Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 45

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 45
Prev
Next

Khương Ánh đã tặng cho nàng, lại còn tặng cho Vân Thu Nhiễm nữa sao?

Nếu không phải số điện thoại trên phiếu giao hàng không phải của Khương Ánh, nét chữ thư pháp trên thẻ đánh dấu sách cũng khác với cái nàng nhận được, thì nàng đã thực sự nghi ngờ mấy món này là do Khương Ánh tặng Vân Thu Nhiễm rồi.

Bằng không thì chỉ có thể là Vân Thu Nhiễm đã trộm đồ trong nhà nàng.

Trình Khanh Ngôn nhướng mày, đúng là một suy đoán quá đỗi hoang đường.

Lần trước nàng đi đón Khương Ánh say rượu, lúc đó Vân Thu Nhiễm cũng có mặt trên xe. Hai người chỉ mới gặp nhau đúng một lần đó, hơn nữa lại còn trong tình trạng không tỉnh táo nói vài ba câu, đến phương thức liên lạc cũng chưa kết bạn, làm sao tính là quen biết được.

Vậy tại sao những thứ này lại giống hệt đồ nàng nhận được chứ?

"Đang nhìn gì thế?"

Vân Thu Nhiễm nghe điện thoại xong đi vào, thấy nàng đứng thẫn thờ trước kệ sách liền lên tiếng hỏi.

Trình Khanh Ngôn hoàn hồn, liếc nhìn cô ấy rồi hất cằm về phía chiếc thẻ đánh dấu sách: "Cái này cậu lấy đâu ra thế?"

Hàng mi Vân Thu Nhiễm khẽ rung: "Bạn tặng."

Trình Khanh Ngôn tò mò: "Bạn nào?"

"Cậu với Giản Dư không biết đâu, người mình quen lúc đi quay phim ở nước ngoài," Vân Thu Nhiễm không muốn bàn sâu về chủ đề này nên mỉm cười cho qua, "Chỉ là bạn bè bình thường thôi, không cần thiết phải giới thiệu cho hai cậu. Em ấy tặng mình hai cái, nếu cậu thích thì cứ lấy một cái đi."

Đối phương đã nói vậy, Trình Khanh Ngôn cũng chẳng tiện hỏi dồn, đành lắc đầu: "Không cần đâu."

Ở nhà nàng có rồi.

Hơn nữa, nàng vốn chẳng hề có hứng thú với mấy món này. Mấy cái ở nhà sở dĩ nàng thấy thú vị chẳng qua là vì do Khương Ánh tặng mà thôi.

Dư Giản Dư cắt quýt xong, bê đĩa ra đặt trên bàn trà: "Hai cậu đứng đấy thì thầm cái gì thế, lại đây ăn quýt này."

"Đến ngay đây."

Trình Khanh Ngôn cũng không nhắc đến chuyện thẻ đánh dấu sách và thùng quýt nữa, chỉ cần không liên quan tới Khương Ánh là được. Dù vậy, mọi chuyện vẫn có phần quá trùng hợp. Chẳng lẽ người bạn mới mà Vân Thu Nhiễm quen lại có quen biết với Khương Ánh sao?

Đều là sinh viên Đại học Bối Thành cả ư?

Trình Khanh Ngôn hơi lơ đãng, lúc ăn quýt vô tình cắn phải vỏ. Vị đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi làm nàng nhíu chặt lông mày. Nàng đã bảo là nàng không thích ăn quýt cắt miếng nhỏ rồi mà.

Hazzz, tiếc là chẳng có ai bóc cho nàng ăn.

Thế người sẵn lòng bóc quýt cho nàng giờ này đang làm gì nhỉ?

*

Khương Ánh đang ngồi trên bậc thang ở lối hành lang vắng vẻ trong thư viện để gửi tin nhắn thoại, cô đã hỏi rõ chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với người phụ nữ ấy, vệt đỏ hây hây trên mặt cô vẫn chưa tan hết. Gọi "chị ơi" đối với cô quả thực là một chuyện vô cùng ngượng ngùng. Nhưng may mà không phải bắt cô gọi trực tiếp trước mặt, nếu không chắc cô ngượng đến mức rối trí, chẳng nói nổi thành lời mất.

Đổi từ "cô Trình" sang "chị ơi", sau này liệu còn gọi lại là cô Trình được nữa không?

