Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 37
- Home
- Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
- Chương 37 - Chương 37: Hiệu ứng truyền thông bất ngờ và cơn sốt mang tên "Hoàng Hôn"
Vài ngày sau sự cố với vị khách khó tính, thị trấn biển Ban Krut yên bình dường như bỗng chốc trở nên sôi động hơn hẳn thường lệ. Không khí xung quanh quán ăn "Hoàng Hôn" vốn dĩ chỉ tấp nập khách du lịch địa phương, nay bỗng chốc đổi khác hoàn toàn.
Vào một buổi sáng đầu tuần, khi Flim vừa mở cánh cửa gỗ cũ kỹ để đón ánh nắng sớm, cô đã phải giật mình dụi mắt mấy lần vì cảnh tượng trước mắt. Ngay ngoài ngõ nhỏ, hàng dài người đã xếp hàng ngay ngắn từ lúc nào.
Đám đông không chỉ có khách du lịch tò mò mà còn xuất hiện cả những gương mặt trẻ tuổi cầm điện thoại livestream, máy ảnh cơ chuyên nghiệp đeo chéo trên cổ và cả những vị khách lái xe hơi sang trọng biển số thủ đô từ đâu đổ về tấp nập.
Flim hoảng hốt chạy ngược vào trong bếp, gọi lớn với giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa lo lắng:
— Chị Namtan ơi! Chị Janhae ơi! Ra mà xem ngoài kia kìa! Khách… khách đông nghịt, xếp hàng dài tận đầu ngõ luôn rồi! Quán mình hôm nay chắc chắn vỡ trận mất thôi!
Janhae đang đứng nêm nếm nồi nước dùng hải sản liền khựng tay lại. Cô bước ra cửa trước, ánh mắt phượng khẽ mở lớn khi chứng kiến cảnh tượng chưa từng có tiền lệ trong suốt bao nhiêu năm mở quán. Hàng chục con người đang đứng đợi dưới hiên nhà, tiếng bàn tán xôn xao, tiếng máy ảnh bấm lách cách và những ánh mắt háo hức hướng thẳng vào tấm biển gỗ "Hoàng Hôn".
Jingjing, người đang cùng Namtan chuẩn bị sơ chế nguyên liệu từ sáng sớm, bước ra lau tay vào chiếc tạp dề, mỉm cười nhẹ nhàng trấn an:
— Mọi người đừng hoảng quá. Để em ra xem tình hình thế nào.
Ngay khi Jingjing bước ra hiên quán, tiếng xì xào trong đám đông bỗng nhỏ lại, nhường chỗ cho những tiếng trần trồ ngạc nhiên. Một vài vị khách trẻ tuổi nhanh chóng nhận ra cô, liền giơ điện thoại lên chụp ảnh và thì thầm to nhỏ:
— Này, nhìn kìa! Chẳng phải đó là nữ luật sư, Phó chủ tịch tập đoàn Apex nổi tiếng trên mạng xã hội mấy hôm nay sao? Tại sao cô ấy lại ở quán ăn ven biển này mặc tạp dề thế kia?
— Đúng cô ấy rồi! Chị ấy đẹp ngoài đời thực còn đỉnh hơn trong ảnh nữa!
Hóa ra, nguyên nhân của sự náo động này bắt nguồn từ chính vị khách trung niên khó tính mấy hôm trước. Flim là người đầu tiên tình cờ phát hiện ra sự thật chấn động này. Trong lúc lướt mạng xã hội vào tối hôm qua, cô bỗng nhìn thấy một bài đăng dài hàng nghìn lượt chia sẻ trên một diễn đàn ẩm thực lớn của Thái Lan. Tác giả bài viết không ai khác chính là vị khách hách dịch hôm đó – một nhà phê bình ẩm thực kiêm blogger du lịch cực kỳ nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, tên là Chef Kittisak.
Trong bài viết đầy tâm huyết của mình, Chef Kittisak đã không tiếc lời ca ngợi hương vị hải sản tuyệt hảo của quán "Hoàng Hôn", đặc biệt là món tôm hùm sốt bơ tỏi được biến tấu vô cùng tinh tế. Đáng chú ý nhất, ông còn đăng tải một đoạn video ngắn ghi lại cảnh Jingjing khéo léo, điềm tĩnh phân tích và thuyết phục ông bằng sự chuyên nghiệp, nhã nhặn nhưng vô cùng sắc sảo. Bài đăng nhanh chóng gây bão mạng xã hội, biến một quán ăn ven biển vô danh trở thành "tọa độ vàng" mà bất kỳ tín đồ ẩm thực nào cũng muốn đặt chân đến một lần khi ghé thăm Ban Krut.
Khi Flim hớt hải cầm điện thoại đưa cho mọi người xem bài viết đó, cả gian bếp nhỏ chìm trong phút chốc ngỡ ngàng.
— Ôi trời đất ơi… — Flim ôm mặt, miệng há hốc không khép lại được. — Vị khách khó tính hôm đó hóa ra là một nhà phê bình ẩm thực tầm cỡ quốc gia! Thảo nào cách nói chuyện của chú ấy sắc sảo thế! Và chú ấy đã review quán chúng ta trên mạng xã hội, khen lấy khen để luôn kìa chị em ơi!
Namtan lắc đầu cười trừ, ánh mắt đầy thán phục nhìn sang Jingjing:
— Phen này thì quán chúng ta nổi tiếng thật rồi. Và công lớn nhất thuộc về màn giải quyết khủng hoảng truyền thông cực kỳ xuất sắc của luật sư Jingjing nhà ta đấy nhé.
Jingjing mỉm cười khiêm tốn, cô lắc đầu:
— Chị Namtan đừng trêu em nữa. Nguyên liệu của quán mình thực sự rất tươi ngon, và tay nghề của chị mới là cốt lõi giữ chân khách hàng. Em chỉ góp chút công sức nhỏ bé thôi.
Janhae đứng tựa lưng vào bệ bếp, ánh mắt phượng nhìn Jingjing đầy trìu mến và tự hào. Dù không nói ra, nhưng trong lòng cô lúc này ngập tràn sự biết ơn và tình yêu thương sâu sắc dành cho người con gái luôn âm thầm đứng phía sau lo lắng cho cô từng chút một.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì thực tế khắc nghiệt đã ập xuống. Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ mở cửa, toàn bộ bàn ăn trong quán đã chật kín chỗ. Khách đứng đợi bên ngoài mỗi lúc một đông hơn, tràn cả ra đường lớn khiến giao thông đoạn hẻm nhỏ bắt đầu ùn ứ.
Bên trong quán, không khí làm việc trở nên nóng hừng hực và căng thẳng tột độ.
— Namtan ơi, thêm ba đĩa mực hấp sả cho bàn số 5!
— Flim, bàn số 2 giục món cá lóc nướng kìa em!
— Bếp ơi, tôm hùm sốt bơ tỏi bàn số 8 thúc giục liên tục rồi!
Tiếng gọi món vang lên réo rắt khắp không gian quán nhỏ. Flim chạy lon ton bưng bê đến mức mướt mồ hôi, hai má đỏ bừng vì mệt nhưng đôi tay vẫn không ngừng nghỉ. Trong bếp, Namtan đầu tóc bùi xùi, tay cầm xẻng xào nấu liên tục không có thời gian ngơi nghỉ, trán lấm tấm mồ hôi hột.
Còn Jingjing, cô hoàn toàn từ bỏ phong thái của một nữ tổng tài quyền lực, xắn tay áo cao đến khuỷu tay, liên tục phụ giúp bưng bê, dọn dẹp bàn ghế và đón tiếp khách hàng với nụ cười thân thiện không chút mệt mỏi.
Janhae thì tất bật ở khu vực sơ chế hải sản, đôi tay thon dài thoăn thoắt làm việc với tốc độ chóng mặt để kịp cung cấp nguyên liệu cho Namtan.
Thế nhưng, dù mọi người có cố gắng hết công suất, quán vẫn rơi vào tình trạng quá tải trầm trọng. Nguyên liệu chuẩn bị sẵn cho cả ngày bỗng chốc vơi đi chỉ trong vòng một buổi sáng.
— Chị Janhae ơi! Tôm tươi trong thùng đã hết sạch rồi! Mực ống cũng chỉ còn lại vài con thôi chị ạ! — Flim hớt hải chạy vào báo cáo với gương mặt méo xó.
Janhae dừng tay, thở hổn hển lấy tay lau mồ hôi trên trán. Cô nhìn ra khoảng sân đông nghịt những vị khách vẫn đang kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi, lông mày khẽ nhíu lại vì lo lắng:
— Tình hình này không ổn rồi. Số lượng khách vượt quá gấp ba lần dự kiến của chúng ta. Nếu cứ tiếp tục nhận khách, chúng ta sẽ không đủ nguyên liệu tươi ngon để phục vụ, mà chất lượng món ăn giảm sút thì sẽ phụ lòng những người đã lặn lội đến đây.
Namtan vừa nhấc chảo ra khỏi bếp, vừa thở dài đồng tình:
— Janhae nói đúng đấy. Hơn nữa, anh em trong bếp từ sáng đến giờ đã kiệt sức rồi, nếu cố quá sẽ ngã bệnh mất.
Giữa lúc mọi người đang lúng túng chưa biết phải giải quyết thế nào trước làn sóng khách hàng quá lớn, Jingjing bước đến. Cô vỗ nhẹ lên vai Janhae, ánh mắt kiên định và trấn an:
— Đừng lo lắng, để em ra ngoài giải quyết.
Nói rồi, Jingjing bước ra khoảng sân trước quán. Cô mỉm cười thật tươi, cúi đầu chào lịch sự trước đám đông đang háo hức chờ đợi, rồi cất cao giọng rõ ràng, ấm áp:
— Dạ, xin kính chào toàn thể quý khách hàng đã ghé thăm quán "Hoàng Hôn" ngày hôm nay! Đầu tiên, thay mặt cho toàn thể nhân viên của quán, tôi xin chân thành cảm ơn tình cảm yêu mến và sự ủng hộ tuyệt vời của mọi người dành cho chúng tôi sau bài viết của Chef Kittisak.
Đám đông bên dưới bắt đầu vỗ tay tán thưởng và cười nói vui vẻ.
Jingjing tiếp tục, giọng điệu vừa chân thành vừa khéo léo:
— Tuy nhiên, vì quán chúng tôi luôn tuân thủ nguyên tắc chỉ sử dụng hải sản tươi sống được đánh bắt trực tiếp trong ngày để đảm bảo hương vị chuẩn xác nhất, nên số lượng nguyên liệu chuẩn bị cho ngày hôm nay đã chính thức hết sạch. Để không làm gián đoạn trải nghiệm ẩm thực của quý vị và giữ vững chất lượng tốt nhất, chúng tôi xin phép ngừng nhận khách mới cho ca trưa nay. Đối với những quý khách đang đứng xếp hàng chờ đợi từ nãy đến giờ, quán xin phép gửi tặng phiếu ưu đãi giảm giá năm mươi phần trăm cho lần ghé thăm tiếp theo vào ngày mai, kèm theo những ly nước ép trái cây tươi mát miễn phí để tạ lỗi vì sự bất tiện này. Mong quý khách hàng thông cảm và tiếp tục ủng hộ quán "Hoàng Hôn"!
Lời thông báo vừa khéo léo, vừa chân thành lại cực kỳ chuyên nghiệp của Jingjing khiến đám đông không những không cảm thấy khó chịu hay tức giận, mà ngược lại còn vỗ tay rào rào ủng hộ. Nhiều vị khách vui vẻ nhận ly nước ép miễn phí, gật đầu tán thưởng sự uy tín và cách cư xử lịch sự của quán.
Chỉ trong ít phút, tình hình quá tải đã được giải quyết êm đẹp mà không hề có tiếng phàn nàn nào xảy ra.
Khi vị khách cuối cùng rời đi và tấm biển "Tạm ngưng phục vụ" được kéo lên, cả tập thể quán "Hoàng Hôn" mới chính thức thở phào nhẹ nhõm. Flim ngã khuỵu xuống chiếc ghế gần đó, thở hổn hển kêu trời vì mỏi chân, trong khi Namtan thì cười lớn vì thành quả lao động vượt ngoài mong đợi.
Janhae đứng tựa vào cột nhà, nhìn Jingjing đang lau mồ hôi trên trán với một nụ cười nhẹ nhàng nở rộ trên môi – nụ cười đầu tiên vô cùng rạng rỡ và trọn vẹn mà cô dành cho Jingjing sau ngần ấy năm sóng gió.
Bão giông ngoài kia dường như đã lùi xa, để lại khoảng trời yên bình và một khởi đầu mới đầy hứa hẹn cho cả hai dưới mái hiên quán "Hoàng Hôn".
End chương 37.