Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 21

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 21
Prev
Next

Từ ngày về làm dâu nhà họ La, Chaeng dần dần hòa nhập, dù vẫn khờ khạo dễ thương như thuở nào.

Cả nhà ai cũng cưng, từ ông bà Chín tới mấy người làm, ai gặp cũng cười vì cái tánh thiệt thà, ngây ngô của nàng.

Có điều, Li thì… vẫn chưa bỏ được máu mê cờ bạc.

Sáng ra, ăn uống xong là Li hôn Chaeng mấy cái rồi đội nón, xách cặp táp đi ra cửa, miệng cười toe toét

– Em ở nhà nghỉ nghen, chị đi mần nè, trưa về ôm em nhen.

Chaeng hun lại một cái, cười hí hí

– Nhớ về sớm nghen chị. Em đợi, em với Bối Bối thèm bánh tằm.

Chaeng chỉ tay vào bụng mình.

Li cười, nụ cười đầy cưng chiều.

– Chị dìa mua cho em ha, ngoan nha.

– Dạ.

Ra tới đầu làng, thằng Xị ôm gà chờ sẵn

– Nay đá gần gần thôi nha cô út, dìa cho kịp.

– Ờ… mà mấy bữa nay xui quá hà… quánh tứ sắc thua hoài.

– Lẹ lẹ đi còn dìa cô út ơi.

– Đi chơi hông có hối à nha

Li tạt ngang chỗ mần ăn của mình, coi sơ sơ sổ sách, ký giấy tờ thu chi cho thằng mần mướn rồi leo lên xe đi luôn.

Xị ngồi sau ôm gà, mặt hớn hở.

Chiều, trước khi về, Li ghé mua mấy món Chaeng thích, bánh tằm, bánh chuối nướng, mít, với một cái áo bà ba lụa xanh.

Chaeng chạy ra đón Li, tay xách tay bưng tíu tít

– Chị Li ơi, chị mua cho em hả?

– Ừa. Ăn đi nha…

– Nay chị mệt hả?

– Ừa. Em ăn đi.

Bà Hai đứng sau cửa nhìn hai đứa mà thở dài cười cười. Bà nghĩ bụng

– Ừ thôi, nó có mê cờ bạc thì giờ cũng thương cháu mình thật lòng. Bỏ được tới đâu hay tới đó.

Li nói chuyện hơi cộc lốc rồi bỏ đi vô trong để Chaeng ngồi ăn với bà hai.

Bà hai tưởng Li đi mần dìa mệt chớ đâu có biết…nay cô út thua bạc.

Nắng tháng Chín vừa lên, sông Cái Lớn lấp lánh vảy bạc.

Trong nhà ba gian mái ngói đỏ của dòng họ La, bữa điểm tâm buổi sớm diễn ra êm ả bánh tằm bì thơm mùi nước cốt, chén trà xanh khói mỏng.

Li cô út nhà họ Chaeng ngồi gắp miếng bì, đảo mắt canh giờ.

Bên cạnh, Chaeng vuốt ve bụng bầu tròn căng, ánh mắt long lanh, cười hiền

– Chị Li làm ăn dữ lắm đó má, ngày nào cũng đi tối mịt hà…

Bà Chín đặt nhẹ ly trà, nhìn con út

– Bữa nay con định đi đâu nữa hả con?

– Con ra tỉnh bàn vụ mở thêm vườn cam, má.

Bà chỉ ừ khẽ nhưng dấu hỏi còn treo trong mắt.

Chờ Chaeng ăn xong, Li hôn vợ mấy cái rồi đội nón, xách cặp bước qua hè.

Thằng Xị ôm sẵn con gà nòi

– Nay chơi với dân xứ xa nha cô

– Ừ đổi tay chớ. Thua hoài.

Cả hai leo lên xe thẳng hướng Cù Lao Mười Bảy sới bạc lớn nhất lục tỉnh.

Trên chiếu, ngoài cờ tướng, xập xám, tứ sắc còn thêm đá gà.

Dân chơi rỉ tai nhau

– Cô út La tới là chiếu nóng nghen.

Nhưng hôm nay, vận cô út đứt dây.

Vàng lá đem theo vơi dần trước những tiếng cười khô khốc.

Kẻ đối diện Li là Tawan con gái một ông quan ba người Pháp, tóc dài thắt gọn, áo sơ‑mi trắng đóng thùng quần kaki, giày da bóng loáng.

Dáng Tawan gọn gàng như công tử Sài Gòn, nói ít, cười nửa miệng, mỗi lần đặt quân bài là chắc như đóng đinh.

Phía sau Tawan,là vợ Tawan, Ira con gái một thương nhân Nam Vang.

Ira ngồi khoanh tay, quạt hững hờ, mắt lạnh như sương.

Ván chót, Li thua trắng. Tawan rút tờ giấy kí sang nhượng chủ quyền đất đặt xuống

– Miếng đất Tà Lưa. Ký đi… nếu còn muốn gỡ.

Mồ hôi Li rịn ướt mép tóc.

Bút ký run nhẹ

Xị ngồi nín thở.

Ira nghiêng đầu nhìn, khẽ cười

– Cô Li bản lĩnh vậy, thua một lần đâu đã hết đường… phải hôn?

Tawan trao nhanh văn tự cho thuộc hạ rồi đứng dậy.

Li như hụt hơi, tay vò tà áo.