Khương Ánh thấy khó xử vô cùng. Cô đã nhận phí đổi xưng hô rồi, nếu lại gọi ngược về cô Trình thì chẳng phải bản thân quá tệ, chẳng giữ chút uy tín nào hay sao.

Nhưng mà gọi "chị ơi" trực tiếp trước mặt…

Thật sự quá xấu hổ.

Lấy tay xoa xoa má, Khương Ánh thở dài đứng dậy, định bụng quay lại phòng đọc tiếp tục ôn tập. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Chu Thanh Nguyệt đứng ở hành lang tầng trên, há hốc miệng, cách những bậc cầu thang nhìn cô bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.

Chu Thanh Nguyệt rất ít khi đến thư viện. Sắp thi cuối kỳ rồi nên cậu khó khăn lắm mới mò đến một chuyến, nhưng học được một lúc là bắt đầu ngủ gật — quả nhiên mùi sách vở rất dễ gây buồn ngủ. Bởi vậy cậu mới ra hành lang để hứng chút gió lạnh cho tỉnh táo.

Gió còn chưa kịp thổi tới thì vừa bước vào hành lang, cậu đã nghe thấy có ai đó đang nhỏ giọng gọi "chị ơi", còn gọi liền mấy tiếng liên tục.

Cậu không có thói quen nghe lén, đang định chuyển sang chỗ khác thì chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.

Sao giọng nói này nghe giống Khương Ánh thế nhỉ?

Nhưng Khương Ánh làm sao có thể dùng cái chất giọng này để gọi người khác là "chị ơi" được cơ chứ?

Khương Ánh tuyệt đối không thể nào làm cái chuyện như thế.

Vì quá tò mò, lòng hiếu kỳ đã thôi thúc Chu Thanh Nguyệt ló đầu nhìn xuống. Chỉ một ánh nhìn đó thôi đã khiến cơn buồn ngủ của cậu tan biến sạch sẽ, lập tức tỉnh cả người, thậm chí trong lòng còn có vài phần hoảng hốt.

Mấy tiếng "chị ơi" kia không hề quá trớn, cũng chẳng có chút gì bất nhã, lại còn vô cùng dễ nghe. Nó giống như lời nũng nịu dành cho người yêu, mềm mại, ngọt ngào xen lẫn chút e ấp. Nếu rơi vào người khác thì là chuyện quá đỗi bình thường.

Nhưng rơi vào Khương Ánh thì đúng là chấn động.

Trời đất ơi.

Cô bạn cùng phòng thanh cao, nhạt nhẽo của cậu bị thứ gì nhập rồi sao?

Chu Thanh Nguyệt há hốc miệng, ngơ ngác đến mức ngây dại. Mãi đến khi Khương Ánh ngước mắt nhìn nhau với cậu, cậu mới bừng tỉnh, bước xuống cầu thang đi tới trước mặt Khương Ánh, soi từ trên xuống dưới cô bạn cùng phòng của mình.

"Cậu thật sự là Khương Ánh hả?"

Khương Ánh hít sâu một hơi, lúng túng bóp bóp lòng bàn tay, khẽ "ừ" một tiếng: "Mình.."

"Chờ chút," Chu Thanh Nguyệt ôm lấy đầu, lượng thông tin tiếp nhận quá lớn, "Cậu để mình định thần lại một chút đã."

Khương Ánh gật đầu, cô cũng cần chút thời gian để xua đi sự xấu hổ này.

Mười mấy giây sau, Chu Thanh Nguyệt mới chấp nhận việc giọng nói mình vừa nghe thấy là do Khương Ánh phát ra. Cậu suy nghĩ một hồi rồi nhỏ giọng hỏi: "Có phải cậu đang yêu đương đúng không?"

Khương Ánh lắc đầu: "Không có."

Chu Thanh Nguyệt chớp mắt: "Thế vừa rồi cậu gọi ai là chị ơi đấy?"

Chẳng thể nào dùng cái tông giọng đó để gọi người có quan hệ huyết thống là "chị ơi" được, như thế kỳ cục lắm.

Khương Ánh mím môi, không biết phải giải thích thế nào: "Chỉ là một người lớn tuổi hơn mình thôi."

Chu Thanh Nguyệt: …

Giải thích đấy, nhưng hình như chẳng giải thích được cái gì.

