Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 18

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 18 - Chương 18: Bản Án Bảy Năm
Prev
Next

Thời gian trôi qua không một tiếng động, kéo theo những giọt nước mắt khô cạn và chuỗi ngày dài đằng đẵng chìm trong bóng tối của Jingjing. Phiên tòa xét xử diễn ra với một tốc độ chóng mặt đến lạnh lùng, tựa như một cỗ máy vô cảm được lập trình sẵn để nghiền nát mọi hy vọng cuối cùng của con người.

Tại phòng xử án chật chội, ngột ngạt và đượm mùi mồ hôi cùng sự phán xét của xã hội, tiếng búa gỗ của thẩm phán vang lên đanh thép, khô khốc:

— Cốc! Cốc! Cốc!

Mỗi tiếng gõ vọng vào không gian như giáng thẳng vào lồng ngực Jingjing từng nhát búa đau đớn, bóp nghẹt lấy từng hơi thở yếu ớt của cô.

Trên bục khai báo, Janhae đứng thẳng người trong bộ đồ giam cầm, gương mặt góc cạnh không chút biểu cảm. Cô một mực nhận hết toàn bộ tội danh. Từ việc mang theo hung khí đến việc ra tay định đoạt mạng sống của gã lưu manh trong góc khuất bãi phế liệu để bảo vệ bản thân, tất cả đều được cô khai nhận trôi chảy, rành mạch và dứt khoát như thể cô mới chính là kẻ đã bóp cò hay ra tay tước đoạt mạng sống ấy. Cô không một lời bào chữa, không một lần ngậm ngùi hối hận, cũng tuyệt đối không van xin sự khoan hồng từ hội đồng xét xử.

Ánh mắt Janhae suốt buổi xét xử hướng thẳng về phía trước, đối diện với sự nghiêm khắc của luật pháp, tuyệt đối không một lần quay đầu lại nhìn phía sau – nơi hàng ghế khán giả lạnh lẽo đang có một bóng hình gầy guộc, trắng bệch không còn chút máu.

Jingjing đứng chôn chân ở đó, đôi môi cắn chặt đến bật máu tươi rỏ xuống cằm để kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra khỏi cổ họng. Cô nhìn người phụ nữ đang đứng trước vành móng ngựa kia, lồng ngực đau thắt lại như có ai dùng dao cùn cắt xé. Đó là người đã vì cô mà dầm mưa dãi nắng ở công trường, người đã ôm cô vào lòng và nói những lời ấm áp nhất, và giờ đây, người đó lại đang tự tay chôn vùi cả tuổi thanh xuân của mình vào chiếc hố sâu của tội lỗi để đổi lấy sự sống cho cô.

Bản án nhanh chóng được tuyên xuống với sự lạnh lùng tột độ của pháp luật: Bảy năm tù giam vì tội danh cố ý gây thương tích dẫn đến chết người trong tình trạng vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng.

Bảy năm. Một con số ngắn ngủi trên giấy mực, nhưng lại là một khoảng thời gian dài đằng đẵng đủ để mài mòn thanh xuân, đủ để biến một con người trở thành một cái bóng mờ nhạt giữa bốn bức tường giam lạnh lẽo.

Trước khi lực lượng cảnh sát tư pháp kịp áp giải Janhae rời khỏi phòng xử án để đưa thẳng đến trại giam cải tạo, Jingjing hoàn toàn mất kiểm soát. Cô lao về phía trước như một kẻ mất trí, bỏ ngoài tai mọi lời cảnh cáo của lực lượng an ninh, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt lấy hàng rào ngăn cách bằng sắt lạnh ngắt.

Nước mắt trào ra như suối, tuôn rơi xối xả trên khuôn mặt méo mó vì đau khổ. Jingjing nghẹn đắng, phát ra những âm thanh vỡ vụn từ tận đáy lòng:

— Chị… chị Janhae ơi…! Tại sao lại là bảy năm chứ? Không thể nào như thế được… Mình kháng cáo đi chị! Em không cần… em tuyệt đối không cần chị hy sinh vì em thế này đâu! Đưa em ra tòa đi, để em nhận tội thay cho chị!

Janhae đang bước đi liền khựng lại. Cơ thể cô chấn động mạnh, đôi bàn tay bị còng trong chiếc còng số 8 bỗng siết chặt lại đến trắng bệch. Nhưng khi cô chậm rãi quay đầu lại, thứ đập vào mắt Jingjing không còn là sự ấm áp, dịu dàng hay cái ôm siết chặt quen thuộc nữa.

Thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng đến tột độ, vô tình và tàn nhẫn đến mức xé tâm can.

Đôi mắt một mí sắc bén của Janhae dán chặt vào Jingjing, mang theo một khoảng cách xa xôi, băng giá như giữa hai thế giới cách biệt:

— Đừng gọi tôi như thế nữa. — Giọng Janhae cất lên, khô khốc, lạnh băng và sắc lẹm như dao cau cắt vào da thịt. — Mọi chuyện đến nông nỗi này, suy cho cùng cũng chỉ vì cô tự chuốc lấy mà thôi.

Jingjing sững sờ hoàn toàn. Toàn thân cô cứng đờ như hóa đá, đôi mắt phượng mở trừng trừng nhìn người trước mặt, cảm giác như tai mình vừa nghe nhầm một điều gì đó hoang đường nhất trên đời.

— Chị… chị đang nói cái gì vậy hả…? Là em… là em đã…

— Phải, là cô! — Janhae lớn tiếng cắt ngang, không cho Jingjing kịp thốt lên câu thú nhận tội lỗi. Ánh mắt cô lóe lên một tia phũ phàng, cao ngạo và cay độc đến tột cùng để đẩy người kia ra xa khỏi vũng lầy này. — Cô nghĩ tôi thực sự muốn hy sinh vì cô chắc? Đừng có ảo tưởng nữa! Cô chỉ là một gánh nặng, là cái cục nợ phiền phức mà tôi vô tình vác trên vai suốt bao nhiêu năm qua thôi!

Từng câu từng chữ của Janhae thốt ra giống như những nhát dao đâm thẳng vào tim Jingjing, máu tuôn đầm đìa nhưng cô không cảm thấy đau thể xác, chỉ thấy tâm hồn mình đang vỡ vụn thành trăm mảnh.

— Bây giờ cô được toại nguyện rồi đấy! — Janhae nhếch môi cười nhạt, một nụ cười giễu cợt đầy cay đắng nhắm thẳng vào chính bản thân cô. — Tôi phải đi tù thay cho cô, và cái tương lai đại học rực rỡ của cô đã được giữ nguyên vẹn rồi đấy! Từ nay về sau, đường ai nấy đi, đừng tìm tôi nữa, cũng đừng bao giờ đến cái trại giam quái quỷ đó thăm nom làm gì cho thêm phiền phức, nghe rõ chưa hả đồ vướng víu!

— Không… không phải thế… Chị đang nói dối em đúng không? Chị nhìn vào mắt em đi! — Jingjing lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như mưa lũ, cô dùng hết sức nhào người qua hàng rào sắt, cố gắng với lấy bàn tay Janhae. — Đừng nói những lời cay đắng này với em… Em xin chị đấy…

— Tránh ra! Đừng có chạm vào tôi bằng cái bàn tay dơ bẩn đó! — Janhae hất mạnh tay Jingjing ra một cách phũ phàng, gầm lên lạnh lùng rồi quay phắt lưng đi thẳng mà không thèm ngoảnh đầu lại một lần nào nữa.

Cô không dám ngoảnh lại. Bởi vì chỉ cần chậm một giây thôi, lớp mặt nạ tàn nhẫn, nhẫn tâm mà cô phải cố gắng gồng lên để diễn sẽ vỡ vụn ngay lập tức, và những giọt nước mắt nghẹn đắng đang trào ngược trong lồng ngực sẽ tuôn rơi trước mặt cô bé. Để bảo vệ Jingjing bước tiếp trên con đường rực rỡ dưới ánh mặt trời, cô chấp nhận đóng vai kẻ độc ác nhất, đáng ghét nhất trong cuộc đời của người mà cô yêu thương hơn cả sinh mạng chính mình.

— Đưa nghi can di chuyển! Hết giờ rồi! — Viên cảnh sát quát lớn, thô bạo đẩy vai Janhae bước qua cánh cửa sắt lớn của phòng xử án.

Jingjing khuỵu sụp xuống sàn phòng xử án lạnh ngắt, tiếng khóc nghẹn ngào, tuyệt vọng tột cùng xé toạc cả không gian tĩnh lặng. Cô trân trân nhìn theo bóng lưng người phụ nữ đã nhẫn tâm đẩy cô ra xa, đau đớn đến mức phổi cô thắt lại, không tài nào hít thở nổi.

Chiều hôm ấy, chiếc xe chở phạm nhân màu xám lăn bánh đưa Janhae rời khỏi tòa án để đến cơ sở cải tạo phía nam thành phố dưới bầu trời xám xịt của những hạt mưa phùn đầu đông rả rích.

Khi bước qua cánh cổng sắt nặng nề của trại giam, tiếng va đập của kim loại vang lên khô khốc, đanh thép giữa màn sương lạnh:

— Cạch… kít… bùm!

Âm thanh nặng nề ấy như một nhát dao cuối cùng cắt đứt hoàn toàn thế giới tự do, ánh sáng và cả phần đời tươi đẹp của Janhae.

Cô mặc trên người bộ đồng phục phạm nhân sọc xanh trắng rộng thùng thình, lặng lẽ bước theo sự dẫn đường của quản giáo qua hành lang dài dằng dặc, ẩm thấp.

Buồng giam chung ngập tràn mùi ẩm mốc, mồ hôi và sự tuyệt vọng của những kẻ lầm đường lạc lối. Janhae lặng lẽ chọn một góc giường tầng cứng nhắc ở phía cuối phòng, ngồi xuống và hướng đôi mắt một mí trầm mặc nhìn ra khung cửa sắt nhỏ xíu cao ngút ngàn ngoài kia – nơi chỉ có một khoảng trời vuông vức bị chia cắt bởi những song sắt lạnh ngắt.

Trong không gian ngột ngạt ấy, Janhae từ từ đưa bàn tay thô kệch, chai sần của mình lên, siết chặt vào lồng ngực.

— Xin lỗi em… Jingjing… Hãy quên tôi đi, và sống thật tốt phần đời còn lại của cả hai chúng ta nhé… — Janhae mím chặt môi đến trắng bệch, tự thì thầm với chính mình trong bóng tối cô độc.

Cùng lúc đó, cách xa trại giam hàng chục cây số, Jingjing đứng lặng lẽ trước cổng trường đại học lớn nhất thành phố. Gió mùa đông lùa qua từng kẽ lá, buốt giá thấu tận xương tủy, nhưng cô đứng như tượng đá, không còn cảm thấy cái lạnh của thể xác nữa.

Những lời tàn nhẫn, phũ phàng của Janhae lúc chia tay tại tòa án tuy cấu xé tâm can cô, cào nát trái tim cô từng nhát một, nhưng nó cũng đồng thời đánh thức trong cô một bản lĩnh sắt đá chưa từng có.

Jingjing cúi xuống, chậm rãi mở tập hồ sơ nhập học trên tay. Đôi mắt phượng hẹp dài lúc này không còn một giọt nước mắt nào nữa; chúng khô khốc, đỏ ngầu, nhưng lại lóe lên một tia sáng sắc sảo, lạnh lùng và kiên định đến cùng cực.

Cô đã thấu hiểu toàn bộ tâm can của Janhae. Sự tàn nhẫn đó không phải là ghét bỏ, mà là tấm khiên vững chắc nhất mà Janhae dùng để ép cô phải buông bỏ sự dằn vặt, ép cô phải bước đi một mình về phía trước mà không phải vướng bận bất cứ điều gì.

Jingjing ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu để lồng ngực tràn ngập bầu không khí lạnh lẽo của ngày nhập học, rồi siết chặt tập hồ sơ vào ngực. Cô cất bước, chính thức bước qua cổng trường với một nhịp điệu dứt khoát, mạnh mẽ.

— Chị cứ việc đẩy em ra xa, cứ việc đóng vai kẻ độc ác đi… — Jingjing thầm nhủ trong lòng, ánh mắt nhìn thẳng về phía tòa giảng đường lớn phía trước với một ý chí thép. — Nhưng em sẽ không bao giờ buông tay. Chị chịu án bảy năm, em sẽ kiên nhẫn đợi đủ bảy năm. Và những kẻ đứng sau giật dây, những kẻ đã đẩy chị vào hoàn cảnh này… em tuyệt đối sẽ không để chúng được yên ổn. Em sẽ trả lại sự trong sạch và tự do cho chị, bằng mọi giá!

End chương 18.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hẹn Ước Hôn Nhân
Tháng 6 15, 2026
Em ấy thuộc về tôi_truyenles.net
Em ấy thuộc về tôi
Tháng 7 2, 2025
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
Tháng 7 11, 2025
bach-hop-vo-nhat-ly-164039181
Vợ Nhặt
Tháng 6 20, 2025
Truyện Les Hay
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved