Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Lần Yêu Thứ Hai - Chương 7

  1. Home
  2. Lần Yêu Thứ Hai
  3. Chương 7 - 6
Prev
Next

___

" Tôi muốn chị đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Lời nói lạnh lùng của nàng vang vọng trong chiếc Mercedes.

Sau đó là sự im lặng kéo dài.

Namtan từ từ mở mắt, nhìn nàng bằng đồng đen ngòm khó đoán mà chẳng nói bất cứ một lời nào nữa.

Đêm đó, nàng không thể ngủ được.

Trong lòng nàng có một niềm tin mù quáng rằng, dù nàng có nói ra những lời cay độc đến mấy, Namtan sẽ không bao giờ thực hiện điều đó.

Bởi vì, chị ta đã mạnh miệng tuyên bố sẽ cưới nàng, sẽ chịu trách nhiệm với nàng và con.

Hơn nữa, Namtan là kẻ vô cùng kiểm soát, chị ta làm sao có thể dễ dàng buông bỏ thứ đã nắm trong tầm tay?

Chỉ là Film không ngờ chỉ một câu nói buột miệng trong cơn nóng giận lại có sức công phá còn lớn hơn cả bão tố.

Những ngày sau đó trôi qua trong một sự im lặng đáng sợ.

Namtan biến mất như chưa từng tồn tại.

Số điện thoại quen thuộc ấy cũng không hiển thị trên màn hình điện thoại nàng nữa.

Cảm giác ban đầu là sự đắc thắng đến lạnh lẽo. Đúng rồi, đồ khốn, chị ta cũng chỉ nói suông mà thôi.

Nhưng rồi, sự đắc thắng ấy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một hố sâu trống rỗng và nỗi tức giận bùng lên gấp bội.

Đồ khốn Namtan Tipnaree!

Mạnh miệng nói muốn kết hôn với nàng, làm như mình là một người có trách nhiệm lắm không bằng.

Cứ tưởng chị ta sẽ không bao giờ rời đi, vậy mà sau tất cả, vẫn rời đi, vẫn bỏ nàng lại một mình với mớ hỗn độn này.

Trái tim Film nhói đau như một vết thương cũ bị cạy ra, nó giống hệt như bốn năm trước.

Khi nàng nói lời chia tay, trong lòng thật sự mong cô sẽ làm điều gì đó.

Một lời giữ lại, một cái níu tay, hay là bất cứ điều gì để chứng minh rằng nàng có ý nghĩa trong cuộc sống của chị ta.

Nhưng cho đến cuối cùng, điều chị ta làm chính là im lặng rồi từng bước biến mất khỏi cuộc đời nàng.

Lần này, nàng đã hy vọng sự xuất hiện của đứa bé sẽ thay đổi được chị ta, sẽ khiến lớp vỏ lạnh lùng của chị ta tan vỡ

Nhưng không, Namtan vẫn là Namtan.

Lý trí, tàn nhẫn và dứt khoát đến vô tình.

Nàng hận chị ta.

Nàng hận Namtan nhất trên đời!

Nhưng…

Trớ trêu thay, trong hàng tỉ người trên đời này, người nàng hận nhất… lại chính là người mà nàng yêu nhất.

Sự biến mất của Namtan như một lưỡi dao cắm sâu vào trái tim nàng.

Film không thể ngủ quá năm tiếng một ngày, và bữa ăn chính trong ngày của nàng thường chỉ là hai cái bánh bao vội vàng nuốt trong lúc làm việc.

Hôm đó, Film đang kiểm kê lô hàng mới ở trong một kho hàng lớn của siêu thị.

Ánh sáng trắng từ đèn led và không khí ẩm ướt của nhà kho khiến nàng thấy rùng mình.

Film cúi xuống, cố gắng đọc những con số nhỏ trên thùng carton. Mùi bụi và giấy cũ xộc vào mũi, dạ dày nàng lập tức cuộn lại.

Một cơn buồn nôn kinh khủng ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ lần ốm nghén nào trước đây.

Film cố gắng nuốt ngược nó xuống, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, thấm ướt những sợi tóc mai.

Nàng lảo đảo đứng thẳng lên, nhưng cả thế giới dường như đang quay vòng tròn.

Mọi âm thanh, tiếng xe nâng hàng và tiếng mọi người nói chuyện đều trở nên méo mó và xa vời.

Hai bên thái dương nàng đập thình thịch. Nàng đưa tay vịn vào kệ hàng gần nhất, cố gắng hít thở sâu, nhưng hình như điều nàng lo sợ đã diễn ra rồi…

Film cảm thấy máu đang rút hết khỏi khuôn mặt mình, mọi thứ trở nên lạnh buốt và trắng xóa.

Trước khi bóng tối bao trùm lấy trước mắt, bên tai nàng không ngừng vang lên giọng nói hốt hoảng của đồng nghiệp.

Khi ý thức quay trở lại, mùi cồn và thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi.

Film từ từ mở mắt, trần nhà màu trắng và ánh đèn huỳnh quang sáng chói khiến mắt nàng nhức đến nỗi phải nhắm lại.

Nàng đang nằm trên giường bệnh.

Mu bàn tay đã được truyền dịch, nàng đưa tay lên dụi mắt thì bỗng thấy một bóng hình quen thuộc ngồi cạnh giường.

Namtan mặc chiếc áo blouse trắng, tóc búi cao gọn gàng.

Một dòng điện chạy dọc sống lưng Film, một sự nhẹ nhõm âm thầm hình thành trong lòng nàng.

Đồ khốn, cuối cùng chị cũng không nhẫn tâm đến mức đó.

Namtan mải mê đọc tài liệu trên tay nên không biết là nàng đã tỉnh lại. Film nghiến răng, cố tình tạo ra tiếng động nhỏ.

Cô lập tức ngẩng lên, con ngươi bình thản sâu thẳm dừng lại trên gương mặt nàng.

" Tỉnh rồi à?" Namtan mở lời, giọng điệu mang chút mỉa mai.

Nàng quay mặt đi nơi khác, không muốn nhìn cô.

Namtan khẽ nhếch môi, ánh mắt có phần hơi chế giễu. " Nhớ tôi quá nên không thiết ăn uống, không ngủ được rồi ngất xỉu sao?"

Film thấy rõ một tia lo lắng lóe lên rất nhanh trong đáy mắt cô, nhưng nó ngay lập tức bị che giấu bằng nụ cười châm chọc.

" Đồ khốn! Tốt nhất là chị nên ngậm miệng lại đi!" Nàng gằn giọng, cố gắng ngồi bật dậy nhưng bị Namtan giữ lại.

" Nằm yên nào!" Cô nói, giọng điệu ra lệnh tuyệt đối của một bác sĩ.

" Hạ huyết áp, kiệt sức, và phản ứng thai kỳ nặng. Em muốn làm gì, muốn ngất xỉu giữa hành lang bệnh viện một lần nữa để tôi phải bế em vào sao?"

Nàng lập tức hất tay Namtan ra, nhưng quả thực chẳng còn sức để phản kháng.

" Chị lo việc của chị đi, bác sĩ Tipnaree. Việc của tôi không liên quan đến chị."

Namtan thở dài, lắc đầu một cách chậm rãi như thể đang nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh.

" Mạnh miệng đuổi tôi đi làm gì? Để giờ thành ra bộ dạng này?" Cô nói, lướt nhìn bộ dạng tiều tụy của nàng.

" Tôi đã nói rồi, Rachanun. Em không thể một mình gánh vác mọi thứ. Kể từ giờ, mọi thứ sẽ theo sự sắp xếp của tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho em và con."

Nghe được những lời đó lòng nàng bỗng nhiên trở nên mềm nhũn. Mọi sự giận dữ, mọi nỗi hận thù đều tan chảy dưới dòng nước ấm.

Đó chính xác là điều nàng đã thầm mong đợi khi vô tình nặng lời đuổi chị ta đi.

" Tôi không cần. Chị muốn chịu trách nhiệm thì cứ gửi tiền vào tài khoản là được. Tôi đã nói rồi, việc đăng ký kết hôn chỉ là thủ tục, hoàn toàn không cần thiết."

Namtan quyết định không tranh cãi thêm. Cô chỉ nhìn nàng thật lâu, ánh mắt phức tạp muốn xuyên qua lớp vỏ bọc cứng rắn của nàng.

Namtan đứng dậy, kéo nhẹ tấm chăn lên cho nàng. Động tác nhẹ nhàng trìu mến, nhưng gương mặt thì lạnh tanh.

" Nằm nghỉ đi…" 

" Tôi đã truyền nước và cho em dùng thuốc ổn định thai. Cơ thể em đang rất yếu, nếu nghỉ ngơi tốt, thì ngày mai có thể xuất viện rồi."

Nói rồi cô xoay người đi về phía cửa, không hề quay đầu nhìn lại lần nào nữa.

Tối đến, Film chán nản nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương dưới dáy biển sâu đen tối.

Nàng chỉ muốn về nhà, về chiếc giường quen thuộc của mình.

Cánh cửa mở ra không tiếng động, Namtan xuất hiện sau đó, gương mặt cô mệt mỏi trông như vừa kết thúc một ca trực dài.

" Sao không ngủ đi?"

" Tôi không ngủ được." Film đáp, quay mặt đi. " Bệnh viện khiến tôi không thoải mái."

" Không thoải mái cũng phải chịu, em vẫn cần được theo dõi thêm…" Namtan lãnh đạm nói " Tôi đã mang thêm vài món ăn nhẹ và vitamin bổ sung. Ăn một chút rồi ngủ đi."

" Tôi không muốn ăn, tôi muốn về ngay bây giờ." Film bướng bỉnh quay sang, nhìn thẳng vào cô. " Ở trong phòng cả ngày khiến tôi muốn phát điên."

Namtan nhíu mày không vui

" Em vẫn còn bị hạ huyết áp, cần phải nghỉ ngơi và được truyền thêm dịch. Xuất viện lúc này là vô trách nhiệm với bản thân và đứa bé."

" Tôi không cần chị dạy tôi về trách nhiệm." Film gằn giọng. " Tôi nói tôi ổn rồi, tôi sẽ ký giấy xuất viện và tự chịu trách nhiệm. Tôi không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa."

Namtan im lặng nhìn nàng một lúc, cuối cùng, đành phải thở dài chịu thua sự cứng đầu của nàng.

" Được rồi." Cô nói, giọng điệu có phần kiềm chế. " Em được xuất viện nhưng với một điều kiện."

" Điều kiện gì?"

" Tôi sẽ đưa em về."

" Tôi có thể tự về được…" Film đột nhiên dịu giọng xuống.

" Không." Namtan dứt khoát ngắt lời.

" Tôi sẽ tự mình đưa em về. Nếu em không đồng ý thì cứ tiếp tục ở lại đây."

Film mím môi, muốn phản đối về việc cô sẽ đưa nàng về nhưng ngay lúc này, thoát khỏi bệnh viện là ưu tiên hàng đầu.

" Chị muốn làm gì thì làm!" Film bất đắc dĩ gật đầu.

Namtan nhanh chóng hoàn tất thủ tục xuất viện cho nàng, và chỉ vài phút sau, Film đã ngồi trong chiếc Mercedes quen thuộc.

Khi xe dừng trước nhà nàng, lúc này trời đã nhá nhem tối, Film mở cửa xe định bước xuống.

" Khoan đã."

Nàng quay đầu nhìn Namtan.

" Gì nữa?"

Namtan không nhìn nàng, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước, tay nắm chặt vô lăng.

" Nghỉ ngơi đi. Ngủ một giấc thật ngon. Em cần phải phục hồi sức khỏe."

" Tôi biết rồi"

Chị ta nói nhiều thật.

Namtan hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói: " Sáng mai, tám giờ, tôi sẽ đến đón em."

Nàng nhíu mày " Đón tôi làm gì? Sếp

đã cho tôi nghỉ phép 3 ngày để tịnh dưỡng rồi." Chị ta rảnh rỗi đến nỗi muốn đưa nàng đi làm luôn sao??

" Chúng ta đi đăng ký kết hôn."

Lời nói đó như một cú sốc điện, Film lập tức sững sờ. Cái gì? Nàng có nghe lầm không? Đăng ký kết hôn? Nhanh đến mức này sao? Chị ta biến mất cả tuần, để nàng tự vật lộn trong tức tưởi, rồi đột ngột xuất hiện, chủ động đưa nàng về nhà, rồi tự ý ấn định ngày đăng ký kết hôn sao?

" Cái gì, chị bị điên à?" Nàng lắp bắp không nói nên lời.

Namtan ngắt lời nàng, giọng nói không cho phép nàng được phản đối: " Tôi không điên, Rachanun. Chúng ta phải kết hôn càng sớm càng tốt. Tám giờ sáng mai, không có sự từ chối. Ngủ ngon."

Chị ta không đợi nàng phản ứng, lập tức chuyển cần số rồi lái xe đi. Film đứng chết lặng trước cửa nhà, nhìn theo chiếc Mercedes khuất dần phía xa.

" Chị ta đúng là điên khùng thiệt mà."

Sáng hôm sau, Film thức dậy với một cảm giác nặng nề. Suốt đêm qua, nàng không thể ngủ trọn giấc vì lời tuyên bố hãi hùng của Namtan.

Nàng chọn một bộ đồ đơn giản nhất, áo len mỏng và quần jeans, hoàn toàn không có chút gì gọi là "cô dâu."

Film thậm chí còn không thèm trang điểm. Hôm nay không phải là ngày hạnh phúc, mà là ngày nàng ký vào một hợp đồng pháp lý với kẻ nàng vừa hận vừa yêu.

Đúng tám giờ, tiếng kèn xe vang lên khiến Film giật mình, sự đúng giờ của chị ta càng khiến nàng thêm tức giận.

Nàng mở cửa bước ra, chiếc Mercedes đen quen thuộc đậu trước cổng.

Namtan đang đứng dựa vào thân xe, một tay đút túi, dáng vẻ hoàn hảo và nghiêm nghị trong bộ vest màu than chì.

Chị ta trông như đang chuẩn bị đi ký kết một thương vụ bạc tỷ chứ không phải đi kết hôn.

" Lên xe đi." Namtan nói, giọng điệu ra lệnh tuyệt đối.

" Chị không định nói gì với tôi à?"

Namtan nhìn nàng, ánh mắt vô cảm không hề thay đổi. " Tôi đã nói tất cả những gì cần nói đêm qua rồi. Chúng ta đang bị trễ giờ."

" Trễ giờ?" Nàng cười khẩy. " Chị nghĩ đây là cuộc hẹn nhổ răng của tôi sao? Đây là kết hôn, Tipnaree, chị có cảm xúc gì không vậy?"

" Cảm xúc không cần thiết cho thủ tục này." Namtan mở cửa xe ghế phụ cho nàng. " Mau lên xe đi."

Nàng nghiến răng, sự ấm ức cuộn trào trong lòng nàng biết mình không thể thắng được người phụ nữ này.

Film leo lên xe, đóng sầm cửa lại.

Cả quãng đường đi, không ai nói một lời nào. Sự im lặng trong xe nặng nề và ngột ngạt.

Cuối cùng, nàng chịu không nổi nữa mà phá vỡ sự im lặng: " Chị có chắc là không cần giấy chứng nhận độc thân gì đó sao? Hay là giấy khám sức khỏe tâm thần? Chị có cần giấy xác nhận tôi không bị bệnh di truyền gì không?"

Namtan giữ nguyên tay lái, giọng nói trầm thấp " Tất cả giấy tờ cần thiết đã được chuẩn bị và gửi đi từ hôm qua."

" Vậy là chị đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước rồi sao?" Film hỏi, thấy cay đắng len lỏi trong lòng.

Hóa ra, cuộc hôn nhân này đã được chị ta lên kế hoạch từ lâu.

" Đúng vậy." Namtan bình thản xác nhận. " Đây là giải pháp hợp lý nhất cho tình hình của chúng ta, và là sự bảo vệ tốt nhất cho con tôi."

" Bảo vệ con chị, hay bảo vệ danh tiếng của chị và gia đình chị?" Film nhếch mép.

Namtan cuối cùng cũng thở dài " Rachanun, đây không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn. Nó là một thỏa thuận pháp lý. Đừng cố gắng tìm kiếm tình cảm ở đây. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Và trách nhiệm của tôi không bao gồm việc chiều chuộng những cảm xúc không cần thiết của em lúc này."

Những lời chị ta nói khiến lòng nàng se thắt lại đau đớn. Film im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Namtan đã đúng, chị ta không cần tình cảm, chị ta chỉ cần lý trí. Và chị ta đang làm điều đó một cách hoàn hảo, tước đi chút hy vọng cuối cùng của nàng.

Chỉ mười phút sau, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà chính quyền. Cả hai bước xuống xe, khoác lên mình vẻ lạnh lùng và xa cách, không hề giống một cặp đôi chuẩn bị ký vào giao ước trăm năm.

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã chẳng tồn tại cái thứ gọi là tình yêu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

LUYẾN TÌNH SẮC DỤC
Tháng 4 2, 2026
Lần cuối em yêu cô_truyenles.net
Lần cuối em yêu cô
Tháng 8 22, 2025
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Tháng 7 2, 2026
Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Tháng 8 29, 2025
Truyện Les Hay
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved