Xuân Tẫn Bất Quy - Chương 31
Ngay lúc bầu không khí giữa hai người căng như dây đàn, ngoài ngục tối bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề. Một thân ảnh uy nghi bước vào, theo sau là vài tên thị vệ thân cận. Người vừa đến chính là Trấn Bắc Vương – Sở Đình Uyên.
Thấy phụ thân xuất hiện, Sở Yên Ly lập tức thu lại ý cười nơi khóe môi, khom người hành lễ.
"Nữ nhi bái kiến phụ thân."
Sở Đình Uyên lập tức đỡ nàng đứng thẳng, giọng nói hiếm khi mang theo vài phần ôn hòa.
"Miễn lễ. Thân thể còn chưa bình phục, trước mặt phụ thân không cần câu nệ những nghi thức ấy."
Dứt lời, ông đưa mắt nhìn sang Thẩm Thanh Y. Gương mặt vẫn nghiêm nghị như cũ, giọng nói bình thản, nghe không ra chút hỉ nộ.
"Ngươi xuất thân khuê các, chẳng lẽ ngay cả đạo nghĩa cũng không hiểu? Nữ nhi của bổn vương niệm tình tha chết, giữ lại cho ngươi một mạng. Vậy mà ngươi lại cả gan mưu hại?"
Ánh mắt Thẩm Thanh Y đầy vẻ khinh miệt nhìn thẳng Sở Đình Uyên:
"Nếu muốn ta chết, cứ giết ngay từ đầu. Ta không cần nữ nhi của ngươi bố thí một mạng."
Sở Đình Uyên giận tím, quát lớn:
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Ngươi dám làm nhục nữ nhi của bổn vương, hôm nay bổn vương tuyệt đối không tha!"
Thẩm Thanh Y ngửa đầu cất tiếng cười vang, ánh mắt mang theo nét cợt nhả đầy thách thức:
" Ta còn làm nhục nữ nhi của ngươi ngay trên giường. Ngươi thì làm gì được ta?"
Sở Yên Ly nghe những lời đối thoại ấy, cả người chấn động, kinh ngạc quay sang nhìn Thẩm Thanh Y. Trong lòng nàng không ngừng gào thét: Rốt cuộc đây là cái cốt truyện quái quỷ gì vậy?
Về phần Sở Đình Uyên, tức đến mức sắc mặt lúc trắng lúc đỏ. Bao năm tung hoành chốn sa trường, uy danh hiển hách, vậy mà hôm nay lại bị một thiếu nữ làm cho mất sạch thể diện ngay trước mặt bao người.
Bất chợt, tên thị vệ cận kề bèn bước lên cất giọng cợt nhả:
"Tiện nhân này tuy gan lì ngang ngạnh, nhưng mặt mũi lại xinh đẹp tuyệt trần. Chi bằng giao ả cho ta bắt về trại, để đám nam nhân dưới trướng tha hồ kề cận, dạy cho ả biết thế nào là quy củ!"
Nghe đến đó, sắc mặt Sở Đình Uyên liền biến đổi hoàn toàn, lão ta đảo mắt nhìn Thẩm Thanh Y từ đầu đến cuối với ánh nhìn tham lam thèm thuồng. Thấy thế, tên cai ngục đứng cạnh cũng hùa theo cười hạ tiện:
" Đêm nay thuộc hạ tự tay dạy bảo nàng ta"
Một tên thị vệ khác chen ngang, giọng đầy khinh bạc:
" Ngươi thì biết cái thá gì, để ta dạy bảo nàng ấy mới phải phép chứ!"
Sở Đình Uyên nghe vậy liền nuốt nước bọt một cái, ánh mắt lóe lên tia đê tiện rồi cất giọng:
" Đường đường là nữ nhi lại đi đem lòng yêu mến nữ nhân khác, thật là trái ngược luân thường đạo lý! Xem ra phải để nam nhân đích thân dạy dỗ một phen, mới mong uốn nắn lại cái thói ngang ngược này!"
Thẩm Thanh Y đối mặt với những ánh nhìn tham lam, dung tục của đám nam nhân, trong lòng bất chợt dâng lên một trận ghê tởm nhơ nhớp. Ánh mắt vấy bẩn ấy vốn là thứ nàng hằng căm ghét, thế nhưng trải qua một trận cuồng phong với Sở Yên Ly, cõi lòng nàng đã sớm rã rời, chẳng còn chút tâm tư hay sức lực nào để thốt lên nửa lời phản bác.
Trái ngược với vẻ buông xuôi của Thẩm Thanh Y, trong lòng Sở Yên Ly lúc này lửa giận đã thấu tận trời xanh. Phụ thân cái gì chứ, đường đường là một vị Tả tướng, hóa ra chỉ là một lão già biến thái đồi bại! Nhìn cái đám nam nhân đê tiện đang chực chờ giở trò cùng cái kịch bản rẻ tiền, dơ bẩn này, thề có Chúa, khi xuyên về nàng nhất định sẽ đánh giá cái cốt truyện này âm một nghìn sao!
Âm thanh của hệ thống đinh tai nhức óc vang lên trong đầu nàng:
【 Xin ký chủ bớt giận và giữ bình tĩnh! Chỉ cần chịu khó để chúng áp giải qua cánh cửa ngục tối nay, Thái tử điện hạ sẽ xuất hiện đúng lúc để cứu lấy nữ chính!】
Sở Yên Ly nghe đến đây liền bật cười đầy khinh miệt, trong đầu thầm mắng mỏ không ngớt:
Mãi đến tối tên nam chính mới chịu ló mặt ra cứu sao? Chẳng lẽ từ giờ đến lúc đó, nữ chính phải trơ mắt chịu đựng cái đám yêu ma quỷ quái này nhìn ngó thèm thuồng sao ? Cần gì phải đợi đến tối mịt! Cần gì cái kịch bản máu chó cẩu huyết này!
Nghĩ đoạn, ánh mắt nàng lóe lên tia sắc lạnh. Mặc kệ hệ thống đang hoảng hốt kêu gào can ngăn, Sở Yên Ly quyết định tự mình ra tay!
Giữa lúc ấy, tiếng cười cợt dung tục của đám nam nhân vang lên
Đem vị mỹ nhân này ở lại ngục hầu hạ đêm nay mới phải phép chứ!
Phải để các huynh đệ trong quân ta cùng nhau hưởng thụ chút diễm phúc này !
Chao ôi, người gì đâu mà xinh đẹp sắc nước hương trời thế này…
Bỗng một tiếng quát vang lên đanh thép giữa ngục tối , khiến ngay cả Sở Đình Uyên cũng phải giật mình :
"Lũ cẩu tặc to gan! Có thôi ngay cái thói càn quấy nhơ nhớp này lại không! Đường đường là chốn vương hầu quận chúa mà dám buông lời đồi bại, tưởng có Sở Đình Uyên che chở là muốn làm gì thì làm chắc!"
Cả ngục thất chìm vào cõi tịch mịch.
Sở Đình Uyên trừng mắt nhìn ái nữ, ngỡ ngàng khôn tả. Thẩm Thanh Y bàng hoàng ngước lên, tim đập loạn nhịp. Nàng vẫn đinh ninh tiểu thư họ Sở sẽ tiếp tục hùa theo đám người hèn mọn kia để nhục mạ nàng như trước, nào ngờ đâu…
Sở Đình Uyên mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp cất lời:
" A Ly! Loại nữ nhân ngạo mạn này, cần phải để nam nhân thuần hóa mới phải !"
Sở Yên Ly nghe xong liền giận đến mức khí huyết dâng trào, mặt mày đỏ tía, chẳng màng đến lễ giáo khuê các mà buông lời:
" Thuần hóa cái đầu nhà ngươi ! Đúng là lão già vô sỉ đồi bại! Đã thê thiếp đề huề mà còn dám sinh tâm tư dơ bẩn với cả thiếu nữ trạc tuổi cốt nhục mình !"
Nói đoạn, Sở Yên Ly bước đến sát cạnh nam nhân kia, ánh mắt sắc lạnh cất lời:
" Người của bản tiểu thư, kẻ nào dám bén mảng động đến, ngày mai đừng trách ta tiễn các ngươi đoạn tử tuyệt tôn thành thái giám!"
Dứt lời, nàng xoay người lại, nghênh ngang nhìn thẳng vào Sở Đình Uyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười
" Nếu nhi nữ đem lòng ái mộ nữ nhi thì sao chứ? Phụ thân đại nhân cũng định đem nhi nữ ra mà "thuần hóa" luôn hay sao?"
Nàng khẽ bật cười nhạt, ánh mắt đảo một vòng quét qua đám đông rồi buông lời cay độc:
" Lũ cẩu tạp chủng các ngươi đúng là thứ ghê tởm bẩn thỉu nhất mà bản tiểu thư từng thấy qua!"
Hệ thống hoàn toàn câm nín. Hóa ra bài sớ dài mắng nữ phản diện trước kia của ký chủ không hề khoa trương chút nào.
Giọng hệ thống nho nhỏ vang lên
【Ký chủ, người đã đi lệch cốt truyện. Mau nhận sai với phụ thân, hoặc thuận theo mọi người để bảo đảm cốt truyện của nữ phản diện tiếp tục diễn ra.】
Sở Yên Ly nhếch môi cười lạnh:
"Thuận theo? Cái hệ thống chết tiệt! Cần gì nam chính? Chính ta sẽ đưa nàng rời khỏi nơi này. Muốn phạt thế nào thì cứ phạt."
Sở Yên Ly lập tức nhìn tên cai ngục, lạnh giọng ra lệnh:
"Mở khóa."
Tên cai ngục vô thức liếc sang Sở Đình Uyên. Thấy người không lên tiếng, hắn đành run rẩy tiến lên mở xiềng xích. Ngay khi gông cùm được tháo bỏ, Sở Yên Ly liền nắm lấy tay Thẩm Thanh Y, chẳng buồn ngoái đầu, sải bước rời khỏi đại lao
Suốt dọc đường, Sở Yên Ly vẫn nắm chặt tay Thẩm Thanh Y, một mạch đưa nàng về viện của mình. Vừa bước vào phòng, Thẩm Thanh Y đã giật mạnh tay ra, lùi về sau nửa bước.
"Ngươi… lại muốn giở trò gì nữa? Hay lần này vẫn là muốn trêu đùa ta?"
Sở Yên Ly nhìn nàng hồi lâu rồi khẽ cất tiếng:
"Có lẽ trước đây ta đã từng khiến tỷ đau lòng, từng khiến tỷ phải thất vọng." Nàng dừng một lát.
"Nhưng hôm nay ta đến đây… là để thực hiện một lời hứa."
Thẩm Thanh Y khựng người.
Sở Yên Ly nhìn thẳng vào mắt nàng, từng chữ đều vô cùng nghiêm túc.
"Muội sẽ bảo vệ tỷ."
Vừa dứt lời, một cơn đau dữ dội bỗng lan khắp tứ chi bách hài, như có vô số lưỡi dao vô hình đang cắt xé từng tấc da thịt.
Sở Yên Ly khẽ nhíu mày.
Xem ra… hình phạt của hệ thống đã bắt đầu.
Nàng cố nuốt ngược vị tanh nơi cổ họng, gượng giữ vẻ bình thản rồi nói tiếp:
"Có lẽ… trong năm ngày tới, tỷ sẽ không gặp được muội."
"Muội đã dặn Mặc Trúc ở lại bảo vệ tỷ. Năm ngày này, tỷ cứ ở trong viện của muội, đừng bước ra ngoài."