Khương Ánh nhìn cậu, thành thật nói: "Thanh Nguyệt, chuyện này hơi phức tạp, mình không thể kể cho người khác nghe được, xin lỗi cậu nhé."

Trong hợp đồng cô ký với Trình Khanh Ngôn đã ghi rõ, cô không được tiết lộ những chuyện xảy ra giữa hai người cho bất kỳ ai, cô phải giữ bí mật về việc này.

Tiết lộ chút chuyện lặt vặt không liên quan thì chắc không sao, nhưng một khi đã mở lời thì sau này rất có thể sẽ tiết lộ ngày càng nhiều hơn.

Chu Thanh Nguyệt "ôi chao" một tiếng, không muốn làm khó cô: "Cậu xin lỗi cái gì chứ, chuyện riêng của cậu thì nói hay không là quyền tự do của cậu mà. Mình chỉ hơi kinh ngạc chút thôi, không muốn nói thì thôi vậy."

Khương Ánh "ừ" một tiếng: "Thế mình vào trong ôn tập tiếp đây, cậu có vào cùng không?"

Chu Thanh Nguyệt: "Bên trong ấm áp quá nên hơi ngột ngạt, mình hóng gió thêm lúc nữa rồi mới vào."

Cậu lo âu nhìn theo bóng lưng rời đi của Khương Ánh, chẳng lẽ là yêu qua mạng thật sao?

Yêu qua mạng không sai, nhưng Khương Ánh lại là người ngây thơ như thế, lỡ như gặp phải người đàn bà tồi tệ trêu đùa tình cảm, hoặc gặp phải kẻ lừa đảo thì biết làm sao bây giờ.

Chu Thanh Nguyệt vô cùng lo lắng. Khương Ánh đã không muốn nói thì cậu cũng chẳng thể ép hỏi. Cậu không quay lại phòng đọc mà ngồi ngay tại bậc thang hành lang, lấy điện thoại ra tra cứu một đống chiêu trò lừa đảo tình cảm qua mạng, định bụng tổng hợp lại rồi gửi cho Khương Ánh.

Trong thời gian học hành, chỉ cần không phải học thì làm việc gì cũng thấy thú vị. Chu Thanh Nguyệt đọc mấy vụ án lừa đảo qua mạng mà mê say sưa.

Kinh thật, kỹ thuật lừa đảo lại cao siêu đến thế, đổi lại là cậu thì chưa biết chừng cũng bị lừa mất.

Mải mê không chú ý thời gian, cậu đã ngồi đọc hơn hai tiếng đồng hồ, chân tê rần cả ra.

Cậu ngồi im một lúc cho đỡ tê, định bụng đợi chân bớt tê rồi sẽ quay lại ôn tập tiếp. Trong lúc chờ đợi, cậu lại nghe thấy ở hành lang tầng trên có người đang gọi "chị ơi".

Giọng nói này rất giống cô bạn cùng phòng Lâm Khê của cậu.

Chu Thanh Nguyệt: …

Âm thanh trên lầu truyền xuống rất nhỏ, chỉ có hai chữ "chị ơi" là hơi to một chút, còn đoạn sau cụ thể trao đổi những gì thì không nghe rõ. Cậu chỉ thấy giọng nói này rất quen thuộc, hơn nữa đối phương cũng cúp điện thoại rất nhanh.

Chu Thanh Nguyệt kéo lê cái chân tê dại bò lên tầng trên để xem xét thực hư, lập tức chạm mắt với Lâm Khê — người vừa cúp điện thoại và đang đứng thẫn thờ.

Lâm Khê giật bắn người, thở ra một hơi: "Thanh Nguyệt, sao cậu lại ở đây?"

Chu Thanh Nguyệt: "Mình chơi điện thoại ở hành lang tầng dưới, nghe thấy giọng cậu nên mò lên xem thử."

Lâm Khê khẽ run mi mắt: "Thế cậu…"

Chu Thanh Nguyệt vội vàng nói: "Cậu yên tâm, cậu nói nhỏ lắm, mình chẳng nghe thấy cậu nói gì đâu."

Lâm Khê "ừ" một tiếng, rồi nhẹ nhàng mỉm cười với cậu: "Nghe thấy cũng không sao đâu."

Cô ấy không gọi tên Vân Thu Nhiễm, cũng chẳng nói câu gì mang tính riêng tư, bị người khác nghe thấy cũng chẳng sao, sẽ không gây phiền phức cho Vân Thu Nhiễm.

Thấy cậu đi lại khập khễnh, Lâm Khê quan tâm hỏi: "Chân cậu làm sao thế?"

Chu Thanh Nguyệt giải thích: "Không sao đâu, mình ngồi chơi điện thoại lâu quá nên bị tê thôi, một chút là hết ấy mà."

"Được rồi, mình vào trong học tiếp đây, cậu có vào cùng không?"

"Để mình đợi chân đỡ tê rồi mới vào."

"Cần mình đợi cậu không?"

"Không cần đâu."

Lại một chuyện tương tự xảy ra, Chu Thanh Nguyệt nhìn theo bóng lưng Lâm Khê rời đi, trong lòng lại tiếp tục ưu sầu thở dài.

Lâm Khê tuy không trầm lặng như Khương Ánh, nhưng bình thường cũng là một cô gái vô cùng ngoan ngoãn, chưa từng yêu đương, trong lòng chỉ biết có học hành.

Thế mà làm sao lại tự nhiên đi nũng nịu gọi người ta là chị ơi được chứ?

Chẳng lẽ cũng là yêu qua mạng sao?

Mấy cô bạn cùng phòng của cậu rốt cuộc bị làm sao vậy chứ?

Mùa thi cuối kỳ bận rộn như thế, thời điểm tốt nghiệp ngập đầu công việc như thế, vậy mà lại rủ nhau đi yêu qua mạng.

Nếu chẳng may bị kẻ xấu lừa gạt tổn thương, một mình cậu làm sao mà an ủi nổi cả hai người cùng một lúc đây.

Thậm chí suy nghĩ của cậu còn bay đi rất xa: Nhỡ đâu Khương Ánh với Lâm Khê lại quen chung một người đàn bà tồi tệ, cùng bị một kẻ lừa gạt thì tình huống lúc đó đúng là quá đỗi hỗn loạn rồi.

Vì sự an toàn của bạn cùng phòng, vì hòa khí của ký túc xá, Chu Thanh Nguyệt quyết định ngồi xuống lại, từ bỏ kế hoạch học tập hôm nay để tiếp tục nghiên cứu các vụ án lừa đảo tình cảm qua mạng.

Hơn tám giờ tối.

Chu Thanh Nguyệt ăn tối xong thì trở về phòng ký túc xá, mở máy tính lên nghiêm túc ôn tập hơn một tiếng đồng hồ.

Tuy không mấy mặn mà với chuyện học hành và cũng chẳng có chí hướng gì to tát, nhưng dù sao cậu cũng là người thi đỗ vào Đại học Bối Thành bằng chính thực lực của mình. Cậu có phương pháp học tập riêng, tuy không thể so với Khương Ánh hay Lâm Khê nhưng đầu óc trong chuyện học hành vẫn vô cùng linh hoạt.

Không cần học quá nhiều, chỉ cầu không bị nợ môn. Sau khi hoàn thành xong mục tiêu, cậu lập tức dọn dẹp bàn học, lấy máy tính bảng ra để cày phim.

Xem xong hai tập phim mới cập nhật thì trời cũng đã gần về sáng, Lâm Khê và Khương Ánh lần lượt trước sau trở về phòng.

Cả hai thay phiên nhau rửa mặt, giặt giũ.

Chu Thanh Nguyệt không chơi game nữa, tuy trên tay vẫn cầm điện thoại nhưng dồn toàn bộ sự chú ý lên người hai cô bạn cùng phòng, lén lút quan sát họ.

Ánh mắt cậu chợt khựng lại, quả nhiên đã phát hiện ra điểm bất thường.

Ơ, sao sau gáy của Khương Ánh lại có một vết đỏ thế kia?

Chao ôi, trên tai Lâm Khê hình như còn có một dấu răng nữa?

Trời ạ, sao trên bắp chân của Khương Ánh lại có một vết cào?

Chưa hết đâu, lúc Lâm Khê phơi quần áo để lộ ra vòng eo, hình như cũng có hai vết đỏ mờ mờ.

Mấy vết này là do các cậu ấy tự làm đau mình, hay là do ai khác gây ra vậy?

"Cậu làm sao thế?" Khương Ánh từ ngoài ban công đi vào, thấy sắc mặt Chu Thanh Nguyệt không được tốt lắm liền hỏi: "Trong người không khỏe à?"

Chu Thanh Nguyệt lắc đầu: "Không có, mình chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi."

Khương Ánh hỏi tiếp: "Chuyện học hành sao?"

Tuy họ khác chuyên ngành, nhưng nếu đối phương cần giúp đỡ, cô nhất định sẽ cố gắng hết sức.

"Không liên quan đến học hành đâu, ai nha, mình thật sự không sao mà."

Người có sao phải là các cậu mới đúng, người cần được quan tâm chăm sóc cũng là các cậu kìa!

Chu Thanh Nguyệt rầu rĩ trong lòng.

Lâm Khê rửa mặt xong cũng bước vào, ngồi xuống chỗ của mình rồi cầm điện thoại lên xem. Một lúc sau, cô ấy ngẩng đầu lên hỏi: "Thanh Nguyệt, sao tự dưng cậu lại gửi nhiều vụ án lừa đảo yêu qua mạng vào nhóm thế?"

Chu Thanh Nguyệt tranh thủ cơ hội nghiêm túc nói: "Bình thường các cậu bận rộn nên chắc không biết đâu, dạo này số người bị lừa khi yêu qua mạng nhiều lắm, đặc biệt là sinh viên đại học chúng mình rất dễ mắc bẫy. Mình nghe nói có phòng ký túc xá nọ bị lừa mất hai phần ba số người luôn đấy. Các cậu phải đọc kỹ mấy bài mình gửi đấy nhé, để phòng bất trắc, biết chưa?"

"Mình biết rồi." Lâm Khê cảm ơn ý tốt của cậu, dù bản thân không cần dùng đến.

Khương Ánh cũng gật đầu: "Mình sẽ đọc kỹ."

"Đừng có gạt mình đấy nhé."

"Thật mà, không gạt cậu đâu."

Nghe câu trả lời của hai người, Chu Thanh Nguyệt mới trút được gánh nặng trong lòng. Lúc này cậu mới an tâm leo lên giường, đeo tai nghe vào rồi bắt đầu chơi game.

Đèn trần trong phòng ký túc xá đã tắt, Khương Ánh bật đèn bàn ngồi trước máy tính, điện thoại bất ngờ rung lên một tiếng.

Lâm Khê gửi tin nhắn cho cô: 【 Cậu có thấy Thanh Nguyệt hôm nay hơi khác thường không? 】

Khương Ánh suy nghĩ một chút rồi đáp: 【 Đúng là có chút kỳ lạ. 】

Từ lúc họ về phòng, Chu Thanh Nguyệt cứ thỉnh thoảng lại thở dài, sắc mặt cũng chẳng mấy vui vẻ.

Lâm Khê nhắn tiếp: 【 Cậu ấy tự nhiên gửi nhiều bài cảnh báo lừa đảo yêu qua mạng vào nhóm như thế, lại còn dặn chúng mình đọc kỹ, có khi nào bản thân cậu ấy đã bị lừa rồi nên không muốn tụi mình giẫm vào vết xe đổ không? 】

Khương Ánh ngẩng đầu, qua ánh sáng mờ ảo nhìn Lâm Khê một cái rồi gõ phím: 【 Có lý đấy. 】

Khương Ánh và Lâm Khê bình thường rất bận, thời gian nghỉ ngơi không nhiều, buổi tối lại thường để Chu Thanh Nguyệt ở lại phòng một mình. Chu Thanh Nguyệt vốn nhát gan lại sợ tối, rất có thể đã tạo cơ hội cho kẻ xấu trên mạng thừa cơ lợi dụng.

Sau khi bàn bạc, cả hai đều thấy bình thường mình quá ít quan tâm đến Chu Thanh Nguyệt, thế là thống nhất từ nay về sau mỗi khi đi thư viện học tập đều sẽ rủ cô đi cùng để cậu khỏi cảm thấy cô đơn.

Còn về chuyện ở lại phòng ký túc xá vào buổi tối, cả hai đều không thể hứa trước được nên rất tâm đầu ý hợp mà không ai nhắc tới.

Đêm khuya, phòng ký túc xá chìm vào không gian yên tĩnh, chỉ còn vang lên tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy.

Bận rộn đến gần hai giờ sáng, Khương Ánh mới hoàn thành xong bài tập bù cho ngày hôm qua. Cô tắt đèn bàn, rón rén leo lên giường. Lúc kéo rèm che lại, cô thấy bên trong rèm của Chu Thanh Nguyệt và Lâm Khê vẫn còn hắt ra ánh sáng mờ mờ.

Tối nay sao mọi người đều chưa ngủ vậy nhỉ?

Khương Ánh nằm xuống, một lúc sau khẽ thở ra một hơi. Cô cứ ngỡ sau khi làm rõ mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua thì sự tập trung của mình sẽ khôi phục lại như cũ, nhưng thực tế thì không.

Cô vẫn thỉnh thoảng vô thức mất tập trung, trong đầu cứ tự động hiện lên những hình ảnh liên quan đến Trình Khanh Ngôn.

Thần thái như cười như không của nàng.

Giọng điệu trêu đùa của nàng.

Cảm giác ấm áp, mịn màng khi đầu ngón tay nàng vuốt ve cằm cô.

Âm cuối vút cao tràn đầy ý cười mỗi khi nàng nhìn cô.

Và cả khoảnh khắc nàng tỉnh dậy trên chiếc giường nhỏ một mét rưỡi của cô, lúc vén chăn ra để lộ đôi chân trắng nõn như ngọc cùng mảnh viền ren màu tím nhạt đập vào mắt cô.

Khương Ánh không chịu nổi chính mình nữa. Cô không cố ý hồi tưởng, thậm chí còn ép buộc bản thân không được nghĩ tới. Lúc bận rộn làm việc chính thì còn đỡ một chút, nhưng giờ đây khi không gian yên tĩnh trở lại, những hình ảnh ấy lại giống như một cuốn phim đèn chiếu cứ liên tục tua đi tua lại trong đầu cô.

Đặc biệt là vài phân cảnh quá đỗi hở hang đối với cô, trực tiếp khiến toàn thân cô dâng lên cảm giác nóng bừng, hai má nóng hổi.

Giữa đêm đông lạnh giá với nhiệt độ xuống gần tới mức 0 độ, trên người Khương Ánh lại xuất hiện một cảm giác rạo rực khó tả. Cô vén chăn ngồi dậy, bước xuống giường lấy chai nước khoáng trên bàn, ừng ực uống liền mấy ngụm lớn.

Chu Thanh Nguyệt nghe thấy động tĩnh liền thò đầu ra: "Ánh à, sao cậu lại uống nước lạnh thế, cẩn thận bị cảm đấy."

Khương Ánh đáp: "Họng mình khô khó chịu quá, muốn uống chút nước lạnh cho dễ chịu."

Lâm Khê cũng thò đầu ra hỏi: "Tối nay cậu ăn gì thế, có phải bị mặn quá không?"

"Mình ăn mì thịt bò, không phải tại mì đâu. Mình uống chút nước là khỏi rồi, các cậu đừng lo."

"Được rồi."

"Một lúc nữa nếu vẫn thấy khó chịu thì đừng có chịu đựng nhé, bọn mình đưa cậu đến phòng y tế."

"Mình biết rồi."

"Đúng rồi, Tết Dương lịch các cậu có kế hoạch gì không, có về nhà không?" Thấy mọi người đều chưa có ý định đi ngủ, Chu Thanh Nguyệt trò chuyện thêm vài câu.

Sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch sẽ là kỳ thi cuối kỳ. Nhà Chu Thanh Nguyệt ở ngay Bối Thành nhưng cậu sẽ không về. Bản thân thế nào cậu tự biết rõ nhất, về nhà chắc chắn sẽ chẳng chạm vào cuốn sách nào nên cậu dự định ở lại trường để ôn tập.

"Mình hiện tại vẫn chưa quyết định." Lâm Khê suy nghĩ một chút, "Còn cậu thì sao, Khương Ánh?"

Khương Ánh buông chai nước khoáng uống dở xuống: "Chắc là mình sẽ về quê một chuyến."

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch quá gần với nghỉ đông, để tiết kiệm tiền xe nên những năm trước cô thường không về. Nhưng năm nay, sau khi thi xong cuối kỳ cô sẽ đến viện nghiên cứu thực tập, cho đến tận Tết Nguyên Đán chưa chắc đã có thời gian rảnh, vì vậy cô muốn nhân dịp Tết Dương lịch về thăm Trương Vân.

Tuy nhiên vẫn còn hơn mười ngày nữa mới đến Tết Dương lịch, kế hoạch có thể thay đổi nên hiện tại cô vẫn chưa nói với Trương Vân về dự định trở về.

Sau khi trò chuyện một lúc, Khương Ánh quay lại giường nằm. Cảm giác hầm hập trong người đã giảm đi rất nhiều, lại thêm mệt mỏi cả một ngày dài, những hình ảnh kiều diễm cuối cùng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ, cô nhanh chóng thiếp đi.

Thế nhưng…

Cô lại nằm mơ.

Mơ thấy Trình Khanh Ngôn.

Trình Khanh Ngôn vẫn mặc chiếc áo ngắn tay của cô, hai tay ôm lấy cổ cô. Khi ngồi lên đùi cô, vạt áo ngắn tay cũng theo đó co lên, xếp lại ở vùng eo. Dưới eo nàng chỉ có mảnh viền ren màu tím mỏng manh ấy, ngoài ra không còn bất kỳ thứ gì che chắn.

Nàng nắm lấy tay cô nắn nhẹ vài cái, ghé sát vào tai cô thầm thì: "Chị mệt rồi, em động đậy chút đi."

Khương Ánh trong giấc mơ vẫn không dám động đậy lung tung, mặt đỏ bừng bừng, đôi bàn tay run rẩy còn dữ dội hơn cụ bà tám mươi tuổi, vừa cuống quýt vừa căng thẳng.

Chân mày Trình Khanh Ngôn nhíu lại, ngồi trên đùi cô uốn éo eo vài cái. Có lẽ vì thực sự quá mệt mỏi, nàng bực bội thở ra một hơi, giơ tay lên giáng một tát "bốp" thật mạnh vào mặt Khương Ánh, rồi dùng giọng nói khàn khàn mắng.

"Đồ tồi, đồ vô dụng."

Cảm giác từ cái tát này quá đỗi chân thực, trực tiếp tát cô gái nhỏ tỉnh rụi từ trong giấc mơ trở về với thực tại.

Khương Ánh bật dật ngồi phắt dậy, hít một hơi thật sâu, trên trán rịn đầy mồ hôi hột, trái tim đập liên hồi "phanh phanh phanh", trong mắt tràn ngập sự hoang mang đến mức khó tin.

Bờ môi khô khốc, cô khó khăn nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình cùng với đôi đùi.

Rõ ràng chỉ là một giấc mơ, nhưng cảm giác da thịt đụng chạm ấy lại chẳng hề giống giả chút nào. Giống như Trình Khanh Ngôn thực sự đã nắm lấy tay cô, ngồi lên đùi cô đung đưa uốn éo. Cảm giác nóng bừng cùng sự ma sát trên đùi khi nàng vặn vẹo vòng eo quá đỗi chân thực. Cả khi bàn tay giáng vào mặt cô, mùi thơm trên đầu ngón tay nàng như thực sự tồn tại, quấn quít nơi chóp mũi cô.

Cô thậm chí có thể miêu tả được hương thơm ấy, nhiệt độ ấy, cùng sự mềm mại của nàng — cảm giác giống như một viên kẹo bông nướng trên lửa.

Khương Ánh còn cảm thấy vùng da ở bắp chân có chút tê tê, như thể vừa bị cọ xát rất mạnh. Cô áp lòng bàn tay lên áp thử, nhiệt độ nơi bắp chân nóng đến đáng sợ.

Sức nóng ấy lập tức kéo cô trở về với thực tế. Khương Ánh bừng tỉnh, khi nhận ra mình vừa nằm mơ thấy loại giấc mơ gì, cô cảm thấy trời đất như sụp đổ trước mắt.

Trong mắt cô lập tức đong đầy sự tự trách và hoảng hốt vô tận.

Sao cô có thể làm ra loại giấc mơ đồi bại như thế đối với Trình Khanh Ngôn cơ chứ.

Người ta đã hết lần này đến lần khác giúp đỡ cô, hôm qua còn cố ý đến tận nhà chăm sóc khi cô phát bệnh. Cô không những không biết ơn mà ngược lại còn lấy oán trả ơn như thế này.

Sau khi tỉnh dậy không những không lập tức sám hối mà còn đi hồi tưởng lại, thậm chí còn cảm thấy đó là chuyện từng thực sự xảy ra.

Trình Khanh Ngôn nếu biết được những hành vi thú tính này của cô, biết cô là loại người tồi tệ như vậy, nhất định sẽ vô cùng thất vọng về cô, có lẽ còn cảm thấy đau lòng nữa.

Khương Ánh sắc mặt nghiêm nghị, môi mím thật chặt, hối hận đến mức hốc mắt đỏ ửng.

Cô đưa tay lên.

"Ba!" một tiếng vang rõ to, cô tự tát thẳng vào mặt mình một cái.

Cảm giác đau đớn lập tức bùng lên, dấu bàn tay đỏ ửng hằn rõ trên gương mặt trắng nõn. Cô hít một hơi thật sâu, lặng lẽ ngồi trên giường rất lâu.

Cô đang tự kiểm điểm bản thân.

Thế nhưng cô lại chẳng biết mình đã sai ở đâu.

Chẳng lẽ chỉ vì trong thực tế cô vô tình thoáng nhìn thấy chiếc quần lót của đối phương mà lại bắt đầu mơ những giấc mơ đồi bại như vậy sao?

Cô gái bắt đầu hoài nghi về nhân phẩm của chính mình.

Mãi đến khi tiếng chuông báo thức vang lên, cô mới từ trong cơn sám hối bừng tỉnh lại, uể ải cầm lấy chiếc điện thoại bên gối tắt đi đồng hồ báo thức. Từ lúc cô tỉnh dậy cho đến bây giờ đã trôi qua hơn mười phút.

Khả năng tự phục hồi của cô rất mạnh, cho dù là vết dao chém rướm máu cũng chỉ mất một hai ngày là hoàn toàn bình phục. Bởi vậy, hai bên má lúc này đã hết đau, dấu bàn tay cũng biến mất hoàn toàn, phảng phất như chưa từng tồn tại.

Thế nhưng lỗi lầm cô đã phạm phải lại chẳng thể giống như dấu bàn tay ấy, có thể tan biến khỏi lòng cô.

Khương Ánh lương tâm bất an, đạo đức bị giằng xé dữ dội, cô cảm thấy bản thân thật đáng hận và không thể nào chấp nhận nổi một chính mình như thế này.

Hàng mi dài liên tục rung động, cô đỏ bừng mắt nhấn mở WeChat, chân thành và ảo não gửi lời xin lỗi: 【 Em xin lỗi, chị ơi em xin lỗi. 】

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Khương rất tôn trọng tiểu Trình, đột nhiên mơ thấy giấc mơ như vậy làm cô cảm thấy cực kỳ mạo mội. Thêm vào đó, đây lại là giấc mơ có độ mạo phạm lớn nhất từ trước đến nay cô từng gặp, mang theo chút xíu xấu hổ về chuyện ân ái vượt quá sức chịu đựng, cho nên cô mới cảm thấy rất khó chịu.

Dân mạng kê đơn thuốc: Làm sao để chữa trị sự xấu hổ về chuyện ân ái của Tiểu Khương?

Chúc ngủ ngon, ngày mai gặp lại!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bach-hop-edit-hoan-nguyen-gia-thuong-cau-minh-da-34109488
Nguyện Giả Thượng Câu
Tháng 9 14, 2025
Hạng nhất vào tim em
Tháng 9 16, 2025
Mạo Phạm
Tháng 10 4, 2025
Yêu em… nhưng không với tới!
Tháng 3 21, 2026
Truyện Les Hay
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
407121760-256-k782591
Dụ Dỗ Kẻ Ngốc
Chương 9 Tháng 8 14, 2026
Chương 8 Tháng 8 14, 2026
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe_truyenles.net
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe
Ngoại truyện Tháng 8 15, 2025
Chương 44 Tháng 8 15, 2025
CÔ GIÁO À!!!
43 Tiệc cuối năm Tháng 9 11, 2025
42 Chủ tịch An Tháng 9 11, 2025
Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non
Chương 62 Tháng 5 3, 2026
Chương 61 Tháng 5 3, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved