Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 85

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 85 - Chương 84: Sinh Thần
Prev
Next

Pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên đỉnh đầu, xung quanh vang vọng tiếng hoan hô náo nhiệt cùng những âm thanh vui tươi, rộn rã.

Thế nhưng Ngân Dung lại đang kinh ngạc nhìn Yến Ly, thốt lên:

"Nàng làm sao mà… Không đúng, là Bạch di đã nói gì với nàng sao?"

Yến Ly khẽ gật đầu, nở nụ cười đáp lại:

"Bạch di đã kể cho ta nghe một chút về chuyện của nàng."

Ngân Dung chớp chớp mắt, rồi lại trầm mặc cúi đầu.

Nhìn Ngân Dung trước mặt, Yến Ly bỗng nhớ lại những lời Bạch Ỷ từng nói với nàng.

Nàng và Trọng Vũ vốn là một đôi long thai sinh đôi, chẳng biết từ đâu xuất hiện một tên đạo sĩ lại khăng khăng phán rằng cặp song sinh này là điềm bất tường, sẽ mang đến tai họa cho Long tộc. Chính vì điều này mà lão Long Vương căn bản chẳng hề yêu thương hai người họ. Thậm chí, Ngân Dung và Trọng Vũ phần lớn thời gian đều lớn lên tại Thanh Khâu. Ngân Dung vốn dĩ cũng chẳng thèm nhận gã cha hờ chẳng ra gì kia, nhưng Trọng Vũ thì khác. Sau khi trưởng thành, việc đầu tiên Trọng Vũ làm chính là giam lỏng lão Long Vương. Hiện giờ, mọi việc lớn nhỏ trong Long Cung đều do hai tỷ đệ họ nắm quyền quản lý.

Chỉ vì một câu phán truyền mà Ngân Dung tuy mang danh là Điện hạ của Long tộc, nhưng lại rơi vào cảnh cha không thương, mẹ không yêu, thật sự là một đứa trẻ đáng thương.

Nếu không nhờ có Bạch Ỷ cùng Phi Ngạn hết lòng đau xót, chăm sóc, chỉ sợ nàng chẳng thể bình an mà trưởng thành đến nhường này.

Ân, tuy nói là vậy nhưng tính tình của hai tỷ đệ họ cuối cùng đều chẳng ra sao. Ngân Dung thì quá mức đạm mạc, đối với chuyện gì cũng không để tâm; còn Trọng Vũ lại quá đỗi kiêu ngạo, hiếu chiến và sát tính nồng đậm. Cả hai cứ như nằm ở hai thái cực hoàn toàn đối lập vậy.

Nói một cách đơn giản hơn, Ngân Dung giống như kiểu người thế gian không tranh giành, sắp tu thành Phật đến nơi; còn Trọng Vũ đích thực là một tên tiểu ma vương ngỗ nghịch, đáng ăn đòn.

Thế nhưng, đối với ngày sinh nhật của chính mình, cả hai đều có chung một thái độ là chẳng hề để tâm đến.

Mà ngày sinh của họ lại vừa vặn rơi vào ngày cuối cùng của Linh Yêu Tế tại Thanh Khâu, cho nên người nhà Bạch Ỷ thực chất là đang giúp họ ghi nhớ ngày này.

Cũng chính nhờ nhân cơ hội đó, Bạch Ỷ mới đem chuyện này kể lại cho Yến Ly nghe.

"Điện hạ!" Yến Ly nhìn chằm chằm vào đôi mắt bạc có chút tinh thần sa sút kia, kiên định lên tiếng: "Nàng phải biết rằng, sự ra đời của nàng nhất định mang một ý nghĩa rất lớn. Nếu không có nàng, chúng ta đã chẳng thể nào gặp được nhau. Không cần phải sống trong định kiến của kẻ khác, nàng chỉ cần sống cho chính mình thật vui vẻ, không làm bản thân thất vọng, không làm chuyện gì thương thiên hại lý, thì nàng đã là tốt nhất rồi. Mặc dù cả thế giới này đều không yêu thương nàng, nàng cũng phải tự yêu lấy chính mình. Huống hồ, chẳng phải vẫn còn có người yêu thương nàng đó sao? Cho nên, đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân mình."

