Series LC Miền Tây - Chương 30
Li di chuyển với nhịp điệu tàn bạo, mỗi cú thúc sâu và mạnh khiến Chaeng bật ra tiếng rên không kìm nén được.
– Ư… Li… chậm… chậm lại…
Nàng thở hổn hển, nhưng lời cầu xin ấy chỉ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa dục vọng
– Ưm…hổng chậm nổi… chị..ưm.. khít quá…ư…ưm…
Li gầm gừ, giọng trầm đục đầy kích thích, bàn tay siết chặt hơn vào eo nàng, kéo nàng lùi lại để đón nhận từng cú thúc sâu hơn.
Mỗi lần Li đẩy vào, cơ thể Chaeng run lên, đầu gối nàng gần như khuỵu xuống giường, nhưng Li không cho nàng cơ hội nghỉ ngơi.
Tăng tốc, nhịp điệu như vũ bão, khiến âm thanh da thịt va chạm vang lên liên hồi, hòa lẫn với tiếng rên rỉ của nàng.
Cảm giác trong Chaeng là một cơn sóng khoái lạc dữ dội.
Mỗi cú thúc của Li như đánh thẳng vào điểm nhạy cảm nhất của nàng, khiến cơ thể nàng co giật trong khoái cảm.
– Li… chị… chị hông chịu nổi…a…ưm..a.a..a.a.a.
nàng rên rỉ, tay bấu chặt vào ga giường, móng tay cắm sâu vào vải.
Một tay Li luồn xuống, chạm vào điểm nhạy cảm phía trước của nàng, xoa nắn đồng bộ với từng nhịp thúc.
– Không chịu nổi? Vậy thì nói em nghe đi, ai đang làm chị sướng?
Li thì thầm, giọng đầy khiêu khích, đẩy nàng vào cơn bão khoái cảm.
– A ….Li…a..a..ă…a.a..chỗ…đó..
sâu..a….sâu quá…â…a.a.a..a
Chỉ trong vài phút.
Cơ thể nàng căng cứng, một tiếng hét nghẹn ngào bật ra khi khoái cảm bùng nổ, lan tỏa từ sâu bên trong ra khắp cơ thể.
– Aaaaa….chị…r….a..aaaaa….ă…
Li không dừng lại.
Vẫn tiếp tục, nhịp điệu vẫn tàn bạo, không chút khoan nhượng.
– Mới một lần mà đã run rồi…chị còn dám nói..em yếu…
Chaeng gần như ngã quỵ, nhưng Li giữ chặt eo nàng, kéo nàng trở lại tư thế, tiếp tục đẩy nàng vào những khoái cảm mới.
Lần thứ hai, rồi lần thứ ba..
Chaeng chạm đỉnh trong tiếng rên gần như khản đặc, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt nàng mọng nước vì cơn cực sướng quá mãnh liệt.
– Dừng…dừng lại…rách mất…a…a
Li đưa tay vuốt nhẹ sóng lưng nàng
– Ngoan…em…sắp..rồi…ưmmm
Mỗi lần nàng nghĩ mình không thể chịu nổi nữa, Li lại tìm cách đẩy sâu hơn, mạnh hơn, khiến nàng tan chảy trong từng đợt sóng khoái lạc.
– A…a..a…nhẹ…ă…ưm..nhẹ lại…
Li rít qua kẽ răng vịn chặt eo nàng dồn sức vào mông giã phầm phập liên hồi
Căn phòng ngập trong ánh đèn vàng cam mờ ảo, không khí đặc quánh bởi hơi thở dồn dập và mùi hương cơ thể hòa quyện.
Ga giường nhàu nhĩ, ẩm ướt mồ hôi, như chứng nhân cho cơn bão dục vọng đang bùng nổ giữa Li và Chaeng.
Li nhấn mạnh tay lên vai nàng một tay chống lên mông nàng, hai chân đứng tấn đóng òn ọt vào trong.
Nàng ư ử trong cổ họng khi âm hộ lại đạt cực khoái dâm thủy trắng đục bị cự vật kéo ra ngoài nhĩu xuống ga giường.
– Chị…ra nữa hả?
Li cười cười hỏi nhỏ như vừa đạt được thành tích tốt.
Cự vật vẫn cứng ngắc và nóng hực.
Chaeng hớp lấy hớp để không khí chẳng còn hơi sức trả lời Li
Sau màn ân ái tàn bạo đẩy Chaeng chạm đỉnh ba lần, nàng vẫn còn run rẩy, cơ thể mềm nhũn nhưng ánh mắt lóe lên tia kiêu hãnh.
Li, với nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích, tưởng mình đã nắm thế thượng phong, nhưng Chaeng không phải là người dễ khuất phục.
Li vừa rút ra chầm chậm nhìn dòng dâm thủy hòa với vài tia máu trinh trắng bám trên thân gậy mà thỏa mãn vô cùng.
– Chị… là của em rồi…
Li vừa định lật Chaeng lại thì…
Chaeng bất ngờ bật dậy, xoay người đẩy mạnh Li ngã xuống giường, cơ thể Li bật ra một tiếng "hự" khi lưng chạm nệm.
Nàng đứng dậy, mái tóc dài ướt mồ hôi dính vào làn da trắng ngần, đôi mắt sáng rực như một con thú săn mồi.
– Đến lượt chị, đúng hông? Thịt con nít… ngon cỡ nào ta?
Nàng thì thầm, giọng đầy đe dọa, như thể đang tuyên chiến.
Nàng trèo lên người Li trong khi Ling còn ngỡ ngàng, chọn tư thế cưỡi ngựa ngược, mông tròn đầy hướng về phía Li một hình ảnh khiến Li nuốt khan, hơi thở trở nên nặng nề.
Chaeng ngồi xuống chậm rãi, cảm nhận từng centimet cự vật trượt vào sâu trong nàng, nóng bỏng và căng đầy.
– Ư…to..thật…ưm…
nàng rên khẽ, đầu ngửa ra sau, mái tóc dài lướt qua lưng như một dòng suối đen óng.
Nàng bắt đầu nhún, eo di chuyển với nhịp điệu đầy chủ đích, lúc chậm rãi để trêu ngươi, lúc nhanh và mạnh như muốn bẻ gãy ý chí của Li.
– Chị.. ưm.. nhẹ..lại..ư..em…hổng xong…đó..ư
Mỗi lần nàng ngồi xuống, âm thanh da thịt va chạm vang lên, hòa cùng tiếng rên rỉ của cả hai.
– Em thấy chị thế nào…
Chaeng quay đầu, liếc Li qua vai, ánh mắt sắc lẹm nhưng môi lại cong lên một nụ cười đầy khiêu khích.
Li gầm gừ, tay bấu chặt vào mông nàng, bàn tay xoa bóp da thịt mềm mại.
– Chaeng … chị..ưm..chị… a…ah…em hổng nổi..
Li thở hổn hển, giọng lạc đi vì khoái cảm.
Chaeng cười khẽ, tăng tốc, eo nàng xoay tròn, tạo ra những góc độ khiến Ling co giật trong cơn sóng khoái cảm.
Nàng biết Li sắp đến giới hạn, nhưng vẫn thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy thách thức
– Bắn đi, … nhưng ra ngoài nha, đừng để chị phải nhắc lại.
Li cố kìm nén, cơ bắp căng cứng, hàm siết chặt, nhưng Chaeng quá đỗi quyến rũ.
Cơ thể nàng di chuyển như một vũ điệu chết người, từng nhịp nhấp nhô như sóng vỗ, đẩy Li đến bờ vực.
– Chị…ưm… em…… ..hông…ah…
Li chưa kịp nói hết.
Bất ngờ chụp lấy eo Chaeng . Thúc mạnh từ dưới lên làm Chaeng chới với vì bị dập bất ngờ
– A…ă…em…a…ă…sướng…quá..
Li…ư…ă..a.a…
– A…..A…..Ah…..Ah…AAAAAGGG
một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng Li.
Dòng tinh dịch nóng bỏng bùng nổ, tràn ngập sâu trong tử cung Chaeng , mạnh mẽ và không thể kiểm soát.
Nàng khựng lại, đôi mắt mở to, cảm nhận sự nóng rực lan tỏa trong cơ thể.
– Li… ưm…chị nói…ư.. ra ngoài mà
nàng kêu lên, giọng vừa giận dỗi vừa run rẩy vì dư âm khoái lạc.
– Em.. hông kiềm được…em xin lỗi..
Chaeng nhíu mài nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên sự thích thú.
– Chị… sẽ uống thuốc.. hông sao. ..
Nàng xoay người, âm đạo hút chặt cự vật còn cương cứng, nàng đối mặt với Li, đôi chân thon dài quấn quanh eo Li
– Em hông nghe lời, giờ chị sẽ phạt em..
môi cong lên một nụ cười ma mị.
Nàng nhấc mông lên rồi lại ngồi xuống chậm rãi, để Li cảm nhận từng chút một khi nàng bao bọc lấy mình
– Ưm.. chị..em vừa ra..
– Chị thấy còn cứng mà?
Chaeng đưa tay nâng cằm Li lên nàng mút lấy đầu lưỡi mềm mại kia vừa mút vừa nhún nhè nhẹ..nhè nhẹ…
Li rên lên, bàn tay vô thức siết chặt eo nàng, nhưng Chaeng giữ quyền kiểm soát.
Nàng bắt đầu nhún, mông di chuyển với nhịp điệu lúc chậm, lúc nhanh, mỗi chuyển động đều như một cú đánh vào giác quan của Li.
Nàng đặt hai tay lên vai Li, cố ý đưa bầu ngực căng tròn, đầu ngực hồng hào sát mặt Li.
– Mút nó…chị …muốn
Li không chút chần chừ, hé môi ngậm lấy đầu ngực nàng, mút mạnh, lưỡi quấn quanh, cắn nhẹ khiến Chaeng cong người, một tiếng rên dài thoát ra.
– Ư… Li… mạnh nữa… đừng dừng…
nàng rên rỉ, tay luồn vào tóc, kéo Li sát hơn, ngực nàng rung lên theo từng nhịp nhấp nhô.
Nàng đưa tay vuốt tóc mình ra sau, cúi đầu nhìn Li đang say mê bú mút hai bầu ngực mình khoái cảm từ sự cọ xát sâu bên trong, đẩy Chaeng vào một cơn yêu cuồng nhiệt.
Li mút ngấu nghiến, như muốn nuốt trọn nàng, một tay luồn xuống xoa nắn mông nàng, thúc đẩy nhịp di chuyển của nàng nhanh hơn.
– Chaeng … chị… ngon quá… em hông chịu nổi…
mắt Li mờ đi vì dục vọng. Chaeng cười, ánh mắt lấp lánh sự đắc thắng.
– nhưng lần này ra ngoài, ngoan.. chị thương
nàng thì thầm, môi kề sát tai hơi thở nóng bỏng khiến Li rùng mình.
Nhưng Chaeng quá hoàn hảo cơ thể nàng lấp lánh mồ hôi, mái tóc dính vào làn da mịn màng, và tiếng rên rỉ của nàng như một bản nhạc ma mị.
Li cố kìm nén, nhưng mỗi nhịp nhấp nhô của nàng, mỗi lần ngực nàng nẩy lên trước mặt, đều là một thử thách không thể vượt qua.
– Chị….. em….. em…sướng…ah…
Li thở hổn hển, hàm nghiến chặt, nhưng khoái cảm dâng trào quá mãnh liệt.
Một tiếng rên dài nữa bật ra, và Li bùng nổ lần thứ hai, dòng tinh nóng rực lại tràn ngập sâu trong tử cung Chaeng, mạnh mẽ đến mức nàng run lên, cơ thể co giật trong khoái lạc.
– A….ư….a…Li..ii…lại nữa hả?
Chaeng kêu lên, giọng vừa trách móc vừa xen lẫn thích thú, đôi mắt mọng nước nhìn Li
Li thở dốc, nụ cười nghịch ngợm hiện lên, mồ hôi lăn dài trên trán.
– Tại chị, em hông rút kịp…
Ánh mắt Li đầy thỏa mãn.
Chaeng đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực Li, nhưng rồi nàng cúi xuống, hôn mạnh lên môi, một nụ hôn sâu, đầy đam mê, như thể chấp nhận sự "phá luật" của Li
Li kéo Chaeng nằm xuống, ôm chặt nàng vào lòng, cơ thể cả hai ướt đẫm mồ hôi, hơi thở vẫn dồn dập.
– Lần sau… em mà hông ra ngoài, chị hông tha cho em đâu
Chaeng thì thầm, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy đe dọa, ngón tay vẽ vòng trên ngực Li.
Li cười khẽ, hôn lên trán nàng.
– Dạ… nhưng chị cứ quyến rũ thế này, em không hứa được đâu.
Chaeng nhéo nhẹ eo Li
– Sao.. còn cứng.. kìa..
Li nhìn xuống rồi cười cười
– Nữa nha.
Chaeng đẩy Li ra
– Bộ muốn giết chị hả?
Li bĩu môi
– Nãy.. ai ghẹo em?
– Ờ..nhưng giờ em đi tắm đi đã… chị mệt quá nè.
Li ngoan ngoãn ngồi dậy đi tắm.
Chaeng cũng lẽo đẽo đi vô theo sau
Li giật mình quay lại nhìn
– Ủa?
– Tắm chung.. nha.
Chaeng vòng tay qua cổ Li ôm lấy Li.
Li nhướn mài vừa xối nước lên da thịt nàng vừa thỏ thẻ bên tai
– Chị…ghiền em rồi… phải hông?
Chaeng không trả lời chỉ đưa tay nắm lấy cự vật… vuốt nhè nhẹ
Dòng nước man mát xối rửa thân thể cả hai
Nàng càng vuốt càng hưng phấn, ngước mắt nhìn Li, Li hôn nhẹ môi nàng
– Chị… muốn ăn thịt em hả? Nhìn dữ dị?
Chaeng mỉm cười nàng từ từ khụy chân xuống
Thân thể cả hai lúc này đều thơm mùi xà phòng hương hoa lài
Từng giọt nước lăn dài trên cơ thể Chaeng, từ cổ thon dài xuống bầu ngực căng tròn, rồi dọc theo đường cong hông mềm mại, lấp lánh như ngọc trai.
Tiếng nước chảy róc rách hòa quyện với nhịp thở dồn dập, tạo nên một không gian ngột ngạt, bốc lửa dục vọng.
Li đứng tựa lưng vào tường gạch lạnh, tay bấu chặt vào kẽ gạch, móng tay cắm sâu như tìm điểm tựa.
Mắt Li dán chặt vào Chaeng , ánh lên sự khao khát xen lẫn bối rối, cơ thể căng cứng nhưng toát lên vẻ non nớt, dễ bị cuốn theo cơn bão cảm xúc mà nàng sắp tạo ra.
Chaeng quỳ xuống trên sàn gạch ướt át, mái tóc đen dài dính chặt vào làn da mịn màng, những lọn tóc ướt nước lướt qua vai và ngực, như một bức tranh nhục cảm sống động.
Đôi mắt nàng lấp lánh tia tinh quái, môi cong thành một nụ cười đầy quyến rũ
– Em chuẩn bị đi, chị sẽ khiến em quên cả cách thở
nàng thì thầm, giọng khàn đục, vừa ngọt ngào như mật ong, vừa ru hồn Li vào cơn mê loạn..
Li nuốt khan, hơi thở rối loạn, môi mấp máy nhưng không thốt nổi lời nào.
Chaeng đưa tay nắm lấy cự vật, ngón tay thon dài, mềm mại nhưng đầy chủ đích, lướt nhẹ dọc theo chiều dài, cảm nhận từng mạch máu căng phồng dưới lớp da nóng bỏng.
Kỹ thuật của Chaeng là một nghệ thuật chết người.
Nàng bắt đầu bằng những cái chạm tinh tế, ngón tay lướt chậm rãi, xoay vòng quanh đầu khấ, rồi trượt xuống gốc với áp lực vừa đủ để kích thích mà không làm Li bùng nổ quá sớm.
– Em.. nhạy cảm quá, mới xíu đã run rẩy rồi…
Chaeng trêu chocn giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc lẹm, như đang đọc từng phản ứng nhỏ nhất trên khuôn mặt Li.
Nàng cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt Li, khiến Li rùng mình trước cả khi môi nàng chạm vào.
Một cái hôn nhẹ, gần như không trọng lượng, đặt lên đầu cự vật, nhưng đủ khiến Li bật ra một tiếng rên khàn, đầu gối hơi khuỵu, tay bấu chặt hơn vào tường.
Chaeng không vội vã.
Nàng liếm mút chậm rãi, lưỡi lướt quanh đỉnh, xoay tròn, rồi trượt dọc theo chiều dài với nhịp điệu hoàn hảo, như đang vẽ nên một bức tranh khoái lạc.
Mỗi chuyển động của lưỡi nàng đều được tính toán, lúc nhẹ nhàng như lông vũ, lúc mạnh mẽ như muốn chiếm đoạt.
Nàng ngậm lấy, môi bao bọc chặt chẽ, tạo ra một áp lực ấm nóng khiến Li rên rỉ không ngừng.
– Chị ơi… trời ơi… chị…ư
.chị…chậm thôi…ưm…
Li thở hổn hển, giọng lạc đi, cơ thể lắc lư theo nhịp di chuyển của nàng.
Nhưng Chaeng kiểm soát hoàn toàn, nàng đẩy vào sâu hơn, để quy đầu chạm vào vòm họng, nàng không hề nao núng, mọi động tác mượt mà như một vũ điệu.
Nàng ngẩng lên, môi lướt dọc theo chiều dài, để lại những vệt nước lấp lánh từ nước và chính hơi thở của nàng, rồi lại ngậm lấy, lưỡi xoay quanh đầu dương vật với tốc độ và áp lực thay đổi liên tục, khiến Li không thể đoán trước.
Một tay Chaeng vuốt ve hai viên bi, ngón tay di chuyển với sự chính xác, đồng bộ với nhịp di chuyển của miệng, như đang chơi một nhạc cụ sống.
nàng thì thầm giữa những nhịp chuyển động, giọng đầy khiêu khích, ánh mắt ngước lên khóa chặt vào Li, nuốt lấy từng biểu cảm sung sướng xen lẫn khoái lạc trên khuôn mặt người tình bé nhỏ của nàng
– Đừng kìm nén… gọi tên chị đi…
Âm thanh ướt át từ miệng Chaeng hòa cùng tiếng nước chảy và tiếng rên gấp gáp của Li, tạo nên một bản giao hưởng nhục cảm, vang vọng trong không gian kín của phòng tắm.
Nàng thay đổi nhịp điệu liên tục, lúc chậm rãi để kéo dài sự tra tấn khoái cảm, lúc tăng tốc đột ngột để đẩy Li đến bờ vực.
Một tay nàng nhẹ nhàng xoa nắn, kích thích thêm những điểm nhạy cảm mà chỉ nàng biết, khiến Li hoàn toàn mất kiểm soát.
– Chaeng … em… hông chịu nổi…
Li rên rỉ, giọng yếu ớt, hàm nghiến chặt, tay siết chặt tóc nàng như bám víu vào chút ý chí cuối cùng.
– Chị…Chaeng ..ah…ah…
Li nhìn nàng một tay cầm cự vật đẩy về phía rốn, lưỡi nàng rê dọc từ ngọn về gốc rồi lại quấn quanh sau đó là nuốt trọn.
Chaeng biết Li sắp đến cực đôn.
Nàng cảm nhận được sự căng cứng tăng lên, nhịp thở rối loạn, và cơ thể Li run rẩy dữ dội như một chiếc lá trong cơn bão.
– Ah…Chaeng ..em..ra….ư…Chaeng …
Li cố cảnh báo, giọng run run, nhưng sự non nớt của Li không thể chống lại kỹ thuật điêu luyện của Chaeng .
Nàng mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự nghịch ngợm, và không hề chậm lại.
Ngược lại, nàng tăng tốc, lưỡi và môi làm việc với sự hoàn hảo, đẩy sâu hơn, nhanh hơn, như muốn bẻ gãy mọi phòng tuyến của Li.
Nàng ngước mắt nhìn Li trong khi cự vật đã được nàng nuốt sâu tận cổ họng, ánh mắt đầy thách thức, môi vẫn bao bọc chặt chẽ, lưỡi xoay tròn không ngừng.
– Aaaaaaaa….Chaeng ….chết em…ahhhhh…..
Li gầm lên, cơ thể căng cứng, tay siết chặt tóc Chaeng khi bùng nổ.
Dòng tinh dịch nóng bỏng, phùn phutn bắn ra, mạnh mẽ và không thể kiểm soát, nhưng Chaeng tiếp nhận tất cả mà không để một giọt nào rơi ra.
Môi nàng vẫn bao bọc cự vật lưỡi nhẹ nhàng vuốt ve, kéo dài dư âm khoái lạc khiến Li run rẩy, chân lảo đảo như sắp ngã.
Chỉ đến khi Li gần như kiệt sức, nàng mới chậm rãi rời khỏi, ngẩng lên với nụ cười mỉm đắc thắng, ánh mắt lấp lánh như vừa giành được một chiến thắng tuyệt đối.
Li cúi đầu nhìn nàng, nàng ngửa cổ vươn lưỡi ra cho Li xem chút tinh dịch còn sót lại..
Li nhắm tịt mắt lắc đầu vì nàng quá mê hồn và gợi dục
– Chị..chị làm em sợ quá hà…
– Sợ?
– Em sẽ khô vì chị mất.
Nàng bật cười, giọng trêu chọc, liếm nhẹ môi, để lại một hình ảnh đầy ám ảnh vì nhục cảm trong mắt Li.
– Em quá yếu rồi..
Li thở dốc, dựa hẳn vào tường, mắt vẫn dán chặt vào Chaeng , ánh lên sự thán phục xen lẫn khao khát cháy bỏng.
– Chaeng …chị….. Chaeng là… phù thủy hả… cho em nghỉ xíu..
Li thì thầm, giọng yếu ớt, mồ hôi trộn lẫn nước chảy dài trên trán.
Chaeng đứng dậy, cầm lấy gàu nước xối lên để dòng nước rửa sạch cơ thể, nhưng ánh mắt nàng vẫn cháy bỏng, đầy quyền lực.
– En chuẩn bị đi, vì chị… chưa xong đâu… đúng là con nít… ngon thiệt.
nàng đáp, rồi đưa tay kéo Li lại gần, hôn mạnh lên môi, một nụ hôn sâu, đầy đam mê, như tuyên bố rằng nàng vẫn là người thống trị trận làm tình đêm nay.
Li mê mẩn ôm lấy nàng, cả hai để môi lưỡi cuốn lấy nhau.
Cự vật lại từ từ vươn mình dậy
Chaeng bất ngờ đẩy Li ra.
Nàng với lấy khăn quấn quanh người.
Tay đưa về hướng Li, ngoắc nhẹ
– Phần thưởng của em… vẫn đang đợi em tiếp tục.. thưởng thức.
Li nhìn Chaeng bước đi mà thẫn thờ như trúng phải bùa mê
Li chậm rãi đi ra sau khi tắm xong.
Chaeng ngồi trên chiếc giường đã được nàng thay ga sạch sẽ.
Li đi lại gần Chaeng đưa mắt nhìn quanh, Chaeng đưa tay vòng qua cổ Li.
– Em tìm gì?
– Cái miếng.. khăn..của em..
Chaeng nhướn mài
– Quỳ xuống… chị chỉ cho
Li ngoan ngoãn quỳ xuống cạnh mép giường
Nàng dang rộng hai chân, tay chống ra sau nhìn Li
– Em làm gì… chị vui chị mới chỉ được
Li cười cười
– Chị lại…muốn khóc thét rồi.
– Chị đang muốn coi.. em khỏe tới đâu mà ba năm qua cứ vờn chị miết.
Li cúi đầu, đưa lưỡi vét lên xuống, rồi nút chùn chụt, nàng nhìn Li đang mút liếm say mê âm hộ mình, nàng ngỡ như thấy cả thiên đường.
Đầu lưỡi Li xoáy vào hạt đậu nàng liếm môi hít hà vịn lấy đầu Li
– Chỗ đó…ưm..mạnh lên..ưm..
Nàng đưa tay nâng cằm Li, một tay vịn lấy đầu Li vuốt ve tóc Li nhè nhẹ
Bàn tay nâng dưới cằm thi thoảng nâng ngón tay lên hạ xuống như điều chỉnh đúng vị trí nàng đê mê.
Li hừng hực hưng phấn vừa mút vừa đâm một ngón tay vào nàng rút tay lại ngửa cổ rên lên khi Li đang dọc móc âm hộ nàng liên tục hòa nhịp cùng chiếc lưỡi quen lối quen đường kia.
– a…a…ưm..sâu chút..ưm..a..a.
Chaeng nẩy mông liên tục vì cơn cực sướng sắp đến, cảm giác sung sướng trào lên, và đôi bàn tay trắng nõn ấy lại ấn sâu đầu Li vào.
– Đừng…dừng lại…ư…..Li….. chị… chị… sắp… ra… Ra. A… a… rồ… ồ… iiiii…..aaaaaa
Dâm thủy bắn ra Li mút sạch, vị ngọt đọng trên đầu lưỡi Li.
Ngẩng đầu dậy, Li thấy nàng thở hổn hển.
Li mỉm cười.
Đưa tay chỉnh lại tư thế, nằm sau nàng, tay nhấc một bên hông chị lên, rồi thúc cự vật mạnh vào.
– Ă….
Nàng khẽ kêu lên rồi lấy tay bụm miệng lại.
Nàng nhíu mặt tỏ vẻ đau lẫn sung sướng.
Pạch pạch pạch…
Li thúc hông nhịp nhàng, nàng ngẩng đầu lên, chu môi nhìn Li, Li hiểu ý liền hôn lấy môi nàng.
Li nhấp mỗi lúc nhanh hơn rồi thúc mạnh một cái, người nàng run lên.
– Sướng hông chị?
Li chồm lên người nàng, vẫn giữ Chaeng ở tư thế nằm nghiêng, Li nhấc một chân nàng vắt lên vai mình.
Vừa nhấp vừa đưa tay xoa hạt đậu nhỏ của nàng
– Em… m…a….ă…mạnh lên..a…
– Chị đừng lo, em sẽ lấp đầy, thật nhiều trong chị
Chaeng bấu lấy tay Li
– Đừng…a…ă…â…a.a…
Li hạ chân nàng xuống
Rồi ngừng lại, Chaeng đưa mắt nhìn có vẻ khó hiểu.
– Em muốn đổi tư thế.
Chaeng nhướn mài
– Cỡ nào em cũng hông lợi chị đâu.
Li xoay người nàng nằm xuống, nằm đè lên người nàng, tay nhấc thân người nàng lên, chống hai tay, quỳ gối, thẳng người.
Mắt nhìn xuống nơi nàng đang quay mông về phía nó.
Bờ mông căng mọng tròn trịa.
Li khẽ tách mép thịt đỏ au ra, ướm thử quy đầu vào.
Rồi từ từ đẩy vào, nàng nhăn mặt.
-…chậm..chút…
– Chị đau hả?
Chaeng lắc đầu
– Chậm chút…để em.. xuất đó.
Rồi Chaeng cười, Li tự ái thúc mạnh một cái ọt
– A….
Nàng giật mình la lên, Li vỗ nhẹ mông nàng
– Dám nói em dị hả? Em cho chị xỉu luôn.
Phạch… phạch… phạch
Li nhìn tấm lưng trần của nàng, tay mò lên bầu ngực của lúc này đang lắc lư liên tục.
Li bóp chặt một bên, bên kia thì đung đưa lên xuống.
Phạch phạch phạch
Mông nàng mềm như bông gòn, mỗi cú dập lại khiến Li thỏa mãn tột độ.
Li mút liếm khắp lưng nàng
– Ưm..Người chị thơm quá..ưm.
Nàng nhỏ nhẹ nói, cả người Ling tê rần
– Em cũng thơm mà..ưm..a…nhanh chút…chị sướng…a…a..a
Hai tay đưa vào thành bụng nàng, cự vật bắt đầu nhấp ra vào đều đặn, Li tăng tốc nhanh hơn.
Phạch phạch phạch
– A… A… ư… ư…ă .ă….ă….ă..
Li nắm lấy hai của nàng kéo về sau, cả người nàng cong lên, đầu ngực ưỡn căng tròn về trước.
Phạch phạch phạch
Li cắn răng cảm nhận hơi nóng từ hạ thân mình
Cự vật sắp xuất tinh, và sẽ là khối lượng khổng lồ.
Li thúc dồn dập nàng tê rần hai mép âm hộ khụy nửa ngưòi xuống nệm rên rỉ hoang dại
– Ă…ă…ă…chị..sắp…r..a….ưm…mạnh lên..a..a.a…a…Li ơi
.nữa đi…ă…a..a.a..a…a
Phạch… phạch
– Chị ra….A… a… a…
– A… a… A… A… Á… Ă….UMMM
Nàng rên to, cùng lúc đó vùng bụng trở nên nóng hổi, nàng cảm nhận từng con sóng xô thẳng vào tử cung của mình.
Li nhăn mặt, hai tay giữ chặt tay nàng, cả người Li run lên bần bật.
Cơn run truyền thẳng tới eo nàng rồi lan tỏa xuống hai chân.
Dòng tinh trắng hổi trào ra, rơi lộp bộp xuống.
Li cố giữ một lúc rồi thả tay ra, Chaeng ngã người sõng soài xuống giường ngủ.
Mắt nàng sóng sánh đầy nước.
Cự vật bung ra, dựng thẳng đứng, dính đầy chất trắng đục, hòa lẫn dâm thủy của nàng
Hai mép thịt đỏ au túa ra tinh dịch, chảy tràn xuống giường.
Li thở hổn hển, ôm lấy nàng
Chaeng đưa tay vuốt mặt Li
– Sao dạ?
– Em nhịn… lâu quá.. chịu hông nổi..
Chaeng tủm tỉm cười
– Em chưa từng…
– Lần đầu em gieo hạt giống là vô người chị á. Chị đừng hỏi nữa.. em xỉu bây giờ.
Chaeng phì cười ôm lấy Li
– Cho ăn học.. ăn ngon mặc đẹp mà yếu xìu. Chị lỗ rồi. Còn lì nữa.
Li mếu máo
– Hông có yếu mà.. tại chị á.
– Chị?
Li vươn đầu lưỡi đá đá lên đầu ti nàng
– Chị.. ngon..
Chaeng nhướn mài
– miệng ngọt ha.
Li mút mạnh đầu ti nàng
– Hông chỉ ngọt mà còn… làm chị mê mệt
Chaeng siết lấy Li
– Nữa hông
Li giả vờ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu
Chaeng vuốt nhẹ mặt Li
– Mệt ha, đòi nữa là bị đòn. Bù cho em thời gian.. cố gắng của em đó. Thỏa mãn rồi đó.. đừng có làm gì khờ dại.. từ giờ chị là của em, em có gì… ai che chở cho chị.
Li rướn người hôn lên trán nàng
Ánh mắt tình ý tràn đầy nhìn Chaeng
– em che chở chị? Chị.. cho hả
Chaeng gật đầu.
Nàng hôn nhẹ môi Li , Li lại đưa tay se nhẹ đầu vú nàng
Chaeng lại ứ lên một tiếng
Li ngừng lại nhìn Chaeng.
Chaeng hỏi khẽ
– Em..chưa hết hả?
– Em vẫn còn nhiều lắm
– Nhiều là bao nhiêu?
Li đưa cả bàn tay, đáp mạnh mẽ.
– Bốn.. năm lần.
Chaeng phì cười, kinh ngạc.
– Em giỡn hoài đi.
– Hông em nói thiệt.. nãy giờ giỡn với chị thôi…
Chaeng cười cười tỏ vẻ hông tin
Li lại tiếp tục kéo nàng dậy
Lần này nàng lại ngồi lên người Li, Chaeng nhìn cự vật đỏ hỏn dựng sừng sững cao vút ấy.
Rồi nàng cũng từ từ đưa đầu khấc vào mép thịt mình, rồi khẽ hạ mình xuống, từng chút một.
Cuối cùng cự vật cũng chìm nghỉm vào trong.
Li khẽ nhăn mặt, nàng bắt đầu đẩy mông của mình.
Từng chút một, thở hổn hển, nàng nhịp nhanh hơn.
Cứ như thể một máy khâu vậy.
Nhịp nhàng và uyển chuyển.
Li nhăn mặt, hai tay giữ chặt lấy mông nàng, nhấp như nã đạn, người nàng run lên, đầu ngửa ra sau thở mạnh.
– A..a…a..a..nữa đi.. chị…còn..nổi
Ă…ă..a.â..â..â.. mạnh nữa… ă
Từng tiếng a ă â vang rõ mồn một trong phòng.
Li đẩy đến khi nàng rên lên một hơi dài báo hiệu lên đỉnh.
Li rùng mình ngay sau đó
Run run nhấc người lên nàng thấy tinh trùng chảy xuống dọc theo cự vật.
– Ra hết chưa?
Nàng tinh nghịch liếc mắt hỏi nhỏ. Vẻ như đánh đố.
– Chưa…
Li ôm lấy nàng.
– Với…chị thì bao nhiêu lần vẫn là chưa đủ.
Chaeng đỏ mặt.
Xấu hổ lẫn sung sướng.
Li hôn lấy nàng, cả hai hôn nhau say đắm.
Li luồn tay xuống, nâng eo nàng lên.
Nàng vòng tay qua sau gáy Li.
Li đưa chân xuống giường, bế nàng rồi từ đứng thẳng người lên.
Cự vật thúc vào nàng cảm giác tê rần chạy khắp não, Li cảm thấy người nàng nhũn ra.
Cứ thuận thế Li lại nhấp liên tục, hai tay cấu bóp mông nàng.
pạch..pạch…pạch…pạch..
– Li ơi.. a..a.a.á..a..chết chị.. Li ơi….nhẹ lại…aa..um.â…â…a..chết mất..chị..sướng quá..Li…ă..ă
pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…
– Um…vẫn khít nhỉ…. um.. ấm quá..aaa….
– Ă..Â….Li…a..a.ă….â..đừng….
….dừng… lại đi.. a.a.a.aa…á..á..đừng bắn..ă..trong đó..â…ă
pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…
– Ă….nhẹ lại..á..a.á.chị… ra..Li ơi..
Li vẫn dập không màng nàng rên rỉ.
– Chị..ra..Â..Á..ÁAAAAAA.
