Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 31
Chiếc lồng điện từ trường vẫn lặng lẽ vận hành, những tia sáng xanh nhạt chạy dọc theo các cạnh tường như những mạch máu của một con quái vật công nghệ. Trong không gian bị giam cầm này, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và dục vọng.
Vô Kỳ giờ đây thực sự bị nhốt lại. Cô không thể dịch chuyển, năng lực không gian của cô như bị khóa chặt bởi một sức mạnh kỹ thuật mà Han Ji-won đã dày công chuẩn bị. Nhưng thay vì hoảng loạn, Vô Kỳ lại nằm dài trên chiếc giường, gác tay lên trán, ánh mắt sói nhìn thẳng vào Han Ji-won người đang điềm nhiên ngồi nhấp rượu vang ở chiếc ghế đối diện, ánh mắt như muốn lột trần mọi bí mật của cô.
"Chị thắng rồi đấy," Vô Kỳ nhếch mép, bờ môi mỏng bướng bỉnh vẫn còn vương màu máu tươi của trận chiến trước đó. "Tôi không đi được nữa. Giờ chị định làm gì? Giam tôi ở đây cho đến chết sao?"
Han Ji-won đặt ly rượu xuống, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn gỗ mun khô khốc. Nàng đứng dậy, bước lại gần chiếc giường. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo uy lực của một nữ hoàng đang đi thị sát ngục tối. Nàng cúi người, bàn tay thon dài nâng cằm Vô Kỳ lên, đôi mắt hướng nội lạnh lẽo quét qua chiếc mặt nạ da thuộc đen huyền bí.
"Tôi không muốn cô chết," Han Ji-won thì thầm, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy sự độc địa. "Tôi muốn cô thuộc về tôi. Và tôi muốn nhìn thấy gương mặt thật sự của kẻ đã dám chơi đùa với cuộc đời tôi."
Nàng không dùng sức mạnh, nàng dùng sự dẫn dụ. Han Ji-won chậm rãi bò lên giường, ghé sát vào tai Vô Kỳ, dùng những nụ hôn ướt át trêu đùa dọc theo viền chiếc mặt nạ. Nàng biết, sau những trận hoan ái kịch liệt, sự phòng thủ của Vô Kỳ luôn là yếu kém nhất.
"Cô không sợ sao?" Han Ji-won nỉ non. "Đêm nay, hoặc là cô tự nguyện tháo nó ra… hoặc là tôi sẽ dùng dao rạch nát nó ngay trên mặt cô. Tôi không thích một kẻ giấu mặt trong chính ngôi nhà của mình."
Vô Kỳ cảm nhận được hơi thở nóng hổi và sự đe dọa thực sự từ đối phương. Cô không hề nao núng, ngược lại, sự vô sỉ của tuổi trẻ khiến cô muốn đẩy trò chơi này đến tận cùng. Cô bất ngờ xoay người, ép ngược Han Ji-won xuống nệm, tay kia nắm chặt lấy cổ tay nàng, ghé sát vào gương mặt thanh tú kia, cười gằn:
"Chị muốn thấy mặt tôi đến thế sao? Chị có chắc là sau khi thấy rồi, chị sẽ không phải hối hận không?"
"Tôi không bao giờ hối hận," Han Ji-won nhìn thẳng vào mắt Vô Kỳ, ánh mắt nàng rực lên ngọn lửa điên cuồng.
Vô Kỳ không chần chừ nữa. Cô đưa bàn tay tự do lên, chậm rãi chạm vào mép chiếc mặt nạ da thuộc. Từng chút một, cô kéo nó xuống.
Xoẹt…
Chiếc mặt nạ rơi xuống giường. Một gương mặt thanh tú, trẻ trung, với đôi mắt sáng rực như mắt sói và bờ môi mỏng đang khẽ nhếch lên, hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo. Đó là gương mặt của một cô sinh viên mang đầy vẻ ngang tàng, ngông cuồng, hoàn toàn đối lập với vẻ kiêu sa, lạnh lùng của Han Ji-won.
Nhìn thấy gương mặt thật, Han Ji-won sững sờ trong một khoảnh khắc. Nàng đưa tay chạm lên gò má của Vô Kỳ, ngón tay run rẩy như không thể tin vào mắt mình. Sự xinh đẹp, trẻ trung và tràn đầy sức sống của gương mặt ấy như một cú đấm vào trái tim vốn đã chai sạn của nàng.
Nhưng ngay lúc Han Ji-won đang chìm đắm trong sự bất ngờ, Vô Kỳ bất ngờ dùng tay còn lại cầm lấy một mảnh kính vỡ từ chiếc ly vang nàng vừa uống dở, mạnh bạo rạch một đường lên chính chiếc mặt nạ da thuộc cô vừa tháo ra. Sau đó, cô nhanh tay giật lấy một lọn tóc của Han Ji-won, ép nàng phải nhìn vào vệt máu trên mảnh kính.
"Nhìn đi, chị Ji-won! Chị muốn xé mặt nạ của tôi? Đây, tôi xé nó cho chị xem!"
Vô Kỳ hét lên, sự điên rồ của cô đạt đến đỉnh điểm. Cô áp sát mặt mình vào mặt Han Ji-won, hơi thở hỗn loạn: "Chị muốn thấy tôi sao? Giờ chị đã thấy rồi! Giờ chị sẽ phải chịu trách nhiệm với tất cả những gì chị đã làm với tôi! Tôi không còn đường lui, và chị… cũng đừng hòng có đường thoát!"
Sự phô bày gương mặt thật không làm cho tình thế dịu đi, mà ngược lại, nó giống như một lời tuyên chiến. Han Ji-won nhìn vào gương mặt trẻ trung, ngông cuồng đang áp sát mình, lòng nàng trào dâng một cảm giác sở hữu mãnh liệt. Nàng vòng tay ôm chặt lấy Vô Kỳ, kéo cô vào một nụ hôn sâu, nụ hôn nồng nặc mùi máu từ vết rách của chiếc mặt nạ da thuộc.
Trong căn phòng bị phong tỏa bởi lồng điện từ trường, hai người phụ nữ lao vào nhau như những con thú dữ. Han Ji-won giờ đây đã thấy rõ kẻ thù cũng là người tình của mình. Nàng không còn đường lui, và Vô Kỳ cũng đã phơi bày tất cả. Trò chơi trốn tìm đã kết thúc, bắt đầu từ giây phút này, nó trở thành một cuộc chiến của sự chiếm hữu không khoan nhượng.
"Chào mừng cô đến với thế giới của tôi, sói nhỏ," Han Ji-won cười, nụ cười đầy tàn nhẫn và say đắm. "Giờ thì, hãy để tôi xem, cô sẽ làm gì khi không còn cái mặt nạ đó để trốn chạy nữa."