Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Next

Series LC Miền Tây - Chương 1

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 1
Next

– Chị Li ơi.

– Ơi. Chị nè, từ từ coi chừng té.

Cô bé mười sáu tuổi chạy lon ton chạy ra bờ kênh với cô bé nhỏ hơn mình năm tuổi.

– Út Chaeng, em thích hoa này hông?

– Thích. Chị Li hái cho em đi.

Li rướn người kéo đám lục bình vô sát mé ngắt mấy cánh hoa lục bình gộp lại thanh bó lấy thân lục bình cột lại cho út.

– Nè tặng em.

– Chị Li thương em quá hà. Mơi mốt em lớn em gả cho chị để trả công chị hái bông đẹp cho em.

– Thiệt hôn?

Chaeng cười híp mắt

– Thiệt mà.

Hai nhà ở cạnh nhau. Li hông còn cha Chaeng thì đẩy đủ cha mẹ, cái xóm này ai cũng chọc ghẹo

– Mơi mốt con Chaeng lớn gả cho con Li đi ông bảy ơi

Ông bảy cười cười

– Ui nó chịu đâu tui gả đó. Mà con Li chịu hông bây.

Li đang mót lúa cũng gật gật

– Chịu chú ơi.

– Bây cưới con tao dìa bây mần gì nuôi nó nói nghe chơi

Li gãi gãi đầu hồi lâu

– Mần ruộng, con mua trâu cày ruộng hén, má con nói cho con từ đây tới đằng đẵng luôn rồi con nuôi gà, nuôi heo, nuôi vịt nuôi cá đất nhà con dài thòn lòn trồng rau bán luôn.

Li chỉ tay

– Mót lúa nữa hời ơi cái gì con cũng mần hết trơn mà chú bảy coi em Chaeng giùm con nghen. Con lo lắm.

– Chà đã dữ chị sáu, nó tính gọn bâng rồi kìa.

Má Li cười cười tay khâu áo rách vai mà hổng thèm nhìn

– Chèn ơi tụi này nó tính hay lắm chớ vài năm nữa con Chaeng nó lên Sì Gòn học đại học cái là… bậu nhớ ai bậu sầu ai liền.

Bà bảy đi ra bưng theo rổ rau lang

– Chị sáu nói dị chớ… biết đâu mà lần

– con Chaeng nó đẹp nghen, lớn xíu trổ mã là khỏi chê, hoa khôi xứ này luôn chớ giỡn rồi… ai biết lòng ai cạn hay sâu.

– Kệ đi chị sáu ơi con Li cũng sốc vác, buông dầm cầm chèo giỏi giang siêng năng ngày nào nó còn chịu con Chaeng. Con Chaeng mà ừ là tui gả.

Hai bên gia đình vừa là làng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, vừa là hẹn ước âm thầm.

Năm Chaeng mười tám, cũng đã cạnh Li năm năm tình yêu trong sáng và tinh khiết, Li chỉ nắm tay nàng chớ chẳng dám vượt rào vì nghĩ cho Chaeng .

– Chị bỏ học để lo cho má… chị nuôi em học cho đời em có cái bằng mà mần lớn mần nhỏ với đời nghen, mơi mốt chị bán lúa xong chị cưới em, đợi chị hông?

– Em đợi, em học đại học dìa em gả cho chị.

Buổi sáng trước một ngày Chaeng đi bà bảy ngồi chảy tóc cho con gái.

– Giàu lấy giàu nghèo lấy nghèo. Môn đăng hậu đối đâu phải chỗ giàu nghèo mà là tam quan nhận thức tầng lớp nữa nên đừng có đèo bồng nghen con

Chaeng dọc dọc tay xuống nền đất sét

– Mơi mốt nhà chị Li được mùa là phẻ re, chị Li nói bán mấy ghe lúa là sửa nhà cưới con.

– Bây hổng thấy lóng rài mất mùa miết hả bây. Được mùa cau…đau mùa lúa mà được mùa lúa lại úa mùa cau. Bây cứ đòi mười phân vẹn mười sao mà đặng

– Hông, má đợi con học đại học dìa là chị Li cưới con nè.

– Ờ má đợi…mà…lỡ Li nó thất mùa rồi sao?

– Thì.. con vẫn lấy. Cha má sống được con sống được.

Li đi qua nhà xin phép đưa Chaeng đi chợ huyện.

