kề sát vào tai Tawan

– Em chỉ có… tuổi mười bảy này cho chị thôi.

Tawan rùng mình, hưng phấn tột độ ôm Ira đi lên phòng.

Căn phòng đóng lại giây phút ấy… Ira đã trở thành phụ nữ chớ chẳng còn là cô gái trinh trắng , hơi ấm lan tỏa và… nhiệt huyết của trận nồng nàn ái ân.

Trong căn phòng thơm mùi gỗ và hoa lài, tiếng thở gấp gáp, tiếng yêu đương hoà cùng ánh đèn vàng vọt… đánh dấu lần đầu Ira trở thành đờn bà.

Ira siết chặt tấm lưng Tawan hôn nhẹ lên tóc người mình thương.

Tawan vã mồ hôi, gục đầu trên người Ira sau khi cơn khoái cảm nuốt chửng từng tế bào thần kinh.

Ira thì thầm

– Chị…

– Hửm?

– Sau này…có đuổi em như chị Li hông?

Tawan ngóc đầu lên nhìn nàng.

Hạ thân lại nhấn cự vật vào lại lần nữa vừa nhấp nhè nhẹ vừa nói bên tai Ira hòa cùng nhịp thở và tiếng rên nỉ non của nàng là lời tâm tình của Tawan

– Chị hông hứa bất cứ điều gì.. nhưng những gì của chị giờ trên..giấy tờ là đồng sở hữu…Ưm…em nghĩ xem… em có dễ bị đuổi đi không?

Ira ngửa cổ rên rỉ khi cơn cực sướng ập đến, nàng xoay ngưòi ngồi trên người Tawan.

Ira chỉ tay lên cây súng trên bàn.

– Em bắn chị luôn chớ dám đuổi em

Tawan phì cười. Siết chặt lấy eo Ira đẩy nàng nằm ngửa ra.

– Vậy…để chị bắn trước.

Ira ưỡn cong cả người khi từng cú nhấp dồn dập giã vào âm hộ nàng rồi một luồng tinh ấm nóng bắn thẳng vào nơi sâu nhất. Ira ôm chặt lấy Tawan đang thở dốc.

Chaeng lúc nãy nhìn hai người ôm nhau lên phòng mà nhớ Li vô bờ.

Còn Li vẫn miệt mài tìm kiếm.

Chaeng , đêm ấy nằm trên giường lạ, không ngủ được.

Nàng nhìn Bối Bối nằm bên, tay vẫn bám lấy áo nàng, miệng mút mút trong mơ.

Ánh trăng vắt ngang khung cửa sổ, Chaeng mím môi, thì thào

– Chị Li… chị có nhớ em hông? Em… vẫn nhớ chị từng chút một… sao chị hổng đi tìm em…

Và nước mắt Chaeng lặng lẽ rơi xuống, thấm vào gối, vào tim mình.

Lạnh buốt.

Chaeng bật khóc lần nữa.

Những ký ức về Li ùa về như dòng nước lũ lúc Li đưa nàng đi chọn áo cưới, lúc Li đội nón lén hôn nàng sau bụi chuối, lúc Li ngồi đút cơm cho nàng ăn rồi lén dụ nàng uống thuốc dưỡng thai.

Tất cả… như giấc mộng đẹp mà giờ tỉnh dậy, chỉ còn đắng cay.

Sáng hôm đó, Li còn đang nằm co ro trong căn phòng nhỏ ở phía sau nhà, đầu nhức như búa bổ, mắt trũng sâu vì mất ngủ, thì có tiếng người mở cửa.

Là Ear.

Nét mặt Ear lạnh như sương sớm trên đồng, chẳng chút cảm xúc.

Ear bước vào, đóng cửa lại, đứng thẳng người nhìn Li.

– Dậy đi. Ngay bây giờ.

Li lồm cồm ngồi dậy, chưa kịp phản ứng gì thì Ear đã nghiêm giọng:

– Chị kêu mầy dìa, chớ hông phải xin phép mầy. Mầy nghĩ mầy làm chồng người ta rồi mầy muốn sống sao cũng được hả? Mầy nhớ mầy còn họ La, còn cha còn má, còn tao là chị dâu lớn của mầy hông?"

Li ngồi im, hai tay đan lại, không nói gì.

Ánh mắt cụp xuống.

Ear hừ nhẹ một tiếng, rồi quay lưng đi ra.

– Lẹ lên, ngồi ủ rũ hoài chẳng nên tich sự gì.

Từ bữa đó, Li trở lại nhà lớn.

Dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Ear, Li bị ép phải bỏ hết những cuộc đỏ đen, bỏ gà, bỏ sới.

Mỗi ngày, Li đều phải theo sát từng công việc ở nhà máy, vườn cao su, lúa thóc, thương buôn.

Những ngày đầu Li về lại làm việc dưới sự kiểm soát của Ear, chẳng khác nào bị nhốt vào cái khuôn thép do chị dâu lớn dựng nên

Chẳng còn tự do như thuở trước, chẳng còn những buổi sáng vừa hôn Chaeng vừa xách cặp đi làm, rồi tạt ngang tạt dọc tìm sới bạc cho bằng được.

Giờ, mỗi sáng, chưa kịp chải tóc, Li đã nghe tiếng gọi lớn từ nhà chính

– Cô út Li. Dậy chưa? Ra đây tui hỏi cái coi.

Li vừa lò dò từ nhà nhỏ đi ra, chưa kịp mở miệng đã bị Ear nạt

– Hôm qua tui đưa sổ sách cho cô coi, cô làm cái gì? Sổ đếm lúa, sổ chi công, thiếu lên thiếu xuống. Ghi kiểu đó mà cũng dám đưa cho chị ký? Cô coi lại đi, đây là làm ăn, hông phải sới bạc.

Ông bà Chín ngồi bên trong nhìn ra, ông Chín khẽ lắc đầu, bà Chín thì vừa múc nước chè vừa nói nhỏ

– Con nhỏ Ear nó làm dữ, chớ trong bụng nó thương con Li lắm. Nó lo cho cái nhà này, lo cho cả em út. Mà con Li thì cứng đầu, hông có la làm sao mà ra chuyện.

Ngày nào cũng vậy, sáng vừa ra khỏi phòng là bị Ear bắt đi kiểm kê hàng hóa, coi sổ sách, kiểm tra lúa, phân công công nhân.

Có lần Li lén đi trễ lo đi ăn bánh tằm, món Chaeng thích.

Ear phái gia nhân tới tận chỗ ở lôi về

– Từ giờ trở đi, ai mà rủ rê cô út đi đánh bài, đi đá gà, mấy người đó tui cho gia đinh rượt chạy tuột quần, thả chó ra rượt cho biết thân. Bất kể là con ông nào bà nào, cứ rủ rê là đánh cho mợ.

Thằng Xị nghe xong cũng rùng mình

– Cô út,con thấy… mợ Ear thiệt chớ không chơi đâu.

Con Béc-giê đó nó thấy ai không phải người nhà là nó cạp đó cô. Hôm bữa chút nữa là cạp em rồi.

Li cắn răng, đứng lặng.

Nỗi ê chề, nhục nhã từ ván bạc trắng tay chưa nguôi, giờ lại bị kiểm soát chặt như con nít, trong lòng Li cũng dậy lên một cơn hối hận dai dẳng.

Mỗi lần đi ngang căn phòng, nhìn thấy chiếc khăn tay Chaeng thêu còn treo đó, tim Li như ai bóp chặt.

Nhưng giờ… đâu còn mặt mũi đi tìm nàng mà còn… thì Chaeng ở đâu tìm hoài hông thấy.

Ear chia cho Li một phòng làm việc riêng ở khu nhà ngang, nhưng cũng đặt ngay một cái ghế cho gia đinh canh trước cửa.

Mỗi khi có mối quen, bạn cũ tìm tới, rủ rê đi "đá vài chân", Ear cho người canh cổng ngăn lại.

Dù là con quan lớn, địa chủ hay dân chợ nổi tiếng, hễ rủ rê Li là Ear cho người đuổi ra.

Có lần, một thằng tên Bảy Luông, cháu đời thứ năm của bá hộ Phúc, dắt theo một đàn em tới tìm Li, Ear thả nguyên một con bécgie cao tới bụng người, sủa như sấm dậy, rượt cho tụi nó chạy bán sống bán chết.

Li biết mình hết đường lui.

Cô ngồi trong nhà, nhẫn nại làm lại từ đầu.

coi giấy tờ, nghe Ear giảng từng phần đất, từng sổ sách chi thu.

Tai Li ong ong, nhưng lần đầu tiên trong đời, Li thật sự lắng nghe.

Còn bên kia, Chaeng dần hồi phục cuộc sống được chăm sóc không khác gì tiểu thư.

Nhưng không ai xem nàng là tiểu thư rỗi hơi.

Ira dạy Chaeng cách coi vải, cách phân biệt hàng Nam Vang, hàng Xiêm, cách xem lô mủ cao su vừa đổ ra có đạt chuẩn hay không.

Ira, đưa Chaeng vào khu xưởng vải, nơi mà Ira đang quản lý chính.

Không còn là cô vợ khờ khạo ôm con, nay Chaeng được Ira dạy cách coi từng tấm vải, cách vuốt cho thẳng, cách coi hàng biên về có bị cắt thiếu không, có lủng chỉ không.

-Đây, vải này là của Chợ Lớn. Mịn nhưng giòn, dễ rách. Chị cầm thử coi. Rồi, còn cái này, hàng Nam Vang, sợi bền, cắt không bay chỉ, nhưng mắc hơn. Khi mua phải cân đối giữa giá và số lượng.

Chaeng gật đầu lia lịa, tay cầm cây kéo mà run run

– Lỡ cắt trật một cái là lỗ luôn hả em?

Ira bật cười

– hông ai khờ hoài được đâu, chị hai. Học hoài sẽ quen. Em dạy, chị cứ làm theo. Có em ở đây, chị hổng lỗ đâu.

Chaeng ngơ ngác ban đầu, nhưng được vài hôm, tay cũng quen dần.

Một hôm, Ira đưa Chaeng ra đồn điền cao su.

Trời mới tờ mờ sáng, hai chị em đội nón lá, đi dưới làn sương dày.

Ira chỉ cho Chaeng thấy cây nào đang ra mủ, cây nào bị bệnh. Cô giải thích cặn kẽ

– Nè, thấy hông, cây này mủ đặc trắng là tốt. Còn cây này, nước vàng như nước sình, là hư, bỏ. Mình phải coi thiệt kỹ, hông người ta trộn vô mình lãnh đủ.

Chaeng chớp mắt, gật gật.

Nàng cố nhớ từng lời, từng chi tiết.

Ira còn dạy nàng cách ghi chép sổ sách, cách gọi mối, cách trả giá với lái.

Dần dà, Chaeng không còn rụt rè nữa. Có hôm đi theo Ira ra chợ, người ta hỏi

– Cô em nầy ai mà coi bộ giống mấy mợ nhà giàu quá?

Ira cười khẽ

– Chị Hai tui đó. Dâu nhà họ La.

Bối Bối cũng lớn hơn, quen với nhà mới, ít quấy khóc hơn.

Mỗi lần Chaeng đi với Ira, Ira cho vú em trông nom con bé cẩn thận.

Chaeng tối về đều ẵm con, ru con ngủ.

Dẫu lòng còn nhiều trống vắng, nhớ Li quay quắt mỗi đêm, nhưng Chaeng không còn yếu đuối như trước.

Mỗi lần nhớ Li, nàng chỉ ôm con, dụi mặt vào má con bé

– Bối ơi… Chaeng nhớ chị Li quá… mà… Chaeng hông dám dìa. Chaeng sợ… Li hổng còn thương Chaeng nữa á Bối.

Còn ở nhà họ La, mỗi buổi chiều, Li đều nhìn về hướng sông, chỗ ghe của bà hai từng neo.

Mắt cô đỏ hoe, nhưng chẳng ai dám lại gần.

Chỉ có Ear mỗi sáng vẫn đưa sổ sách vô cho Li, không quở trách gì thêm.

Một hôm, Ear đứng trước cửa phòng Li, để lại một bọc vải nhỏ

– Cái nầy là tiền công tháng này, Chị chia phần lời như đã nói. Mầy làm tiếp được thì chị tin… Chaeng có thể sẽ trở lại. Nhưng nếu mầy còn nghĩ tới cờ bạc… thì khỏi.

Li cầm bọc tiền, tay run run.

Lần đầu tiên muốn bật khóc. Khóc thật sự.

Không còn là hối hận nữa, mà là tỉnh ngộ.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3_truyenles.net
Đụ Con Bạn LES Thời Cấp 3
Tháng 6 27, 2025
Tôi hẹn hò với sếp của mẹ_truyenles.net
Tôi hẹn hò với sếp của mẹ
Tháng 7 15, 2025
Tổng Tài Muốn Chiếm Hữu Tôi_truyenles.net
Tổng Tài Muốn Chiếm Hữu Tôi
Tháng 8 28, 2025
Huấn Luyện Viên Đừng Mà
Tháng 12 13, 2025
Truyện Les Hay
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe_truyenles.net
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe
Ngoại truyện Tháng 8 15, 2025
Chương 44 Tháng 8 15, 2025
CÔ GIÁO À!!!
43 Tiệc cuối năm Tháng 9 11, 2025
42 Chủ tịch An Tháng 9 11, 2025
Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non
Chương 62 Tháng 5 3, 2026
Chương 61 Tháng 5 3, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved