Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 39

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 39 - Chương 38
Prev
Next

Xanh thẳm trên bầu trời, vài áng mây mỏng lững lờ trôi, gió nhẹ khẽ khàng đẩy đám mây thong thả phiêu đãng giữa không trung.

Giữa trưa, khuôn viên trường vẫn luôn yên tĩnh.

Tiếng đàn dương cầm du dương chậm rãi truyền đến từ tòa nhà đa phương tiện.

Ngu Mặc bước theo tiếng nhạc, tìm đến phòng 3016 tầng 3 của tòa nhà đa phương tiện.

Đây là địa chỉ nàng vừa hỏi Thẩm Sơ Vũ đang ở đâu, nàng ấy nói cho cô.

Mấy cô gái búi tóc mặc đồ tập đang nhẹ nhàng đứng trước ô cửa kính sáng ngời, xì xào bàn tán điều gì đó.

Ngu Mặc nhìn biển số phòng 3016, xác nhận mình không đi nhầm rồi cũng tiến lại gần.

Trong phòng tập sạch sẽ sáng sủa vang lên bản biến tấu kinh điển Myrtha của bộ môn ba lê, Thẩm Sơ Vũ cong lưng đứng dậy ở chính giữa khung hình.

Bộ đồ tập phác họa đường cong cơ thể nàng vô cùng hoàn mỹ. Eo và chân như nối liền thành một đường thẳng, đường nét uyển chuyển, cực kỳ đẹp mắt.

Theo dòng chảy của âm nhạc, nàng chắp tay sau lưng, chỉ dựa vào mũi chân, chậm rãi từ bên phải phòng học đi sang bên trái.

Dáng người nàng cực kỳ vững vàng, hàng mi dài khẽ rũ, ánh mắt tựa như không vướng bụi trần.

Cho dù không có váy lụa làm bạn, vẫn nhẹ bẫng như một u linh.

"Thẩm Sơ Vũ đúng là lợi hại thật, mình không nghĩ ngoài cậu ấy ra còn ai có thể nhảy vai Quỷ Vương hay như vậy."

"Đúng thế, vừa rồi lúc cô Lưu tìm người nhảy Quỷ Vương, tim mình cũng thắt lại."

"Lúc đó mình chỉ cầu mong ngàn vạn đừng chọn mình, chí hướng của mình chỉ là con ma nhỏ bên cạnh Quỷ Vương có chút đất diễn thôi, còn được đứng cùng Thẩm Sơ Vũ nữa, vậy là tốt rồi."

"Thế thì cậu dứt khoát diễn cây hương mê điệt trong tay Thẩm Sơ Vũ đi, còn gần hơn."

"Ha ha ha……"

Lời này vừa dứt liền khiến mấy cô gái xung quanh cười rộ lên, tiếng xì xào bỗng lớn hơn vài phần, xen lẫn trong tiếng nhạc đặc biệt chói tai.

Cô Lưu không vui thò đầu từ cửa phòng tập ra, quở trách. "Các em! Làm gì đấy?"

"Xin lỗi cô……" Mấy cô gái vội vàng cúi đầu chạy mất.

Trước cửa sổ vừa rồi còn đông người, chớp mắt chỉ còn lại một mình Ngu Mặc.

Thẩm Sơ Vũ đứng trước cửa sổ ở phía bên kia phòng học, ánh sáng ban ngày dịu dàng phủ lên người nàng, hòa tan đi vài phần lạnh lẽo.

Nàng nhìn Ngu Mặc, nổi lên chút tâm tư trêu chọc cô, hơi nghiêng đầu.

Thế mà lại khẽ chớp mắt cười với cô một cái.

Tựa như đóa quỳnh bất chợt nở rộ giữa ban ngày, chỉ đẹp trong chốc lát, lại yêu dị đến mức khiến người ta khó lòng quên được.

Tim Ngu Mặc lập tức đập nhanh hơn đôi chút.

"Bạn học, em có chuyện gì sao?" Cô Lưu nhìn Ngu Mặc vẫn còn đứng ngoài hành lang, cô không quen cô gái này, cảm thấy có chút kỳ lạ.

"Cô ơi, cậu ấy đến tìm em." Thẩm Sơ Vũ đáp thay Ngu Mặc.

Cô Lưu lại đánh giá Ngu Mặc từ trên xuống dưới một lượt, rồi nói với Thẩm Sơ Vũ. "Vậy hôm nay đến đây thôi, lát nữa em nhớ khóa cửa, cầm chìa khóa cẩn thận."

"Vâng, cảm ơn cô." Thẩm Sơ Vũ lễ phép gật đầu với cô Lưu, đợi cô ấy rời đi rồi mới vẫy tay với Ngu Mặc vẫn còn đứng ngoài hành lang, "Vào đi."

Đây là lần đầu tiên Ngu Mặc bước vào phòng tập múa mang theo cảm giác vừa thần thánh vừa xa cách này. Cô đánh giá căn phòng rộng lớn mà chỉ cần liếc mắt là nhìn hết, trong lòng có chút lúng túng.

"Có chuyện gì mà nhất định phải gặp mặt nói sao?" Thẩm Sơ Vũ ngồi xuống sàn vừa tháo giày múa, vừa như hờ hững hỏi Ngu Mặc.

"Là một chuyện rất quan trọng." Được Thẩm Sơ Vũ nhắc như vậy, vẻ mặt Ngu Mặc nghiêm túc hơn vài phần. Cô đứng từ trên nhìn xuống bên cạnh nàng, lấy tuýp thuốc mỡ trong túi ra, hỏi. "Cái này có phải cậu đưa cho mình không?"

Thẩm Sơ Vũ ngước mắt nhìn thoáng qua tuýp thuốc trong tay Ngu Mặc, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Mấy ngày nay bình yên trôi qua, nàng còn tưởng Ngu Mặc sẽ vĩnh viễn không biết bí mật này.

"Đúng vậy, là mình đưa cho cậu." Thẩm Sơ Vũ gật đầu, thản nhiên thừa nhận.

"Hôm đó cũng là cậu mang thuốc đến lớp cho mình?" Ngu Mặc lại hỏi.

"Đúng vậy." Thẩm Sơ Vũ lại gật đầu.

Hai tiếng xác nhận ấy rơi vào lòng Ngu Mặc, gõ lên những nghi hoặc đã chôn sâu nơi đáy lòng cô. "Hôm đó là ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, tại sao lớp phó lại quan tâm mình như vậy?"

"Chỉ là quan tâm bạn học thôi." Thẩm Sơ Vũ đáp ngắn gọn, nàng có thể cảm nhận được áp lực quanh người Ngu Mặc thay đổi, cũng nhìn ra sự hoài nghi trong đôi mắt cô.

Không đợi Ngu Mặc hỏi tiếp, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn cô, muốn vội vàng lật sang chuyện khác. "Vậy Ngu Mặc nghĩ mình nên là người thế nào? Lạnh nhạt làm ngơ, nhìn cậu bị thương rồi chỉ vì chút va chạm nhỏ với cậu mà bỏ thuốc lại phòng y tế, quay đầu bỏ đi? Nếu vậy thì mình cũng quá mức vô tình rồi."

"Chẳng lẽ không phải sao? Trước đây lớp phó chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?" Ngu Mặc gần như buột miệng hỏi.

Máy phát nhạc vẫn phát xong bản nhạc, chậm rãi quay lại từ đầu.

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua tấm kính chiếu vào trong phòng, những hạt bụi nhỏ xoay tròn nhảy múa dưới từng tia nắng.

Bầu không khí trong phòng tập trống trải lại càng thêm nặng nề.

Hai người đều cất giấu bí mật trong lòng, một người thử thăm dò tấn công, một người lảng tránh né tránh.

Ngu Mặc muốn nhân lúc giằng co nhanh chóng thăm dò Thẩm Sơ Vũ, thử xem nàng có giống mình, cũng là người trọng sinh hay không mà Thẩm Sơ Vũ từ đầu đến cuối vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt Ngu Mặc, đôi đồng tử màu bạc nhạt bình tĩnh tự nhiên.

Chỉ là nơi đáy lòng mà Ngu Mặc không thể nhìn thấy, Thẩm Sơ Vũ giống như bị sóng lớn cuồn cuộn đánh ngã xuống nước, trong khoang mũi và cổ họng đan xen vị chua xót cùng đắng chát.

Lăn lộn nhiều năm trên thương trường, Thẩm Sơ Vũ dễ dàng nhìn ra sự hoài nghi của Ngu Mặc đối với mình qua ánh mắt cô.

Con cá nhỏ của nàng quả thật rất thông minh, đã nhìn thấy sơ hở nàng vô tình để lộ trước đó, rồi lần theo dấu vết ấy nhận ra điều gì đó.

Dù Thẩm Sơ Vũ biết câu nói vừa rồi của Ngu Mặc chỉ là đang thăm dò mình nhưng trái tim nàng vẫn đau nhói một cái.

Cho dù chỉ là phép thử, trong lòng Ngu Mặc hơn phân nửa cũng thật sự nghĩ như vậy.

Thẩm Sơ Vũ hiểu rõ, rất rõ, bất kể là bây giờ chính miệng nàng thừa nhận, hay để Ngu Mặc tự mình phát hiện thì giây tiếp theo, Ngu Mặc nhất định sẽ quay đầu rời đi, mối ràng buộc vừa mới gắn kết cũng sẽ tan thành mây khói.

Đáy mắt Thẩm Sơ Vũ thoáng hiện một tia áy náy khó mà nhận ra. Sau đó nàng khẽ nhíu mày, giả vờ không hiểu lời Ngu Mặc. "Ý cậu là trước kia là sao? Trước đây cậu quen mình à?"

Ngu Mặc nhìn ánh mắt mờ mịt của Thẩm Sơ Vũ, bỗng nhiên bình tĩnh lại. Giác quan thứ sáu đang gào thét trong lòng cô phút chốc lặng đi. Ngu Mặc cảm thấy vừa rồi mình đúng là quá xúc động, chỉ dựa vào một chút manh mối đã vội vàng lao tới chất vấn.

Đưa thuốc cho mình, thay mình đứng ra, chặn giúp mình cây gậy gỗ mà đối phương vung tới…

Đời trước Thẩm Sơ Vũ là một kẻ ích kỷ đến mức tinh vi. Nếu nàng thật sự giống mình, cũng trọng sinh, sao có thể làm ra những chuyện như vậy.

Ngu Mặc lắc đầu. "Không phải."

Thẩm Sơ Vũ nhìn thấy ánh mắt Ngu Mặc dịu đi đôi chút, khẽ giãn hàng mày, để xóa bỏ nghi ngờ của cô lại hỏi thêm một câu. "Vậy tại sao cậu lại nói trước đây mình là như vậy? Trước đây chúng ta từng gặp nhau sao?"

Ngu Mặc cụp mắt xuống, ngón tay phải lại vuốt ve ngón áp út tay trái. "Không có, chỉ là lớp trưởng rất giống một người bạn mình quen ở Thượng Thành, mình có chút nhầm lẫn."

Thẩm Sơ Vũ bình tĩnh nói. "Nhưng mà Ngu Mặc, cậu phải biết, mình và người đó không giống nhau."

Không khí yên lặng trong chốc lát, Ngu Mặc nhàn nhạt hỏi. "Vậy sao?"

Giọng nói rất nhẹ, xen lẫn hoài nghi rơi vào lòng Thẩm Sơ Vũ, khiến nàng không khỏi khẽ run lên.

"Đúng vậy."

Ngu Mặc cười nhạt một tiếng, trong mắt xẹt qua vẻ hờ hững không hề che giấu.

Nếu Thẩm Sơ Vũ không giống như cô nghĩ, cũng không trọng sinh…

Vậy thì Ngu Mặc cũng chẳng cần để tâm chuyện này nữa.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng nóng bỏng chiếu lên lưng Ngu Mặc, xua tan bầu không khí u ám.

Ngu Mặc hơi cúi người với Thẩm Sơ Vũ, kết thúc màn kịch bất ngờ này. "Vừa rồi là mình hơi xúc động, vẫn rất cảm ơn lớp phó đã cho mình thuốc mỡ, nếu không còn chuyện gì thì mình đi trước."

Cuối cùng cũng miễn cưỡng vượt qua được cửa ải này, Thẩm Sơ Vũ nhìn bóng lưng Ngu Mặc xoay người rời đi, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau đó nàng đứng dậy khỏi mặt đất, lên tiếng. "Ngu Mặc, cậu định cứ thế mà đi sao?"

Giọng nói thanh lãnh xen lẫn một cảm giác khác thường.

Ngu Mặc gần như theo bản năng dừng chân, quay đầu nhìn Thẩm Sơ Vũ.

Thế cục cũng xoay chuyển chỉ trong một ánh mắt, bầu không khí vừa rồi còn là một tiến một lùi hoàn toàn tan biến.

Ánh mặt trời phủ lên người Thẩm Sơ Vũ một tầng sáng mập mờ, nàng khẽ tựa vào thanh ép chân, vòng eo thon thả mềm mại. Dáng vẻ lười biếng tùy ý như một chú mèo tinh được cưng chiều, khiến người ta mê mẩn.

"Vừa rồi nổi giận vô cớ với mình một trận như vậy, định cứ thế bỏ đi sao?" Thẩm Sơ Vũ hơi ngước mắt nhìn Ngu Mặc. "Cậu không định bồi thường mình một chút, mời mình ăn một bữa à?"

Yết hầu Ngu Mặc khẽ động, nghĩ đến bản thân cũng chưa ăn cơm trưa, liền đáp. "Được thôi, lớp phó muốn ăn gì mình đều sẽ mời."

Thẩm Sơ Vũ khẽ nhướng mày. "Vậy đi thôi."

Đã qua giờ cao điểm cơm trưa, khuôn viên trường yên tĩnh không một bóng người, Ngu Mặc đi theo Thẩm Sơ Vũ băng qua con đường nhỏ phủ đầy hoa liền kiều rơi.

Hương hoa ngập tràn khắp nơi, đầy chất thơ.

Đến gần một ngã rẽ, Thẩm Sơ Vũ như đã có dự tính từ trước, khẽ kéo cánh tay Ngu Mặc, đi về hướng ngược lại với nhà ăn.

Ngu Mặc khó hiểu nhìn Thẩm Sơ Vũ, dừng bước. "Này, bên kia mới là nhà ăn. Cậu định đi đâu vậy?"

Nghe vậy Thẩm Sơ Vũ cũng dừng lại, lưu loát chắp tay sau lưng xoay người nhìn Ngu Mặc.

Đúng lúc gió nổi lên, gió xuân khẽ lay, những cánh hoa vàng theo động tác của Thẩm Sơ Vũ chậm rãi rơi xuống người nàng, nhẹ nhàng linh động.

"Giờ này nhà ăn sớm chẳng còn gì ngon để ăn nữa."

Nghe Thẩm Sơ Vũ nói vậy, Ngu Mặc nhìn về góc tường phía tây cách đó không xa, chợt hiểu ra. "Cậu không định bắt mình mời cậu ra ngoài ăn đấy chứ?"

"Đương nhiên rồi." Thẩm Sơ Vũ đáp.

Mặt Ngu Mặc lạnh đi đôi phần. "Mình không có tiền mời cậu đến nhà hàng sang trọng ở Thượng Thành đâu."

Thẩm Sơ Vũ đón lấy vẻ mặt lạnh lùng của Ngu Mặc, bình thản đáp. "Mình đâu có nói muốn cậu mời mình đến đó."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến dưới góc tường phía tây.

Đây là lần đầu tiên Ngu Mặc nhìn thấy Thẩm Sơ Vũ trèo tường. Mấy hôm trước nghe Ngụy Lại kể Thẩm Sơ Vũ trèo tường, cô còn không tin, cảm thấy lời Ngụy Lại phóng đại quá mức.

Trong ký ức của Ngu Mặc, Thẩm Sơ Vũ trước nay luôn đoan trang ưu nhã, chuyện trèo tường thô lỗ như vậy hoàn toàn không hợp với nàng nhưng khi tận mắt nhìn thấy Thẩm Sơ Vũ giẫm lên bàn ghế leo lên tường, cô vẫn ngây người.

Động tác của Thẩm Sơ Vũ nhẹ nhàng uyển chuyển, chẳng tốn chút sức nào đã leo lên đầu tường.

Tựa như một chú mèo Ragdoll lông trắng, vừa ưu nhã lại không mất đi sự linh hoạt.

"Ngu Mặc." Một tiếng gọi của Thẩm Sơ Vũ kéo sự chú ý của Ngu Mặc trở về.

Ngu Mặc ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, Thẩm Sơ Vũ đã ngồi trên đầu tường.

Nàng từ trên cao nhìn xuống cô, trong ánh sáng và bóng tối toát lên vẻ hiên ngang.

"Đưa mình về nhà cậu ăn cơm đi."

_____

Chú thích:

Vì 虞墨 /Yú Mò/ – Ngu Mặc mà con cá trong tiếng Trung có pinyin cũng là /yú/ nên Thẩm Sơ Vũ mới hay gọi Ngu Mặc là cá nhỏ của nàng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
Tháng 6 30, 2025
Không bằng cầm thú
Tháng 1 5, 2026
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Tháng 6 18, 2025
co-giao-a-co-that-qua-dang-183268201
Cô giáo à, cô thật quá đáng!
Tháng 6 22, 2025
Truyện Les Hay
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Phim Giả Tình Thật
Chương 55 Tháng 2 10, 2026
Chương 54 Tháng 2 10, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Chương 19 Tháng 6 26, 2026
Chương 18 Tháng 6 26, 2026
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved