Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 9
Cánh cửa lý trí của Han Ji-won hoàn toàn sụp đổ khi chiếc dây áo lụa mỏng manh trượt khỏi bờ vai gầy, để lại làn da trắng ngần trần trụi dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Toàn bộ căn phòng ngủ lúc này ngập tràn một thứ bầu không khí đặc quánh, ám muội và nóng bỏng, hoàn toàn đi ngược lại với tính cách lạnh lùng, xa cách thường ngày của chủ nhân nó.
Sự kích thích tâm lý từ việc bị một kẻ vô danh, giấu mặt khống chế ngay trên chiếc giường của chính mình giống như một dòng điện chạy dọc theo sống lưng, khiến Han Ji-won tê dại. Nàng là biểu tượng của sự thanh cao, là đóa hoa tuyết cấm dục chưa từng để bất kỳ ai chạm vào, vậy mà lúc này, cơ thể ba mươi ba tuổi của nàng lại bị một kẻ trẻ tuổi hơn bao vây, ép buộc phải tiếp nhận từng đợt công kích đầy tội lỗi.
"Ưm… buông…"
Thanh âm của Han Ji-won thốt ra nhỏ vụn, bị bàn tay của Vô Kỳ nuốt trọn. Nàng cố gồng đôi tay đang bị khóa chặt trên đỉnh đầu, nhưng lực đạo của Vô Kỳ vô cùng xảo quyệt. Cô không dùng bạo lực thô bạo, mà ngón tay thon dài của cô khẽ đan chặt lấy các ngón tay của Han Ji-won, ép lòng bàn tay hai người áp sát vào nhau, tạo nên một sự tiếp xúc da thịt đầy tính sở hữu và ám muội.
Vô Kỳ khẽ nghiêng đầu, nhìn ngắm con mồi qua khe hở của chiếc mũ hoodie đen. Từ góc độ này, cô có thể thấy rõ mồn một từng biến đổi trên gương mặt đại minh tinh. Đôi gò má thanh tú của Han Ji-won đã nhuộm một tầng hồng rực rỡ vì thẹn thùng và nhục nhã, hàng mi dài đẫm nước khẽ run rẩy, và đôi môi mỏng vì bị ngón tay cô ấn mạnh mà hơi mở ra, để lộ chiếc lưỡi đinh hương ẩn hiện.
"Chị Ji-won, chị có biết cơ thể chị đang nói gì không?" Vô Kỳ thì thầm bằng chất giọng tiếng Anh lười biếng, khàn đặc đầy từ tính. Cô cúi thấp người, ghé sát vào hõm cổ mịn màng của nàng, hít một hơi thật sâu mùi hương mộc lan trộn lẫn hương vị da thịt thiếu nữ trưởng thành. "Nó nói… nó nhớ tôi."
"Khùng… điên…" Han Ji-won run rẩy mắng nhiếc, nhưng một cái rùng mình nhè nhẹ từ sâu trong cơ thể đã bán đứng nàng.
Sự vô sỉ của Vô Kỳ đã đạt đến cảnh giới tối cao. Cô dùng bàn tay còn lại bắt đầu dạo chơi trên những đường cong tuyệt mỹ nhất của nữ thần. Đầu ngón tay cô mang theo một ma lực kỳ lạ, chậm rãi lướt từ dải xương quai xanh tinh tế, đi qua khuôn ngực căng đầy đang phập phồng dữ dội, rồi dừng lại ở vùng bụng phẳng lỳ của Han Ji-won. Mỗi một nơi cô đi qua, chiếc váy lụa màu đen lại co rút, nhăn nhúm, để lộ ra những mảng da thịt trắng phát sáng dưới ánh đèn vàng cam.
Đỉnh điểm của sự kích thích là khi Vô Kỳ khẽ luồn ngón tay vào dưới lớp lụa mỏng ở mạn sườn, chạm trực tiếp vào làn da mềm mại như lụa của Han Ji-won.
Ách!
Han Ji-won như bị điện giật, eo nàng thắt lại, cả người không tự chủ được mà ưỡn cong lên, hai chân trần cọ xát vào tấm đệm giường làm ga trải giường xô lệch nham nhở. Nàng muốn trốn tránh, muốn khép chặt cơ thể lại để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng, nhưng cái đầu gối của Vô Kỳ đã chuẩn xác chen vào giữa hai chân nàng, cố định cơ thể nàng một cách hoàn hảo trong một tư thế đầy vẻ dâng hiến và nhục nhã.
"Ngoan nào…" Vô Kỳ khẽ nỉ non. Qua lớp khẩu trang y tế màu đen, cô không thể hôn nàng, nhưng cô lại dùng chiếc mũi cao của mình khẽ dọc theo chiếc cổ kiêu sa của Han Ji-won, kéo theo những vệt ngứa ngáy điên cuồng.
Sự cự tuyệt yếu ớt của đóa hoa tuyết ba mươi ba tuổi giống như một loại gia vị thượng hạng, kích thích bản năng thợ săn trong người cô gái hai mươi mốt tuổi bùng nổ. Vô Kỳ có thể cảm nhận được, dù lý trí của Han Ji-won đang không ngừng gào thét, chống cự, nhưng sâu trong linh hồn hướng nội bị giam cầm quá lâu của nàng, một khao khát được giải tỏa, được sa đọa đang trỗi dậy mãnh liệt.
Nước mắt của Han Ji-won rơi càng nhiều, không phải vì đau đớn, mà vì sự bất lực trước phản ứng của chính cơ thể mình. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng cái chạm ám muội, từng luồng hơi thở nóng hổi của kẻ giấu mặt đang thắp lên những ngọn lửa dục vọng chưa từng có trên cơ thể nàng. Nàng ghét kẻ này, ghét sự vô sỉ, cợt nhả của cô ta, nhưng đồng thời… một góc đen tối trong tâm trí nàng lại bắt đầu ghi nhớ sâu sắc cái mùi hương thanh tân như sương đêm của kẻ đột nhập.
"Đêm nay, tôi sẽ giúp chị ghi nhớ kỹ hơn…"
Vô Kỳ khẽ cười trầm thấp, ngón tay cô thong thả di chuyển sâu hơn xuống dưới, phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến cấm dục cuối cùng của đại minh tinh Hàn Quốc, kéo nàng chìm sâu vào một đêm tình thần bí và đầy tội lỗi dưới ánh trăng tà.