Nếu không có Ngân Dung, vậy sẽ chẳng có Dung Y, nàng cũng không có cơ hội bái Dung Y làm sư phụ. Nàng sẽ chẳng thể nào sống một cách tự tại, phóng khoáng giữa một thế giới xa lạ như thế này, càng không thể nhờ một lần ngoài ý muốn mà trở lại 500 năm trước, để rồi gặp lại Ngân Dung của thuở ấy, và càng không thể rung động với một người sâu đậm đến nhường này.

Ngân Dung đối với nàng, vừa là thầy, vừa là bạn, lại càng là người mà nàng thương yêu nhất.

Trong khi tất cả mọi người đều cảm thấy Ngân Dung không nên xuất hiện trên cõi đời này, thì đối với nàng, Ngân Dung lại là người xứng đáng nhất để bước vào thế giới này, không một ai có thể thay thế được.

Ngân Dung lặng đi một thoáng. Ngay sau đó, đôi mắt bạc kia bỗng lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn, nàng vừa bất đắc dĩ lại vừa nuông chiều mà mỉm cười, bùi ngùi nói:

"Đúng rồi, nàng nói rất đúng."

Yến Ly khẽ cười, sau đó kéo tay nàng, xoay người chạy về phía trước.

"Nhân lúc vẫn còn kịp, điện hạ, hãy chính thức đón sinh nhật đi thôi!"

Ngân Dung đi theo phía sau nàng, nhìn bóng lưng ấy, mọi cảm giác tồi tệ, vụn vỡ của quá khứ đều tan biến sạch sành sanh, trong lòng chỉ còn lại sự thỏa mãn cùng cảm giác an tâm ngập tràn.

Yến Ly một đường kéo Ngân Dung đến phòng của Bạch Ỷ. Còn chưa vào đến nơi, Ngân Dung đã nhận ra điều gì đó. Nàng đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Bạch Ỷ và Phi Ngạn đang dắt theo Phi Yên chờ sẵn ở bên trong.

"A Dung, sinh nhật vui vẻ." Bạch Ỷ mỉm cười, ôn nhu nói.

Phi Ngạn cũng mang vẻ mặt hớn hở, vui tươi lên tiếng: "Ngân Dung à, sinh nhật vui vẻ nhé."

"Sinh nhật vui vẻ nha! Ái chà, Ngân Dung điện hạ của chúng ta ơi, ngươi còn nhớ rõ mình bao nhiêu tuổi rồi không đấy?" Phi Yên ở bên cạnh trêu chọc.

"Tóm lại là vẫn lớn hơn ngươi là được." Ngân Dung đáp trả một câu sắc lẹm.

"Chậc chậc." Phi Yên tặc lưỡi một tiếng.

Bạch Ỷ vội vã đón mọi người ngồi xuống rồi nói: "Được rồi, mau tới đây ngồi đi. Cả bàn đồ ăn này đều là một tay A Ly chuẩn bị đấy."

Ngân Dung đưa mắt nhìn Yến Ly đang ở bên cạnh mình, Yến Ly mỉm cười nói: "Chẳng phải vì muốn biết nàng thích ăn gì, nên mấy ngày nay ta mới phải đi theo Bạch di học lén vài chiêu đó sao?"

Ngân Dung cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười. Quả nhiên, trên bàn toàn là những món nàng thích ăn, nhất là đĩa màn thầu thỏ trắng kia – món đồ ngọt thơm ngon mà nàng vốn cực kỳ yêu thích từ khi còn bé.

"Hảo! Mau ngồi xuống thôi, hôm nay chúng ta nhất định không say không về!" Phi Ngạn hô lớn.

Nụ cười trên mặt Yến Ly bỗng chốc cứng đờ.

Nàng sống lâu như vậy, tính kỹ ra thì đã trải qua ba kiếp người rồi, thế mà chẳng có kiếp nào nàng biết uống rượu cả.

Thường ngày đi cùng Ngân Dung ra ngoài, thời điểm này Ngân Dung vẫn chưa nghiện rượu, xưa nay cũng rất ít khi uống, thành ra nàng cũng chẳng mấy khi phải chạm vào loại thức uống này.

Thực sự nếu phải uống, nàng chỉ sợ mình sẽ đứng nhất cái bảng xếp hạng về tửu lượng… từ dưới đếm lên!

Nhưng mà gia đình Phi Ngạn lại quá đỗi nhiệt tình khiến nàng không thể chối từ, cứ thế bị lôi kéo vào bàn tiệc. Phi Yên rót đầy rượu cho tất cả mọi người, còn Bạch Ỷ thì ân cần tiếp đãi hai nàng dùng bữa. Không khí vô cùng náo nhiệt, khiến người ta bất giác thả lỏng tâm hồn.

Cảm giác này chân thực giống như nàng đang thật sự được trở về nhà vậy

Gương mặt của Ngân Dung cũng tràn ngập nụ cười chân thành và ấm áp.

Chứng kiến khung cảnh đó, Yến Ly cũng cảm thấy vô cùng mỹ mãn, và sau đó…

Nàng liền lỡ uống quá nhiều.

Rượu quá ba tuần, món ngon cũng đã nếm đủ, nàng bắt đầu cảm thấy say khướt rồi gục đầu xuống bàn.

"Ha ha, tửu lượng của A Ly này không ổn rồi nha." Phi Yên không nhịn được mà cười trêu chọc.

Ngân Dung lập tức ném một hạt đậu phộng trúng ngay trán Phi Yên, khiến nàng ta kêu "ai u" một tiếng rồi quay sang cầu cứu Bạch Ỷ: "Nương, người xem nàng lại ức hiếp con kìa."

"Đáng đời." Bạch Ỷ liếc xéo nàng một cái, sau đó quay sang nhìn Yến Ly lo lắng: "A Ly không sao chứ?"

Ngân Dung nhìn người đang say khướt, bất đắc dĩ cười nói: "Nàng uống say rồi, giờ đã ngủ thiếp đi. Bạch di, ta xin phép đưa nàng về nghỉ ngơi trước."

"Được rồi, trên đường cẩn thận một chút, đừng để nàng bị cảm lạnh nhé." Bạch Ỷ dặn dò.

"Ân." Ngân Dung đáp khẽ, sau đó cúi người bế ngang Yến Ly lên. Nàng liếc nhìn Phi Yên đang nhăm nhe định ra tay với chiếc màn thầu thỏ trắng cuối cùng trên bàn, khẽ nhướng mày một cái, chiếc màn thầu kia lập tức biến mất ngay tại chỗ.

Phi Yên: "……"

Nàng nghiêng đầu nhìn Ngân Dung, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Ngân Dung, ngươi không phải là rồng, ngươi đích thị là đồ chó!"

Ngân Dung chẳng thèm để ý đến nàng ta, chỉ hướng về phía Bạch Ỷ và Phi Ngạn nói: "Bạch di, lão nhân gia, chúng ta xin phép về trước."

"Được, đi thong thả." Bạch Ỷ vẫy vẫy tay.

"Đi thôi đi thôi, nhớ chăm sóc con bé Ly nhi cho tốt đấy." Phi Ngạn cũng dặn dò thêm một câu.

Ngân Dung ôm Yến Ly rời đi. Yến Ly quả thật đã ngủ say lắm rồi, nhưng mỗi khi uống quá chén là nàng lại chẳng thể ngồi yên. Cái đuôi mèo của nàng cứ quẫy tới quẫy lui, chốc chốc lại cọ lên mặt Ngân Dung.

Cũng may nàng không phải miêu yêu thật sự nên không có tình trạng rụng lông, bằng không chỉ sợ lông mèo đã dính đầy lên mặt Ngân Dung rồi.

Ngân Dung nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, cuối cùng chịu không nổi nữa, đành nhẹ nhàng cắn lên tai mèo của Yến Ly một cái, khẽ đe dọa: "Ngoan ngoãn một chút đi, bằng không ta sẽ ném nàng xuống đất đấy."

Nào ngờ vừa nghe xong câu đó, Yến Ly bừng tỉnh mở mắt. Đôi đồng tử ngập nước trông vô cùng ủy khuất, nàng tủi thân thốt lên: "Nàng ức hiếp ta?"

Ngân Dung hít sâu một hơi.

Yến Ly vốn dĩ đã không chịu nổi vẻ mặt tội nghiệp của chính mình, nói gì đến việc Ngân Dung có thể chống đỡ được bộ dạng ủy khuất này của nàng chứ. Việc này căn bản là không thể nào!

"Ngoan, nàng nghe lời đi, đừng quậy nữa." Ngân Dung vội vàng dỗ dành.

Thế nhưng Yến Ly chẳng thèm nghe, nàng hừ hừ một tiếng rồi vùng vẫy muốn từ trong lòng Ngân Dung tuột xuống đất. Ngân Dung cuống quýt ôm chặt lấy người trong tay, bất đắc dĩ cực kỳ, vừa dỗ vừa dọa: "Nghe lời đi, bằng không ta quăng nàng xuống thật đấy."

Yến Ly hừ lạnh: "Dù sao nàng cũng muốn ném ta đi, chi bằng ta tự mình xuống cho rồi."

Ngân Dung tức khắc dở khóc dở cười. Rốt cuộc thì nàng cũng là người nói lời ấy trước, nên chỉ đành tiếp tục hạ giọng dỗ dành: "Ta chỉ nói miệng vậy thôi mà, thương nàng còn không hết…"

"Ta không tin." Yến Ly bĩu môi: "Nàng lúc nào cũng bắt nạt ta."

Ngân Dung bất đắc dĩ đáp: "Ta bắt nạt nàng khi nào chứ? Cho dù có thật sự muốn bắt nạt nàng, ta cũng quả quyết sẽ không để nàng bị thương đâu."

Nghe thấy thế, Yến Ly suy nghĩ một hồi rồi gật gật đầu: "Điểm này thì đúng là nàng chưa từng lừa ta."

Thấy cuối cùng cũng dỗ dành được người trong lòng, Ngân Dung liền rảo bước nhanh hơn, đưa nàng trở về phòng mình.

Vừa vào đến phòng, Yến Ly vốn dĩ đang ngoan ngoãn bỗng nhiên lại bắt đầu quấy, cứ khăng khăng đòi tự mình đi bộ. Ngân Dung đành phải buông nàng ra, nhưng vẫn cẩn thận từng chút một đỡ lấy nàng, sợ nàng ngã nhào.

Kẻ say vốn chẳng bao giờ nghe đạo lý, thấy mình vẫn bị che chở quá mức, Yến Ly còn không vui mà đẩy đẩy nàng nói: "Ta tự mình có thể đi được."

Ngân Dung nhìn dáng vẻ đi đứng loạng choạng, bước thấp bước cao của nàng, dở khóc dở cười hỏi: "Nàng thật sự có thể tự đi sao?"

Yến Ly thử bước đi hai bước, phát hiện chính mình đi không vững chút nào, liền ấm ức thốt lên: "Không thể."

Vẻ mặt vừa ủy khuất vừa đáng yêu ấy trong phút chốc khiến trái tim Ngân Dung như tan chảy hoàn toàn.

"Để ta đỡ nàng nhé?" Ngân Dung lên tiếng.

Yến Ly chỉ khẽ hừ hừ trong cổ họng, chẳng nói lời nào.

Ngân Dung tự nhận mình chẳng phải hạng thánh nhân Liễu Hạ Huệ gì cho cam, mà thật ra dù có là Liễu Hạ Huệ thật sự tới đây, chỉ sợ cũng không thể kìm lòng được trước dáng vẻ trêu người này của Yến Ly.

Cuối cùng, nàng không nhịn được nữa mà cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi Yến Ly.

"Ngô…" Yến Ly khẽ thốt lên một tiếng nhỏ. Ngân Dung liền dịu dàng trấn an, lướt nhẹ nụ hôn trên làn môi mềm mại của nàng.

Mùi rượu thơm nồng tràn ngập giữa môi răng, khiến thần kinh tê dại, làm người ta không kìm lòng được mà chìm đắm trong nụ hôn sâu này.

Nàng hôn thật nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo chút ý vị đòi hỏi, bá đạo mà quấn quýt lấy bờ môi mềm mại, chẳng nỡ buông rời.

Mãi đến khi cảm thấy thật sự sắp không thở nổi, Ngân Dung mới chịu buông tha cho Yến Ly. Tiếng thở dốc trầm thấp của cả hai đan xen bên tai, như một lời tuyên cáo cho nụ hôn kịch liệt vừa rồi.

Ánh mắt Yến Ly mông lung, phản chiếu dáng vẻ động tình nhưng lại đang cố gắng khắc chế của Ngân Dung. Nàng không nhịn được mà rướn người tới, hôn nhẹ lên khóe môi Ngân Dung rồi khẽ hỏi:

"Điện hạ, ta đã từng nói với nàng là nàng sinh ra đã rất đẹp chưa?"

Yết hầu Ngân Dung không tự chủ được mà khẽ chuyển động, nàng khàn giọng đáp:

"Chưa từng."

"Vậy giờ thì nàng biết rồi đó, trong lòng ta, nàng chính là người xinh đẹp nhất thế gian." Yến Ly vòng tay ôm lấy cổ nàng, nụ cười rạng rỡ sau nụ hôn sâu.

"Vậy… nàng có thích ta không?" Tuy rằng đã biết rõ đáp án, nhưng Ngân Dung vẫn không nhịn được mà hỏi lại.

"Thích." Yến Ly nghiêm túc gật đầu.

"Dù là hiện tại, hay là năm trăm năm sau, ta đều thích ngươi."

Sự nghiêm túc trong lời nói của nàng như mồi lửa khiến Ngân Dung hoàn toàn phát cuồng. Nàng rốt cuộc không nhịn được nữa mà hành động, bế ngang Yến Ly tiến về phía giường rồi nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống. Ngân Dung kề sát trán mình vào trán nàng, đôi đồng tử bạc tràn đầy vẻ chân thành và kiên định.

"Ta cũng vậy."

Dứt lời, Ngân Dung cúi đầu hôn lên đôi môi hơi sưng của người dưới thân. Một tay nàng tìm đến bàn tay Yến Ly, mười ngón tay đan chặt vào nhau không rời; tay còn lại lướt nhẹ xuống phía dưới, rũ bỏ lớp y phục rườm rà đang vướng víu bên hông nàng.

Bức màn giường buông xuống, che khuất bóng dáng mờ ảo của hai người đang quấn quýt lấy nhau, tựa như đôi uyên ương giao cổ, triền miên cho đến chết mới thôi.

Giống như một khúc nhạc dạo long trọng đang được tấu lên, tất cả cảm xúc nồng nàn nhất đều theo đó mà diễn ra, cho đến khi hạ màn.

—————

Tác giả có lời muốn nói:

Tắt đèn kéo rèm thôi, đừng hỏi nữa, hỏi chính là Giáng Hàn ta không làm được đâu (không viết tiếp được đâu)!

Ngọt không nào? Ngọt xong rồi thì chúng ta bắt đầu quay lại với cốt truyện chính nhé!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

VÌ ANH LÀ CHỒNG EM
Tháng 6 4, 2026
Ma Hả? Yêu Luôn!
Tháng 12 19, 2025
Tình Yêu Online
Tháng 12 31, 2025
[LingOrm] Ruthless – Tàn Nhẫn
Tháng 9 17, 2025
Truyện Les Hay
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
405533751-256-k272905
Vợ Đẹp
Chương 16 Tháng 7 28, 2026
Chương 15 Tháng 7 28, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved