Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 10

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 10 - Chương 9
Prev
Next

Hai người nói thêm đôi câu rồi mới cùng rời khỏi rừng trúc. Lâm Vãn Thanh còn phải theo Lâm phu nhân hồi phủ, chẳng thể ở lại lâu. Trước khi bước lên xe, nàng quay đầu nhìn về phía sau. Tạ Dao Quang vẫn đứng dưới mái hiên sơn son, tà váy đào nhạt chìm trong sắc chiều, bóng người kéo dài trên nền đá xanh. Thấy nàng ngoái lại, thiếu nữ cúi người hành lễ.

Đến khi xe ngựa Quốc Công phủ khuất khỏi cổng cung, Tạ Dao Quang mới thu hồi thần sắc vốn có.

Gió chiều đưa vài cánh hoa bay qua, người trong cung cũng lần lượt rời đi, những tiếng chuyện trò dần xa, để lại khoảng sân vắng dưới ánh hoàng hôn. Nàng đứng đó hồi lâu, mãi đến khi trước mắt chẳng còn bóng người mới đưa mắt nhìn chiếc hộp gỗ trong tay.

Nắp hộp được mở ra.

Bên trong chỉ có một cành hải đường.

Đó là cành hoa nàng nhặt được dưới gốc cây sau khi Lâm Vãn Thanh rời đi. Cánh hoa vẫn còn nguyên sắc, từng lớp mỏng manh chẳng hề nhàu nát. Nàng đưa đầu ngón tay chạm lên cánh hoa, động tác cẩn thận như sợ chỉ cần mạnh tay một chút, thứ này sẽ tan đi mất.

Tạ Dao Quang nhìn cành hải đường hồi lâu.

Sắc trời dần tối, nét dịu dàng trên gương mặt nàng cũng theo đó mà lặng xuống. Đôi mắt đào hoa vẫn đẹp đẽ như trước, chỉ là nơi đáy mắt đã chẳng còn vẻ trong trẻo ban đầu. Những tâm tư vốn được giấu kín suốt bao năm, nay gặp lại người ấy, từng chút một tìm được chỗ để sinh sôi.

Nàng khép nắp hộp, đem cành hoa cẩn thận giữ lại bên mình. Bao năm qua, nàng chưa từng có thứ gì thuộc về tỷ tỷ.

Hôm nay cuối cùng cũng có một thứ. Dù chỉ là một cành hải đường rơi xuống bên chân nàng. Nàng cũng sẽ trân trọng nó như báu vật. Nàng ôm chiếc hộp gỗ vào lòng, đầu ngón tay dừng trên cánh hải đường bên trong. Chỉ một cành hoa nhỏ bé, vậy mà vì từng ở trong tay Lâm Vãn Thanh, giờ đây đã trở thành thứ nàng chẳng nỡ rời xa.

"Tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong."

Tạ Dao Quang khép nắp hộp, giao cho nha hoàn bên cạnh rồi nói:

"Được, chúng ta hồi phủ."

Nàng vừa bước đi, nha hoàn theo sau đã do dự hồi lâu mới lấy can đảm lên tiếng:

"Tiểu thư, nô tỳ có một chuyện, chẳng biết có nên nói hay không."

"Có chuyện gì, cứ nói."

"Lâm tiểu thư hôm nay đối với người rất tốt. Nô tỳ chỉ nghĩ… người chớ nên đặt quá nhiều tâm tư lên nàng ấy."

Bước chân Tạ Dao Quang dừng lại. Nàng quay đầu nhìn người phía sau. Ánh chiều phủ xuống gương mặt thanh lệ, thần sắc vẫn bình thản, chẳng có vẻ gì là tức giận. Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến nha hoàn vô cớ thấy lạnh sống lưng.

"Ngươi theo ta đã nhiều năm, chẳng lẽ đến hôm nay vẫn chưa hiểu?"

Nha hoàn cúi đầu, lòng đã sinh bất an.

"Nô tỳ ngu muội, xin tiểu thư chỉ giáo."

Tạ Dao Quang nhìn nàng một hồi rồi mới lên tiếng:

"Tỷ ấy là người thế nào, ta tự biết. Chuyện của tỷ ấy, sau này chớ nên nhiều lời."

"Nô tỳ biết sai, xin tiểu thư trách phạt."

"Đứng lên."

Tạ Dao Quang bước đến, tự tay đỡ nàng dậy. Cử chỉ vẫn dịu dàng, giọng nói cũng chẳng có nửa phần nặng nề:

"Ta không trách ngươi vì một câu lỡ lời hôm nay. Chỉ là có những lời, một lần là đủ. Nếu còn có lần sau…"

Nàng dừng lại, không nói tiếp.

Nha hoàn cúi đầu thật thấp, sắc mặt dần trắng đi.

"Nô tỳ hiểu rồi."

Tạ Dao Quang thu tay về, nhận lại chiếc hộp gỗ rồi tiếp tục đi về phía xe ngựa. Dáng vẻ vẫn đoan trang, bước chân vẫn thong thả, chẳng khác gì vị tiểu thư khuê các mà người trong kinh thành vẫn thường ca ngợi.

Chỉ có nha hoàn đứng phía sau mới hiểu, sự dịu dàng ấy chưa bao giờ đồng nghĩa với yếu mềm.

Bao năm hầu hạ bên cạnh, đây là lần đầu nàng nhận ra, người mình ngày ngày phụng dưỡng vốn chưa từng là một nữ tử dễ đoán.

Mà điều đáng sợ hơn cả là…

Tất cả sự dịu dàng ấy, dường như chỉ dành cho một người.

======

Cùng lúc đó, xe ngựa Quốc Công phủ vẫn đều đều lăn trên con đường đá xanh. Lâm Vãn Thanh tựa vào thành xe, nghe tiếng bánh xe nghiến qua mặt đường, cơn mệt mỏi sau một ngày dài cũng dần kéo đến. Hôm nay nàng đã gặp Tạ Dao Quang, gặp cả Tiêu Cảnh Diễn, lại thuận lợi hoàn thành thêm một phần nhiệm vụ. Nghĩ đến đây, nàng thấy mọi chuyện quả nhiên đang đi đúng hướng. Chỉ cần tiếp tục như vậy, ngày trở về thế giới cũ hẳn cũng chẳng còn xa.

【Ký chủ. Ta có một tin tốt.】

Nghe giọng điệu có phần thần bí của Tiểu Nhất, nàng mở mắt nhìn ra ngoài rèm xe.

"Là tin gì?"

【Độ hảo cảm của nữ chính đối với ngươi lại tăng rồi.】

Lâm Vãn Thanh lập tức ngồi thẳng dậy.

"Bao nhiêu?"

Hệ thống im lặng một thoáng.

【Bảy mươi phần trăm.】

Nàng ngẩn người.

"…Bao nhiêu?"

【Bảy mươi phần trăm.】

Lâm Vãn Thanh nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt, hồi lâu vẫn chẳng thể tiêu hóa nổi con số ấy. Từ lúc nhập cung đến giờ, nàng và Tạ Dao Quang gặp nhau được bao lâu? Nói chuyện cũng chỉ vài câu, tính đi tính lại còn chưa đầy một khắc. Vậy mà hảo cảm đã lên đến bảy mươi phần trăm?

"Ngươi có chắc là không tính sai không?"

【Hệ thống chưa từng sai.】

Lâm Vãn Thanh trầm mặc một hồi rồi hỏi tiếp:

"Đây thật sự là hảo cảm?"

【Đương nhiên.】

"Không phải cảm kích?"

【Không phải.】

"Không phải kính trọng?"

【Cũng không phải.】

"Nàng ấy quý mến ta chỉ vì ta giúp nàng giải vây?"

【Việc đó quả thực có ảnh hưởng, nhưng tuyệt đối không đủ để tăng đến bảy mươi phần trăm.】

Trong xe ngựa lại rơi vào im lặng. Lâm Vãn Thanh đưa tay chống trán, càng nghĩ càng thấy chuyện này có gì đó không đúng. Nàng chỉ thuận tay giúp Tạ Dao Quang một lần, nói thêm vài câu, vậy mà hảo cảm đã vượt quá phân nửa.

Chẳng lẽ nữ chính trong thoại bản… dễ công lược đến vậy? Nàng còn chưa nghĩ ra nguyên do, Tiểu Nhất đã lên tiếng:

【Ký chủ, ta có một chuyện cần nhắc ngươi. Tạ Dao Quang đối với ngươi có hảo cảm rất cao.】

Lâm Vãn Thanh gật đầu.

"Ta biết."

【Nhưng hảo cảm bảy mươi phần trăm… chưa chắc đã là chuyện tốt.】

Nghe đến đây, nàng chợt thấy trong lòng có chút bất an.

"Ý ngươi là gì?"

Hệ thống im lặng hồi lâu, dường như chính nó cũng chẳng biết nên giải thích thế nào.

【Ta cũng không biết.】

Nghe đến đó, Lâm Vãn Thanh càng thấy khó hiểu. Nàng ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn chẳng tìm được lời giải thích hợp lý, cuối cùng chỉ đành tự nhủ có lẽ Tạ Dao Quang vốn là người dễ nảy sinh thiện cảm với người khác. Dù sao hảo cảm tăng cao cũng chẳng phải chuyện xấu, ít nhất chứng tỏ nhiệm vụ của nàng đang tiến triển thuận lợi. Nghĩ vậy, lòng nàng mới nhẹ đi đôi phần. Nàng tựa lưng vào thành xe, đưa mắt nhìn ráng chiều ngoài cửa sổ, sắc đỏ phủ kín một góc trời. Sau một ngày dài, cơn buồn ngủ dần kéo đến, nàng khép mắt nghỉ ngơi.

Cách đó không xa, một chiếc xe ngựa khác cũng đang chậm rãi trở về. Tạ Dao Quang ngồi bên cửa sổ, rèm xe lay động theo từng cơn gió, ánh chiều xuyên qua khe rèm rơi xuống gương mặt thanh lệ. Nàng mở chiếc hộp gỗ đặt trong lòng, cành hải đường vẫn nằm yên bên trong, từng cánh hoa còn giữ nguyên sắc hồng nhạt. Đầu ngón tay chạm lên cánh hoa, nhẹ nhàng vuốt qua từng lớp mỏng manh. Nàng chẳng nói gì, chỉ đem chiếc hộp ôm sát vào người, như thể đó là vật quý giá nhất mà mình vừa có được. Ngoài phố, người qua lại dần thưa, tiếng rao hàng cũng lần lượt chìm vào buổi chiều đang xuống. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, những lời Lâm Vãn Thanh từng nói lại lần lượt hiện lên trong tâm trí nàng: "Nếu ta gặp phải, đương nhiên sẽ không đứng nhìn."

Chỉ một câu nói, vậy mà nàng đã ghi nhớ từ đầu đến cuối.

Tạ Dao Quang cúi mắt nhìn cành hải đường trong tay. Thứ đang lớn lên trong lòng nàng, vốn đã chẳng còn là chút cảm kích sau một lần được giúp đỡ. Nó giống như một mối tình đã âm thầm bén rễ từ rất lâu, nay gặp lại người mình ngày đêm mong nhớ, liền chẳng thể nào ngăn nổi. Nàng từng nghĩ chỉ cần được nhìn thấy tỷ tỷ một lần là đủ, nào ngờ đến khi thật sự gặp lại, lòng tham lại chẳng chịu dừng ở đó.

Nàng muốn được ở gần hơn.

Muốn ánh mắt kia chỉ hướng về mình.

Muốn một ngày nào đó, khi tỷ tỷ nhắc đến nàng, trong lòng cũng sẽ có một phần giống như những gì nàng đang mang.

Ý nghĩ ấy càng rõ ràng, Tạ Dao Quang càng giữ vẻ bình thản. Bàn tay ôm chiếc hộp gỗ cũng siết chặt hơn đôi phần.

Cả đời này, nàng có thể nhường rất nhiều thứ.

Riêng tỷ tỷ, nàng không muốn nhường cho bất kỳ ai.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Tháng 6 18, 2025
404565366-256-k134692-2
Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
Tháng 8 4, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved