Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 47

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 47
Prev
Next

Khương Ánh chạy thẳng ra cổng trường.

Cơn gió lạnh buốt táp vào mặt cô, từng ngọn đèn đường lướt qua trên đỉnh đầu. Bóng dáng cô khi chạy đổ xuống mặt đất, được ánh đèn đường phác họa thành một cuốn tranh liên hoàn.

Khuôn viên Đại học Bối Thành rất rộng, cổng Nam nơi Trình Khanh Ngôn đang đỗ xe lại trùng hợp là cổng gần thư viện nhất.

Nhưng đó cũng chỉ là gần khi so sánh với các cổng khác, chứ khoảng cách thực tế lại không hề ngắn.

Bình thường phải đi bộ hơn mười phút mới tới, nhưng tốc độ chạy của cô gái rất nhanh, sức bền cũng tốt, chỉ hai ba phút là có thể chạy tới nơi.

Lúc này đã về đêm, trời đông giá rét, lại sắp đến kỳ thi cuối kỳ nên phần lớn sinh viên nếu không ở thư viện ôn tập thì cũng ở ký túc xá nghỉ ngơi, rất ít người ra ngoài đi dạo.

Trên con đường rộng lớn trong trường chỉ có một mình Khương Ánh đang dốc sức chạy.

Thế nhưng khi chỉ còn cách cổng trường chừng bảy tám trăm mét, cô lại dừng bước dưới bóng cây nhãn. Không phải vì mệt, mà là vì cô muốn dừng lại.

Khương Ánh hơi khom lưng, hai tay chống trên đầu gối thở dốc, bình phục lại nhịp thở có phần dồn dập.

Tim đập rất nhanh.

Thình thịch thình thịch thình thịch.

Nó đập một cách mãnh liệt.

Tiếng gió không lấn át được, tiếng lá cây cọ xát sột soạt cũng chẳng thể lấp đi.

Từng nhịp, từng nhịp đập liên hồi cuồng nhiệt.

Chạy nước rút trong khoảng thời gian ngắn sẽ khiến nhịp tim tăng nhanh, đó là hiện tượng sinh lý hết sức bình thường, chẳng ai thấy thắc mắc về điều đó.

Thế nhưng Khương Ánh biết rõ, nhịp tim của cô không phải tăng nhanh vì chạy bộ, mà đã bắt đầu thay đổi ngay từ giây phút người phụ nữ ấy nói nghĩ về cô. Vào giây phút trước khi cúp máy nàng bảo chờ cô, tim cô đã đập nhanh đến mức bản thân chẳng thể nào ngó lơ.

Nó giống như tốc độ dốc sức bứt phá trong vài giây cuối cùng khi chạy kiểm thể lực một ngàn năm trăm mét hằng năm, giống như tốc độ bùng nổ hết mình ở lượt chạy cuối cùng của môn thi chạy tiếp sức trong hội thao.

Mà cô – chỉ cần đứng yên lặng, chỉ vì vài câu nói của nàng mà đã trở nên như thế này, nhịp tim đập nhanh đến mức khiến cô thấy đôi chút bất an.

Rõ ràng bên cạnh có xe đạp công cộng, cô lại chọn cách chạy bộ trực tiếp, giống như muốn dùng việc chạy bộ để đánh lạc hướng chú ý, để che giấu nhịp tim đập quá nhanh vì nàng.

Mục tiêu của cô là cổng trường, cô phải tập trung toàn bộ tinh thần để chạy.

Nhưng không thể được.

Khương Ánh trong lúc chạy không hề quên đi Trình Khanh Ngôn dù chỉ là thoáng qua, ngược lại cảm xúc ấy càng lúc càng dội lên dữ dội. Tiếng gió vun vút bên tai hóa thành nhịp thở phập phồng khi nàng khẽ cười, những chiếc lá cây đung đung trên cành biến thành vạt đầm đung đưa của nàng, ánh đèn đường mờ vàng chiếu xuống người cô lại trở thành ánh mắt nàng khi nhìn cô đối diện.

Dường như tất cả mọi thứ đều đã trở nên gắn liền với Trình Khanh Ngôn.

Vạn vật đều có bóng dáng Trình Khanh Ngôn.

Thế là Khương Ánh dừng lại, khom lưng hít thở từng ngụm khí lớn. Do chạy quá nhanh, cổ họng cô khô rát, xộc lên vị máu tanh nhè nhẹ. Cô vất vả nuốt ngụm nước bọt, cảm nhận nhịp tim của chính mình từ nhanh chuyển sang chậm, rồi từng chút một khôi phục lại sự bình tĩnh.

Trong lúc đó có lưa thưa vài sinh viên đi qua, thấy cô khom lưng thở dốc thì tưởng cô không khỏe, tốt bụng tiến lại gần hỏi: "Bạn học ơi, cậu sao thế?"

"Mình không sao." Khương Ánh cất giọng hơi khàn, vẫy vẫy tay, "Mình vừa mới chạy bộ xong."

Chạy nhanh quá nên dừng lại nghỉ thôi mà, trời lạnh thế này còn ra ngoài chạy bộ, có nghị lực thế này thì làm việc gì cũng sẽ thành công thôi.

Chắc là sắp thi cuối kỳ, áp lực ôn tập lớn quá nên ra ngoài chạy bộ giải tỏa căng thẳng đây mà.

Các sinh viên tốt bụng cảm thán vài câu trong lòng, chỉ cần không chạy lên sân thượng tòa nhà giảng đường rồi nhấp nhổm muốn nhảy xuống là không có vấn đề gì lớn, liền yên tâm rời đi.

Sau khi cảm thấy bản thân đã hồi sức, Khương Ánh thẳng lưng đứng dậy, lấy khăn giấy ướt trong balo ra lau mồ hôi trên mặt. Ánh mắt cô khẽ rung động nhìn về phía cổng lớn phía trước, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi bước qua.

Cô siết nhẹ sợi dây đỏ trên cổ tay, thực ra cô còn nhận ra một điều: Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, trông thấy màn hình hiển thị số điện thoại của nàng, sống mũi cô lập tức trào dâng một niềm xót xa. Không phải vì đau buồn…

Mà là sự bất an, khó chịu của cô, sự mơ hồ trước những giấc mơ hoang đường cô đã trải qua, sự nghi hoặc về phẩm hạnh của chính mình, cùng sự chán ghét bản thân — tất cả đều lập tức nhận được sự vỗ về.

Giống như chiếc lá khô bị trận gió lớn cuốn đi chao đảo giữa không trung suốt cả ngày dài, cuối cùng cũng tìm được điểm dừng để đáp xuống.

Gió lạnh thổi làm đầu mũi cô ửng đỏ vì băng giá. Cô hít hít mũi, không khỏi tự chất vấn mình trong lòng: Sao mày có thể như thế chứ hả Khương Ánh?

Rõ ràng là mày làm sai, vậy mà còn cần chị ấy phải vỗ về mày sao?

Sao cô lại là loại người này chứ, cô càng lúc càng trở nên không giống chính mình.

Nhịp tim đã tạm thời trở lại bình thường, bước chân cũng rất vững vàng, suy nghĩ cũng dần khôi phục lại sự tỉnh táo.

Khác với sự hỗn loạn khi chạy bộ lúc nãy, cô càng tỉnh táo lại càng nhận ra rõ ràng những cảm xúc phức tạp trong lòng mình lúc này.

Vừa sợ gặp Trình Khanh Ngôn, lại vừa muốn gặp Trình Khanh Ngôn.

Khoảng cách bảy tám trăm mét không xa, cộng thêm việc cô sở hữu đôi chân dài nên dù đi rất chậm thì chẳng mấy chốc đã tới cổng trường.

Đêm đã về khuya, các hàng quán bán đồ ăn đêm đã dọn đi hết, không gian xung quanh yên tĩnh và trống trải. Bởi vậy, Khương Ánh vừa nhìn đã nhận ra chiếc Cayenne đang đỗ ở vị trí cũ.

Cửa kính xe có độ riêng tư rất cao, người bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Cô biết nàng đang ở bên trong, nhưng cô không thể nhìn thấy nàng.

Vậy Trình Khanh Ngôn có nhìn thấy cô không?

*

Trình Khanh Ngôn lại một lần nữa hành động bốc đồng, giống như lần đi công tác nước ngoài trước đó, lúc ở tiệm sách mua sách lại đột nhiên quyết định về nước xem trận chung kết của Khương Ánh.

Lần này từ sảnh yến tiệc trở về đường Nguyệt Bạc Lâm, khi sắp đến cổng khu nhà, nàng vốn im lặng suốt cả quãng đường bỗng nhiên mở lời, bảo trợ lý Tần quay đầu xe, lái tới cổng chính Đại học Bối Thành.

Bốn bề vắng lặng, nàng lặng im ngồi trong xe vài phút. Lúc lấy điện thoại ra gọi cho Khương Ánh, nàng đã nghĩ: nếu cô không bắt máy ở lần gọi đầu tiên, nàng sẽ quay về chứ không gọi đến lần thứ hai.

Tiếng chuông tút tút vang lên bên tai, tưởng chừng như sẽ chẳng có ai nhấc máy. Ngay khoảnh khắc giọng nói máy móc của tổng đài sắp vang lên thông báo, ngón tay Trình Khanh Ngôn khẽ miết nhẹ viền điện thoại. Nàng rốt cuộc là hy vọng cô bắt máy, hay là không?

Chưa kịp suy nghĩ ra đáp án thì cuộc gọi đã được kết nối. Khương Ánh đã đưa ra lựa chọn thay nàng.

Đã nghe máy rồi thì nàng phải gặp được cô.

Cúp điện thoại, ban đầu nàng tính khép mi mắt chợp mắt một lúc, nhưng nghĩ lại thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng ngủ được. Nhìn ra cổng trường Đại học Bối Thành phía trước, rất nhanh sau đó, người nàng chờ đã xuất hiện trong tầm mắt. Khóe miệng Trình Khanh Ngôn khẽ nhếch lên.

Lúc này nàng mới nhắm mắt lại, đợi cô đi tới.

Lúc Khương Ánh kéo cửa xe nàng biết chứ. Nàng không mở mắt ra ngay, chờ đến khi cô lên xe ngồi xuống bên cạnh, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người cô, nàng mới mở mắt nghiêng đầu nhìn Khương Ánh cũng đang nhìn mình.

Ánh mắt chạm nhau, tim Khương Ánh khẽ rung lên. Cô mím môi nói: "Em làm chị thức giấc ạ?"

Cô không biết nàng đang ngủ, nếu biết thì cô đã đứng ngoài đợi thêm một lúc rồi mới lên xe.

Ánh mắt Trình Khanh Ngôn lướt qua chiếc mũi cao thanh tú đang ửng đỏ cùng đôi môi mỏng của cô, khẽ nhướn mày, "Ừm" một tiếng: "Đánh thức chị rồi đấy."

Trước khi cô kịp lên tiếng, nàng đã nói thêm: "Đừng xin lỗi."

Khương Ánh siết nhẹ lòng bàn tay, "Ồ" một tiếng: "Hình như chị từng nói giấc ngủ của chị không tốt, rất khó vào giấc."

Trình Khanh Ngôn mỉm cười: "Nhớ rõ chuyện của chị thế cơ à?"

Hàng mi Khương Ánh rung rung. Cô quả thực nhớ rất rõ chuyện của nàng, sợ bản thân quên mất nên còn ghi cả vào ghi chú: "Trí nhớ của em tương đối tốt."

"Tốt thế nào, có thể xem qua là nhớ mãi không quên sao?"

"Nếu cố ý muốn nhớ thì có thể ghi nhớ không quên."

"Thế vô ý thì sao?"

"Khả năng là sẽ không nhớ được." Nhịp sống nhanh, mỗi ngày nhìn thấy bao nhiêu thứ, nếu cái gì cũng nhớ thì bộ não của Khương Ánh sẽ rất mệt mỏi. Đa số thời điểm cô chỉ nhớ những gì mình muốn nhớ.

Trình Khanh Ngôn ừm một tiếng: "Vậy chị là sự cố ý của em, hay là vô ý?"

Đèn trang trí trong xe mang sắc vàng ấm áp và mờ tối. Không biết có phải do ảnh hưởng của ánh đèn hay không mà Khương Ánh cảm thấy ánh mắt nàng nhìn mình thật dịu dàng ấm áp. Trái tim cô lại khẽ đập chao đảo hai nhịp, suy tư về câu hỏi của nàng.

Trình Khanh Ngôn là sự cố ý của cô, hay là vô ý?

Trước khi cả hai chính thức gặp nhau trong trạng thái tỉnh táo, cô đã từng gặp nàng ở trong mơ, ít nhiều cũng biết được một vài chuyện của nàng. Trong quá trình tiếp xúc sau này, tuy cô có viết ghi chú, nhưng cũng vì trong đầu đã có những ký ức ấy thì mới có thể viết vào.

Nàng hình như vừa là cố ý, lại vừa là vô ý.

Nói cách khác, không phải cố ý, cũng chẳng phải vô ý.

Dưới ánh mắt dịu dàng chờ đợi của nàng, Khương Ánh lên tiếng: "Đều không phải."

Trình Khanh Ngôn tò mò: "Thế là sao?"

Khương Ánh lắc đầu: "Chính em cũng nói không rõ nữa."

Thậm chí ít nhất là trước mắt chưa thể nói rõ.

"Được rồi." Trình Khanh Ngôn chỉ tiện miệng hỏi thôi chứ không làm khó cô, liền chuyển chủ đề: "Em đã biết giấc ngủ của chị không tốt, em làm chị thức giấc rồi thì có phải nên đền bù cho chị không?"

Nàng nói có lý, Khương Ánh nghiêm túc "dạ" một tiếng: "Chị muốn đền bù thế nào?"

Trình Khanh Ngôn bảo: "Dỗ chị ngủ."

Dỗ… dỗ nàng ngủ sao?

Hàng mi Khương Ánh khẽ run. Từ nhỏ đến lớn cô đều rất ngoan ngoãn độc lập, chưa từng có kinh nghiệm được người khác dỗ ngủ, cũng chưa từng dỗ ai ngủ bao giờ, đối với việc này hoàn toàn mờ mịt.

Hơn nữa Trình Khanh Ngôn đâu phải trẻ con, đã là người trưởng thành rồi mà cũng cần người khác dỗ ngủ sao?

Hai người ngồi rất gần nhau trong một không gian chật hẹp, lúc mới lên xe cô đã nghe thấy mùi rượu nhè nhẹ tỏa ra trên người nàng. Cho nên có phải nàng uống say rồi mới bảo cần người dỗ ngủ hay không? Khương Ánh nhất thời ngẩn ngơ.

Thấy cô ngốc nghếch không trả lời, mũi chân Trình Khanh Ngôn khẽ đá vào cổ chân cô: "Em không muốn à?"

Nói là đá nhưng căn bản chẳng dùng lực, chỉ như cọ nhẹ vào thôi.

Dù cách một lớp áo quần dày dặn nhưng vẫn khiến cổ chân cô dấy lên cảm giác ngứa ngáy li ti. Cảm giác ấy trong chảnh mắt trùng khớp với giấc mơ hỗn loạn kia của cô, những dư vị khiến cô thấy xấu hổ lại xuất hiện không đúng lúc trong đầu. Khương Ánh toàn thân run lên, vội vàng dịch người về sau, né tránh nàng.

Cô dời mắt đi, thậm chí không dám nhìn nàng.

Thứ cảm xúc phức tạp mà cô tạm thời đè nén xuống trước khi lên xe lại có xu hướng trỗi dậy.

Trình Khanh Ngôn thoáng thấy vành tai lập tức đỏ bừng cùng cử chỉ lảng tránh của cô, ánh mắt tối sầm lại, trầm ngâm suy nghĩ vài giây. Một lúc sau, như thể chẳng nhận ra điều gì khác thường, nàng lại hỏi lại lần nữa: "Thật sự không muốn sao?"

Khương Ánh lấy lại tinh thần, chỉnh đốn lại cảm xúc, chớp chớp mắt nói: "Em muốn chứ, chị muốn em dỗ ngủ thế nào?"

Trình Khanh Ngôn nhếch môi: "Tự em nghĩ đi."

Ơ…

Khương Ánh khó xử nhìn nàng, lại hỏi: "Bây giờ luôn sao?"

"Bây giờ chị chưa muốn ngủ, nợ trước đã." Trình Khanh Ngôn nói.

Khương Ánh thở phào một hơi, ngoan ngoãn đáp lời.

Trình Khanh Ngôn lấy từ trong túi ra một quả quýt đưa cho cô, cằm hếch về phía tay cô: "Bóc cho chị."

Khương Ánh chớp chớp mắt, "Ồ" một tiếng rồi mỉm cười nhận lấy quả quýt. Cô dùng khăn giấy ướt lau sạch tay và vỏ ngoài quả quýt trước, sau đó thành thục bóc vỏ. Tay cô rất linh hoạt, tốc độ cũng nhanh, chưa đầy một phút đã bóc xong.

Hương quýt lan tỏa trong không khí, hòa quyện với hương thơm thanh trúc tạo nên một mùi hương vừa chát lại vừa tươi mát.

Trình Khanh Ngôn vốn định đưa tay ra nhận lấy quả quýt, nhưng cô lại không có ý định đưa nguyên quả cho nàng, mà cẩn thận tách ra, đặt từng múi một vào tay nàng.

Trình Khanh Ngôn nhíu mày, vô cùng hài lòng với sự phục vụ này của cô. Nếu có thể đút vào tận miệng thì nàng sẽ càng hài lòng hơn.

Tuy nhiên nàng không nói ra, dù nàng có thích sai bảo người khác đi chăng nữa thì cũng thấy thế này là hơi được voi đòi tiên rồi.

Nàng hy vọng sau này Khương Ánh có thể tự giác tiến bộ, biết chủ động đút tới tận miệng mình.

Khương Ánh vừa đưa quýt vừa nói: "Chị gọi em ra là vì muốn ăn quýt sao?"

Nàng nói muốn gặp cô, hóa ra là muốn cô bóc quýt cho ăn, cô còn tưởng…

Nghe vậy, Trình Khanh Ngôn liếc cô một cái với vẻ mặt không mấy vui vẻ, đẩy bàn tay đang đưa quýt của cô ra: "Không ăn nữa."

Khương Ánh "A" một tiếng, hơi khó hiểu nhìn quả quýt trong tay. Vì để ăn quýt mà đặc biệt tới tìm cô, ăn hai múi rồi lại không ăn nữa sao: "Phần còn lại em ăn nhé?"

Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng: "Quýt là em mua, vỏ là em bóc, em muốn ăn thì ăn, hỏi chị làm gì."

Khương Ánh chớp chớp mắt, cảm thấy lời đối phương nói có chút mỉa mai hờn dỗi, giận rồi sao?

Vì sao lại đột nhiên tức giận, có liên quan đến cô không?

Khương Ánh cảm thấy không liên quan đến mình, càng thêm chắc chắn là do nàng uống nhiều rượu. Hóa ra khi uống nhiều rượu, nàng sẽ vô lý nổi giận đùng đùng như thế.

Cô không thấy phiền phức, đuôi mắt cong cong, bất giác bật cười.

Trình Khanh Ngôn: …

Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười chứ, không thấy nàng đang tức giận sao? Đồ ngốc này lại đang giả vờ đáng yêu rồi.

Khương Ánh vốn tiết kiệm, sẽ không lãng phí thức ăn nên ngoan ngoãn ăn hết phần quýt còn lại của nàng.

Trình Khanh Ngôn nhìn dáng vẻ ăn uống ngoan ngoãn của cô, cảm thấy cô thật sự rất giống Mì Sợi. Mì Sợi bình thường cũng ngoan ngoãn ăn nốt phần hoa quả thừa của nàng như vậy. Xem ra ba chị em nhà này đều không kén ăn. Đợi cô ăn xong, nàng chủ động đưa sang một tờ khăn giấy.

Khương Ánh nhận lấy, lau lau khóe miệng: "Cảm ơn chị."

"Không có gì." Trình Khanh Ngôn nhìn cô, thong thả lên tiếng: "Em ăn hết quýt rồi, thế chị ăn cái gì?"

Mặt Khương Ánh tràn ngập vô tội: "Dạ?"

Trình Khanh Ngôn tiếp tục: "Chị chưa ăn tối."

Lời này là thật. Nàng ở tiệc tối chỉ uống rượu, sau khi buổi tiệc kết thúc vốn định về nhà ăn chút gì đó, nhưng giữa chừng lại đổi hướng tới Đại học Bối Thành, thế nên nàng chưa ăn chút gì vào bụng.

Khương Ánh nhìn thời gian, sắp rạng sáng rồi, nàng vậy mà chưa ăn tối, bèn quan tâm hỏi: "Có phải chị đói rồi không?"

Trình Khanh Ngôn cười: "Em muốn chị viết chữ 'đói' lên trán luôn không?"

"Vậy chị muốn ăn gì, em đi mua." Khương Ánh nói.

Trình Khanh Ngôn suy nghĩ một chút: "Chị muốn tới quán ăn."

Khương Ánh bảo nàng: "Tầm này trung tâm thương mại đã đóng cửa rồi, không hoạt động nữa."

"Thế thì không tới trung tâm thương mại, quanh đây không còn quán nào khác à?"

"Ừm…" Khương Ánh hơi do dự, "Có thì có, nhưng có thể chị sẽ ăn không quen."

Trình Khanh Ngôn: "Em từng ăn chưa?"

"Ăn rồi ạ." Mấy quán ngon quanh đây Khương Ánh và bạn cùng phòng gần như đều đã đi ăn qua.

"Nếu em ăn được thì sao chị lại không thể ăn, dẫn đường đi."

Vừa dứt lời, Trình Khanh Ngôn đã kéo cửa xe, bước chân xuống đường nhựa. Nàng có chút bất mãn với sự phân biệt đối xử của cô.

Bộ lễ phục mặc ở tiệc tối vẫn chưa thay ra, bên ngoài chỉ khoác thêm một chiếc áo phao lông vũ. Trên người không thấy lạnh, nhưng bắp chân để trần cùng đôi chân mang giày cao gót lập tức cảm nhận được luồng khí lạnh tràn tới, rét đến mức người nàng run lên, liền lập tức ngồi trở lại vào trong xe.

Khương Ánh vừa mới mở cửa bước xuống xe từ phía bên kia: ???

Được rồi, Trình Khanh Ngôn uống rượu nên hành vi có chút bất thường cũng là điều hiểu được. Thế là cô cũng theo đó trở lại trong xe.

Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Lát nữa em còn có việc gì phải làm không?"

Khương Ánh lắc đầu: "Nhiệm vụ học tập hôm nay đã hoàn thành rồi."

Trình Khanh Ngôn ừm một tiếng, liền bảo trợ lý Tần lái xe tới căn hộ của nàng ở gần Đại học Bối Thành. Khoảng cách rất gần, chỉ mất hai ba phút xe đã vào đến nhà xe.

Lúc xuống xe, Trình Khanh Ngôn đang nghiêm túc nghĩ xem nên ăn gì, định bảo trợ lý Tần liên hệ nhà hàng giao tới, thế nên bước chân đi rất chậm chạp.

Khương Ánh luôn chú ý đến tình trạng của nàng lại tưởng nàng uống nhiều rượu nên bị chóng mặt không đi nổi, do dự vài giây liền chủ động hỏi: "Cần em dìu chị không?"

Trình Khanh Ngôn: ???

Liếc nhìn ánh mắt lo lắng của cô, nàng liền hiểu ra có chuyện gì, nhếch môi hỏi: "Nghĩ chị uống nhiều quá đi không vững à?"

Khương Ánh thành thật dạ một tiếng.

Trình Khanh Ngôn không chút khách khí: "Vậy em cõng chị đi."

Khương Ánh kinh ngạc chớp chớp mắt, tưởng như mình nghe nhầm, lặp lại một lần: "Cõng chị?"

Trình Khanh Ngôn khẽ gật đầu.

Đã khó chịu đến mức phải cõng lên lầu rồi sao? Khương Ánh có chút do dự. Cô chỉ từng cõng em gái chứ chưa từng cõng người trưởng thành bao giờ.

Vừa cảm thấy có chút ngượng ngùng, lại lo lắng cõng không vững làm nàng té ngã.

Nhưng cô lại nghĩ tới lần trước lúc mình uống say, người phụ nữ này cũng không ngại phiền phức đi đón mình. Cuối cùng, cô gật đầu, không do dự nữa.

Cô xoay người lưng hướng về phía nàng, hai gối khẽ khuỵu xuống, hơi cúi người: "Chị lên đi."

Trình Khanh Ngôn nhìn phần sau cổ trắng nõn mịn màng của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên. Nàng đưa tay khoác lên vai cô, nhưng chỉ vươn một tay, cũng không đặt cố định trên vai mà dừng lại vài giây rồi đổi hướng, ngón tay mạ lên bên cổ Alpha khẽ bóp nhẹ hai cái.

Nàng ghé sát người lại gần cô, chẳng biết là cố ý hay vô tình, lúc nói chuyện môi dường như lướt qua vành tai Alpha, cất giọng cười: "Chị đây đâu có giống em, uống vài ly đã say khướt."

Thấy tai cô dần đỏ lên, nàng lại giơ ngón tay véo lấy vành tai vừa nóng vừa mềm của cô, nhẹ nhàng bóp hai cái như đang trêu đùa rồi mới buông tay ra. Chẳng buồn quan tâm xem cô gái nhỏ sẽ phản ứng ra sao, nàng mỉm cười quay người đi về phía thang máy.

Nàng đã nghĩ xong mình muốn ăn gì, bèn gửi tin nhắn cho trợ lý Tần – người vốn đang trên đường về nhà – bảo em ấy sắp xếp người mang đồ ăn tới.

Trình Khanh Ngôn mở cửa vào nhà, tạm thời cũng chẳng buồn để ý xem bao giờ alpha mới đi lên, miễn là không chạy mất là được.

Nàng lấy áo ngủ rồi vào phòng tắm. Nàng không chọn ngâm bồn mà bật vòi hoa sen tắm. Hơi nước nhanh chóng mịt mờ, làn da trắng nõn ửng lên sắc hồng nhàn nhạt.

Hơn mười phút sau, nàng bước ra khỏi phòng tắm. Khương Ánh đã ngồi trên sofa đợi nàng, đồ ăn do nhà hàng giao tới cũng đã đặt sẵn trên bàn.

Trình Khanh Ngôn nói: "Chị phải sấy tóc đã, em đói thì ăn trước đi."

Khương Ánh đáp: "Em ăn tối rồi, em không đói."

Trình Khanh Ngôn ừm một tiếng, lấy máy sấy tóc từ trong tủ ra. Tiếng gió vù vù vang lên, chưa đầy một phút, nàng đã bắt đầu cảm thấy không kiên nhẫn.

Nàng nhíu mày, trừng mắt nhìn phần đuôi tóc vẫn còn đang nhỏ nước. Tóc nàng không ngắn, lúc gội thì chẳng sao nhưng sấy lên lại khá tốn sức.

Vì không thích sấy tóc nên bình thường nàng hiếm khi tự gội đầu ở nhà. Trong khu Nguyệt Bạc Lâm có câu lạc bộ dịch vụ dành cho cư dân, ở đó có dịch vụ chăm sóc tóc chuyên nghiệp.

Tóc dày đã đành, máy sấy này lại không biết là ai mua cho nàng mà nặng thế không biết, giơ lên một lúc đã mỏi hết cả tay. Tay mỏi khiến chân mày nàng chau lại.

Đang định dừng lại thì Khương Ánh tiến tới phía sau nàng, lên tiếng hỏi: "Chị có cần em giúp không?"

"Cho em này."

Như thể cầm phải khoai lang bỏng tay, nàng lập tức đưa ngay máy sấy cho cô.

Khương Ánh nghiêm túc sấy tóc cho nàng. Những ngón tay thon dài luôn tay xuyên qua làn tóc trôi chảy mượt mà của omega. Mọi khi cô thường xuyên làm thí nghiệm nên điều cần nhất chính là sự kiên nhẫn, bởi vậy cô không thấy phiền phức chút nào, sấy vô cùng cẩn thận.

Tuy nhiên đây là lần đầu tiên cô sấy tóc cho người khác, chưa có kinh nghiệm nên không kiểm soát tốt lực tay, vô tình làm giật tóc nàng.

"Đau…"

Lông mày Trình Khanh Ngôn khẽ nhíu lại, nàng bấm nhẹ vào cổ tay Alpha.

"Nhẹ chút nào."

Khương Ánh lập tức thả lỏng tay: "Thế này được chưa chị?"

Trình Khanh Ngôn: "Nhẹ hơn chút nữa."

Khương Ánh ngoan ngoãn đáp lời, thử một hồi mới tìm được lực tay mà nàng thấy dễ chịu. Lúc sấy tóc, khó tránh khỏi việc nhìn thấy phía sau cổ nàng. Dấu vết cô để lại trên tuyến thể của nàng hai ngày trước đã đỡ hơn rất nhiều, từ sắc đỏ nhợt nhạt đáng sợ giờ đã chuyển thành màu hồng nhạt, nuôi dưỡng thêm hai ngày nữa chắc là có thể hồi phục.

Cô sấy tóc rất đúng phương pháp, máy sấy giá cũng không rẻ, gió lớn nhưng vẫn giữ được độ dịu nhẹ, không làm rát da. Chẳng mấy chốc cô đã sấy khô tóc cho nàng: "Xong rồi chị."

Nhanh vậy sao?

Trong lúc Alpha sấy tóc cho nàng, lòng bàn tay mềm mại khẽ cọ qua da đầu mang lại cảm giác ngứa ngáy lăn tăn rất dễ chịu. Trình Khanh Ngôn lưu luyến mở mắt ra, sờ vào lọn tóc, đúng là đã khô rồi.

Omega khẽ thở dài một tiếng: "Cảm ơn em."

Tại sao lại thở dài nhỉ?

Khương Ánh hỏi: "Có phải em làm chị không thoải mái không?"

"Rất thoải mái."

Chỉ là tốc độ nhanh quá thôi.

Trình Khanh Ngôn đứng dậy đi tới bàn ăn, mở hộp đồ ăn ra. Nhà hàng đã làm tốt khâu giữ nhiệt lại giao tới rất kịp thời nên thức ăn vẫn còn nóng hổi. Nàng hỏi: "Em muốn ăn chút không?"

"Em không đói." Khương Ánh vốn ít ham muốn ăn uống, cũng không có thói quen ăn đêm.

Giờ này đúng là không phải thời điểm tốt để ăn uống, Trình Khanh Ngôn cũng không ép cô. Nếu không phải do quá đói thì nàng cũng chẳng ăn: "Vậy em đi tắm đi."

Khương Ánh ngẩn ngơ một chút, nhỏ giọng hỏi: "Đêm nay em phải ở lại đây sao?"

Trình Khanh Ngôn không muốn cô đi: "Gần một giờ sáng rồi, em còn muốn về à?"

Đúng là quá muộn thật, giờ mà về ký túc xá gây ra tiếng động sẽ làm phiền bạn cùng phòng. Khương Ánh nói: "Vậy em đi vệ sinh cá nhân trước."

Trước đây ở đây không chuẩn bị áo ngủ dùng một lần nên lần trước Khương Ánh phải mặc váy ngủ của Trình Khanh Ngôn. Lần này thì không cần nữa, trợ lý Tần đã sắm sửa đủ loại đồ dùng hàng ngày để sẵn trong tủ lưu trữ.

Nhưng Trình Khanh Ngôn không biết cái nào là tủ lưu trữ nên bảo Khương Ánh tự đi tìm. Một lúc sau, cửa phòng tắm đóng lại, tiếng nước chảy tí tách vang lên.

Trình Khanh Ngôn ăn không nhiều, dạ dày không còn đói đến mức khó chịu nữa nên đã đặt đũa xuống trước khi Khương Ánh đi ra. Nàng ngồi trên sofa trả lời vài tin nhắn công việc.

Nghe thấy tiếng động phía phòng tắm, nàng ngước mắt nhìn sang, một khung cảnh vô cùng mãn nhãn đập vào mắt nàng.

Làn da sau khi gội rửa qua nước nóng hơi ửng hồng nhạt. Alpha lại còn trẻ, má mịn màng tới mức như có thể mọng ra nước. Ngay cả khuôn mặt thường ngày chịu nắng chịu gió còn mịn màng thế này, thì những nơi ẩn sau lớp quần áo kia sẽ là cảnh tượng ra sao.

Trình Khanh Ngôn đột nhiên cảm thấy cổ họng hơi ngứa ngáy. Nàng bưng ly nước lên nhấp vài ngụm nước ấm. Nàng vừa ăn xong nên phải súc miệng lại, bèn đứng dậy vào phòng tắm rửa mặt dưỡng da. Lúc bước ra thì Khương Ánh cũng vừa vặn sấy xong tóc.

Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Nghỉ ngơi chưa em?"

Khương Ánh "dạ" một tiếng, đi tới trước cửa phòng ngủ phụ: "Ngủ ngon chị nhé."

Cửa phòng ngủ phụ đang đóng, cô đặt tay lên tay nắm cửa vặn nhẹ một cái, không nhúc nhích. Cô dùng sức vặn tiếp cũng không chuyển biến gì.

Khương Ánh quay đầu nói với nàng: "Hình như cửa bị hư rồi chị."

"Cửa không hư đâu." Trình Khanh Ngôn nói với cô.

Vậy sao lại không mở được? Khương Ánh hoang mang chớp mắt.

Cửa không hư, là chị gái hư đấy.

"Là bị khóa rồi." Trình Khanh Ngôn đi tới trước mặt cô, giơ ngón tay ngoắc lấy đuôi tóc Alpha, hơi thở thơm như hoa lan: "Chị khóa đấy, đêm nay em phải ngủ với chị."

Tác giả có lời muốn nói:

Cam tổng: Thích chị ngoan, hay chị hư?

(Chị có thể ngoan hơn nữa, cũng có thể hư hơn nữa.)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Ngọt như mật
Tháng 9 12, 2025
Cấm Chỉ Tới Gần
Tháng 12 8, 2025
Cấm khi dễ thoại bản nữ chủ
Tháng 9 26, 2025
PHÍA TRƯỚC LÀ MÀU HƯỚNG DƯƠNG
Tháng 4 24, 2026
Truyện Les Hay
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved