Vợ Đẹp - Chương 6
Ái Huê vừa rời đi, Tư Duyệt trên giường nở nụ cười không ai thấy.
Tới nhà, Ái Huê lên phòng tắm rửa thay đồ, xuống nhà ăn cơm. Trên bàn ăn tất cả đều im lặng. Ăn xong, cả nhà ra phòng khách trò chuyện.
Gia Minh mắt nhìn tờ báo, thuận miệng hỏi:
– Hồi chiều đi thăm Tiểu Duyệt sao rồi?
Ái Huê uống ngụm trà trả lời:
– Dạ, cậu ấy đang hôn mê. Con có hỏi bác sĩ thì bác sĩ nói đang hồi phục rất tốt.
Gia Minh gật gù. Bà Từ quay trở lại phòng khách với hộp sơ cứu, bà cũng không muốn hỏi thêm về vết thương vì phần nào bà đoán được là ai làm.
Thoa thuốc xong, Ái Huê cũng đứng lên muốn về phòng.
Cô mở điện thoại của mình ra, trên ứng dụng Messenger đầy dấu chấm đỏ báo hiệu có rất nhiều tin nhắn. Cô theo thói quen mở ra ứng dụng nhưng tất cả đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, người mà cô ghim ở đầu không còn là Tư Duyệt mà là một người tên Lục Liễu Nhạn. Cô bấm vào acc của Tư Duyệt, nhìn thấy từng tin nhắn là lời yêu thương hỏi thăm rồi dần thành buồn bã, tủi hờn. Đã vậy, cô còn nhìn thấy những tin nhắn của bản thân trong 3 tháng dùng đủ loạn ngôn từ mà chán ghét, nhục mạ Tư Duyệt.
Ái Huê nổi điên, ném điện thoại vào tường. Cơn giận làm từng đường gân xanh trên người cô lộ ra. Cô thay đồ thể thao, đi lên phòng tập gym, cứ thế cô tập đến 1 giờ sáng. Khi thấm mệt rồi, cô quay lại phòng mình, ngã xuống giường và ngủ thiếp đi.
Trong mơ, cô trở thành người con gái thực sự, nhưng nơi đó Tư Duyệt là cái tên của một nữ 8 trong tiểu thuyết, đầu đầy dấu chấm hỏi. Đúng lúc đó, một người phụ nữ xuất hiện:
– Chào cô, có lẽ cô bất ngờ lắm khi bản thân lại bị nhốt trong 3 tháng. Để tôi kể cô nghe rõ ràng sự việc. Kiếp trước cô là một người phụ nữ và rất thích đọc tiểu thuyết. Lúc đó cô có đọc quyển tiểu thuyết LƯƠNG DUYÊN THIÊN ĐỊNH, cô cũng đã nhìn thấy nội dung rồi đúng không? Cô vô tình đốt quyển sách nên Diêm Vương đọc được. Rồi lúc đó cô xuống dưới nên Diêm Vương hỏi ý cô, chính là thử cô thấy cô cùng suy nghĩ, nên Diêm Vương quyết định cho cô sửa lại quyển tiểu thuyết này. Còn 3 tháng đó thì bản thể thật quay lại thôi, Diêm Vương xử lý rồi cũng xin lỗi vì để cô rơi vào hoàn cảnh này. Nhớ sống hạnh phúc, Diêm Vương bảo tôi chuyển lời.
Nói xong là đi mất.
Ái Huê tỉnh lại, kí ức kiếp trước và kiếp này hòa vào nhau. Cô bật cười mỉa mai, đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, xuống nhà ăn sáng rồi nhanh chóng lên phòng thay đồ.
Cô thông báo với cha mẹ:
– Con đi thăm vợ con, trưa con không về đâu, đừng đợi cơm con.
Nói xong là đi ngay. Ông bà Trương nhìn nhau mà ngơ ngác.
Trên đường, Ái Huê còn dừng lại ở một cửa hàng hoa, chọn một bó hoa theo sở thích của Tư Duyệt, vui vẻ lên xe đi tới bệnh viện. Tới phòng Tư Duyệt, bên trong tràn đầy tiếng nói cười, việc này báo hiệu cho việc người cô yêu đã tỉnh lại.
Ái Huê gõ nhẹ cửa. Bên trong ngừng lại một chút rồi một giọng đàn ông lớn tuổi truyền ra:
– Vào đi.
Ái Huê đẩy cửa bước vào, thu hút mọi ánh nhìn. Ở trong phòng, anh ba họ Hạ phản ứng trước, lớn tiếng nói:
– Con đĩ mẹ? Mày coi lời tao là gió thoảng hả, con chó?
Định lao lên tẩn cho Ái Huê một cú thì ông Hạ đã ngăn cản:
– Từ khi nào nhà họ Hạ dạy con vô lễ như vậy?
Gia An vốn đang nổi xung thiên cũng im bặt, con dù lớn vẫn là con của bố mà.
Ông Hạ thở dài, nhìn Tư Duyệt dù cố che dấu nhưng ánh mắt vẫn nhìn về Ái Huê, rồi nhìn Ái Huê đã thay đổi chỉ trong 1 ngày, ánh mắt từ chán ghét đến yêu thương nồng nàn. Điều này không thể qua được đôi mắt đã ngoài 50 như ông.
Ông nghiêm giọng nói:
– Cô ở đây với con bé đi, tôi và vợ phải về nhà để chuẩn bị đón con bé về.
Trước khi đi, ông cũng đá mắt ra hiệu cho 4 người con trai còn đang muốn giết Ái Huê là đi ra ngoài.
4 người anh dù không muốn nhưng cũng đành lui ra. Trước khi ra ngoài còn không quên trừng Ái Huê.
Khi tất cả đã ra ngoài, Ái Huê lại gần giường, đặt bó hoa trên bàn, ngồi xuống bên cạnh Tư Duyệt, dịu dàng dỗ dành:
— Tư Duyệt, cậu thấy sao rồi?
Tư Duyệt không nói gì, chỉ nhìn xa xăm ngoài cửa sổ. Ái Huê nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Tư Duyệt, áp lên má mình. Tư Duyệt cảm nhận được liền rụt tay lại nhưng không xi nhê với Ái Huê.
— Cậu làm gì vậy? Bỏ tay mình ra, lỡ Liễu Nhạn thấy thì sao?
Ái Huê nhẹ nhàng áp hai bàn tay mình lên tay Tư Duyệt:
— Mình không phải tên khốn trong 3 tháng đó.
Tư Duyệt khó hiểu, rút nhẹ tay mình ra:
— Mình không hiểu cậu đang nói gì, mà này có lẽ mình sẽ tha cho cậu.
Ái Huê ngạc nhiên:
— Tha? Là sao?
Tư Duyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay đan xen của mình:
— Giống như cậu nói: “Tha cho tôi, cả cuộc đời này tôi chỉ yêu một mình Liễu Nhạn.”
Ái Huê tức giận, rốt cuộc tên khốn này đã làm gì trong 3 tháng cô bị giam.
Ái Huê đưa tay lên, dùng lực thật mạnh đánh vào bên mặt của mình. Tư Duyệt hốt hoảng nhìn Ái Huê nhăn mặt:
— Cậu…
Ái Huê đứng dậy nhìn Tư Duyệt, giọng nói như van xin:
— Tớ sẽ xử lý tất cả mọi chuyện, mong cậu chờ mình chút, đợi mình có được không?
Tư Duyệt nhìn góc chăn bị nhàu nát, nàng phủi nó một chút, nó lại thẳng thớm, nhẹ nhàng nói:
— Mình sẽ chờ, nhưng… có lẽ lần cuối, mình đã đính hôn rồi.
Nói đoạn, Tư Duyệt đưa tay phải ra, trên đó có một chiếc nhẫn thật chói mắt.
Ái Huê nhìn chằm chằm vào nó:
— Lúc nào vậy?
Tư Duyệt xoa xoa chiếc nhẫn đáp:
— 2 tháng trước.
Ái Huê hỏi tiếp:
— Với ai?
Tư Duyệt tiếp tục trả lời:
— Con trai cả nhà họ Cố.
Ái Huê cầm bàn tay Tư Duyệt lên, hôn nhẹ vào mu bàn tay:
— Sau này đừng đeo những thứ kinh tởm thế này.
Nói xong, quay người rời đi ra khỏi phòng. Cô lịch sự chào hỏi hai bác rồi mới về. Đúng vậy, gia đình họ Hạ chưa bao giờ rời đi, có lẽ họ vẫn còn sợ những việc lần trước.
Trong phòng, Tư Duyệt nhìn bàn tay mình, tháo chiếc nhẫn ra, vứt nó vào ngăn kéo. Đối với nàng, nó còn tác dụng, không vứt bây giờ được.
Ái Huê lái xe trên đường, chân vô thức mà đạp ga mạnh hơn. Chiếc xe lao vun vút, cuối cùng dừng lại trước nhà họ Cố. Ái Huê nhìn căn biệt thự rồi rời đi.
Trên đường về nhà mình, Ái Huê nhận được điện thoại từ Liễu Nhạn. Cô nghe máy, ở bên kia giọng nói thánh thót vang lên:
— Ái Huê, sao hôm qua chị không nghe máy, em làm em lo chết.
Ái Huê nhẹ nhàng nói:
— Chia tay đi.
Bên kia dừng vài phút, khó tin mà hỏi lại:
— Chia tay? Ái Huê, chị nói gì vậy?
Ái Huê lặp lại:
— Chia tay, không hiểu sao?
Liễu Nhạn gần như khóc, nói:
— Lí do là gì chứ?
Ái Huê trả lời:
— 3 tháng đó không phải tôi, tôi chưa từng yêu cô. Lời tôi nói là sự thật, tin hay không tùy cô.
Ái Huê tắt máy, xóa toàn bộ liên lạc với Liễu Nhạn.
Ái Huê cười khẩy, cô ta đến cũng chỉ vì tiền bạc.
Đi vào nhà, cô nhìn cha mẹ mình đi tới.
Gia Minh thấy cô nhưng không nói gì, mẹ cô lo lắng hỏi:
— Sao mặt con lại đỏ như vậy hả con bé này?
Ái Huê trả lời:
— Con tự làm, mẹ đừng lo.
Mẹ cô thở dài:
— Con thiệt tình.
Ái Huê nhìn cha cô:
— Cha, con muốn vào công ty.
Ông Trương đặt tờ báo xuống, nhìn bà Trương rồi nhìn con gái:
— Con nói thật?
Ái Huê gật đầu. Lúc đầu vì sợ sệt và tự ti nên cô đã từ chối lời đề nghị của cha mình, còn giờ thì cô không quan tâm nó nữa. Cái tâm hồn này sống 2 kiếp người rồi.
— Được, cô qua phòng cậu Bạch học việc đi.
Ái Huê gật đầu:
— Con xin phép.
Ái Huê đi lên lầu, đi tập gym một chút rồi đi tắm. Cô cởi trần lên giường, vốn định ngủ nhưng chợt nhớ ra gì đó, cô mở điện thoại nhắn cho Tư Duyệt một tin rồi mới ngủ.
Ở nhà họ Hạ, Tư Duyệt đã được xuất viện theo yêu cầu của Hạ gia. Nàng nghe thông báo tin nhắn, lấy điện thoại xem, thấy tin chúc ngủ ngon từ Ái Huê, nhẹ nhàng tim tin nhắn rồi đáp lại ngủ ngon. Xong xuôi, Tư Duyệt cũng đi ngủ.