Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 13
Lúc này Thái Anh mới buông một tay ra, tìm đến chỗ giữa hai chân Trân Ni, kéo quần lót ra, dùng ngón tay xoa nắn hai mảnh hoa môi, vươn ngón trỏ thăm dò rồi sờ tới hạt châu giữa hai cánh hoa, chậm rãi mượn dâm thuỷ trơn trượt dò xét đi vào.
Trước giờ khi Trân Ni tự an ủi, đều là xoa nắn, kích thích cửa động tới khi đạt cao trào, bây giờ lại có dị vật đột nhập vào chỗ riêng tư, nhẹ nhàng trừu động, rốt cuộc vẫn còn là xử nữ, dù dị vật đó là ngón tay thon dài, cô vẫn cảm thấy đau như bị đâm thủng.
Từ tiếng rên rỉ mềm mại, biến thành tiếng hét thống khổ: "Cô… không cần…đau quá…đừng cắm vào đó…" Sắc mặt Trân Ni tái nhợt, trán đã rịn mồ hôi.
Nàng còn nhỏ, lại là xử nữ, cửa động tự nhiên chật hẹp, vẫn không chứa được dù chỉ một ngón tay, mà thật ra ngón trỏ của chị cũng chỉ mới vào một nửa.
Thái Anh nhìn bộ dạng đau đớn của Trân Ni, đột nhiên sắc mặt đang tràn đầy sắc dục đỏ rực, lại chuyển thành trắng bệch, thân người cứng đờ, vội rút tay ra, trên đó vẫn lấp lánh dâm thuỷ của Trân Ni.
Chị đứng dậy hoảng loạn sửa lại quần áo của mình, cũng kéo lại váy trở lại đùi cho Trân Ni.
Trân Ni bị phản ứng quá khích của Thái Anh làm cho giật mình, cử động thân hình mềm mại, nghi hoặc hỏi: "Cô làm sao vậy?"
Tuy cô có kêu đau, nhưng vẫn có thể chịu đựng được, cô nhớ trong AV, diễn viên nữ còn kêu đau hơn nhiều, mà nam diễn viên vẫn mãnh liệt, phản ứng của Thái Anh cũng quá mức đi.
Kêu đau có một câu, cũng làm chị mất hứng sao?
"Không có gì. Thời gian không còn sớm, tôi về đây, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút." Thái Anh vừa dứt lời liền quay người muốn rời đi.
Rõ ràng vật dưới háng chị vẫn còn phình to, vẫn còn cứng như vậy, đã đi đến bước này, chị vẫn muốn dừng lại sao?
"Phác Thái Anh! Cô rốt cuộc muốn thế nào? Nếu chướng mắt em thì cô cứ nói thẳng. Chơi đùa em như vậy là có ý gì chứ? Em tuy còn nhỏ nhưng vẫn biết mình đang làm gì. Nhưng cô rốt cuộc là đang làm gì cơ chứ?" Trân Ni kích động, hai mắt đã rướm nước mắt.
Giờ phút này, tức giận, nhục nhã, các loại cảm xúc đan xen nhau, lần đầu tiên cô khóc trước mặt người ngoài.
Nhưng Thái Anh không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Đúng vậy, em còn quá nhỏ, tôi không làm được."
Dứt lời liền đi khỏi, sau đó là tiếng mở rồi đóng của cửa phòng kế bên. Cảm xúc của Trân Ni hoàn toàn không còn lại gì, chạy vào phòng tắm mở vòi sen, rửa sạch mọi chỗ mà Thái Anh chạm qua, nhất quyết không để hương vị của Thái Anh lưu lại.
Cô thề, dù cho đời này cô không vừa mắt được ai, cả đời làm xử nữ, cũng không chủ động đi tìm Phác Thái Anh!!!
Hôm sau Thái Anh lại ra khỏi nhà, tiếp tục mấy ngày không quay về như cũ, chỉ nhắn tin Wechat hỏi Trân Ni có mua máy tính mới không, rồi gửi cho cô 1 vạn nhân dân tệ, Trân Ni lập tức chuyển trả lại, cũng xóa luôn Wechat của Thái Anh
Mấy ngày nay, ngoài một lần ra ngoài mua quần áo, Trân Ni đều ở trong nhà, cảm thấy nhàm chán, không nhịn được gọi điện thoại cho Hạ Toàn, nha đầu này chắc chắn là đang cùng Tống Khải phiên vũ phúc vân, âm thanh nghẹn ngào, nói vài chữ lại rên rỉ.
Không chỉ thế, qua điện thoại còn nghe được tiếng bạch bạch do Tống Khải va chạm với Hạ Toàn.
"Thôi, không quấy rầy cậu nữa, hai người tiết chế một chút, đừng có làm mệt thân mình."
"A…a… cậu cùng Thái Anh…a… không lên giường…"
Trân Ni biết Hạ Toàn định hỏi cái gì, không chờ cô nói hết câu đã tắt máy, vừa tắt thì nhận được video của Lục Cảnh Hoán gửi tới.
"Bảo bối Ni Ni… nghỉ hè không cùng dì Tô ra ngoài chơi à?" Lục Cảnh Hoán trong video cười ngọt xớt