Li không dừng lại mặc dù nàng đã lên đỉnh
pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…
– Ơ… hơ… chị chết mất… ah….. aaaaggg… chị sướng Li ơi…
Li chưa thấy thỏa mãn, hạ nàng xuống, đẩy người nàng vào thành cửa sổ.
Tay gạt màn che, lộ ra khung cảnh bên ngoài, đối diện là sân vườn trồng hoa của nàng.
Chaeng mở to mắt, bất ngờ.
Li ở phía sau, nhấp mông đâm rút như điên.
Vừa thở hổn hển, Chaeng cắn răng nói ngắt quãng
– Em.. làm.. gì…? Kéo màn… lại… đi, lỡ… ai… thấy thì…ă…ă
– Thấy đi…để biết chị..là của em..
Li nghiến răng tay bóp hờ cổ nàng vừa cắn khắp lưng nàng vừa rít lên
– Chị là của em…ưm…trái tim..và cả cơ thể chị… đều là .. của em…Chaeng …ưm…ưm…ah…
Chaeng nghe hết, lòng sững sờ.
Nhưng vẫn im lặng để nghe.
– Em đã..kiềm..nén…để có được.. chị..ưm..một cách tinh khiết nhất…ưm…em….em..
Li vừa ôm siết lấy nàng vừa thúc dồn dập vừa nói bên tai nàng trong cơn đê mê
– Em yêu chị…
Chaeng trong cơn ái ân mê loạn nghe lời Li nói, chợt rưng rưng nước mắt, hạnh phúc vô cùng.
– Chị..ưm..chị yêu em…ah…đừng rút ra…ưm…ở trong chị…. ă…a….a…
Li nghe từng lời nàng nói, cảm giác bùng nổ dâng trào trong tâm trí
Mặc dù đã xuất tinh nhiều lần nhưng Li vẫn thấy chưa đủ.
Li mím môi, gồng người, ôm nàng vào người mình, thúc hông mình mãnh liệt.
Phạch phạch phạch…
Bạch… bạch… bạch…
– A… A… a…
– Ư… a… Ư…
-A… ư… Â… LI….
Âm thanh xác thịt vang lên cùng tiếng rên rỉ của nàng khiến cơ thể Li chạm tới giới hạn.
Li run bắn lên.
Cả người sững lại.
Cự vật hôn vào tử cung nàng, từng dòng tinh nóng hổi bắn thẳng vào.
Từng đợt từng đợt đến khi tràn hẳn ra ngoài.
Li ôm nàng, giữ nguyên tư thế để chắc chắn tử cung nàng không còn chỗ chứa tinh dịch của mình nữa.
– Bụng chị nóng quá.. ưm…đầy lắm..rồi…
Chaeng nhìn Li mỉm cười.
Một nụ cười tỏa sáng rạng rỡ.
Li hôn lên môi nàng, vị ngọt lịm sánh lên đầu lưỡi cả hai
Li ôm nàng về giường cả hai nằm vật ra ôm lấy nhau chìm vào giấc ngủ sau trận làm tình rút cạn tinh lực.
Sáng ra… Chaeng nhìn Li mà cứ cười mãi không ngừng.
Li mếu máo
– Chị đừng cười mà… mới lần đầu em còn hơi.. chưa quen
Chaeng nhìn Li đi khập khiễng mà nàng cười chảy cả nước mắt.
Chaeng cười Li nhưng Li thì đang bưng cháo cho nàng vì nàng.. hông xuống giường nổi.
________________________________
Chaeng và Li về Vĩnh Long.
Chaeng đưa Li đi dự họp cùng ông Khâm để đề bạt Li vào một chức vụ quan trọng.
Buổi sáng đầu tiên trở về Vĩnh Long sau nhiều biến cố, nắng phủ nhẹ trên mái ngói
Chim sẻ kêu ríu rít ngoài vườn.
Chaeng thay một chiếc áo dài cách Tân lụa mỏng màu ngà, tay áo hơi phồng kiểu Tây, tóc búi cao, cài một chiếc trâm gỗ bóng loáng.
Nàng đứng trước gương soi nghiêng rồi quay sang nhìn Ling.
Li cũng đã dậy từ sớm, mặc một bộ bà ba tươm tất màu xám tro, cổ áo thêu chỉ trắng, quần lụa đen thẳng nếp, chân mang giày da mềm.
Tóc Li chải mượt, buộc gọn gàng sau gáy.
Tuy dáng dấp vẫn hơi xuề xoà theo kiểu người quê, nhưng thần thái hôm nay có phần chững chạc, điềm đạm hơn trước nhiều.
Chaeng bước lại, chỉnh tay áo giúp Li, rồi vén nhẹ cổ áo nàng cho ngay ngắn.
– Thẳng vai lên, cằm ngẩng cao. Hôm nay hông phải em đi theo chị. Em đi làm việc của chính em.
Giọng Chaeng vừa dịu vừa nghiêm, ánh mắt nàng không giấu được niềm tự hào.
Cả hai đi ra khỏi phòng đã chạm mặt bà Nhiên.
Bà nhìn Li rồi nhìn Chaeng
– Đủ lông đủ cánh rồi.. giờ là cô Chánh rồi hén dẫn cả vô phòng ngủ luôn đâu coi má ra gì.
Chaeng cười nhẹ
– Con đâu chỉ dẫn vô phòng ngủ đâu má..
Chaeng cúi đầu rồi ngẩng lên
– Con không còn con gái nữa
Nàng nói xong nắm tay Li cúi đầu trước bà rồi mới nói nhỏ
– Con xin phép
Chaeng đưa Li đi, bà Nhiên giận đến run người nhìn theo
– Đồ hư thân… cũng tại mầy.. Li .. mầy làm hư con tao.
Xe hơi đen bóng của nàng chạy qua các con phố đất đỏ loang lổ, lướt ngang những mái lá, rặng dừa, từng khúc sông nhỏ, mang biển số chính quyền chầm chậm lăn bánh qua cánh đồng phì nhiêu của Vĩnh Long.
Li nghiêng người hỏi nhỏ
– Chị… ông Khâm có thiệt là người sẽ đề bạt em sao?
Chaeng quay sang, giọng đều đều nhưng ấm áp
– Chị có làm gì bao giờ mà hông chắc đâu… Em chỉ cần bước vô đó, nói năng cho đàng hoàng, bình tĩnh, đừng để ai nhìn ra em non nớt.
Li gật đầu, mắt dán ra ngoài cửa sổ.
Con đường đất đỏ dần mở ra khung cảnh quen thuộc.
Vĩnh Long trải dài với những rặng dừa, mái nhà thấp thoáng và hương lúa mới thoảng vào khoang xe.
Dù đã ở cùng Chaeng nơi này… hôm nay vẫn là lần đặc biệt Li không còn là một người ở mà là người được đích thân Chaeng đưa đi dự họp với tổng quan Khâm để cân nhắc vào chức vụ chính thức trong hội đồng hương chức.
Đến trụ sở hành chính tỉnh, nơi diễn ra cuộc họp hương chức hội tề với nhiều chức sắc lớn nhỏ của các làng trong vùng, cả người Việt lẫn người Pháp.
Li mở cửa xe cho Chaeng trước.
Li chỉnh lại vạt áo dài của nàng cho thẳng, nàng bước xuống uyển chuyển, khí chất lạnh lùng của một tỉnh trưởng lục tỉnh Nam kỳ hiện rõ từng bước đi.
Trong hội trường lát gạch men vàng, ông Khâm Tổng đốc Nam Kỳ đã chờ sẵn.
Li bước vào, hơi khựng lại khi thấy đông người.
Nhưng Chaeng không để Li lúng túng lâu.
Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Li, đẩy nhẹ về phía trước.
Chaeng cúi chào nhẹ, tay đặt lên vai Li, đẩy Li bước lên một bước cao hơn mình…
– Đi tới. Đây là chỗ em xứng đáng ngồi.
Giọng Chaeng đều và rõ, vừa là động viên vừa là khẳng định với mọi người trong phòng.
Ông Khâm đứng dậy bắt tay Li, rồi giới thiệu ngắn gọn bằng tiếng Pháp, sau đó chuyển sang tiếng Việt
– Đây là cô Li, người được chọn để phụ trách mảng kiểm soát thu mua và phân phối nông sản nội vùng. Từ nay, ngồi ngang hàng cùng các vị.
Một số tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Một ông hương chức già, thân với bà Nhiên, khẽ nhăn mặt rồi nói
– Thưa ông Tổng đốc, cô này… tuổi đời còn trẻ, lại chưa có kinh nghiệm quản lý làng xã. Việc đề bạt như vậy có phần vội vã…
Một người khác tiếp lời
– Cũng hông rõ là người từ đâu đến, lý lịch có minh bạch hông. Mà lại cho ngồi ghế này thì e là…
Chaeng không lên tiếng.
Nàng chỉ đưa mắt nhìn một lượt, ánh nhìn lạnh lẽo nhưng sắc bén khiến không ai dám nói thêm.
Ông Khâm nhấc tách trà, nhấp một ngụm rồi thong thả đặt xuống.
Giọng ông trầm nhưng đanh thép
– Người của cô Chánh tức cô Chaeng là người chắc ăn nên chuyện. Tôi thông báo, hông phải xin ý kiến.
Căn phòng lập tức yên ắng.
Một vài người đỏ mặt nhìn xuống.
Chaeng nghiêng đầu nhìn Li, môi mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy khích lệ.
Li cúi đầu lễ phép chào ông Khâm và cả phòng.
Li không nói nhiều, chỉ gật đầu đúng lúc, giữ vững nét mặt điềm tĩnh, dù trong lòng vẫn còn run.
Chaeng ngồi kế bên, tay đặt gần tay Li.
Bàn tay nàng thỉnh thoảng khẽ siết nhẹ, như truyền thêm cho Li sự vững chãi.
Cuộc họp tiếp tục, lần lượt những vấn đề về sản lượng lúa, lộ trình kênh đào, kiểm tra sổ sách từ các làng đều được nêu ra.
Li cẩn thận ghi chép, thi thoảng ngẩng lên trả lời ngắn gọn, súc tích mỗi khi được hỏi.
Đó là những điều Chaeng đã dạy Li từ rất lâu cách không nói dư, cũng không để sót.
Sau buổi họp, ông Khâm đứng dậy, bắt tay từng người.
Khi đến Li, ông gật đầu chậm rãi
– Tôi hy vọng cô giữ vững được như hôm nay. Làm việc bằng đầu óc và lòng sạch.
Chaeng bước tới đứng sát bên, nhìn thẳng vào mắt ông Khâm
– Em sẽ chịu trách nhiệm nếu Li làm sai.
– Tôi tin em
ông Khâm đáp gọn, rồi đi ra xe.
Li quay sang Chaeng, mắt đỏ hoe vì xúc động, nhưng môi mỉm cười.
Chaeng nhẹ nắm tay Li, khẽ siết.
Sau buổi họp, Chaeng và Li lên xe trở về.
Nắng đã lên cao, Chaeng ngả đầu ra sau ghế, ánh mắt nhìn thẳng, mơ hồ mà sâu thẳm.
Li ngồi cạnh, quay sang nhìn nàng.
Không ai nói gì, nhưng trong không khí là một sự tin tưởng vô hình mà Chaeng vừa trao cho Li không phải bằng lời, mà bằng chính danh dự và ảnh hưởng của mình.
Chiếc xe chầm chậm đi qua những con đường đất nhỏ, hướng về.
Chaeng khẽ nói, mắt vẫn không nhìn Li
– Em thấy sao?
Li ngập ngừng
– Em… chưa biết. Nhưng mà em vui. Vui vì… có chị bên.
Chaeng không trả lời, chỉ nhẹ nghiêng đầu nhìn Li rồi quay ra cửa kính.
Mắt nàng nheo lại khi thấy những đứa trẻ chạy chơi giữa ruộng, tiếng gà gáy, tiếng xuồng chèo nhẹ, tất cả đều là những thanh âm của sự sống bình dị thứ mà nàng biết mình không thể giữ mãi.
Buổi chiều.
Mặt trời đã khuất sau vạt tre.
Trên khoảng sân sau nhà, bà Nhiên đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, tay lật từng tờ kinh Phật, đôi mắt đăm chiêu như không đọc gì.
Trong sân, mùi nhang trầm thoang thoảng, khói bay nhẹ như làn sương mỏng. Ear đứng bên hiên, tay cầm ấm nước nhưng không rót.
Nàng nhìn má mình thật lâu, rồi bước lại gần, giọng không nén được tức giận
– Má à… má nói thật cho con biết đi. Có phải… cái vụ bắn chị Chaeng … là má làm?
Bà Nhiên không trả lời ngay.
Đôi mắt già nua chỉ chậm rãi nhắm lại rồi mở ra.
Bà gấp cuốn kinh lại, đặt lên bàn, mới ngước nhìn con gái.
– Ừ… má làm.
Tai Ear như ù đi.
Mặt nàng thoắt trắng bệch.
– Trời đất ơi. Má sao dị? Bộ má muốn giết chị hai thiệt sao?
– Không. Má biết… má chắc chắn là con Li nó sẽ đỡ thay.
– Làm sao má biết?
Giọng Ear run lên vì giận
– Lỡ nó không đỡ thì sao? Lỡ chị hai chết thiệt thì sao? Má chơi dao hai lưỡi mà má không biết à? Sao má dám chắc.
Bà Nhiên im lặng hồi lâu.
Sau cùng, bà mới nhìn thẳng vào mặt con gái, ánh mắt trũng sâu, lạnh tanh nhưng có phần cay đắng
– Vì tao từng yêu. Tao biết đứa nào thương thiệt. Ánh mắt của nó… một trăm vở kịch hát bội để đời cũng không diễn được ánh mắt đó.
Ear cứng họng.
Câu nói đó như một nhát dao cắt đứt mọi thứ nàng đang định nói tiếp.
Bà Nhiên vẫn nói, giọng đều đều
– Tao từng thương cha bây tới chết đi sống lại. Tao nhìn ánh mắt của con Li… tao biết nó cũng vậy với con Chaeng. Vậy nên tao đánh cược. Tao cũng bất ngờ nó dám liều tới mức đó…
Ear siết chặt bàn tay.
Nàng lùi một bước, gương mặt căng thẳng.
– Vậy… bây giờ má tính sao? Má nói với con… má hết thương cha con. Má còn thương ai nữa không?
Bà Nhiên cười khẽ.
Nụ cười không ra cười, mà là tiếng thở dài hóa đá.
Bà nhướng mài, trả lời tỉnh queo
– Hết lâu rồi.
– Má hết thương luôn chị hai? Má hận ai mà má trút lên bọn con… má… má biết Li nó thương chị hai thiệt bụng nó giờ cũng là cô này cô nọ sao má còn khắt khe mần chi..
– Tao không hận ai hết. Tao chỉ giữ đúng phần tao. Chừng nào người ta bước qua phần của tao… tao chặt. Li hả… nó có giỏi đến đâu cũng đừng mong… bước chân làm rể tao. Nó thấp hèn dù có gột rửa ra sao.. vẫn thấp hèn.
Câu nói rắn như sắt nguội.
Bầu không khí chợt lạnh xuống, dù bên ngoài trời vẫn oi ả.
Ear ngồi thụp xuống ghế đá cạnh đó.
Đôi tay nàng che mặt.
Lâu lắm nàng mới nghèn nghẹn lên tiếng
– Nhưng giờ… má tính sao nếu người ta điều tra ra? Lada đã.. là… là sĩ quan rồi má.. đang chuẩn bị từ Pháp dìa đó má.
– Không ai điều tra ra đâu. Con Chaeng nó khôn. Nhưng vụ này… nó không có bằng chứng.
– Nhưng… má vẫn sợ đúng không?
Bà Nhiên không trả lời.
Bà chỉ đưa tay lấy tách trà nguội, nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
Nhẹ nhàng.
Thản nhiên.
– Ừ. Sợ. Vì lỡ một mai… nó biết. Tao sợ ánh mắt nó.
Câu nói cuối như một tiếng thú nhận không cần ai tha thứ.
– Má cứ lộn nài bẻ ống chi hông biết…
Ear nói xong liền bỏ đi.
Sau cánh cửa gỗ một bóng người đứng lặng nhìn bà Nhiên.
Một cái cúi đầu buồn bã và thất vọng trong góc tối.
Trời bắt đầu đổ hoàng hôn, những đốm nắng cuối ngày chiếu rọi lên tóc bà, bạc trắng như tro, như thứ gì đã cháy rồi, đã tàn rồi, chỉ còn âm ỉ…
Sau bao biến cố, Chaeng và Li trở về Vĩnh Long.
Họ sống tại căn nhà ba gian quen thuộc của Chaeng ngôi nhà cũ kỹ lợp ngói đỏ, nền gạch tàu mát rượi, bóng cây ăn trái rợp cả sân trước.
Trong nhà có bà Nhiên, Ear và Ira cùng sống chung.
Không ai nói ra, nhưng sự hiện diện của Li trong ngôi nhà này đã là điều không thể đảo ngược.
Dù không công khai gọi nhau bằng danh xưng thân mật, dù không ôm hôn hay nắm tay giữa ban ngày, nhưng những ai tinh ý đều biết Chaeng yêu Li.
Và Li, suốt những ngày qua, yêu Chaeng bằng thứ tình yêu vừa sâu đậm, vừa đầy tôn kính.
Chaeng đã thay đổi nhiều.. hay cười và dễ chịu hơn một chút.
Li mỗi sáng đều thức sớm hơn Chaeng, rửa mặt bằng nước mưa trong vắt rồi ra sau vườn hái rau, bắt ốc, phụ nấu bếp.
Cô mặc áo bà ba sẫm màu, quần đen ống rộng, tay chân nhanh nhẹn.
Trông Li lúc đó vừa rắn rỏi, vừa thu hút một cách thầm lặng.
Còn Chaeng thì thong thả bước ra sau, tóc búi gọn, áo dài trắng giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất không ai nhầm lẫn vừa là Cô Chánh lẫy lừng, vừa là người con gái đang hạnh phúc.
Những khi ăn cơm, Li gắp đồ ăn cho Chaeng mà chẳng cần nàng nói.
Chaeng ngồi kế bên, chỉ liếc nhẹ cũng khiến Li đỏ mặt.
Nhưng cũng chính ánh mắt đó là sự thừa nhận
– Em là của chị.
Bà Nhiên thì lại khác.
Bà ngồi đầu bàn, tay cầm đũa mà chẳng buồn ăn.
Mỗi lần nhìn thấy Chaeng và Li cười nói nhỏ to, mắt bà như có tia lửa.
Nhưng bà vẫn ngậm miệng.
Không phải vì thương.
Mà vì sợ.
Chaeng bây giờ đã là Chánh Tỉnh trưởng Lục tỉnh Nam Kỳ, một lời nói của nàng có thể khiến bất kỳ ai trong vùng này bị điều chuyển, bị cách chức, thậm chí mất hết thanh danh.
Ear thì tránh mặt. Chaeng có chút khó hiểu, nói đến Ear chỉ nói.. có việc.
Còn Ira em gái kế út của Chaeng lại đối xử rất thân tình với Li.
Ira vốn hiểu chuyện, từng sống ở Sài Gòn, Pháp nhiều năm nên cái gì cũng biết, cũng nghe.
Và hơn hết, Ira thương chị mình.
Vì vậy, mỗi khi có mặt Ira, không khí trong nhà dịu xuống một chút.
Những lúc Chaeng đi họp ở dinh tỉnh, Ira còn rủ Li ra sau nhà đan áo, pha trà, nói đủ chuyện.
Còn về phần Chaeng, dẫu bên ngoài nàng mỉm cười, tay ôm hồ sơ, miệng gọi lính, nhưng trong lòng thì không lúc nào thôi ngờ vực.
Nàng nhớ như in đêm hôm đó, tiếng súng rền vang, máu của Li chảy đầy lòng tay mình.
Ai đã muốn giết Li?
Tại sao lại biết đúng thời điểm?
Tại sao lại dùng đúng cách đó?
Những câu hỏi ấy lởn vởn trong đầu Chaeng như khói bếp mãi chưa tan.
Nàng vẫn điều tra, nhưng im lặng.
Nàng vẫn dò xét ánh mắt từng người trong nhà, kể cả Ear, kể cả Candy dù đã bị đày đi nơi khác.
Nhưng Chaeng không nói.
Vì nàng đã học được cách để lòng mình thật sâu, thật kín.
Không ai được biết những gì nàng nghĩ.
Về phần Li, cô vẫn chuyên tâm với công việc.
Sau khi được đề bạt chức vụ mới bởi ông Khâm, Li ngày càng bận rộn.
Nhưng cô vẫn dành thời gian để lo cho Chaeng từng bữa ăn, giấc ngủ, thậm chí mỗi khi Chaeng nhăn mặt vì đau đầu, Li liền mang trà gừng lên tận phòng, đứng im sau lưng xoa bóp vai cho nàng, nhẹ nhàng như phu thê từ bao đời.
Chaeng lúc đó thường quay đầu lại, nhìn Li qua vai, mỉm cười dịu dàng
– Chị… mà hổng có em chắc chị gục lâu rồi.
Li cũng mỉm cười, nhưng trong mắt cô có thứ gì đó rưng rưng.
Cô không nói ra, nhưng cô hiểu rõ được sống cùng Chaeng, được ở gần nàng mỗi ngày, chính là phần thưởng lớn nhất đời mình.
Buổi chiều nọ, Chaeng đi về, vừa bước vào sân đã nghe tiếng Li gọi
– Có cơm cá lóc kho tiêu chị thích nè. Em bắc lên bàn rồi, đi rửa tay đi.
Chaeng bước vào, đặt nón xuống bàn, kéo ghế ngồi.
Li từ dưới bếp mang mâm cơm lên, cười
– Nay trời mưa nhẹ, ăn món này là ấm bụng liền.
– Ờ… mà ấm cả tim nữa.
Câu nói nhẹ nhàng của Chaeng khiến Li đứng khựng một chút, rồi đỏ mặt.
Bà Nhiên ngồi ở góc nhà nghe rõ mồn một, đũa trên tay bà chợt khựng lại giữa không trung.
Bà không nói gì.
Nhưng bà đang nghĩ nhiều lắm.
– .. dạo này ngọt lắm ha. Mày yêu tới mức đui mù rồi hả con? Cái gì cũng cho, cái gì cũng chiều. Mày tưởng vậy là yên?
Bà siết chặt bàn tay.
Nhưng vẫn không nói gì.
Những ngày tháng đó, dù ngắn ngủi, nhưng với Chaeng, là những ngày nàng có thể buông bỏ quyền lực, chính sự, đấu đá… để được sống như một người con gái đang yêu.
Một người được chăm sóc, được nấu cho ăn, được nghe tiếng cười trong sân nhà.
Một người con gái không phải Cô Chánh gì cả.
Và chính những khoảnh khắc ấy… lại khiến Chaeng càng sợ hơn
Sợ một ngày mất đi.
Còn Li, thì vẫn yêu Chaeng theo cách giản dị nhất lo cho nàng từng ly nước, từng món ăn, từng giấc ngủ.
Dù không nói ra, nhưng tình yêu ấy dày như lớp khói chiều phủ kín quanh mái nhà ba gian dưới tán dừa xanh rì rào.
Hôm sau Chaeng không nghỉ ngơi mà liền sai người chuẩn bị tiệc nhỏ.
Không phải mời đông người, chỉ có vài viên chức thân cận và người của Hội đồng tỉnh đến chúc mừng Li nhận chức mới Ủy viên ban kinh lý phụ trách điều phối thuế nông vụ khu vực Vĩnh Long – Sa Đéc.
Đây là chức vụ không lớn về quyền lực, nhưng lại là bước đầu để Li bước vào hàng quan chức có ghế ngồi chính thức trong hội tề làng xã, điều mà ít ai ở tuổi Li có thể đạt được.
Tối hôm đó, trong buổi tiệc, Chaeng không giấu được vẻ tự hào.
Nàng nâng ly rượu, ánh mắt hướng thẳng vào Li
– Đây là công lao của chính em ấy. Tui hông dám nhận phần gì. Chỉ là… một chút bồi dưỡng trong ba năm qua thôi.
Mọi ánh mắt đều dồn vào Li một người trẻ tuổi, lại có xuất thân nông dân nghèo, nay bỗng được chánh tỉnh trưởng ưu ái, lại còn được Tổng đốc Khâm đề bạt đích danh.
Giữa không khí ngọt ngào ấy, vẫn có vài người nêu ý kiến.
Một ông chức sắc già, lưng hơi còng, mặt cau có nói to
– Tui hông phản đối gì. Chỉ là… tui chưa từng thấy một cô gái trẻ nào ngồi ngang hàng với mấy vị đã làm việc ba mươi năm. Có vẻ hơi quá đà?
Lời ấy vừa dứt, không khí có chút chùng xuống.
Chaeng vẫn mỉm cười.
Nàng đặt ly rượu xuống, thong thả lên tiếng
– Tui hiểu ý ông. Nhưng với tui, thời gian chưa bao giờ là tiêu chuẩn. Người của tui… thì chắc ăn nên chuyện. Nếu so tuổi tác thì tui nay hai bốn.. làm tới Chánh tỉnh cũng được hén. Tàm tạm thôi.
Ông già chưa kịp phản bác, thì một giọng khác vang lên từ cửa
– Đã nói tui thông báo để các vị biết, chứ không phải xin ý kiến.
Mọi người quay lại, thì thấy ông Khâm vừa bước vào.
Cả bàn đứng dậy.
Ông Khâm đi đến gần bàn tiệc, khoát tay nhẹ ra hiệu cho mọi người ngồi xuống rồi nhìn Li với ánh mắt nghiêm trang
– Tui chờ kết quả của cô Li. Hy vọng cô hông để tui thất vọng.
Li cúi đầu
– Dạ, em sẽ làm hết sức.
Ông Khâm gật đầu, rồi liếc sang Chaeng
– Cô Chánh chọn người, chưa bao giờ chọn sai.
Sau buổi tiệc, khi khách khứa đã về hết, Chaeng dắt Li ra hiên sau, nơi có chậu bông giấy đang nở rộ.
Ánh trăng vàng nhạt vắt qua mái hiên, đổ bóng hai người xuống nền gạch cũ.
Li đứng im lặng một hồi, rồi quay sang Chaeng
– Chị… có tin em thiệt hông?
Chaeng không đáp ngay.
Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên gò má Li, như vuốt đi mọi ấm ức, nghi ngại, rồi mới khẽ nói
– Nếu chị hông tin, em đâu đứng đây được.
Li mím môi, rồi gật đầu.
Tay nàng từ từ nắm lấy tay Chaeng, siết chặt.
Mấy hôm sau, khi công việc ở tỉnh đã tạm yên ổn, Chaeng bỗng ngẩng mặt khỏi đống giấy tờ và nhìn Li đang cặm cụi ghi chép bên bàn dài.
Gió chiều thổi nhè nhẹ qua song cửa, nắng vàng rải đầy vạt hiên, làm tóc Chaeng mềm ra như tơ.
Nàng chống cằm, cười nhẹ.
– Em ơi… hay mình dìa quê thăm cha má em một bữa?
Li ngẩng lên, bút vẫn cầm lửng lơ, đôi mắt sáng rỡ
– Thiệt hả chị?
– Thiệt. Mình đi mơi. Em chọn áo đẹp mà mặc.
Câu nói nhẹ nhàng đó làm cả ngày hôm sau Li bồn chồn, đứng lên ngồi xuống.
Cô soạn tới soạn lui hai bộ áo bà ba tươm tất, một cái màu xanh lục, một cái xanh dương.
Còn Chaeng, nàng chọn chiếc áo dài lụa màu trắng kem giản dị, không kiểu cách, không thêu thùa.
Dù là chánh tỉnh trưởng, nhưng về quê Li, nàng muốn được gọi là… người nhà.
Sáng hôm sau, chiếc xe hơi màu đen bóng loáng lăn bánh trên con đường làng trải đất đỏ.
Hai bên là những ruộng lúa xanh ngắt, vài con trâu nằm nhai lại, cò trắng đậu lặng lẽ trên lưng.
Trẻ con thấy xe nàng bèn ùa ra xem, tay vẫy vẫy, miệng la inh ỏi.
– Cô Chánh tới, cô Chánh tới rồi.
Li ngồi bên Chaeng, áo bà ba ôm gọn lấy dáng người khỏe khoắn, tóc cột gọn gàng, gương mặt rạng rỡ.
Chaeng nắm tay Li suốt quãng đường, chẳng nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn rồi mỉm cười.
Cha má Li đứng trước sân, ngó hoài từ sáng.
Mỗi lần nghe tiếng xe ngoài đầu xóm là lại ngó ra, nhưng chỉ đến khi thấy dáng con gái mình bước xuống xe hơi, rồi bóng một người mặc áo dài trắng đi theo sau, thì bà Sáu bật khóc
– Trời đất ơi… nó dìa thiệt rồi ông ơi.
Ông Bảy lật đật chạy ra, tay còn dính đất ruộng, vội vàng lau vào quần rồi nắm lấy tay Li
– Con. Trời đất ơi, về thiệt rồi sao?
– Dạ. Tụi con về thăm cha má. Chị Chaeng nói lâu quá hổng gặp.
Chaeng bước lại, cúi đầu lễ phép
– Dạ… chú thím khỏe hông?
Bà Sáu nhìn Chaeng, nước mắt chảy ròng.
Không phải vì sợ, mà vì cảm động.
Trước mặt bà không còn là "cô hội đồng" quyền uy như ngày xưa, mà là một người con gái đứng cạnh con mình, không hề tỏ vẻ xa cách.
– Dạ… ơn trời, tụi tui còn khỏe. Mời cô Chánh vô nhà… vô nhà nghỉ chân đã.
– Dạ, gọi con là Chaeng được rồi. Về đây là nhà rồi.
Câu nói ấy khiến bà Sáu rưng rưng.
Trong lòng người mẹ nghèo, từng nghĩ con mình là đứa "hầu hạ người ta", giờ nhìn thấy Chaeng đối đãi đàng hoàng, tôn trọng, lại gọi là "nhà"… bà bỗng muốn khóc òa như đứa trẻ.
Mấy năm qua Chaeng đã phụ giúp âm thầm cho cha má Ling xây cái nhà ổn ổn hơn để ở.
Ngôi nhà nhỏ đủ để ông bà ở.
Bộ ván ngựa vẫn nằm giữa nhà, khói bếp sau hè vẫn thơm mùi cá kho, nồi cơm đang sôi ục ục.
Chaeng tháo guốc bước chân trần lên nhà rồi nhìn quanh một vòng.
– Vậy là… đây là nơi em lớn lên?
– Dạ… chỗ em bị má đánh, chỗ em đạp xe té, chỗ em rượt mấy con gà…chỗ chị… bắt cóc em nữa nè.
Chaeng bật cười.
Nàng ngồi xuống bộ ván, mắt nhìn ra vườn, nơi mấy tàu chuối rì rào theo gió.
– Thiệt hổng ngờ… ở đây cũng yên lành quá chừng.
Li mang nước lên, ngồi sát bên nàng.
Má Li thì đã xuống bếp làm cá, nấu canh chua, ông Bảy thì đi bắt ốc đồng.
– Cô Chaeng … nay muốn ăn gì cứ nói nghen. Nhà nghèo nhưng cá tôm thì còn có tại mới tát đìa bên kia
Chaeng quay lại, mắt sáng rỡ
– Dạ… thím Sáu kho cá lóc là con mừng lắm rồi.
Buổi trưa hôm đó, cả nhà ngồi ăn cơm trên bộ phản.
Chaeng ngồi kế Li, gắp miếng cá bỏ vào chén cô, miệng nói nhỏ
– Em ăn đi, nãy giờ hổng thấy em gắp miếng nào.
Li bối rối cười.
Bà Sáu nhìn thấy hết, nhưng không nói gì.
Chỉ gật gù, rồi nói một câu thiệt tình
– Nhà tui nghèo, mà được cô Chánh thương con Li, cũng là phước phần.
Chaeng đặt chén xuống, nghiêng đầu nhìn thẳng bà
– Dạ, chú thím đừng nói vậy. Li giỏi, siêng năng, có tình có nghĩa. Con đâu có nuôi người vô dụng bao giờ.
Lời đó khiến ông Bảy xúc động, quay mặt ra ngoài chùi nước mắt.
Ông không ngờ có ngày con gái mình lại được một người như Chaeng đối xử như vầy.
Bữa ăn kết thúc trong tiếng cười.
Ira sau đó cũng đến cùng Tawan, mang thêm trái cây và mứt từ chợ tỉnh về.
Cả nhà ngồi dưới gốc mận nói chuyện đến xế chiều.
Buổi chiều..
Chaeng nằm võng phía hiên, đầu tựa vào đùi Li.
Tay Li phe phẩy tàu lá, xua muỗi cho nàng ngủ.
– Em chưa bao giờ nghĩ mình có ngày được nằm vậy với chị.
– Còn chị… chưa bao giờ nghĩ mình lại thèm được ai đó phe phẩy tàu lá cho ngủ trưa.
Li cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Chaeng.
Cô không nói gì thêm.
Chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, như thể thời gian sẽ ngưng đọng mãi mãi ở giây phút ấy.
Ở Vĩnh Long, bà Nhiên đã ngồi lặng nãy giờ từ khi Chaeng đi.
Tai bà nghe rõ từng câu, tim bà như bị xé từng lớp.
Bà không ngờ Chaeng … lại có thể hạnh phúc như vậy.
Và Li, đứa con nhà nghèo, lại có thể khiến Chaeng dịu dàng như vậy.
Bà mím môi.
Mắt bà trũng xuống. Câu nói ngày bà từng buông với Ear bỗng trở về
"Tao biết chắc nó sẽ đỡ cho con Chaeng … vì nó thương con Chaeng."
Giờ bà càng tin điều đó.
Nhưng chính điều đó lại khiến bà run.
Bởi lòng bà, đâu còn chỗ cho thương yêu nữa…
Tối đến.
Li ôm lấy nàng khi Chaeng đang đứng hóng gió sau hè.
– Buông ra..ngưòi ta thấy
– Ở đây ngủ sớm bửng hà.. chị đừng lo
Chaeng cười khúc khích khi Li dụi đầu vào cổ nàng
Bàn tay Li lần mò từng nút áo.
Lòn tay vào trong xoa nắn bầu ngực nàng
Chaeng rên nhẹ hỏi nhỏ
– Vô nhà đi..bộ tính ở đây hả?
Li nhướn mài
– Trắng thanh gió mát.. mần ở đây đã hơn
Li bế xốc Chaeng lên bộ chõng ngoài hiên sau.
🌟