Bà bảy vui cười gật đầu.

Li cùng nàng đi dọc bờ kênh ra chợ huyện.

– Mua mấy cái áo mới nhen, nè lựa đi bé.

Chaeng chần chừ miết Li cười cười

– Mua đi chị có tiền mà

– Tiền đâu chị có?

– Chị mới bán lứa gà đó

– Í thánh thiền ơi, gà để nuôi lấy trứng chớ

– Nuôi nhiều mà bán mớ trước. Mốt chị bán lúa mua gà lại.

Chaeng bĩu môi

– Phung phí.

– Dành cho em cái gì phí chớ.

Li lựa một mớ quần áo mới cho Chaeng xong, lại dẫn Chaeng đi mua giày dép.

Kéo tay Chaeng lại tiệm kim hoàn

– em coi đẹp hông?

Chaeng ướm thử lên tay

– Đẹp quá hà…mà…thôi mắc lắm.

Li quay sang anh Quang

– Anh hai Quang lấy em cọng này.

– Hén, nay sộp dữ bây

– Bé Chaeng sắp đi học trên Sì Gòn phải sửa soạn chút.

– Chaeng ơi cái xứ này con gái hông ai sướng qua em nghen. Con nhà nông mà áo lụa quần là má phấn môi son, chưn hổng miếng sình. Mùi sình hông bám nổi móng chưn.

Chaeng đỏ mặt

– Dạ…tại..chị Li hổng cho em mần chớ bộ

Anh hai bỏ vô túi gấm đưa cho Li

– Li, mầy nuôi vợ từ hồi còn bụng mẹ hả? Chaeng đi học dìa nhớ lấy nó nghen hông là nó khóc trôi cái Trà Ôn này.

– Dạ… nào đám cưới mời anh hai nghen

Hai Quang vỗ đùi cái bép

– Tao đi hai chỉ vàng luôn

Li bật cười

– Anh hai giỡn hả.

– Nhà tao giàu nức vách đổ tường, khỏi lo, hai chỉ vàng lá nha mậy.Mà phải là hai bây lấy nhau nghen, anh hai chơi tới bến nhậu bê xê lết luôn

Li nắm chặt tay Chaeng cả hai mỉm cười thật tươi nhìn nhau.

Chaeng bất ngờ quay sang hôn lên má Li, nụ hôn đầu tiên của cả hai sau bao năm cạnh nhau.

Chiều chập choạng tối cả hai cùng nhau ngồi bên bụi rơm, tâm sự nhỏ to. Trời bỗng đổ mưa, Li che chắn cho nàng

– Em, vô cái chòi kia trú mưa chút nghen dìa hổng kịp.

Chaeng cũng gật đầu đồng ý.

Bên ngoài mưa rơi ào ào sấm chớp đùng đùng Chaeng sợ hãi co rúm vào người Li.

– Chị… em sợ sấm sét…trời gầm dữ quá

– Hổng có gì đâu, có chị ở đây, em hổng sao hết.

Chaeng ngước nhìn Li.

Mắt nàng long lanh nước, không rõ là nước mưa hay nước mắt.

Giữa cơn sấm chớp rạch ngang trời, ánh mắt ấy như lặng lẽ van nài, như muốn giữ lấy một thứ gì đó đang sắp vuột khỏi tay.

– Chị… mai em đi rồi. Xa thiệt xa…

Li siết nhẹ bờ vai nàng, tim quặn lại.

– Ừ. Chị biết… Em ráng học cho giỏi, đừng lo chi, chị ở đây chờ em.Chị lo cho em học nghen, đừng ó lo gì hết trơn.

Chaeng lắc đầu, rồi nhào vô vòng tay chị, giọng lạc đi

– Em hổng muốn chỉ chờ thôi đâu… Em muốn… mình có nhau trước khi em đi. Đặng lỡ mai sau em có trôi dạt phương nào, em cũng biết… em đã thuộc về chị.

Li chết lặng.

Mắt chị cụp xuống.

Ngoài trời, mưa vẫn nện từng hạt to trên mái lá.

Trong chòi, chỉ có hơi thở hai người quyện vào nhau, cùng một nhịp.

Li đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, ngón tay lần theo đường nét gò má, ánh mắt dịu dàng đến xót xa.

Chaeng nhắm mắt lại, mặc cho chị chạm tới đâu, hồn nàng rũ mềm theo tới đó.

Li cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán nàng một cái chạm nhẹ như mưa đầu mùa, dịu dàng mà thấm sâu.

Rồi môi chị trượt dần xuống mí mắt, sống mũi, cuối cùng dừng lại ở đôi môi run rẩy.

Nụ hôn còn e dè vì là nụ hôn đầu của nhau

Đó là nụ hôn của một cuộc hứa hẹn, một lần gửi gắm, một lần không quay đầu.

Li siết nhẹ bờ vai nàng, nhưng lòng ngổn ngang trăm mối.

Ánh mắt chị dịu xuống, như có một đám mây trôi ngang tim.

– Em… em còn nhỏ, đường đời còn dài. Chị hổng muốn em sau này hối hận…

Chaeng ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt chị.

Tiếng sấm vừa vang lên làm cả chòi rung khẽ, nhưng nàng không hề chớp mắt.

Trong ánh nhìn ấy không còn sự e ngại, chỉ còn quyết tâm cùng đôi chút tổn thương lặng lẽ.

– Em hổng phải con nít. Em biết em đang muốn gì, và biết ai là người em chọn. Em muốn giữ lại cái đêm nay trong lòng, như giữ lấy chị…mãi về sau..

Li lặng người nhìn nàng, thấy gương mặt ấy tuy còn ướt mưa nhưng sáng bừng lên bởi niềm tin ngây ngô đến đau lòng.

– Nhưng lỡ đâu… mai mốt em thay lòng? Ở đất Sài Gòn, em sẽ gặp nhiều người khác…

-Vậy thì càng phải là hôm nay. Em muốn trao cho chị… để nếu có ngày em lạc lòng, em còn nhớ….còn có chị chờ…

Lời nàng nói rành rọt, như khắc vào tim Li

Ngoài kia, trời vẫn gào thét, mưa vẫn trút ào ào như đang gột rửa cả cõi lòng người.

Chaeng đưa tay đặt lên ngực chị, nơi trái tim đập thổn thức.

Rồi nàng tựa đầu lên vai Li, thì thầm

– Em đã chọn… Em biết rõ… Và em chỉ muốn là của chị, đêm nay đến mãi sau này…

Li nhắm mắt.

Trái tim như sợi dây kéo căng, giữa một bên là lý trí đầy lo âu, và một bên là tình cảm mãnh liệt của người con gái ôm lấy mình

Li không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy vai nàng, tay run run cởi chiếc áo ngoài đã ướt sũng.

Mỗi cử chỉ đều đầy ngập ngừng, đầy nâng niu, như thể chị đang chạm vào một điều thiêng liêng, không dám làm đau.

Chaeng nhắm mắt lại, để mặc cho hơi ấm của Li phủ lên làn da đang lạnh.

Cái chạm đầu tiên dịu dàng như cơn gió thoảng, nhưng lại khiến lòng nàng run rẩy.

Bàn tay chị trượt qua từng khúc lưng trần, không vội vã, không vồ vập mà là chậm rãi, từng chút một, như thể đang học thuộc cơ thể nàng.

Bên ngoài, tiếng mưa dần đổi nhịp, không còn ào ạt như cơn giận, mà trở thành những nhịp rơi đều đều, như tiếng tim người khi nằm sát bên nhau.

Gió thôi gào rú, chỉ còn lay nhè nhẹ những tấm lá dừa cũ sột soạt trên mái chòi.

Trong lòng Li, mọi sự vỡ òa nhưng bàn tay vẫn chậm rãi.

Không vội vàng, bởi Li biết… đây là lần đầu của Chaeng,cũng là một lần duy nhất ái ân rất lâu sau mới có lại.

Li muốn giữ từng khoảnh khắc, từng cái chạm, từng hơi thở, như giữ một mùa hoa chỉ nở đúng một lần.

Tay chị lướt chầm chậm trên làn da trắng ấm, mềm như cánh lúa vừa trổ sữa.

Chaeng nhắm mắt, khẽ rùng mình, không rõ vì lạnh hay vì xúc cảm dâng lên như triều cường.

Nàng để mặc cho Li vuốt ve, như một cơn gió đang lướt qua rừng trúc, lặng lẽ nhưng lay động đến tận gốc rễ.

Li cúi xuống, chạm môi mình vào từng khoảng da còn đọng mưa môi chị như mang theo ánh nắng cuối ngày, hong khô dần thân thể nàng, mà cũng hong khô luôn cả sự e ngại trong tim nàng.

Chaeng thở nhẹ một hơi, rồi bất giác rướn người lên, như đóa hoa đang tìm đến mặt trời.

– Chị…

Chỉ một từ thôi, Chaeng gọi khẽ, nhưng như cánh chuông vang giữa buổi chiều không người.

Li không đáp.

Chị chỉ cúi xuống hơn nữa, để cho môi chạm môi, để ngôn từ trở nên thừa thãi.

Nụ hôn lần này kéo dài.

Chậm…

Rất chậm….

Như thể cả thời gian ngưng lại giữa hai người.

Đầu lưỡi họ tìm thấy nhau không vồ vập, mà như những dòng nước ngầm va chạm nhau dưới lòng đất …nhẹ thôi, mà chảy mãi không ngừng.

Chaeng đưa tay siết nhẹ tấm lưng trần của chị.

Mỗi ngón tay nàng run rẩy như cánh bướm mới thoát kén.

Cơ thể nàng dần cựa quậy, đáp lại từng nhịp vuốt ve.

Lồng ngực Li áp sát nàng, mang theo hơi ấm của lửa.. một ngọn lửa dịu dàng, không thiêu đốt mà chỉ ủ ấm từng tấc da thịt.

Rồi Li dừng lại.

Chị ngẩng đầu, nhìn vào mắt em..

Mắt chị ánh lên điều gì đó giữa yêu thương và khắc khoải, như muốn hỏi lần nữa

"Có chắc không, em?"

Chaeng không nói gì.

Nàng chỉ gật nhẹ, rồi chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay chị, đặt lên nơi sâu kín nhất của mình nơi lần đầu tiên có một người được bước vào.

Li hôn nhẹ lên trán nàng, rồi thì thầm

– Vậy… chị xin giữ lấy em… cho đêm nay và cả những ngày sau này..

Li cúi xuống, hôn nàng như một nghi lễ trang trọng.

Cái chạm còn rụt rè, nhưng rồi hơi thở bắt đầu rối loạn.

Hơi thở thành tiếng rên khe khẽ, tiếng rên thành lời gọi đứt đoạn, rồi không còn gì nữa… chỉ còn hơi thở và âm thanh hòa vào tiếng mưa bên ngoài.

Chaeng quấn chặt lấy Li như dây mơ bén rễ.

Cơ thể nàng run lên từng đợt như từng lớp sóng đập vào bờ lúc đầu còn rụt rè, sau dồn dập, mãnh liệt đến mức chính nàng cũng không ngờ.

Li không còn giữ được sự dịu dàng ban đầu.

Như ngọn lửa được nhóm lên quá lâu, khi bén lửa thì cháy rực.

Tay chị bắt đầu siết chặt, môi lướt nhanh hơn, nhịp di chuyển cũng dồn dập không thô bạo, nhưng đầy đam mê.

– Ưm… chị ơi…a…

Chaeng rên khẽ, mi mắt run lên, hai tay níu chặt lưng chị như níu lấy bầu trời.

– Chị ơi…a….a….a..um..

Tiếng nàng đứt quãng, nức nở, nhưng không phải vì sợ.

Mà vì hạnh phúc.

Nàng chưa từng nghĩ mình có thể tan ra trong một vòng tay như vậy không là xác thịt nữa, mà như hai linh hồn đang nhập lại, giữa tiếng mưa đồng và ánh chớp rạch trời.

Tiếng mưa vẫn rơi đều đều, từng giọt như rót vào mặt đất những điều không nói thành lời.

Trên mái chòi nhỏ, âm thanh của sấm chớp đã nhường chỗ cho tiếng thở gấp gáp, tiếng xào xạc của vải vóc lẫn tiếng gọi rối loạn giữa hai thân thể quấn quýt.

Chaeng nằm dưới thân Li, mái tóc đen dài xõa ra như từng sợi khói mỏng.

Tròng mắt nàng loang nước, cảm xúc đang dâng lên từng đợt như thủy triều xô vào đê vỡ.

Nàng chưa từng nghĩ một đêm trú mưa lại trở thành điểm bắt đầu cho cả đời chờ đợi.

Li mút lấy bầu ngực nàng rồi đến u cốc non nớt mới lớn. Từng nơi đầu lưỡi Li đi qua đều khiến nàng sướng rân người. Chẳng mấy lâu sau nàng đã căng người vịn lấy đầu Li khi hạ thân truyền đến cơn co giật lạ lẫm, nàng thở hổn hển khép chặt hai đùi vào nhau, ưỡn mông rên rỉ hoang dại

– A…em…chị ơi…ưm..đừng mút nữa…a…

Trong ánh sáng chớp nhoáng của tia sét nàng nhìn thấy Li vươn người dậy, hạ bộ làm nàng hơi sợ vì hình thù cự vật to lớn, gân guốc và còn đang rỉ dịch.

Li chậm rãi cạ cạ cự vật vào miệng huyệt vừa đạt đỉnh cao trào.

Chậm rãi nhấn vào từng milimet…

Li gồng người cảm nhận da thịt hòa hợp vào nhau, mắt nhìn nàng đầy yêu thương.

– Chị… chậm thôi… đau quá…

Giọng Chaeng run như cánh lá dưới mưa, nhưng lại quyện trong một thứ khát khao khiến tim người đối diện thắt lại.

Li nhìn nàng, không vội vã, bàn tay dịu dàng lướt qua eo, hôn nhẹ lên hõm cổ ẩm mùi mưa và mùi da thịt thiếu nữ, thì thầm

– Chị xin lỗi… mình từ từ nghen…đau chút thôi..

Chị nghiêng người, để đôi chân nàng mở ra dần theo nhịp thở.

Từng chuyển động của cự vật không ồ ạt xâm chiếm, mà như một nhánh lúa trổ vào lòng đất mềm vừa rụt rè, vừa thiết tha.

– Á……a…ưm…đau…em…

Chaeng khẽ bật tiếng, đôi mắt trào lệ nhưng vẫn níu chặt lưng Li, không muốn rời.

Nhưng lạ thay, trong cái đau ấy lại có vị ngọt, cái ngọt như quả dại vừa hái vội bên rừng, nhăn mặt rồi lại thòm thèm thêm miếng nữa.

Cự vật dần len vào, chậm rãi, từng chút một như gieo một hạt giống đầu mùa, phải nâng niu từng tấc đất.

Đôi môi nàng hé khẽ, miệng gọi tên chị trong hơi thở nấc nghẹn

– Chị Li… to… to quá…a..um…

Từng nhịp đẩy nhẹ bắt đầu, như tiếng trống thôn làng gõ vào chập choạng chiều.

Lúc đầu còn nhè nhẹ, rụt rè, nhưng dần dà, như tiếng mưa lớn dội xuống mái rạ, nhịp trở nên rõ ràng, gấp gáp.

Mỗi lần cự vật rút ra rồi đẩy vào, là mỗi lần thân thể Chaeng như co lại, vừa đau, vừa rạo rực, vừa như bị lấp đầy tận cùng.

– A…ă.. Chị… em chịu hổng

– Ráng nghen,… chị… sắp vô hết rồi…

Nàng tròn mắt nhìn Li

– Vẫn chưa…hết…sao?

– Ưm…một chút…nữa…ưm..

Li thúc mạnh một nhịp, cụe vật mất hút chiều dài bên trong.

Mồ hôi trộn lẫn nước mưa.

Da dính vào da.

Tiếng thở biến thành tiếng rên

.Từng cú nhấp bắt đầu nhấn sâu hơn, đều đặn hơn.

Cự vật không còn là thứ mang hình hài của dục vọng, mà như một nhánh sông đang chảy vào lòng kênh cạn ào ạt, mạnh mẽ, mà vẫn giữ được hướng đi êm ả, không làm vỡ bờ.

– A…a…chị ơi..sướng…ă…a..a.em

…lạ quá…ă…â..a..ă…â…â.a..a.

Chaeng bấu vào lưng Li, để mặc cho từng cơn co rút trong bụng mình hòa vào những cú thúc sâu thẳm.

– Ă….a…aaaaaaa…..a…ummmm

Âm hộ nàng đã chặt nay còn siết chặt hơn khi nàng lên đỉnh, Chaeng cấu chặt tay Li, ưỡn cong người run rẩy hai mắt nhắm nghiền lại.

Li đê mê thân vóc nàng lúc này, há miệng ngoạm lấy bầu vú non tơ mơn mởn, bên dưới vẫn thúc đều đều vào trong, dịch dâm hòa cùng giọt máu trinh nguyên bám theo dọc thân gậy thịt

Mỗi lần rút ra rồi vào lại, là mỗi lần nàng cảm thấy như một phần linh hồn mình bị đánh thức, như thể chưa từng thật sự sống trước đó.

Li vừa nhấp vừa ôm lấy nàng ttong vòng tay săn chắc.

– Đừng quên chị… hứa nha

– Em hứa..ă…ă…ă….chị ơi..a…a.sâu…ă..ă…sâu quá…em thốn…ă..a…â.a.a.a.a..a.a.a

Tiếng bạch bạch bạch của da thịt va chạm bắt đầu lớn hơn tiếng mưa.

Gò má Chaeng ửng đỏ, thân thể mềm ra dưới những cú đẩy dồn dập.

Li bắt đầu mất kiểm soát, tay siết chặt hông nàng, kéo sát vào mỗi cú nhấp sâu.

Lúc này, tình cảm không còn là thứ nhẹ nhàng lãng mạn mà đã hóa thành đam mê điên cuồng, như con nước đêm rằm vỡ đập.

Chaeng bật khóc không phải vì đau, mà vì sung sướng, vì được lấp đầy, vì cảm giác… được thuộc về ai đó.

Cự vật giờ đã nằm trọn trong nàng, từng nhịp chuyển động khiến bụng dưới nàng nóng ran, từng cơn co thắt cuốn lấy lấy Li như không cho rời xa.

– Chị ơi..chị…em..thương..chị..

– Chị biết… chị biết mà… ngoan… ngoan cho chị thêm chút nữa…ưm…ưm..

Li nghiêng đầu, ngậm lấy đầu ngực nàng.

Mỗi lần mút là một tiếng rên.

Mỗi lần đẩy sâu là một lần Chaeng ưỡn ngưòi đón nhận

Cả hai quấn lấy nhau, va vào nhau, như hai phần âm dương cuối cùng cũng tìm được nhau giữa một đêm mưa đồng không bến bờ.

Rồi khi Chaeng bắt đầu rùng mình, bàn tay siết lấy chị, chân kẹp chặt hông, miệng bật thành tiếng không rõ chữ, thì Li cũng rướn người, cắm thật sâu lần cuối rồi nấc lên trong cổ họng

– Ưmmmm….aaaagggggg

Từng dòng tinh dịch đầu đời của Li chảy tràn khắp ngóc ngách bên trong nàng.

Nàng lim dim mắt, ôm lấy Li, cơ thể giật nhẹ từng cơn khi cảm nhận sự ấm nóng lam tràn trong hạ thân mình.

Như đám mây bị xé toạc.

Như hạt mưa rơi xuống bờ môi khát khô

Cự vật co giật trong nàng, nhả ra tất cả những gì chứa đựng không chỉ tinh túy của xác thịt, mà là lời thề hẹn trăm năm không rời…

Chaeng nằm lặng.

Li đổ người lên nàng, cọ má vào má, thở dốc.

Cả hai không nói gì.

Chỉ có tiếng tim, tiếng mưa, và sự im lặng của một khởi đầu.

– Chị…đừng bỏ em nghen… đừng quên đêm nay nghen… em là của chị rồi

– Khờ quá..thương em lắm hông có bỏ em đâu.. chị đợi em dìa mà.

Rồi cả hai cứ nằm đó, trong hơi ấm của nhau, mặc kệ đêm buông xuống. Mặc cho cuộc đời mai sau có trôi về đâu… đêm nay họ đã hòa vào nhau – bằng cả thể xác lẫn linh hồn.

🌟

Nhá hàng trước nha. Series này hài hài, khờ khờ, ngọt ngọt mà cũng hơi tí ngược nhẹ thuii ☺️

Next

YOU MAY ALSO LIKE

Nhân Hồ
Tháng 6 13, 2026
Có Phải Chị Em Ruột Đâu_truyenles.net
Có Phải Chị Em Ruột Đâu
Tháng 7 2, 2025
Huấn Luyện Viên Đừng Mà
Tháng 12 13, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Tháng 2 22, 2026
Truyện Les Hay
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved