Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 19
Đau đớn lần này không làm Trân Ni kìm nén được nữa, nước mắt lưng tròng khóc to: "Chị…đau quá…em từ bỏ…thật sự từ bỏ…chị mau lấy ra đi…"
Thái Anh vờ như nghe lời rút côn th*t ra ngoài, nhưng giây tiếp theo lại tiếp tục cắm vào, lặp lại động tác rút ra cắm vào như lần phá trinh vừa rồi, tiến sâu vào bên trong.
Thái Anh đưa tay lau khô mồ hôi trên trán Trân Ni, nhẹ giọng nói: "Ngoan. Nhịn một chút, một hồi nữa sẽ không đau."
Nhưng động tác bên dưới của chị một giây cũng không dừng lại, tuy chỉ nhẹ nhàng cắm vào rút ra, nhưng Trân Ni đã đau đến sắp ngất đi. hai tay cô ôm lấy lưng Thái Anh, không biết làm sao để bớt đau, chỉ có thể cào cấu lưng chị, lưu lại nhiều vết cào nông sâu khác nhau.
"Mèo hoang…" Thái Anh cười một tiếng, ôn nhu nhìn cô bé bên dưới đã bị chị làm đến khóc.
Chị đã vô cùng kiên nhẫn, nhưng cô còn nhỏ, tiểu huyệt quá nhỏ hẹp, gậy th*t mỗi lần cắm đến hai phần ba đã đến đỉnh hoa tâm, dù chị có dùng thêm lực cũng không thể chen thêm vào.
Chị chỉ có thể để một đoạn thân gậy bên ngoài, nhưng tiểu huyệt của cô ướt át trơn mềm vô cùng, mất hồn đến nỗi làm từng lỗ chân lông trên người chị đều như nở ra. Những nếp uốn trong đó đều bị côn th*t của chị làm căng ra, tiểu nộn bức gắt gao bao chặt dương v*t của chị, làm chị muốn ngừng mà không được, không màng việc cô đang khóc hoa lê đái vũ, cào cấu trên lưng chị, vẫn không ngừng đòi hỏi.
Đã thọc vào rút ra hơn mười phút, cô bé dưới thân vẫn khóc sướt mướt không ngừng.
Thanh âm lúc trườc là thê thảm cầu xin, dần dần đã có tiếng rên rỉ hỗn loạn xen lẫn, chị chắc cô đã dần thích ứng với vật thô to của mình.
Thái Anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào chỗ giao nhau của hai người, dương v*t của chị thọc sâu vào tiểu huyệt, đè ép hai mảnh thịt non của cô đến nỗi thay đổi hình dạng. Âm đ*o ban đầu chỉ là một vòng nhỏ hẹp, bây giờ bị vật lớn của chị cắm vào, cửa động đã căng ra, chuyển thành màu trong suốt.
Chị thật sự lo lắng, nếu mình mặc kệ tất cả, chọc vào toàn bộ, có thể nào sẽ xé rách cả âm đ*o của cô không, nghĩ đến đây động tác của Thái Anh cuối cùng cũng chậm lại một ít.
Bị Thái Anh cắm vào hơn hai mươi phút, Trân Ni cũng từ đau đớn dần cảm thấy một tia khoái cảm, âm thanh cũng từ xin tha dần biến thành tiếng hừ hừ như mèo kêu.
Cô cảm thấy không thể tin được. Trước đây, cô thậm chí còn không chịu được một ngón tay, mà bây giờ có thể chứa được cả một cây gậy th*t to hơn cả cổ tay mình. Lúc đầu bởi vì quá đau, dâm thuỷ không tiết ra nữa. Gậy th*t lớn của Thái Anh dính đầy dâm thuỷ còn sót lại lẫn với máu xử nữ, rất khó để ra vào cái lỗ nhỏ chật hẹp.
Bây giờ cô đã thấy sảng khoái, dâm thuỷ một lần nữa bắt đầu tiết ra róc rách, bị dương v*t của chị khuấy đảo, bắn ra phụt phụt khắp nơi, chỗ hai người giao hợp ướt dầm dề.
Thấy cô đã thích ứng được tốt, Thái Anh mới yên tâm đẩy nhanh tốc độ cùng lực độ, một bên cắm thật mạnh vào tiểu huyệt, một bên chất vấn: "Tại sao lại xóa Wechat của tôi?"
"A…ưm…ưm…ai bảo chị…lần trước bỏ dở nửa chừng…ưm…"
"Nếu không phải gặp được tôi trên máy bay? Em sẽ cùng tên nhóc kia lên giường phải không? Nếu không thì nó mang theo áo mưa làm gì?"
"Phải! Ưm… hắn chuẩn bị…phá thân em…a…chị…nhẹ một chút…a…"
Trân Ni choáng váng trước màn làm tình của chị, nói không thành câu, còn bị chị chất vấn như phạm nhân, trong lòng cảm thấy tủi thân, không ngờ khi định phản kháng, đã bị Thái Anh đột nhiệt tàn nhẫn đâm vào.
Cô vừa bị phá thân, cả người mềm nhũn, nào chịu được mãnh liệt như vậy, nháy mắt trong phòng tràn ngập tiếng khóc cầu xin, cùng tiếng phụt phụt của tiểu huyệt.
"Cho nên, ai cũng có thể phá thân em sao?" Hai mắt Thái Anh híp lại, sắc mặt âm trầm.
Hai tay không chút thương tiếc xoa nắn hai vú tinh xảo, eo đưa đẩy liên tục, côn th*t thô to ra ra vào vào dâm huy*t liên tục. Mỗi lần côn th*t rút ra đều kéo theo thịt non hồng hồng mềm mềm, rồi lại bị dương v*t mạnh mẽ đẩy trở về.
Thân thể chị cường tráng, cô thì chỉ mới thành niên, thân thể còn non nớt, chị lại không ngừng chơi đùa, cô gái nhỏ không chịu được lâu, làm gì còn sức lực làm nũng với chị.
"Không có…chị…em sai rồi…ưm…ưm…nhẹ chút…em chịu không nổi…sắp hỏng rồi…" Trân Ni bị va chạm liên tục nói không thành câu, đến bờ vai của chị cũng không thể ôm được nữa, đành phải chịu thua xin tha. "Về sau còn dám nói vậy trước mặt tôi nữa không?"
Thái Anh nhìn â/m đ/ế của cô đã bị kích thích đến sung huyết, sưng to bằng hạt đậu nhô ra ngoài, chị thả lỏng một tay, dùng hai ngón tay ấn vào âm vật nhỏ, ra sức xoa nắn, ép hỏi Trân Ni.
"A…đừng nắn…thật khó chịu…chị, em không dám nữa…mau buông ra…ưm…xin chị…a" Trân Ni từ khi bị chị làm đã khóc không ngừng, bây giờ hốc mắt đã phiếm hồng, hai tay gần như đã xé nát ga giường, vẫn không thể giảm được cảm giác đau đớn cùng khó chịu này.
Nhìn cô gái nhỏ đã ngoan ngoãn khuất phục, Thái Anh mới giảm bớt áp lực ở tay, nhưng vẫn nhào nặn, vừa chơi đùa với âm vật nhỏ vừa đâm vào tiểu huyệt.
Nghĩ đến việc cô gái này chưa bị người nào chạm vào, chỉ thuộc về chị, dục vọng chiếm hữu của Thái Anh lại càng tăng lên, côn th*t bên trong Trân Ni cũng to hơn một vòng.
"A…thật lớn…trướng quá…chị…sao của chị lại to như vậy…Ni Ni bị căng thật là khó chịu…" Trân Ni cắn môi dưới, khóc thút thít hỏi.
"Chẳng lẽ em thấy của người khác rồi?" Thái Anh lập tức bắt được trọng điểm, nhíu mày chất vấn hỏi.
"Không có…đều là do xem AV…ưm…căng quá…a…" Trân Ni khó chịu xoắn thân mình.
Cô đã có kinh nghiệm, không ngốc đến nỗi nói Thái Anh là cô xem cùng Lục Cảnh Hoán, nếu không là chính mình tìm ngược sao?
"Chỉ cần em ngoan ngoãn, chị sẽ yêu thương em thật nhiều." Thái Anh cúi người mổ nhẹ lên cánh môi Trân Ni, hôn một đường từ môi xuống xương quai xanh, cuối cùng dừng lại ở đầu v*, dùng sức liếm mút. Sau đó khé liếm từng chỗ trên ngực cô, thẳng đến khi hai vú đều lưu lại dấu hôn của chị, dính nước miếng dầm dề, chị mới từ bỏ.
Chị không dám nói cho cô gái nhỏ biết, kỳ thật chị còn chưa đút hết dương v*t vào, bằng không sẽ dọa sợ cô, sau này không cho chị chạm vào.
Trân Ni không thể tin được, chị lúc đầu nho nhã, và chị sau trên giường này, lại là cùng một người.