Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 17
Nhưng cô cũng không thật sự cố sức, ngoài miệng nói Thái Anh buông tay, hai chân lại không nhịn được mà đi theo chị, còn không quên kéo theo hành lý của mình.
Gọi một chiếc taxi, Thái Anh dùng tiếng Pháp nói điểm đến cho tài xế, Trân Ni có thể dùng tiếng Anh để nói chuyện vài câu đơn giản với người nước ngoài, chứ tiếng Pháp thì dốt đặc cán mai.
Ngồi trên xe, Thái Anh vẫn nắm chặt bàn tay cô, dường như sợ cô chạy đi mất, Trân Ni cố thế nào cũng không thoát ra được. Sắc mặt chị không tốt lắm, Trân Ni cũng không dám liều lĩnh trêu chọc chị, dù sao cũng đang ở đất nước xa lạ, không biết nói tiếng bản địa, nếu Thái Anh thật sự thả cô đi, thì cô không khác gì người mù.
"Cô đưa tôi đi đâu?" Trân Ni hạ giọng hỏi.
"Tới nơi em sẽ biết." Thái Anh lạnh nhạt trả lời.
Chị là đang ghen tỵ sao? Lời đầu tiên chị nói khi gặp cô, là hỏi Lục Cảnh Hoán có phải bạn trai của cô không. Cuối cùng cũng đến lượt chị ăn dấm chua, Trân Ni trong lòng vui vẻ nhảy nhót.
Cô thầm nghĩ, chỉ cần chị thích mình, thì dù có bị liệt dương cũng không sao, dù sao trên Baidu cũng nói bệnh này có thể trị được, yêu đương trước rồi lên giường sau cũng không có gì không ổn, cô còn trẻ, có thể chờ được.
Nơi Thái Anh đưa cô tới là một biệt thự không cách xa sân bay lắm, Trân Ni vừa định hỏi chị tại sao không đi khách sạn, Thái Anh đã buông hành lý trên tay, trực tiếp ôm Trân Ni đè trên cánh cửa, một tay ôm lấy eo cô, một tay chế trụ gáy cô, để cô không có đường thoát.
Trước khi Trân Ni kịp có phản ứng, Thái Anh đã mưa rền gió dữ hôn xuống môi cô, thẳng đến khi môi Trân Ni đã sưng đỏ, đại não sắp cạn kiệt oxi, chị mới buông lỏng cô ra.
Chị dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ của Trân Ni, hỏi: "Em cũng dùng cách thức câu dẫn tôi để dụ dỗ hắn ta sao?"
Một tay khác của Thái Anh cũng không nhàn rỗi, đặt ở bên hông Trân Ni, nhẹ nhàng vuốt ve phần thịt bị lộ ra, đưa ra mệnh lệnh: "Về sau không được mặc quần áo hở hang như vậy."
Trân Ni không để bị chị mê hoặc, gọi là tới, đuổi là đi. Mặc dù chị chỉ cần chạm nhẹ, người cô đã mềm như một vũng nước xuân, nhưng vẫn mặt lạnh quật cường đáp lời: "Chị là gì của tôi chứ? Tôi mặc gì, dụ dỗ ai thì liên quan gì đến chị?"
"Có bị hắn chạm vào người chưa?? " Thái Anh dò hỏi, hai tay đã tìm được khoá áo ngực đằng sau lưng cô, nhanh chóng mở ra.
Sau đó trực tiếp đẩy cả áo thun lẫn áo ngực lên trên, thấy hai ngọn núi tuyết vẫn trắng nộn không có dấu vết bị chạm qua, Thái Anh lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Chị không quan trọng đến cái gì gọi là xử nữ, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến cảnh người con gái mến mộ mình bị người đàn ông khác chạm vào, vẫn cảm thấy trong lòng hụt hẫng. Có thể thấy cô vẫn chưa bị khai bao, hoặc nói đúng hơn là chưa kịp bị khai bao.
Dù sao đồng nghiệp của chị cũng có nói, thằng nhóc kia có mang theo mấy hộp bao cao su, chuẩn bị tới Colmar hung hăng chơi cô.
Nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Thái Anh, mặc kệ việc thân thể cô cũng đang rất khẩn trương như vậy, Trân Ni cảm thấy trong lòng có chút tươi sáng.
Liền tiếp tục kích thích chị: "Chạm qua thì sao chứ? Người lớn tuổi thì e ngại không dám chạm vào người tôi, thì phải tìm người bằng tuổi chứ sao." "Em thiếu người chơi đến vậy à?" Thái Anh biết rõ cô đang kích thích mình, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.
"Phải! Tôi bị nghiện đấy! Tôi biết chị bị liệt dương, thoả mãn không nổi tôi. Phiền chị buông tôi ra! Tôi phải đi tìm bạn trai." Trân Ni kéo áo của mình xuống, giãy dụa cố thoát ra mở cửa rời đi.
Lại bị Thái Anh bế lên, tách hai đùi quấn lấy hai bên eo của chị, chỗ riêng tư cũng vừa đặt đúng chỗ đã cứng lên giữa háng, hai tay chị nâng lấy hai mông cô, cố ý đưa eo đỉnh vào chỗ tư mật của cô.
"Em nói cái gì? Tôi bị liệt dương?" Thái Anh thật sự không tin vào những gì mình nghe được, tiểu nha đầu này từ đâu mà dám nói chị bị liệt dương chứ.
"A…chị không cần trêu chọc tôi…Tôi biết bị liệt dương cũng có thể cứng lên được một chút." Chỉ bị chị cọ xát nhẹ nhàng như vậy, Trân Ni đã thở dốc liên tục.
Nghe cô nói, Thái Anh quả thực dở khóc dở cười: "Được, hôm nay tôi cho em biết tôi có bị liệt dương hay không."
Thái Anh trực tiếp ôm cô gái nhỏ trong lòng lên phòng ngủ trên lầu hai, đặt cô lên giường, cởi đồng phục ra trước mặt cô.
Trân Ni chống nửa thân mình, hai mắt hơi mê man hoảng sợ, đương nhiên càng chờ mong nhiều hơn, ánh mắt Thái Anh sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như sói đói muốn ăn cô sạch sẽ, đôi tay không ngừng cởi quần áo, lộ ra dáng người tinh tráng.
Da chị tuy trắng, nhưng thân thể rất cường tráng, chứ không phải mảnh khảnh như cô tưởng tượng. Cơ ngực cơ bụng chỗ nào ra chỗ đó, không quá to khủng nhưng chắc chắn không suy nhược, tóm lại cho dù là dáng người hay diện mạo đều hợp với gu "ăn uống" của Trân Ni.
Khi Thái Anh cởi quần lót, lộ ra cự vật đã dâng trào, ánh mắt Trân Ni từ chờ mong biến thành hoảng sợ. Vật nam tính của chị to hơn rất nhiều so với những gì cô tưởng tượng. Thân gậy còn thô to hơn cả cổ tay cô, chiều dài phải đến 20cm, chỗ quy đ*u to như quả trứng vịt, trên thân còn có gân xanh uốn lượn, nhìn thật ghê người.
Điều an ủi duy nhất là, có vẻ chị không phải là người đã kinh qua nhiều trận chiến, bởi vì thân gậy có màu hồng nhạt. Theo như kinh nghiệm xem AV của Trân Ni, những người mới khai trai hoặc vẫn còn là xử nam, thì dương v*t sẽ có màu như vậy, nếu là làm tình, cọ xát thường xuyên sẽ dần chuyển thành màu đen.
Nhớ tới lần trước, Thái Anh chỉ mới cắm vào một ngón tay cô đã đau chịu không được, nếu bị đại gia hỏa này đâm, sợ là sẽ chết đi sống lại, Trân Ni chỉ mới nghĩ thôi khớp hàm đã run lên.
"Chị…chị à…em muốn đi tắm một chút…được không?" Trân Ni mở to đôi mặt thuỷ tinh, mềm mại mở miệng cầu xin.
"Tôi tắm cùng em" Thái Anh cúi người bế Trân Ni từ trên giường lên.
Vẫn là tư thế hai chân cô ôm lấy eo chị, nhưng Trân Ni lần này không dám làm gì kích thích chị, côn th*t to lớn, nhếch lên chạm vào mông nhỏ của cô. Tuy vẫn đang mặc quần áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sức nóng của nó.
Hơn nữa, thân gậy dài đến nỗi trải dài từ kẽ mông cô, quy đ*u lộ cả ra ngoài, dù không cắm vào trực tiếp nhưng vẫn làm cô có cảm giác mình thật sự đang bị cắm.
Nghĩ đến đây, Trân Ni đã có chút sợ, hơi run rẩy.
"Sợ à?" Giọng nói trầm thấp của Thái Anh vang lên bên tai Trân Ni.
Trân Ni vội lắc đầu, căng da đầu nói: "Không sợ! Em chỉ thấy hơi khẩn trương thôi."
Hạ Toàn có nói chỉ đau lần đầu thôi, cố nhịn một chút, qua lần sau sẽ thấy sảng khoái, hơn nữa có khi Thái Anh lại bị liệt dương thật, chưa đi vào hết thì đã mềm rồi, Trân Ni trong lòng tự an ủi chính mình.