– Thua nữa rồi…

Ra tới ngoài sới, Xị kéo Li nép vào gốc tre

– Cô út…mình….. mất luôn đất Tà Lưa rồi

– Biết rồi… Dạo rày sao thua hoài. Tawan chơi gan thiệt.

– Cô đó… nghe dân Sài Gòn đồn dữ lắm, lại còn có vợ giàu. Con sợ…

Li chưa kịp đáp, một tên hầu chạy tới

– Cô út ơi mợ Chaeng trở dạ rồi.

Li hốt hoảng quay gót. Nhưng đám con bạc cản lại

– Cô út thiếu tụi tui một chầu gà độ nữa

Mắt Li đỏ kè, nhưng vẫn phải ngồi nán thêm, gỡ nợ.

Khi cô về tới nhà thì…

Chaeng đã sinh.

Trời thương…Mẹ tròn con vuông.

Bé gái có đôi mắt con ngươi mang màu hổ phách long lanh, miệng cười híp lại giống y Li.

Ai cũng xuýt xoa

– Bối Bối thấy mà ghét quá trời.

Cả nhà tưởng cô út bận việc xa nên về trễ.

Ôm vợ, ôm con xong, Li lặng lẽ ra vườn sau.

Ngồi dưới gốc xoài, cô trút tiếng thở dài, nói với Xị

– Hết vàng, mất đất… tao mệt quá Xị…

– Mà… cô Tawan đó chơi dữ thiệt. hông biết sao cái cô Ira cứ dục cô út đánh hoài.

Li day thái dương

– Nghe nói Tawan là con gái quan ba, nhưng người nắm quyền là Ira. Ira còn ghê hơn, cứ thúc Tawan đánh… tao cũng hông hiểu..

Li ngồi thừ cả đêm ai hỏi cũng nói đang tính chuyện mần ăn.

Tawan ăn cơm xong đứng lên, quay qua Ira

– Giấy tờ nè em, xong rồi đó.

Ira liếc tờ giấy, cười nửa miệng

– Mơi chị cho ngưòi qua cắm cọc đất cho em nghen. Rồi hẵng ghé chiếu bạc

Tawan nhíu mài

– Ira… em nói gì kỳ vậy? Sao em cứ muốn chị đánh bài với Li? Chị hông có quen tay mà.

– Có em, chị sẽ thắng. Trăm trận trăm thắng . Chị không cần hiểu. Chỉ cần làm.

Tawan vốn luôn nghe lời Ira liền gật đầu vâng dạ.

Trời vào thu, khí trời miền Nam tuy không rét như miền Bắc, nhưng gió sông đã mang theo hơi nước lạnh lành, nhè nhẹ thấm vào da thịt khiến Chaeng nhiều lúc ôm con trong tay mà run khẽ.

Bé Bối, con gái đầu lòng của Li và Chaeng, vừa tròn hai tháng tuổi.

Chaeng vẫn khờ khạo như thuở ban đầu, chỉ là nay đã học được cách bồng con, thay tã, đun nước tắm nhè nhẹ bằng lá mùi già phơi khô mà bà hai Tâm mang theo từ ghe xuống.

Tuy vậy, nàng vẫn vụng về lắm.

Mỗi lần cho con bú, nàng cứ rụt rè mắc cỡ, khuôn mặt đỏ hây hây như trái đào chín, môi mím lại mỗi khi bé Bối bú khỏe quá, khiến ngực nàng đau nhói.

Bà hai thỉnh thoảng lại dạy thêm cho nàng chút ít nào là giữ ấm lưng con, cách ru cho bé ngủ, cách nghe tiếng khóc mà đoán coi con muốn gì.

Bà hai hay nói với bà Chín.

– Chaeng là cháu đầu tiên trong nhà, hồi nhà còn đầy đủ… ai cũng tranh giành nhau giữ nó . Nó hay lấy đồ trong nhà ra bày bán cho tui, mà tui cũng mua thiệt. Hồi nhỏ cha nó kêu nó là cái gối ôm biết thở… nó nhỏ xíu vừa ôm, ấm áp lắm.

Bà đưa tay nựng bé Bối

-Y như cha má nó cà.

Bà chín cũng thương cháu nội nên mỗi ngày ghé qua dăm lần, vừa cười vừa mắng yêu Chaeng vụng về, vậy mà ai cũng thương.

Chỉ có Ear, vợ của Lada, là hay cau có, nghiêm khắc với Chaeng .

Nhưng chính Ear cũng là người chịu khó chỉ dẫn từng thứ một từ cách chụm củi sao cho không ám khói lên nồi nước, tới chuyện nấu cháo trắng không bị khê

Chaeng sợ Ear nên cũng răm rắp nghe theo.

Có lần Ear trông thấy Chaeng ôm con mà mặc áo hở cổ cho Bối Bối, liền quát

– Trời đất, mầy tính để con nhỏ sổ mũi hả? Gài cái áo kín lại coi

Chaeng luống cuống gài lại, mắt chớp chớp, môi mím lại

– Dạ… chị Ear đừng la em, em… em quên…

Nhưng rồi, chỉ cần bé Bối cười khúc khích, mọi giận dỗi như tan biến.

Cả nhà đều thấy, từ ngày có Chaeng và bé Bối, sân sau nhà ông bà Chín rộn ràng tiếng cười trẻ nhỏ.

Ear không chỉ dạy Chaeng giữ con, nuôi con, mà Chaeng ở cữ xong là Ear bắt đầu dạy chữ thêm, dạy tiếng Pháp, dù Chaeng nóii bập bẹ nhưng nàng rất thích thú với những điều mới lạ Ear dạy.

– Chaeng , mơi mốt kêu Li là mình chớ hông có kêu tên khơi khơi nghen

– Ủa? Mình là gì? Sao lại kêu mình?

– Em phải kêu dị.. cho nó ngọt, nó thâm tình. Ngoan đi chị thương.

Chaeng gật đầu lia lịa. Hiếm khi Ear nói ngọt với nàng.

Ear còn dạy nàng cách mua lúa ra sao, coi lúa thế nào. Đem nắm lúa tận phòng chỉ dạy cho Chaeng.

Lada luôn thắc mắc nhưng Ear xua tay

– Chuyện đờn bà, chị hỏi mần chi.

Chính bà chín cũng hông hiểu nổi Ear đang làm gì.

Thế nhưng, đâu ai ngờ, phía sau vẻ bình yên đó là một cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng Li.

Từ ngày cưới Chaeng, Li cố gắng lắm, nhưng máu ăn thua chưa từng rời khỏi người cô út nhà họ La.

Ban đầu, Li chỉ ghé sòng bạc làng dưới giải trí đôi chút.

Rồi thua một ít, phải gỡ.

Gỡ không được, lại càng cay cú.

Càng cay cú thì càng lậm sâu hơn.

Thằng Xị thằng gia đinh theo Li từ thuở nhỏ mỗi lần thấy cô út xách cặp táp rời nhà là biết ngay cô không đi coi sổ sách hay thăm ruộng.

– Cô út… bữa nay đừng đi nữa mà. Mợ Chaeng còn yếu… con lo lắm rồi.

Li cười gượng, đưa tay vỗ vô đầu thằng Xị

– Lo gì. Tao biết chừng mực mà.

Nhưng Li không biết.

Càng thua, lòng càng nóng.

Con ma cờ bạc nó đang nhìn Li cười khoái chí

Chiều nọ, khi mặt trời vừa lặn sau rặng dừa, sới bạc ở cù lao

Lức nhộn nhịp bất thường.

Tawan tay cờ bạc đến từ Sài Gòn, con quan ba người Pháp, nổi tiếng lạnh lùng và chơi gan lỳ lại có mặt.

Cô mặc áo sơ mi màu rượu vang, tóc cột đuôi ngựa, đi giày Tây bóng lưỡng, tay đeo găng trắng, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

Người ta đồn rằng vợ của Tawan – Ira, là con gái nhà thương nhân buôn hàng bên Nam Vang, giàu kếch xù và khôn lanh bậc nhất xứ bên bển.

Tawan ngồi chờ, còn Ira khoanh tay bên cạnh, gằn giọng

– Đánh hết đi. Ăn hết cho tui. Để nó trắng tay mới nhớ đời.

Tawan liếc Ira, giọng trầm

– Em gan vậy, hông sợ cha biết sao?

Ira cười lạnh

– Cha má chị chỉ rầy nếu em xúi chị. Nhưng đây là chị muốn, muốn hông?

Tawan cúi đầu lí nhí miễn cưỡng trả lời không dám cãi

– Muốn…

Li đến rồi

Mắt đỏ gay, tay ôm con gà bông đỏ, con gà đã thắng biết bao sới.

– Hôm nay tao gỡ…

Tawan không nói gì.

Chỉ cười nhếch môi.

Ván đầu Li thắng.

Ván hai hòa.

Ván ba bắt đầu, Tawan thả con gà bên Nam Vang mà Ira cho lính đi ẳm dìa.

Hai con gà xáp lại, đá đâm thẳng vô nhau

Cái cựa bén như dao lam lướt qua cổ gà của Oi.

Một đường máu tóe ra

Li sững người.

Con gà Bông Đỏ trúng đòn, loạng choạng rồi gục xuống, gào gào vài tiếng rồi nằm im thoi thóp

Li đứng chết trân.

Ira bước tới, cúi xuống, bốc con gà còn thoi thóp, vặn cổ nó một cái.

Rắc….

– Cờ có mắt, bài có tai… Gà có thời. Cô út… hết thời rồi. Nếu cô còn muốn chơi, thì kiếm cái khác mà gỡ… bán vợ đợ con cũng được, đúng hông? Cô út Li cái gì mà hông dám làm

Tawan không nói.

Chỉ cầm lấy giấy tờ đất miếng đất cuối cùng ở Tân Hựu bỏ vào cặp.

Li không trả lời Ira, bước ra ngoài, cầm chai rượu đế uống một hơi.

Rồi lầm lũi bước đi, bỏ lại xác gà máu đọng dưới đất.

Đêm ấy, trời đổ mưa lâm râm. Li về đến nhà lúc nửa khuya.

Người sặc mùi rượu, chân bước loạng choạng. Chaeng vẫn thức, mắt nàng sưng mọng vì khóc.

Thấy Li, nàng liền chạy tới

– Chị… chị có sao hông? Chị ăn gì chưa? Sao chị về tối hù dạ, em lo…

Li không nói gì, chỉ ôm chầm lấy Chaeng .

Nàng vừa mừng vừa tủi, nước mắt chảy ròng.

Li dụi đầu vô cổ nàng, thì thào

– Chị mệt…nay nhiều việc…

Nàng ôm Li, ngực run lên vì giận, vì thương, vì bất lực.

Nàng đã thấy Li cho thằng Nghị tiền ở góc nhà kho củi, để thằng Nghị nói dóc Ear mỗi ngày.

Nàng đã thấy thằng Xị ôm con gà Bông Đỏ đi…

Nàng đã nghe, đã thấy và dù khờ đến đâu nàng cũng biết…Li lại bắt đầu ngựa quen đường cũ.

Tiếng con khóc vang lên từ phòng trong.

Chaeng chạy vô bồng bé Bối.

Đứa nhỏ dụi mặt vào ngực má nó, mút lấy bầu sữa non như thể không hay biết nỗi sầu của người lớn.

Còn Li, ngồi lại ngoài hiên, mưa lạnh rơi từng giọt xuống vai áo, đôi mắt đỏ hoe, dõi vào đêm đen như kiếm tìm một con đường chuộc lại tất cả…

Chaeng cũng khóc rấm rứt trong phòng

– Em nói mà chị hổng nghe em…

Vài ngày kế tiếp, Tawan dẫn người đi cắm cọc lấy đất, còn mỗi ba cái đồn điền, Ira chấp tay sau lưng

– Lấy hết cho em nghen chị.

Tawan gật đầu.

Ira bước đi trước, vào nhà riêng, mở cửa phòng thờ, tay lắc lắc cái chuông.

Cắm ba nén nhang, cúi đầu bái lạy một cái đầu lâu… khô nứt và một bàn tay cháy đen nhẻm được bọc trong vải nhung đỏ, trơ trụi xương cháy khét, bàn tay ngưòi chết vì trời đánh.

Ira ngẩng mặt nhìn hai hũ thủy tinh chứa bào thai đã tượng hình bị phá hủy phải chết oan mạng rồi bị vứt bên góc cây Ca ở đất Nam Vang

– Một lần cuối cùng, rồi tui sẽ dừng tay.

Cờ bạc làm gì có ai trăm trận trăm thắng, chẳng thần thánh nào độ trì cho những kẻ đỏ đen.

Làm mặt phải, bạt ngàn cúng Phật, ép người khác vô đường cùng cố đất cầm vườn, Phật trời nhân – vật đồng thương, ai đâu hưởng của bất lương mà mời?

Ira hiểu điều đó nên thứ duy nhất có thể rút hết vận may của Li chính là… những tà thuật bí truyền của Nam Vang

Chính Ira cũng hiểu tác hại của nó nhưng tại sao Ira làm vậy?

Ira là ai?

Ira tại sao muốn đuổi cùng diệt tận Ling?

– Sau khi xong nguyện vọng, tui sẽ gửi các vị về với thầy và cúng tịnh độ cho các vị siêu sanh.

Ira khấn xong, cắm ba nén hương…ngược đầu xuống bát hương, lấy đồng xu âm dương ra thảy nhẹ lên đĩa.

Ira khẽ nở nụ cười khi "họ" đã đồng ý thỏa thuận này.

Loáng thoáng trong bóng tối góc căn phòng một dàn tướng âm binh đứng lặng nhìn Ira.

Con gà trên mâm cúng nhanh chóng nổi mốc, chén máu gà nhanh chóng ôi thiu lên giòi.

Ira cất đồng xu vào túi, rồi bỏ đi ra ngoài.

Tawan bên ngoài chột dạ chẳng yên thấy Ira đi ra mới thở phào nhẹ nhõm.

Trưa nắng tràn lên mái ngói đỏ au.

Căn nhà lớn của ông hội đồng La im lìm một cách bất thường.

Mấy bữa nay, cô út Li lại hầu như biệt tăm, đi sớm về khuya, có khi hai ba ngày mới ló mặt về nhà.

Đám gia nhân thấy lạ nhưng cũng quen, bởi mỗi lần hỏi han, thằng Nghị người gia đinh thân tín theo sát Li chỉ trả lời nhát gừng

– Cô út đi lo chuyện làm ăn ngoài tỉnh, có khi ghé Sài Gòn luôn.

Bà Chín ngồi bóp trán lắc đầu, ông Chín thì chỉ hút thuốc rít rít trong chái sau.

Chỉ có Ear là hơi nghi hoặc, nhưng cũng không tiện hỏi sâu, bởi Lada gạt ngang

– Nó lớn đầu rồi em ơi, để nó làm ăn đi, em xét nét hoài..

Chỉ có một người thắc thỏm thật sự là Chaeng .

Nàng dâu mới vẫn giữ cái nét khờ khạo và ngây ngô, nhưng tình cảm trong lòng thì đã bám rễ rất sâu.

Từ ngày cưới, nàng loay hoay học từng chút một cách chăm con, cách làm dâu nhà giàu, cách cư xử, cách cười, cách nói năng… cách làm ăn, giao tiếp từ chị dâu lớn chị Ear.

Ear nghiêm khắc hay cằn nhằn, chỉ tay, chỉ miệng mà dạy nhẹ nhàng từng chút một.

Chaeng khù khờ nhưng học mau lắm, nhất là mỗi khi Li về ghé qua phòng, hôn má nàng một cái là y như rằng Chaeng quên hết mỏi mệt, líu lo như con chim non.

Nhưng Ear mặc kệ Lada.

Nàng đứng lên đi ra xe.

– Hải.

– Dạ mợ lớn

– Quay xe ra, chở mợ đi thăm đất.

– Ở đâu mợ

– Đất dọc đây của cô út.

Ear ngồi trên xe nhìn một dọc. Liền nhíu mài

– Dừng.

Xe dừng lại.

Ear bước xuống, chỉ tay vào đám người trước mặt

– Nè, làm gì trên đất em tui?

Một ông già lên tiếng

– Tụi tui cắm cọc. Đất này của cô Tawan rồi.

Ear đứng hình nhìn từng cái cọc nối dài cã dãi.

chân đứng không vững nổi Ear nhanh chóng xua thằng Hải chạy xuống tiếp.

Càng xuống càng bàng hoàng.

– Mất hết rồi…

Ear rít lên trong cổ họng, mắt long lên sòng sọc

– Đưa tao dìa, kêu thằng Nghị dìa gấp cho tao.

Ear về tới nhà, xuống xe đóng cửa cái rầm, hầm hầm đi vô nhà.

Nàng đi ngang phòng Chaeng ngó vô nói nhỏ

– Biết tính cân tính tạ chưa?

Chaeng vừa cho Bối Bối bú xong, liền gật đầu.

– Dạ rồi chị Ear.

– Biết lúa nào pha trộn lúa nào chắt hạt trăm phần chưa?

– Dạ em biết rồi.

Chaeng cười toe toét, Ear cũng nở nụ cười rồi bỏ đi nhanh vô phòng thay đồ.

Nàng trở ra với bộ bà ba lụa đỏ. quần lĩnh trắng.

Mặt căng thẳng bước vô gian nhà lớn.

Vừa thấy thằng Nghị quỳ đó, Ear chụp lấy cây roi quất liên tục vào người nó, ông bà chín đang uống trà cũng ngỡ ngàng buông ly.

Lada chạy vào chụp lấy tay Ear

– Í chời đấc ơi sao em quánh nó dữ dị.

Ear thở hồng hộc nhìn Lada rồi nhìn cha má

– Cha … má… con là dâu lớn. Lấy chồng theo chồng, lo cho gia đình chồng như gia đình mình.

Con dìa mần dâu là đã mang trách nhiệm dâu dòng lớn trên vai. Con một hai đòi chia gia sản là để cô út biết mình chẳng còn ai tựa nương mà phấn đấu mần ăn bỏ cờ bạc, con biết cha má ghét con tại con mà Li với Lada mích lòng.

Ear chỉ tay về mía bờ kinh.

– Nhưng….Cha má ra coi đi, ra coi hết đất đai đi, không còn cái gì hết. Một tấc cũng bị ngưòi ta cắm sào lấy rồi

Ear xổ một tràng dài rồi quăng roi với tay chụp cái đòn gánh thằng Hậu đang gánh nước vừa bỏ gánh xuống.

Ear nổi điên đập liên tục vào người thằng Nghị, nó ôm đầu nằm khóc la um xùm

– Mợ ơi… mợ ơi.. tha cho con mợ ơi..con đau quá…mợ ơi..mợ

Lada xót xa ôm Ear lại

– Li mần gì có liên quan gì thằng Nghị mà em quánh nó

Ear hét lớn

– BUÔNG EM RA.

Ông bà chín nín thở nhìn Ear

– em kêu nó… coi sóc cô út nó mà nó qua mặt em, bán hết cha nó đất rồi mà giờ này nó dám nói là cô út đi coi đất.

– Thôi con.. biết đâu nó hổng biết

– Hông biết gì má, nó ở đợ mà má coi trong túi nó nè.

Ear vươn tay lục túi thằng nghị dục ra mấy chỉ vàng

– Ở đợ mà vàng lận lưng quần. Là chỉ có cô út cho thôi má.

Ear vừa nói xong lại vung đòn gánh đập thêm một cái, Thằng Nghị giãy như cá lóc bị đập đầu rồi dần tắt lịm khép mắt từ từ

– Tao nói là tao ghét ai gạt tao lắm.

Ear quăng đòn gánh

– Bây đâu kêu thầy thuóc cho nó. Sống thì uống chết thì thêu rải sông cho tao. Không có kêu đốc tờ à.

Tụi gia đinh râm rấp làm theo.

Ông chín ngồi im re nãy giờ.

Ông chết đứng khi thằng Hậu báo lại y như Ear nói.

– Trời ơi… dãy đất đó tám đời ăn cơm bằng chén vàng cũng hông hết dãy đó mà…nó…nó…

Ông lắp bắp mấy câu rồi gục trong tay bà chín.

cả nhà náo loạn lên.

Ông chín lên tim xỉu ngang cái rặt.

Chaeng nghe um xùm thì định đi ra liền bị bà hai cản lại.

– Vô đi con, chuyện riêng của nhà trên con là dâu.. đừng có chen

Chaeng nghe dị cũng thôi .Vô ngồi học may áo cho con gái, nàng vui vẻ nhìn cái khăn mình thêu cho Li.

– Chắc…chị Li dui lắm hé ngoại

Bà hai cười buồn

– ờ..giỏi.

Bà nghe hết, thấy hết và biết..hết.  Bà nghèo quen rồi bà hông sợ nghèo nữa bà chỉ sợ…

Tiếng vỗ tay của Ira làm Li như bị tát mặt mấy cái

– Chu choa, sạch trơn luôn rồi cô út. Còn gì chơi nữa hông?

Một thằng Tây đi vô, nói nhỏ bên tai Li

– Tao cho mầy mượn… mượn hông?

Li như sắp chết đuối mà vớ được cái bè chuối liền gật đầu liên tục

– Mượn.

Thằng Tây lén nhìn Tawan, Tawan lén gật đầu.

nó đưa giấy nợ ra

– Ký đi.

Li mạnh dạn ký cái rẹt.

Li giật lấy bộ tứ sắc.

– Tao chia.

Tawan nhún vai

– Tùy mầy.

Rồi…Li lại thua, thua, và…thua.

– Chơi cờ đi.

Tawan gật đầu.

– Chiếu.

Li đổ mồ hôi.

– Chiếu.

Mặt Li không còn giọt máu.

– Chiếu..

Li ngã phịch khỏi ghế.

Mắt mở trân trân nhìn tờ giấy nợ.

Ira khịt khịt mũi

– Còn gì đâu mà chơi. Andy.

Thằng Tây lại đi vô

– Dạ mợ.

Li ngước nhìn Ira.

Ira nhún vai

– Đâu có luật tiền – vàng của tui tui hổng cho mượn được đâu cô út? Có gì đâu bất ngờ nè. Mượn nữa hông?

Li chưa kịp trả lời Ira đã xua tay bĩu môi

– Ui mà còn gì trả đâu mà mượn. Này là đủ xiết nợ bán vợ đợ con rồi. Cô út hết gì trả thì.. vợ trả. Vợ chồng mà…

Thằng Xị đưa tay đỡ Li dậy, Li lầm lũi bước ra khỏi sới bạc với tiếng cười giễu cợt sau lưng.

Bữa nay Li về trong trạng thái lạ lắm.

Đêm hôm…

Đầu đội nón rộng vành, người nồng nặc mùi rượu đế, áo còn dính mấy vệt đất đỏn dáng đi xiêu xiêu.

Chaeng vừa nghe tiếng chân ngoài hành lang là xách Bối Bối chạy ra đón.

Cô bé Bối mới tròn một tuổi đã cười toe toét thấy thương.

Chaeng ôm con, ngẩng mặt nhìn Li, môi mấp máy

–  Mình dìa rồi… em đợi…

Chưa dứt câu, một tiếng gắt vang lên, phũ phàng. Li khó chịu khi mắt Bối Bối còn rưng rưng.

– Ừ đợi, đợi chi? Khóc hoài khóc miết, riết hông mần ăn gì lên nổi là do má con em đó.

Chaeng giật bắn mình.

Bối Bối cũng bị chấn động mà bật khóc ré lên.

Chaeng chưa kịp trấn an con thì Li giựt cái khăn tay trên bàn ném mạnh xuống đất.

– Cơm hổng nấu, con khóc hoài, nhà thì bề bộn… Ở nhà ở không mà mần ăn kiểu gì kỳ vậy?

Chaeng tròn mắt.

Bối Bối vẫn khóc ngằn ngặt trên tay nàng.

Mặt Chaeng dần tái đi, đôi môi mím chặt

– Em có mần gì chị đâu… Em… em giữ con, có chị Ear dạy mà…em mần hết công chuyện rồi mà…

– Dạy cái gì? Dạy mà để phòng như bãi chiến trường vầy hả?

Chaeng nhìn quanh

– Nó gọn hơn cái bộ mình với cái đầu chị luôn á. Chị sao dạ?

Li không biết mình đang nói cái gì nữa.

Trong người đang rã rượi, cơn cay cú vì thua bạc, vì mất hết…còn âm ỉ cháy.

Cô chỉ muốn xả, xả vào ai đó… và người chịu đựng Li nhất là Chaeng .

Bên ngoài, tiếng hối hả vang lên.

Bà Chín, ông Chín, Lada và Ear ùa qua.

Bà Chín kêu lớn

– Li. Mầy làm cái gì vậy con.

Lada lật đật bồng lấy Bối Bối đang khóc đỏ mặt, còn Ear ôm lấy vai Chaeng đang đứng trân trân nhìn Li

Chaeng vẫn cứng đờ người, đôi mắt bối rối, ươn ướt nhìn Li.

–  Chị Li… bà ngoại nói… em gả cho chị, thì chị sẽ là người thân duy nhứt của em.

Bà ngoại sẽ già… sẽ chết, con Bối rồi lớn, lấy chồng đi luôn. Em… em chỉ có chị là người thân thôi đó, chị biết hông?

Giọng Chaeng nhỏ xíu, nhưng rơi vào tim ai cũng đau.

Nàng ngập ngừng thốt ra lời mà có lẽ phải gom hết dũng khí mấy tháng qua

– Nếu chị hổng còn thương em nữa… thì… thì em đi nghen chị.

Li đứng bất động.

Cả nhà nín thở.

Chaeng hít một hơi dài, dằn lòng, mắt vẫn dõi vào mắt Li

– Em đi nghen….

Li đứng lắc lư một chút vì hơi men.

Mắt đỏ hoe, tay bóp chặt quai nón và tờ giấy nợ…

Li ngước lên, nhìn thẳng Chaeng

– Đi? Ừ đi thì đi. Hồi đó theo tui dìa nhà này được, thì giờ đi thì đi đi. Ai biểu em theo. Thấy khổ thì đi. ĐI ĐI, ĐI LIỀN.

Li quát lên.

Tiếng quát nạt như sét đánh giữa sân nhà.

Bà Chín đi tới đẩy mạnh vai Li lùi lại mấy bước

– Mầy điên rồi hả con… Mầy đuổi vợ con mầy ngay trước mắt cha má luôn đó hả.

Ông Chín tức đến mức không thốt nổi một lời.

Bà hai Tâm người vẫn luôn im lặng, nghiến răng ken két.

Bàn tay già nua ôm lấy ngực, rồi ngã sụp vào vòng tay Lada

– Trời ơi… Chaeng ơi… dì hai…

Chaeng òa khóc, bối rối, hoảng loạn.

Tay nàng run rẩy đưa ra định đỡ bà ngoại nhưng không đủ can đảm.

Cảnh tượng náo loạn, Ear ẳm Bối Bối đưa cho con Mận. Mắt nhìn Li chằm chằm.

Li cắn chặt môi nén nước mắt. Quay đi.

Cả thế giới như sụp xuống dưới chân Chaeng

Chỉ có Li… vẫn lặng thinh, lết vô phòng, nằm lên giường  ngủ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Đêm ấy, không có trăng.

Trên trời, chỉ vài đốm sao chập chờn như chực rụng.

Gió từ sông thổi lộng qua mái ngói, rít từng hồi buốt lạnh.

Trong buồng khuya, Chaeng ngồi trên tấm phản, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt ráo hoảnh.

Nàng nhìn Li… Nàng không còn khóc nổi nữa.

Đôi mắt nàng đã sưng tấy vì rơi quá nhiều nước mắt.

Ngực nàng nhức nhối vì tiếng nạt nộ, tiếng xua đuổi, tiếng lạnh nhạt của người mà nàng đã gọi là "mình"

tiếng gọi thiêng liêng mà Chaeng  gọi bằng tất cả tấm lòng.

Nàng lặng lẽ thay quần áo cho Li, lau mặt, lau tay cho Li.

Đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, rồi nước mắt nàng rơi lã chã trên tóc Li.

Bối Bối nằm ngủ ngon lành bên cạnh con Mận

Chaeng rón rén đi vô.

Chút hơi ấm nhỏ bé của con khiến lòng Chaeng bỗng chùng xuống.

Nàng cúi xuống nhìn gương mặt bé nhỏ ấy, mân mê chóp mũi xíu xiu, rồi hôn nhẹ lên trán con.

Chaeng thì thầm

–  Chaeng xin lỗi Bối… Chaeng làm Bối khóc rồi… Mà chắc Bối thương Li lắm ha… như Chaeng  thương vậy á…Li đuổi Chaeng với Bối đi rồi. Mình đi nha đừng để chị Li giận…

Một lát sau, nàng đứng dậy dìa phòng

Cẩn thận xếp vài bộ áo quần của hai má con. Chaeng lấy toàn đồ cũ của mình mà thôi…

Bỏ lại hết vòng vàng cưới cả cái hũ đừng tiền mỗi lần Li dúi vào tay nàng, nàng đem cất nay cũng để lại.

Nàng không cần nhiều.

Những thứ đẹp nhất nàng đã từng có trong đời… là tình yêu của Li.

Giờ đã không còn nữa, thì còn giữ lại mấy bộ đồ lụa này làm gì?

Chaeng rón rén ôm Bối Bối ra khỏi phòng con Mận đứa ở thân tín của Ear nàng đã canh nó đang ngủ say.

Nàng đẩy cửa nhẹ ra, bước đi trong bóng đêm, bế con lên, đi một mạch ra đường sau, rẽ xuống hướng nhà gỗ.

Mái tóc dài quấn lại sơ sài, gió thổi rối tung, bà hai Tâm vẫn còn thức sau khi tỉnh dậy.

Nghe tiếng guốc Chaeng , bà ngoái nhìn.

Đèn dầu còn leo lét cháy trong căn nhà nhỏ

– Ngoại… ngoại phẻ chưa?

Giọng Chaeng khẽ lắm.

Run rẩy.

Bà hai ngồi thẳng dậy, mắt dòm đăm đăm vào gương mặt cháu gái.

Bà đã đoán chuyện này sẽ tới.

Tim bà thắt lại khi thấy Bối Bối vẫn đang ngủ, đầu gục vào vai Chaeng.

Chaeng tới gần, đứng trước mặt bà.

–  Ngoại… ngoại ơi… mình dìa ghe đi ngoại… chị Li hết thương má con con rồi…

Chỉ bấy nhiêu đó.

Rồi Chaeng òa khóc.

Tiếng khóc tức tưởi như kéo đứt từng mạch máu bà.

Bà Tâm ngồi im, không vỗ về, không hỏi han, cũng không nói gì nữa.

Một lúc sau, bà đứng dậy, thở một hơi dài, rồi khẽ nói

– Ừa…. đi, mình dìa. Ngoại soạn đồ cái nghen.

Cả đêm ấy, ba bà cháu rời khỏi nhà họ La… nơi Chaeng từng tưởng sẽ là bến đỗ cả đời.

Không ai tiễn như đón tiếp ngày nàng đến…

Không ai biết như sự nồng nhiệt ngày nàng vào mần dâu.

Ba cái bóng lặng lẽ đi trong bóng đêm.

Mùi bùn sông, mùi mái rơm quen thuộc, mùi trời đêm miền Tây rờn rợn và buốt.

Nhưng Chaeng không lạnh, vì lòng nàng còn tê hơn cả gió.

Nàng ẳm Bối Bối vô trong khoang ghe, lựa chon con gái một chỗ ấm áp, rồi nàng nằm kế bên nước mắt lăn dài.

Bà hai ngồi ở mạn ghe.. ánh mắt buồn hiu nhìn xa xăm.

bà nhớ mãi câu Li nói

" theo dìa được mà…"

Cháu bà đâu có theo… đâu có theo không, là Li đòi cưới hứa hẹn cả đời không bạc đãi mà…

Bà khóc.. khóc nghẹn ngào chua chát, bà khóc thương cho Chaeng cho Bối Bối cho… cái sự trớ trêu  khốn nạn vấn vào đời cháu gái bà, vốn đã bất hạnh nay còn đắng cay hơn

Ánh nắng đầu tiên len qua kẽ lá.

Li từ từ tỉnh rượu.

Đầu cô nhức như búa bổ.

Cô đưa tay lên trán, mắt còn lơ mơ nhìn quanh phòng.

Không thấy Chaeng .

Không nghe tiếng Bối Bối oe oe mỗi sáng.

Cô thắc mắc.

Gọi vài tiếng… không có ai đáp lại.

– Chaeng à… Chaeng

– Em ơi.

– Chaeng ơi.

Li bật dậy.

Nhìn quanh.

Mền gối xếp gọn, tủ quần áo mở trống một bên.

Gối ôm của Chaeng , cái khăn rằn nàng hay đắp ngang bụng khi ngủ trưa… đều không còn.

Rồi Li lật tung phòng, nôn nóng chạy ra ngoài.

– Chaeng ? Chaeng ơi? Em đâu rồi.

Cô chạy khắp nhà, từ bếp ra sau hè, từ chuồng gà tới sân trước, nhà gỗ rồi… Li đứng sững.

Gọi Bối.

Gọi bà hai

Gọi lớn như điên dại.

– Cha..Má.. Chị hai…chị Ear.. Chaeng … Chaeng đi rồi… Chaeng của em… đi rồi…

Cả nhà ùa ra.

Li nhào tới, nắm lấy tay Lada, lay liên tục

– Chị hai… Chaeng đi rồi, Chaeng bỏ em đi rồi chị hai…

Lada không nhìn thẳng vào mắt Li.

Ánh mắt Lada tràn đầy thất vọng và tức giận..

Lada chỉ chỉ tay lên chiếc bàn tre, nơi có lá thư và cái khăn tay đã ngả màu.

– Khăn rằn Chaeng nó tự thêu. Thơ nó tự viết. Em đọc đi.

Li run tay nhặt tờ thư lên.

Chữ Chaeng tròn trịa, hơi xiêu vẹo, giấy thơm mùi nước hoa mỏng

"Chị hổng thương em nữa… em đi nha. Chị nhớ đừng đánh bài, đá gà nữa… nghèo á. Em hổng sợ nghèo đâu, em sợ chị hổng có thương má con em thôi. Mà chị Ki ơi, hồi đó em theo chị dìa… là tại em thương chị. Còn giờ em đi… hổng phải em hổng thương chị… mà là chị hổng cần má con em. Em đi nha… em có để lại tiền mà chị hay cho em, với vàng vòng cưới á. Chị coi… trả người ta đi nha. Em với bà ngoại nghèo quen rồi… hông cần mấy thứ đó mới sống được đâu."

Li lặng người.

Bàn tay run run, nước mắt rớt xuống tờ giấy, nhòe hết chữ.

Li đứng dậy, lao ra bến sông.

Mặt trời đã lên cao.

Con nước đã ròng.

Ghe của bà hai Tâm… đã khuất bóng từ lúc tinh mơ.

Chỉ còn vài vết nước đọng trên bến, như dấu chân âm thầm của ba người vừa rời đi trong đêm.

Li quỳ xuống ngã khụy bên bến sông

– Chaeng … đừng đi mà… chị xin lỗi… Chị nói bậy… chị chỉ nói lúc say thôi… chị hổng có… hổng có… thiệt tình hổng có hết thương em…

Tiếng Li gào xé toạc dòng sông.

Gió lùa qua vàm.

Mấy chiếc xuồng đi qua, chẳng ai biết trên bến sông hôm nay có một người đang khóc gào, và lòng thì rách toạc như miếng áo cũ bị xé bằng dao bén.

Chaeng đi rồi.

Mang theo tình yêu của đời Li…

Chiếc thuyền xuôi dòng trôi mãi.

Chaeng mặc lại áo bà ba sờn vai cũ.

Mắt sưng húp nhưng khi Bối Bối cười nàng cũng cười.

Bối Bối bặp bẹ.

– Ma…Ma…Má…

Chaeng cười phá lên

– Mắc cỡ quá, đừng có kêu má mà.

Bà hai cũng phì cười

– con kì quá hà… má thì kêu má.

Chaeng tủm tỉm

– Bối, kêu lợi coi

– Um.. ma…ma..má..

Rồi hai má con cười cười hí hí há há

Li dẹp hết, xuôi ghe đi tìm hết đầu trên rồi đến đầu dưới cũng chẳng ai thấy dấu tích chiếc thuyền…

Li lầm lũi trở dìa… sau cả tuần tìm kiếm… thức trắng mấy đêm tiều tụy và xác xơ.

Tawan đi tới nhà họ La.

Với giấy nợ trên tay.

Ira lại đưa tay đỡ lấy một bàn tay bé xíu… nơi nào đó.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phòng trọ nữ sinh
Tháng 6 17, 2025
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Tháng 6 17, 2025
Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Tháng 6 17, 2025
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Tháng 6 1, 2026
Truyện Les Hay
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved