Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Đế Vương Luyến - Chương 14

  1. Home
  2. Đế Vương Luyến
  3. Chương 14
Prev
Next

Cảnh Tịch nhớ có một lần khi hai người đang ở trên con Mini Cooper màu đỏ mận của Nhan Linh, nàng ấy đã nói rằng, "giá mà chị gả được cho em". Vậy mà Cảnh Tịch ngốc nghếch không biết rằng thân phận nữ nhân của mình là gánh nặng của chị ấy, thậm chí nàng vẫn ngây ngốc bám lấy, cho đến khi máu thịt đầm đìa mới muốn buông tay.

Nữ nhân như nàng vốn chẳng có thể mang đến cho Nhan Linh sự tốt đẹp mà nàng muốn, một đám cưới lãng mạn, cái dắt tay ra mắt họ hàng hai bên. Hết thảy nàng đều không làm được, thế mà hôm nay trong nội đường rộng lớn của Tô gia, nàng đang bái kiến "nhạc phụ, nhạc mẫu" của An Trúc, sự việc thật nếu không phải do nàng xuyên đến đây nàng cũng không tin nổi.

Tô lão gia ngồi ghế giữa đại sảnh, đôi mày uy nghi nhíu chặt lại, chỉ trong một đêm mà tóc ngài bạc đi không ít. Đôi mắt ngài sáng tựa chim ưng, đôi mắt tinh anh trên cuộc đua đào thải khốc liệt của kim tiền, ngón trỏ ngài đeo một chiếc bạch ngọc lớn, khi ngài nói chuyện vô thức sẽ chà xát chiếc nhẫn. Dáng vẻ tuy không cao to nhưng lại rất áp bức, mắt phượng mày ngài, bên cạnh ngài là mỹ phụ nhân tuổi chạc tứ tuần, bà tự xưng mình là Tô đại nương – Tô Huệ.

Vốn dĩ Cảnh Tịch không cần phải thủ tục ra mắt nhạc phụ rườm rà này vì nàng chính là hoàng đế, việc thêm một phi một tần không rắc rối như thế. Nhưng đây là tứ hôn, nàng và Nam quốc kết giao không phải chuyện nhỏ như cân gạo, gói đường. Thế nên nàng theo lễ ra mắt họ, kính trà cho từng thành viên trong gia đình.

– Nhạc phụ – Nàng gọi Tô lão gia một tiếng, đưa chén trà cho ngài. Dù không vui nhưng Tô lão gia vẫn đưa tay nhận lấy, nhấp một ngụm.

– Đại nương- Cảnh Tịch lại kính đại nương Tô Huệ một ly trà, nàng ấy mỉm cười từ ái.

– Nhị nương- Mỹ phụ nhân mặc quần áo màu vàng nhạt chỉ kéo khuôn miệng lên một đường cong, vốn không hề có ý cười, nhận chén trà của nàng.

– Tam nương- Vị này Cảnh Tịch khá rõ, đây là trưởng công chúa Nam Cung Uyển, người uyên bác lỗi lạc, tài hoa xuất chúng, sắc đẹp kinh diễm thế tục. Có một lần nàng đã gặp nàng ấy khi còn nhỏ, khi về tra về Tô gia liền biết thêm về nàng ấy.

– Tứ nương- Tứ nương Cảnh Huân nhận ly trà của nàng, nhấp một ít trà rồi đậy nắp lại, Cảnh Tịch nhoẻn miệng cười.

– Tứ nương vẫn khỏe chứ?

Nàng đã tra kĩ rồi, đây chính là Cảnh Huân – biểu muội lưu lạc của nàng. Vốn Cảnh Điềm vương có tiểu nữ nhi thứ ba là Cảnh Huân, do nàng khắc phụ nên được gửi lên núi với sư phụ. Cảnh Huân chính là con của Cảnh Điềm vương và Kiều phu nhân, là thứ nữ. Và nàng cũng chính là tỷ tỷ thân sinh của Cảnh Nhiễm Tâm. Họ đều là người trong cùng một gia tộc, tuy nhiên không ai có mệnh cách cao quý tựa Nhuyễn Thuần. Vị tỷ tỷ hơn tam tuần này nhìn nàng, mỉm cười:

– Vâng, vẫn khỏe.

Xét theo vai vế, Cảnh Điềm vương phụ thân của Cảnh Huân vẫn bé hơn phụ thân của Cảnh Tịch, nhưng hiện tại nàng đã là nương của Cảnh Tịch, theo lễ nhận một chữ Tứ Nương cũng không có gì sai.

– Ngũ nương – Nữ nhân phong hoa tuyệt đại nhận ly trà của nàng, Cảnh Tịch cười nhẹ. Đối với nữ nhân xinh đẹp như tam nương và ngũ nương, không thể không nhìn. Tô lão gia quả thật gom hết mỹ nhân xinh đẹp ở thiên hạ về, không phải vua nhưng cũng chẳng khác gì, tiền tài, quyền lực, nữ nhân, đã vậy hoàng đế còn thân cận không nghi kị ngài ấy, Cảnh Tịch thấy mình còn phải học hỏi nhiều. 

An Trúc đứng bên cạnh Cảnh Tịch, sớm cười đến độ không ngừng được, hoa xuân nở rộ. Tô lão gia nhìn Cảnh Tịch, đuôi mắt hẹp dài, nét cười giảo hoạt, nàng cảm thấy không đáng tin chút nào.  Này là tình kiếp của An Trúc, tiểu An Trúc ngài xem như sinh mạng. Làm vương nhưng Cảnh Tịch không hề vận nam trang, chỉ như cũ một thân hoàng bào uy nghi của nữ nhân, khí độ bất phàm, xét về góc độ làm vương, nàng ta hoàn toàn có thể, nhưng là một người mà nữ nhân giao trọn cả đời, nàng không biết nàng ta đảm đương được không.

Sau khi kính trà Tô gia, Cảnh Tịch liền cùng Nhược Vân Nhược Thủy cáo lui. Nhược Vân đi sau lưng nàng, chẳng nói gì. Nhược Thủy thì bình luận về các phu nhân Tô gia, nàng khen ngợi hết lời, nào là ai cũng xinh đẹp, mỗi người một vẻ, nào là Tô gia quá giàu có, nào là trà của Tô gia cũng rất ngon.

Theo lệ nàng sẽ ở lại Nam quốc một tuần, sáng đến có thể tự đi lại trong Trường An thành, tối đến dự yến tiệc. Nhược Vân liền chuẩn bị cho nàng thêm một chiếc gối con, bảo là An Trúc quận chúa sẽ ngủ lại đây cho đến khi các nàng rời khỏi Nam quốc. Cảnh Tịch gật đầu, phân phó:

– Đem thêm mền gối cho nương nương, hôm qua ta thấy muỗi cũng hơi nhiều, các ngươi lại thất trách phải không?

Tối đó An Trúc đến, Nhược Thủy hầu hạ nàng ấy cởi ngoại sam, chỉ chừa lại trung y màu trắng nhạt. Nhược Vân đã sớm không thấy đâu, cho nên Cảnh Tịch hỏi Nhược Thủy: – Nhược Vân đâu, giờ này ngươi còn chưa ngủ sao?

Thật là siêng năng hiếm thấy, ngày nào Nhược Thủy cũng đẩy việc canh đêm cho Nhược Vân, hôm nay thấy Nhược Thủy trực cho nên nàng thuận miệng hỏi.

– Tỷ ấy bảo không khỏe, nhờ nô tì giúp. -Nhược Thủy ngáp dài.

Tô An Trúc đứng trước mặt nàng, nụ cười hơi e lệ ngại ngùng, Cảnh Tịch cũng không biết làm sao, chỉ có thể gãi đầu mình cười ngượng ngùng.

– Ngại quá tỷ tỷ… Muội biết sẽ liên hôn nhưng không biết là tỷ tỷ, lúc nghe còn nghĩ dù sao người quen cũng đỡ ngại ngùng, không ngờ… còn ngại hơn.

Cảnh Tịch giải thích.

– Muội ngốc quá… Ta…

Ba chữ ta thích muội ngập ngừng ở môi không thể nào thốt ra. An Trúc đành nằm xuống giường, kéo chăn đắp ngang người  mình rồi nói, "Thì cứ vậy đi, có gì đâu mà ngại. Ta còn không ngại muội ngại cái gì."

– Hay là muội ngủ ở giường con nhé?

– Không được.

An Trúc không đồng ý.

– Như vậy, người ta bàn tán ta thì sao?

– Cũng đúng.

Cảnh Tịch bèn leo lên giường dỗ dành người con gái kia ngủ, chẳng hiểu sao khoản dỗ các nữ nhân đi ngủ nàng lại đặc biệt giỏi, lúc An Trúc đang chuẩn bị vào giấc nàng còn thỏ thẻ nói: – Ngủ đi bao gạo to tướng ơi.

An Trúc nhíu mày, từ trong mộng tỉnh dậy nhìn nàng.

– Nàng nói gì?

– Thì bao gạo to tướng.

An Trúc hừ một tiếng, hai người một người trốn một người đuổi trên giường, tấn công vào eo nhau, làm cho phòng tân hôn rộn ràng tiếng cười.

– Nếu không có lương thực, muội… có muốn cưới ta không?

Cảnh Tịch cười hiền nói: – An Trúc tỷ tỷ, cho dù muội có làm vua cũng không xứng với tỷ, nếu tỷ không đồng ý, không bao giờ muội có được tỷ. 

– Vậy…

An Trúc ngập ngừng, vậy thì sao? Tình cảm của nàng…

– Nếu tỷ đã chủ động chọn muội, ngôi vị hoàng hậu sẽ thuộc về tỷ. Nếu tỷ muốn độc sủng hậu cung e rằng không thể vì muội đã có ba vị phi tần rồi. Nhưng muội sẽ công bằng…

– Ta ngay từ đầu đã không yêu cầu một đời một kiếp, một đôi người.

– Nhưng sẽ thiệt cho tỷ, vốn hậu cung cũng là nơi tranh đấu, nhưng nếu tỷ tỷ nguyện ý tin tưởng, muội sẽ duy trì được trật tự hậu cung.

An Trúc gật đầu: – Ta tin.

Một lời đã định như thế.

Nhược Vân, Nhược Thủy là nha hoàn nhất đẳng, cho nên hai nàng ngủ riêng rẽ, không ngủ chung với các nha hoàn khác. Nhược Vân ngủ căn phòng hướng Đông, tuy nhỏ nhưng lại rất khang trang, có vẻ so với chỗ ở của nha hoàn nhất đẳng ở Cảnh quốc có hơn một chút. Đẩy cửa vào, Cảnh Tịch thấy nàng ấy đang nằm trong chăn say ngủ, nàng mỉm cười đưa tay vuốt mái tóc mượt của nàng ấy, thì thầm:

– Hôm nay sao lại ngủ sớm như thế? Có bệnh không?

Nhược Vân không như cũ bái lạy nàng rồi nói những lời xa cách. Nàng ấy chỉ nhắm mắt lại an yên mà ngủ, trông rất nhu thuận.

– Ngủ say như vậy, chắc là đi đường xa mệt.

Cảnh Tịch sờ trán nàng xem có nóng không, sau đó lặng lẽ ngắm nhìn xem có phải bệnh không rồi mới ra khỏi phòng. Bởi lẽ nhất cử nhất động của nàng luôn được Nam Cung Kiện dõi theo, khi nàng ở Nam quốc, tức là nàng đang trong vòng kiểm soát của hắn.

Sau khi Cảnh Tịch rời khỏi phòng, Nhược Vân mở đôi mắt to tròn của mình, sớm rơi nước mắt. 

Nàng không bệnh, chỉ là nàng phải lòng một bậc quân vương, tình cảm này day dứt dày vò nàng đến tuyệt vọng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

EM GÁI DỄ BẮT NẠT
Tháng 10 25, 2025
Nhân – Kế – Mỹ_truyenles.net
Nhân – Kế – Mỹ
Tháng 8 1, 2025
Mãi Mãi Bên Nhau
Tháng 12 20, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Tháng 8 2, 2025
Truyện Les Hay
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Chương 3 Tháng 6 17, 2025
Chương 2 Tháng 6 17, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tình Trò Ái Cô [ 17 ] Tháng 7 17, 2025
Tình Trò Ái Cô [ 16 ] Tháng 7 17, 2025
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved