Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 44

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 44
Prev
Next

Địa điểm ăn uống được chọn tại nơi ở của Vân Thu Nhiễm.

Sau khi rời khỏi nhà Khương Ánh, Trình Khanh Ngôn không bảo trợ lý Tần lái xe thẳng tới đó ngay, mà dừng lại một lúc ở trung tâm thương mại trên đường đi.

Trợ lý Tần xuống xe, chạy nhanh vào trong trung tâm thương mại. Mấy phút sau, em xách theo một túi giấy đồ hiệu xa xỉ trở lại xe: "Trình tổng, chị xem thế này đã hợp không ạ?"

Em đưa chiếc túi cho Trình Khanh Ngôn đang ngồi ở hàng ghế sau.

Trình Khanh Ngôn lấy chiếc khăn lụa đựng bên trong ra, lướt nhìn qua mấy lượt rồi gật đầu: "Được rồi."

Không đẹp lắm, cũng chẳng xấu, kiểu dáng rất bình thường. Vì không có thời gian chọn lựa kỹ càng nên đeo tạm thời thế này là ổn rồi.

Nàng thuần thục quàng khăn lên cổ, lấy gương ra soi thử, những chỗ cần che đều đã được giấu gọn gàng.

Bình thường nàng cũng hay quàng khăn lụa để phối đồ, còn lúc này thuần túy là dùng để che đi vết đỏ trên gáy.

Alpha ngày hôm qua tuy không làm nàng bị thương, nhưng cũng chẳng biết chừng mực. Không chỉ cắn vào tuyến thể, mà vùng da xung quanh tuyến thể cũng để lại vô số vết tích nông sâu khác nhau, trong một hai ngày khó mà mờ đi được. Nếu không che lại, Dư Giản Dư và Vân Thu Nhiễm chắc chắn sẽ nhìn thấy, không chừng còn cười nhạo nàng nữa.

Trình Khanh Ngôn là người sĩ diện, không muốn tự làm mình mất mặt, tạm thời cũng chưa muốn nói cho hai người bọn họ biết chuyện nàng đã giúp Alpha vượt qua kỳ dễ cảm.

Chẳng có Omega nào lại tùy tiện ở bên cạnh giúp Alpha vượt qua kỳ dễ cảm cả. Ai cũng biết đây là một chuyện vừa nguy hiểm vừa mập mờ, chính Trình Khanh Ngôn cũng cảm thấy ngày hôm qua mình đã quá bốc đồng.

Lúc này khi đã hoàn toàn tỉnh táo lại, thực ra nàng có chút sợ hãi. Khi ấy Khương Ánh đã rơi vào trạng thái mất đi thần trí, nếu cô thực sự dùng đến hết sức lực với nàng thì một chiếc thắt lưng căn bản không thể trói buộc nổi cô.

Nếu nàng là một Omega có tuyến thể bình thường thì vẫn còn khả năng chống trả, có thể chống đỡ được sự xâm nhập từ tin tức tố của Alpha mà không bị mất đi lý trí. Nhưng nàng lại là người mắc chứng rối loạn tin tức tố, tuyến thể so với một Omega khỏe mạnh yếu ớt và nhạy cảm hơn gấp vô số lần. Nếu Khương Ánh ngang ngược hơn một chút, không chỉ cắn vào gáy nàng mà còn thoát khỏi trói buộc để làm những chuyện khác, thì việc kích thích làm bộc phát kỳ phát nhiệt của nàng là điều dễ như trở bàn tay.

Tất cả đều do mềm lòng mà ra.

Cũng may những chuyện đó đã không xảy ra. Trình Khanh Ngôn hít sâu một hơi, đầu ngón tay cách một lớp khăn lụa khẽ xoa nắn vùng gáy, không khỏi nghĩ thầm: Nếu như nàng thực sự bị Khương Ánh kích thích bộc phát kỳ phát nhiệt, đồng thời bị cô đánh dấu thâm sâu, nàng sẽ phản ứng thế nào?

Sau đó đánh chết Khương Ánh sao?

Trình Khanh Ngôn không biết, nhưng chuyện phạm pháp thì nàng sẽ không làm.

Không có lần sau đâu, lần này là do nàng may mắn nên mới không gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Còn một điều nữa làm nàng khá thắc mắc. Kỳ dễ cảm của Alpha thông thường kéo dài ba ngày, rất hiếm khi kéo dài đến năm ngày. Trong đó, ngày đầu tiên là khó chịu nhất, những ngày sau triệu chứng sẽ giảm đi nhiều, nhưng trạng thái tinh thần vẫn kém hơn bình thường.

Thế mà Khương Ánh chỉ ngủ một đêm là đã hồi phục hoàn toàn. Buổi sáng lúc ấy sắc mặt cô hồng hào, đi lại phăng phăng, chẳng có vẻ gì là mệt mỏi.

Dù cho sự an ủi bằng tin tức tố của nàng có hiệu quả, nhưng nàng đâu có xoa dịu đến cùng, giữa chừng đã dừng lại, lại còn không cho cô dùng thuốc ức chế. Sao cô có thể hồi phục nhanh đến thế?

Tốc độ tự chữa lành của cô nhanh đến mức kinh ngạc, chẳng khác nào hồi phục thể chất. Nếu là mấy năm trước, vào cái thời hỗn loạn khi pháp luật chưa hoàn thiện, có khi cô đã bị bắt vào phòng thí nghiệm để nghiên cứu rồi.

Khương Ánh.

Khắp nơi đều đặc biệt.

Trình Khanh Ngôn dấy lên một cảm giác: Càng tiếp xúc với cô, nàng lại càng cảm nhận được sự thuần khiết ở cô, nhưng đồng thời cũng thấy cô ngày một bí ẩn.

Tâm hồn thì thuần khiết, mà cơ thể lại ẩn chứa nhiều bí mật.

Giống như một câu đố trong suốt, khiến người ta vô thức mềm lòng, vô thức muốn tìm hiểu cô.

Ống thuốc ức chế mua cho cô vẫn nằm trong túi xách của nàng, tối qua chưa dùng đến. Trình Khanh Ngôn định bụng sau này sẽ đưa cho cô, tránh để đồ ngốc ấy lần sau lại gồng mình chịu đựng kỳ phát tình.

Vừa đi vừa suy nghĩ, đến khi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thì đã sắp tới nơi.

Nơi ở của Vân Thu Nhiễm nằm trong thành phố Bội. Môi trường xung quanh không phải là tốt nhất, nhưng an ninh lại thuộc hàng nghiêm ngặt hàng đầu.

Dư Giản Dư từng trêu: Người sống ở đây ngoại trừ dàn sao hạng A cực phẩm ra, thì số còn lại chắc toàn là mấy nhân vật giàu có đầy bí ẩn.

Người bình thường thì làm gì cần đến hệ thống an ninh áp tải chẳng khác nào tiền mặt của ngân hàng cơ chứ.

Chủ đầu tư khu này cũng thật biết mở ra lối đi riêng, chịu chi chịu chơi cho khoản an ninh.

Khu chung cư này bàn giao chưa được bao lâu, tỷ lệ dọn vào ở hiện tại chỉ ở mức trung bình. Nơi này không phải do nhà đầu tư trong nước xây dựng, mà được đầu tư bởi một doanh nghiệp nước ngoài có tiềm lực tài chính mạnh mẽ. Ban đầu quy hoạch dự án không phải thế này, nghe đâu tổng giám đốc của doanh nghiệp nước ngoài đó từng trải qua một trận bạo bệnh, sau khi bình phục thì tự tay sửa lại bản quy hoạch.

Tất nhiên, mấy chuyện này đều là dưa hóng hớt mà Dư Giản Dư nghe ngóng được, thật giả ra sao cô ấy cũng không rõ, dù sao doanh nghiệp nước ngoài đó chưa từng hợp tác với tập đoàn Trình thị.

Bất luận lý do là gì, nơi này rất thích hợp cho Vân Thu Nhiễm sinh sống.

Hồi Vân Thu Nhiễm ở bất động sản trước, vì an ninh không đảm bảo nên từng bị fan cuồng đột nhập vào nhà, vô cùng nguy hiểm, sự việc lúc đó còn leo lên hẳn hot search.

Thế nên ngay khi khu này hoàn thành, cô ấy lập tức chuyển tới đây ngay.

Trình Khanh Ngôn không phải cư dân ở đây, chỉ từng đăng ký thông tin khách ghé thăm. Sau một hồi đối soát và kiểm tra nghiêm ngặt, tầm mười phút sau nàng mới đến được căn biệt thự nơi Vân Thu Nhiễm ở.

Dư Giản Dư đang nướng cánh gà ngoài sân, vừa thấy nàng tới đã bắt đầu giở giọng xỉa xói: "Chà, Trình tổng nhà mình tìm được đường rồi đấy à? Trễ chút nữa là mình tưởng cậu tới đây ăn cơm tối luôn rồi chứ."

Trình Khanh Ngôn liếc nhìn đồng hồ, 12 giờ 16 phút: "Làm gì đến mức khoa trương như cậu nói."

Dư Giản Dư: "Mình tới từ hơn chín giờ, giờ cậu mới mò sang, chẳng phải là trễ lắm rồi sao."

Trình Khanh Ngôn giải thích: "Ngủ quên mất."

Dư Giản Dư 'á' lên một tiếng, có phần ngạc nhiên: "Cậu mà cũng ngủ quên được cơ à? Tối qua không phải cậu lại uống thuốc ngủ đấy chứ? Dì Tôn Ảnh chẳng phải đã dặn rồi sao, cậu đừng có tham tiện mà cứ hễ chút lại uống thuốc ngủ, không tốt cho sức khỏe đâu."

"Không có uống," Trình Khanh Ngôn rửa tay, gắp một xiên cánh gà ngồi xuống cạnh cô nướng, "Tự nhiên ngủ đấy."

Dư Giản Dư lúc này mới yên tâm, cúi mắt rồi nhanh tay giật lấy xiên cánh gà trong tay nàng: "Cậu đừng có động tay, cứ ngồi đó là được rồi, để mình."

Không phải cô cưng chiều gì nàng, mà là do Trình Khanh Ngôn hoàn toàn không có tí thiên phú nấu nướng nào. Lần trước cô ăn thử đùi gà nàng nướng mà bị tào tháo đuổi suốt hai ngày, từ đó cứ luôn nhớ kỹ, nhất quyết không cho nàng đụng vào nguyên liệu.

Trình Khanh Ngôn cũng chẳng buồn tranh với cô, lên tiếng hỏi: "Thu Nhiễm đâu?"

"Đang hầm canh trong bếp."

"Mình vào xem sao."

"Cậu đi đi," Dư Giản Dư không quên dặn thêm, "Cậu tuyệt đối đừng có nhảy vào giúp đứng bếp đấy nhé."

Trình Khanh Ngôn: …

"Biết rồi."

Vân Thu Nhiễm hồi nhỏ từng phụ việc dưới bếp nhà hàng nên nấu ăn rất ngon. Trình Khanh Ngôn vừa bước vào nhà đã mùi thơm phức từ phòng bếp tỏa ra, liền tiến lại gần chào hỏi một tiếng.

"Đến rồi à, Giản Dư lại trêu cậu đấy à?" Vân Thu Nhiễm không trang điểm, chỉ mặc bộ đồ mặc ở nhà đơn giản nhất, đeo chiếc tạp dề trước ngực, nhưng trông vẫn xinh đẹp hút hồn.

Trình Khanh Ngôn nói: "Mới xỉa xói mình xong, bảo mình tới đây để ăn cơm tối."

Vân Thu Nhiễm bật cười, đặt muỗng canh xuống rồi quay sang nhìn nàng, ánh mắt dừng lại nơi cổ nàng, khẽ mỉm cười: "Sao cậu lại thắt chiếc khăn lụa xấu thế này, gu thẩm mỹ dạo này sụt giảm thế."

Trình Khanh Ngôn: …

Nàng không muốn lôi chuyện chiếc khăn lụa ra nói tiếp, liền lảng sang chuyện khác: "Có cần mình giúp gì không?"

Vân Thu Nhiễm lắc đầu, nào dám nhờ nàng giúp, đó chẳng phải là tự tìm thêm việc vào người sao: "Trong này không cần đâu, đồ ăn nấu cũng gần xong rồi, hầm thêm chừng mười phút nữa là ăn được. Cậu ra phòng khách nghỉ ngơi đi."

Chẳng có ai cần nàng giúp cả, thành ra dù có đến sớm thì Trình Khanh Ngôn cũng chẳng có việc gì làm, đến trễ chút hóa ra lại hay. Nàng ngồi trên ghế sofa cầm quyển tạp chí lật xem một lúc thì tới giờ dùng bữa.

Trợ lý Tần phụ giúp Dư Giản Dư làm xong món nướng, dọn ra đĩa mang lên bàn ăn. Vân Thu Nhiễm cũng múc canh gà ra bát, kèm theo vài món xào nữa, bốn người ăn thừa sức dư dả.

Sau bữa ăn, mọi người cùng nhau dọn dẹp phòng bếp.

Dĩ nhiên Trình Khanh Ngôn bị gạt ra ngoài. Dù vậy nàng cũng chẳng ngồi không, lấy điện thoại ra chụp cho mọi người vài tấm ảnh lúc đang hăng say làm việc, rồi tiện thể chụp riêng cho "đầu bếp" vất vả nhất là Vân Thu Nhiễm mấy tấm hình cá nhân, đẹp đến mức chẳng cần chỉnh sửa cũng có thể đăng thẳng lên Weibo cho fan ngắm.

Vân Thu Nhiễm xem xong cũng khá hài lòng: "Cậu gửi qua WeChat cho mình nhé."

Trình Khanh Ngôn ừ một tiếng đồng ý. Chụp ảnh xong bước ra khỏi bếp, nàng lại rơi vào cảnh rảnh rỗi. Nàng ngồi trên sofa giữ im lặng một lúc, đang cảm thấy chán chăng thì niềm vui lại tìm tới.

Khương Ánh chủ động gửi tin nhắn hỏi nàng có bận không.

Trình Khanh Ngôn cúi mắt nhìn màn hình điện thoại. Nếu nàng đoán không nhầm, cô chắc chắn là tới để hỏi về chuyện ngày hôm qua.

Nàng cứ nghĩ cô phải nén nhẫn đến tối mới chịu hỏi, thế mà giờ đã không nhịn nổi rồi sao?

Trình Khanh Ngôn nhếch môi. Vốn dĩ chuyện đó cũng chẳng có gì phải giấu, nhưng có lẽ vì đang hơi chán, nàng chợt nổi hứng muốn trêu Khương Ánh một chút, liền nhắn lại là mình đang bận.

Thế nhưng khi nhìn thấy một loạt hai chữ "cô Trình" tràn ngập màn hình, nàng lại cảm thấy không vừa mắt.

Trước đây Khương Ánh gọi nàng là cô Trình vì hai người còn xa lạ, không nhất thiết phải đổi xưng hô. Nhưng bây giờ chẳng lẽ vẫn còn xa lạ với nàng sao?

Gọi người ta là đàn chị thì ngọt ngào thế, còn gọi nàng thì cứ phải là "cô Trình".

Cô Trình lúc này lại không muốn nói cho cô biết chuyện ngày hôm qua nữa rồi.

Cô Trình khẽ nhíu mày, nhắn lại một cách khá thẳng thắn: 【Gọi Chị ơi mới có tác dụng, có năn nỉ chị ơi này không hả Khương Ánh? 】

Sau khi gửi tin nhắn đi, nàng cầm điện thoại đợi gần một trăm hai mươi giây mà cô vẫn không phản hồi bất kỳ tin nhắn nào. Trình Khanh Ngôn khẽ hừ một tiếng, việc này khó đến thế sao?

Trong lòng bỗng thấy hơi bực bội, cảm xúc trêu đùa tan biến sạch trong chớp mắt. Đang định tắt màn hình vứt điện thoại sang một bên thì WeChat vang lên một tiếng thông báo. Nàng tiện tay bấm vào xem, ra là một lời mời kết bạn.

Nội dung ghi chú viết: 【 Em là Khương Ánh 】

Em là Khương Ánh thì nàng phải đồng ý kết bạn chắc?

Trình Khanh Ngôn lại hừ một tiếng, rồi bấm đồng ý.

Trượt tay thôi.

Sau khi kết bạn, nàng nhìn vào ảnh đại diện của cô trước, đó là một bức ảnh chụp bầu trời đêm đầy sao.

Tên WeChat của cô chỉ vỏn vẹn là một dấu chấm tròn. Sau khi đổi tên của cô thành "Ong mật nhỏ", nàng mới cảm thấy thuận mắt hơn hẳn.

Cơ mà cái người này bị làm sao thế nhỉ, kết bạn xong lại không thèm nhắn câu nào, thêm cho vui chắc?

Hay là lại ngồi chờ nàng chủ động trước?

Ngay giây tiếp theo, Khương Ánh gửi tới một đoạn tin nhắn thoại. Trình Khanh Ngôn đưa điện thoại lại gần tai rồi bấm mở. Một giọng nói vừa mềm mại vừa dịu dàng, lại xen lẫn chút ngượng ngùng, thong thả truyền thẳng vào màng tai nàng.

【 Chị ơi em năn nỉ chị đó… 】

Chị ơi em năn nỉ chị đó.

Chị ơi em năn nỉ chị đó.

Rõ ràng đã nghe rất rõ, nhưng Trình Khanh Ngôn vẫn bật nghe liên tiếp ba lần. Từng âm thanh như ngoạm nhẹ vào tai nàng, tê tê dại dại. Nàng thậm chí còn cảm thấy người mình lúc này hơi nóng lên. Đầu ngón tay vô thức đặt lên chiếc khăn lụa, theo phản xạ muốn cởi ra thì mới giật mình tỉnh táo lại. Khăn lụa không thể cởi, nàng đành rụt tay về.

Một đoạn ghi âm nằm ngoài dự tính của nàng.

Trình Khanh Ngôn bảo cô gọi "chị ơi", ý là muốn cô đổi từ cách gọi "cô Trình" sang "chị ơi", chỉ cần gõ chữ gửi qua là được. Ai mà ngờ cô lại dồn tâm trí hiểu theo đúng nghĩa đen của từ "gọi", thật sự cất tiếng gọi nàng là chị ơi.

Đã thế đằng sau chữ "chị ơi" còn kèm theo cả "em năn nỉ chị đó".

Bất kể là ai nghe thấy câu này cũng chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh.

Trình Khanh Ngôn cầm lấy chai nước soda đặt trên bàn, vặn nắp uống vài ngụm. Cảm giác mát lạnh tràn xuống lồng ngực mới giúp giải tỏa bớt cơn nóng hừng hực trong người nàng.

Đúng là muốn mạng mà.

Khi nghe đoạn ghi âm lần đầu tiên, nàng đã vô thức nghĩ: Nếu chiều hôm qua, Khương Ánh cũng dùng câu nói này để van xin nàng, dùng chất giọng này cọ cọ vào gáy nàng mà bảo "Chị ơi em năn nỉ chị đó", thì liệu nàng có thể nhẫn tâm từ chối cô được không?

Trình Khanh Ngôn hít một hơi thật sâu, mất nửa phút mới lấy lại bình tĩnh. Dù không thể giữ được vẻ thản nhiên, nhưng nàng cũng chẳng còn ở cái tuổi đôi mươi nông nổi ngây ngô nữa nên rất nhanh đã điều chỉnh lại trạng thái. Nàng gõ chữ hỏi cái đồ hư hỏng không chịu đánh cờ theo lẽ thông thường này.

【 Sao lúc kết bạn xong không gửi luôn, mà phải đợi tới hai phút sau mới chịu gửi tin nhắn thoại thế? 】

【 Trong hai phút đó, em tự tập gọi thử rất nhiều lần đúng không? 】

【 Trả lời chị đi Khương Ánh 】

Sao… sao chị ấy lại biết cô đã tập gọi "chị ơi" rất nhiều lần cơ chứ?

Vốn dĩ việc gọi "chị ơi" đã đủ khiến cô xấu hổ lắm rồi, đằng này hành động lén lút sau lưng lại còn bị chị ấy bóc trần. Khương Ánh ngại ngùng không chịu nổi, hai gò má đỏ bừng. Đã bị điểm danh yêu cầu trả lời thì có muốn trốn cũng chẳng trốn nổi, một người thật thà không thích nói dối như cô chỉ đành khai báo thành thật: 【 Có tập ạ 】

Quả nhiên.

Trình Khanh Ngôn khẽ mỉm cười: 【 Sao lại phải tập? 】

Khương Ánh: 【 Em không quen lắm, sợ gọi nghe không hay 】

Trình Khanh Ngôn thật lòng đáp: 【 Rất hay 】

Trình Khanh Ngôn khen ngợi cô: 【 Gọi giỏi lắm 】

Trình Khanh Ngôn đưa ra yêu cầu: 【 Sau này nên gọi thường xuyên nhé 】

Á.

Đừng có khen cô như thế mà.

Khương Ánh xấu hổ đến mức sắp bốc khói tới nơi, nhiệt độ từ bàn tay như muốn làm bỏng cả chiếc điện thoại. Rất nhanh sau đó, người phụ nữ lại gửi tới một tin nhắn, là một chiếc bao lì xì WeChat.

Trình Khanh Ngôn: 【 Nhận đi 】

Khương Ánh không hiểu lắm, mặt nóng bừng hỏi: 【 Sao chị lại gửi lì xì cho em? 】

Trình Khanh Ngôn tâm trạng khá tốt: 【 Phí đổi xưng hô 】

Đổi xưng hô?

Khương Ánh từng nghe qua từ này, thường thì vào lúc cưới hỏi, hai người vợ xưng hô lại với phụ huynh hai bên là "mẹ", "mommy" thì sẽ nhận được bao lì xì lớn, tiền bên trong chính là phí đổi xưng hô.

Hồi nhỏ cô đi theo người lớn tham dự đám cưới của họ hàng bạn bè từng thấy qua chuyện này.

Nhưng giữa cô với nàng thì cho phí đổi xưng hô cái gì chứ, lẽ nào là phong tục nhà Trình Khanh Ngôn, giữa bạn bè đồng lứa cũng có phí đổi xưng hô sao.

Khương Ánh chớp chớp mắt, không biết có nên nhận hay không.

Nhận thì cô thấy hơi kỳ kỳ, không nhận lại lo nàng giận.

Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định nhận. Tiền lì xì WeChat tối đa chỉ có 200 tệ, không nhiều lắm, nằm trong phạm vi cô có thể chấp nhận.

Đầu ngón tay bấm nhận, màn hình hiển thị số tiền —— 5 hào.

Sao chỉ có 5 hào thế này?

Khương Ánh ngơ người mất hai giây, 5 hào cũng là tiền, cô gõ chữ: 【 Cảm ơn 】

Trình Khanh Ngôn nhếch môi: 【 Cảm ơn ai cơ? 】

Khó khăn lắm mới hạ được nhiệt độ trên má, chị lại bắt cô gọi, Khương Ánh ngượng ngùng gõ chữ.

【 Chị 】

【 Cảm ơn chị 】

Trình Khanh Ngôn khoan khoái cả người, cô gái nhỏ đúng là nên cảm ơn nàng, không phải vì phí đổi xưng hô, mà là vì hôm qua nàng đã mạo hiểm chia sẻ để giúp cô, nàng xứng đáng nhận lời cảm ơn này.

Khương Ánh hỏi: 【 Chị có thể nói cho em biết hôm qua ở nhà em đã xảy ra chuyện gì không? 】

Tiếng "chị ơi" cũng đã gọi rồi, đến lúc chị phải thực hiện lời hứa rồi.

Nhưng chị này hơi hư, trả lời vô cùng ngắn gọn.

Trình Khanh Ngôn: 【 Em bị sốt rồi xỉu, chị qua xem em. Em cắn tuyến thể của chị xong thì triệu chứng đỡ hơn nhiều. Chị lo tình huống của em tái phát nên buổi tối ở lại nhà em ngủ 】

Nhà Khương Ánh chỉ có hai phòng ngủ, phòng trống chưa kê giường, Trình Khanh Ngôn lại không muốn ngủ sofa nên chỉ đành ngủ giường của Khương Ánh.

Khương Ánh: 【 Hết rồi ạ? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Hết rồi 】

Nghe cũng như không, Khương Ánh thắc mắc: 【 Sao em lại cắn tuyến thể của chị? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Em hỏi chị á? 】

Cũng đúng, là cô cắn chị chứ đâu phải chị cắn cô, làm sao nàng biết nguyên nhân được.

Nghĩ đến vết thương đáng sợ trên gáy chị, Khương Ánh rất áy náy: 【 Em xin lỗi 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Chị cho phép em cắn mà, xin lỗi cái gì 】

Thật ra nàng có thể nói cho Khương Ánh biết, những lần nóng lên ngất đi bao năm qua của cô là do kỳ dễ cảm của Alpha gây ra. Nhưng nàng nói thì có tác dụng gì không, cô gái nhỏ liệu có tin nàng?

Ngoại trừ nàng ra, tất cả mọi người đều không ngửi thấy tin tức tố của cô, bác sĩ không khám ra, thiết bị y tế chuyên dụng cũng không đo ra được.

Trước khoa học, lời nói của nàng hoàn toàn thiếu sức thuyết phục.

Khương Ánh vừa cổ hủ vừa cứng nhắc thế này, chắc chắn sẽ chọn tin vào khoa học chứ không tin nàng.

Hơn nữa, nàng cũng không muốn nhắc đến những chuyện liên quan tới tin tức tố. Nỡ như Khương Ánh thật sự tin lời nàng, với trí thông minh của cô, rất có thể từ những lần tiếp xúc giữa hai người mà đoán ra nàng bị rối loạn tin tức tố.

Bí mật này càng ít người biết càng tốt, Khương Ánh mà biết thì e rằng sẽ gặp rắc rối.

Thế nên, hình tượng Khương Ánh mất khả năng nhận biết tin tức tố lại là chuyện tốt cho tất cả mọi người. Dù người nhà họ Trình có vì nàng mà điều tra tới Khương Ánh thì cũng không đoán sang hướng nàng bị rối loạn tin tức tố, từ đó sẽ không làm gì Khương Ánh.

Khương Ánh không hề biết những tính toán của chị, cô thắc mắc: 【 Vậy khăn giấy trên sàn là thế nào ạ? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Để lau mồ hôi cho em 】

Khương Ánh: 【 Vết đỏ trên tay em thì sao, với lại sao thắt lưng của em lại ở trên tủ đầu giường? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Thắt lưng dùng để trói tay em lại 】

Vết đỏ dĩ nhiên là do thắt lưng cọ xát tạo thành.

Khương Ánh: 【 Sao lại trói em? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Lo em ngoài cắn chị ra thì còn làm chuyện khác nữa, không trói tay không được 】

Vậy nên ngoài việc cắn cổ nàng ra, cô không làm thêm điều gì không thể tha thứ khác.

Khương Ánh áy náy bồn chồn, trái tim lơ lửng suốt từ nãy cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, cô mau chóng gõ chữ: 【 Cảm ơn chị đã trói em 】

Trình Khanh Ngôn bật cười một tiếng: 【 Không có gì 】

Khương Ánh lo lắng: 【 Cổ chị còn đau không? 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Vẫn ổn, một chút thôi 】

Nàng xưa nay luôn thẳng thắn với mấy chuyện này, nói một chút nghĩa là một chút.

【 Còn thắc mắc gì nữa không? 】

Khương Ánh mím môi: 【 Hình như hết rồi ạ 】

Thật ra vẫn còn, chẳng hạn như tại sao cô lại cắn nàng, tại sao cắn nàng xong thì cơ thể lại bình phục, nhưng những thắc mắc này chắc đối phương cũng chẳng thể giải thích nổi.

Giống như cô không tài nào giải thích được vì sao mình lại mơ thấy Trình Khanh Ngôn là nữ chính của thế giới, vì sao hệ thống lại tìm đến cô, vô duyên vô cớ giao nhiệm vụ cho cô. Nhưng hệ thống chỉ xuất hiện đúng một lần rồi không bao giờ xuất hiện nữa, tựa như đã hoàn toàn biến mất.

Trình Khanh Ngôn: 【 Được thôi 】

Khương Ánh: 【 Vậy em đi học bài đây 】

Trình Khanh Ngôn: 【 Đi đi 】

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, khóe môi nàng vẫn luôn cong lên. Móng tay trượt lên phía trên, dừng lại ở tin nhắn thoại cô gái nhỏ gửi tới, muốn nghe lại lần nữa. Suy nghĩ một lúc, cuối cùng nàng đành bỏ ý định.

Mới nghe một tiếng "chị ơi" đã làm tâm trí xao xuyến, còn ra thể thống gì nữa.

Trình Khanh Ngôn tắt màn hình điện thoại, ném lên sofa. Giây phút ngẩng đầu lên nàng bỗng ngơ ra hai giây, lên tiếng hỏi: "Mọi người đang làm gì đấy?"

Chỉ thấy Dư Giản Dư dẫn Vân Thu Nhiễm cùng trợ lý Tần đứng thành một hàng ở bên cạnh nàng, chẳng biết đã đứng bao lâu. Dư Giản Dư và Vân Thu Nhiễm đong đầy ánh mắt trêu chọc nhìn nàng, trợ lý Tần không dám làm vậy với sếp nên che che giấu giấu lén nhìn nàng.

Dư Giản Dư cười nói: "Chà, cuối cùng cũng phát hiện ra tụi mình rồi hả?"

Vân Thu Nhiễm cũng cười: "Tụi mình còn chưa kịp hỏi cậu vừa làm cái gì đấy?"

Trợ lý Tần há miệng cũng muốn hóng hớt, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của sếp liền lập tức ngậm miệng lại. Làm một trợ lý xuất sắc, những lúc thế này em phải đứng cùng phe với sếp, không thể xuất hiện lúc sếp đang ngượng ngùng. Thế là em ôm lấy cái bụng chẳng hề đau, nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh, đóng chặt cửa lại.

Trình Khanh Ngôn thu lại nụ cười nơi khóe môi, giả vờ không hiểu: "Mình làm gì cơ?"

"Ai mà biết cậu làm gì, thành thật khai báo đi, vừa nãy nhắn tin với ai mà vui vẻ đến thế hả." Dư Giản Dư nói.

Trình Khanh Ngôn: "Có ai đâu, người mình quen cậu đều biết cả mà, đừng có nghi thần nghi quỷ."

Dư Giản Dư hừ một tiếng: "Trình Khanh Ngôn, cậu lạ lắm nhé."

Trình Khanh Ngôn: "Là cậu nghĩ nhiều thôi."

Thấy nàng không chịu nói, Dư Giản Dư quay sang cầu cứu Vân Thu Nhiễm: "Thu Nhiễm cậu nói cậu ấy xem, có phải cậu ấy lạ lắm không."

Vân Thu Nhiễm vốn định hóng hớt, với sự kỹ tính của Trình Khanh Ngôn thì làm sao tự nhiên lại đeo một chiếc khăn lụa chẳng mấy ăn nhập với quần áo. Lúc nhìn thấy chiếc khăn lụa cô ấy đã thấy có gì đó mờ ám rồi, cộng thêm chuyện vừa rồi nữa, người tinh mắt đều nhìn ra điểm bất thường.

Đang định nói huỵch tẹch ra thì cô ấy nhận ra ánh mắt của Trình Khanh Ngôn như có như không dừng lại trên miếng dán ngăn tin tức tố sau gáy mình, rồi nhẹ nhàng mỉm cười với cô ấy một cái.

Vân Thu Nhiễm hiểu ngay trong một giây: …

Cô ấy cũng là người đang giấu chuyện, không thể hùa theo Dư Giản Dư cùng hóng hớt được nữa, bằng không người tiếp theo bị thẩm vấn e là chính mình. Cô ấy lập tức quay xe: "Khanh Ngôn chắc là lướt thấy chuyện gì hay hay trên điện thoại thôi, vui vẻ chút cũng bình thường mà."

Dư Giản Dư: ? ? ?

Không phải chứ, vừa nãy mọi người đâu có như thế này đâu! Đầu tiên là trợ lý Tần bỏ chạy, sau đó Vân Thu Nhiễm cũng không đứng về phía cô nữa, đúng là một lũ phản bội!

Dư Giản Dư hừ một tiếng, buông lời đe dọa: "Được lắm Trình Khanh Ngôn, coi như cậu giỏi."

Trình Khanh Ngôn cũng hừ một tiếng: "Mình vốn dĩ đã giỏi rồi."

Dư Giản Dư cũng không thật sự giận, thuần túy chỉ muốn hóng hớt chuyện của hai người họ thôi. Đều là người trưởng thành cả rồi, sẽ không vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà giận dỗi.

Bình thường cô cũng đâu phải chuyện gì cũng kể cho bạn bè nghe, mọi việc luôn có sự tính toán riêng. Không nói là chưa tới lúc, rồi sẽ có ngày biết thôi.

Dư Giản Dư cằn nhằn cãi cọ một hồi, rất nhanh đã chuyển sang chủ đề khác.

"Khi nào phim mới của cậu công chiếu?"

"Đầu năm sau chắc sẽ chiếu một bộ."

Vân Thu Nhiễm đóng nhiều phim, may mắn của cô cũng khá tốt, quay xong không cần đợi lâu là sẽ được xếp lịch công chiếu, cho nên phim tồn kho của cô ấy rất ít.

"Suất chiếu Tết nhé?"

"Chắc là Tết đấy."

"Vậy còn bộ phim cậu vừa quay xong ở nước ngoài thì sao, năm sau chiếu được không?"

"Phải xem hiệu suất của đội ngũ hậu kỳ đã, nhanh nhất thì chắc Quốc Khánh năm sau, không thì phải sang năm sau nữa."

Dư Giản Dư hỏi: "Cậu chỉ còn hai bộ này chưa chiếu thôi sao?"

Vân Thu Nhiễm "ừm" một tiếng: "Nên là dạo này mình đã chọn xong một vài kịch bản mới rồi, chị Mậu đang trao đổi với đạo diễn, có bộ nào hợp là sẽ vào đoàn quay ngay."

Cô ấy rất nghiêm túc với công việc, chỉ cần vào đoàn là sẽ toàn tâm toàn ý cống hiến, biến mất khỏi mạng xã hội vài tháng liền.

"Đấy nhé, người hâm mộ của cậu chẳng biết là nên thấy hạnh phúc hay không hạnh phúc nữa."

Hạnh phúc là vì thần tượng là người cuồng công việc lại có thực lực, tác phẩm vừa đảm bảo số lượng vừa có chất lượng. Không hạnh phúc là vì quanh năm suốt tháng chẳng gặp được thần tượng mấy lần, gần như cả năm đều ở trong đoàn phim, rất ít khi tham gia các buổi tiệc tùng mang tính giải trí, ngay cả các lễ trao giải cũng chưa chắc đã tới dự để nhận thưởng.

Vân Thu Nhiễm cũng nghĩ cho người hâm mộ nên đã nói qua về kế hoạch của mình: "Ngày mai mình trở lại làm việc nhưng không vào đoàn ngay đâu, lần này định ăn sinh nhật xong mới đi quay phim tiếp."

Trình Khanh Ngôn: "Sinh nhật cậu có kế hoạch gì à?"

Vân Thu Nhiễm gật đầu: "Studio đang chuẩn bị rồi, tính tổ chức một buổi gặp mặt người hâm mộ."

Sinh nhật cô ấy vào đầu năm sau, sắp tới nơi rồi. Năm sau vừa hay tròn 10 năm cô ấy ra mắt, studio đã thực hiện khảo sát người hâm mộ, ai cũng mong cô ấy làm một buổi gặp mặt, thế nên sẽ xếp trống lịch trình mấy ngày đó từ sớm để thỏa mãn nguyện vọng của fan.

Sinh nhật, kỷ niệm 10 năm ra mắt, phim mới công chiếu.

Cả ba sự kiện dồn vào một lúc, không cần nghĩ cũng biết dạo đó trên mạng chắc chắn toàn là tư liệu hình ảnh của Vân Thu Nhiễm.

Dư Giản Dư vốn định bảo buổi gặp mặt cô cũng muốn đi góp vui, nhưng dạo đó cô với Trình Khanh Ngôn chắc chắn đang bận dự án mới ở phía tây thành phố, chưa chắc đã có thời gian.

"Không sao đâu, rảnh rỗi rồi tụ họp sau cũng thế mà," Vân Thu Nhiễm không bận tâm chuyện này, cười nói, "Hai cậu mà đi thật, nhỡ truyền thông chụp được Khanh Ngôn thì mình với cậu ấy lại dính tin đồn rầm rộ lên top tìm kiếm mất."

Bởi vậy không đi cũng có cái tốt.

Trò chuyện một lúc, cả ba lại vào phòng giải trí chơi mạt chược hơn một tiếng đồng hồ. Vận may của Trình Khanh Ngôn rất tốt, hầu như ván nào nàng cũng thắng, Dư Giản Dư thở dài: "Không chơi nữa, hết vui rồi."

Trình Khanh Ngôn cười một tiếng: "Kỹ thuật kém mới thấy hết vui."

Ngồi lâu không tốt cho lưng, chơi mạt chược chẳng qua cũng chỉ để giết thời gian chứ không phải vì ăn tiền, nên họ lại quay về phòng khách ở tầng một, mở một bộ phim của Vân Thu Nhiễm trên TV lên xem.

Điện thoại của Vân Thu Nhiễm vang lên. Cô ấy cầm lên nhìn thoáng qua, mím môi rồi đi ra ban công nghe máy.

Dư Giản Dư muốn ăn quýt, kéo Trình Khanh Ngôn cùng đi lấy vài quả trong thùng. Rửa sạch xong, cô định dùng dao cắt thành từng miếng nhỏ.

Trình Khanh Ngôn khoanh tay trước ngực: "Mình thích bóc ra từng múi cơ."

Dư Giản Dư không chiều nàng: "Muốn ăn thì tự đi mà bóc."

Hừ, giá mà có Khương Ánh ở đây thì tốt biết mấy, sẽ có người cười híp mắt bóc quýt cho nàng ăn.

Trình Khanh Ngôn nhìn quả quýt trong tay mà thấy khó khăn.

Mà công nhận, quýt ở nhà Vân Thu Nhiễm trông giống hệt loại Khương Ánh gửi cho nàng. Nàng liếc nhìn phiếu giao hàng dán trên thùng carton, địa chỉ gửi đi lại cũng là Đại học Bối Thành.

Trình Khanh Ngôn: ?

Đại học Bối Thành đâu có trồng quýt. Mấy quả Khương Ánh đưa nàng là do người nhà cô mua rồi gửi đến trường, sau đó cô mới chuyển tiếp cho nàng.

Tại sao thùng quýt này của Vân Thu Nhiễm cũng được gửi từ Đại học Bối Thành ra?

Trình Khanh Ngôn chớp chớp mắt, định bụng hỏi Vân Thu Nhiễm. Nhưng khi xoay người lại, ánh mắt nàng vô tình dừng trên kệ sách.

Thứ thu hút ánh nhìn của nàng không phải sách, mà là hai chiếc thẻ đánh dấu sách làm từ lá ngân hạnh.

Chúng giống hệt chiếc mà Khương Ánh từng tặng nàng.

Từ kiểu dáng, bao bì cho đến công đoạn chế tác đều y đúc.

Trình Khanh Ngôn hoang mang: ? ? ?

Khương Ánh tặng cho Vân Thu Nhiễm sao?

Tác giả có lời muốn nói:

Cam tổng giàu có lắm, không chỉ cho phí đổi xưng hô đâu, về sau còn cho phí hôn , phí làm * nữa.

Tiểu Khương (*▽*): Mọi người có thể giúp một tay gợi ý xem còn phí gì nữa không, tiền tiêu vặt sau này phụ thuộc vào mọi người cả đấy.

(Tuyến nhân vật của Vân Thu Nhiễm có chút liên quan tới tuyến chính của Tiểu Khương và Tiểu Trình, sẽ viết một chút xíu về chuyện của cô ấy, nhưng không nhiều đâu, chỉ một chút xíu xiu thôi) (sau này sẽ nói rõ)

Ngủ ngon, ngày mai gặp nhé

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phá Kén
Tháng 6 8, 2026
Con Nhà Giàu Đến
Tháng 9 10, 2025
Chỉ cần nắm tay nhau thôi
Tháng 4 4, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Tháng 6 22, 2025
Truyện Les Hay
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved