Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 41
【 Chẳng phải em muốn biết tin tức tố của chị là mùi gì sao? Có thích không? 】
Khương Ánh nhìn dòng tin nhắn người phụ nữ gửi tới, ngẩn người vài giây mới phản ứng kịp ý của nàng là gì.
Anh đào.
Cô lập tức nhìn xuống những quả anh đào trong tay.
Tin tức tố của Trình Khanh Ngôn là mùi anh đào.
Hàng mi dày rậm khẽ run lên, đầu ngón tay đang cầm quả anh đào siết nhẹ theo nhịp đập nơi lồng ngực, vô tình làm rách lớp vỏ mỏng mỏng manh. Dòng mật anh đào màu cam đỏ trào ra, quả to mọng nước, theo lòng ngón tay chậm rãi chảy xuống kẽ tay. Vốn dĩ phải mang lại cảm giác mát lạnh ẩm ướt, nhưng những nơi dòng nước ấy lướt qua lại như có lửa đốt, nóng lên hôi hổi.
Nước anh đào đậm đặc bọc lấy ngón tay, rất nhanh đã bị nhiệt độ cơ thể hơi cao của cô làm cho bốc hơi, chỉ còn để lại một mảng dính dấp.
Trình Khanh Ngôn hỏi cô: 【 Nhớ kỹ mùi của chị chưa? 】
Đầu óc Khương Ánh hơi nóng lên, hương vị anh đào trong miệng vẫn còn nồng nặc, từng chút một lan tỏa trên đầu lưỡi. Trong từng nhịp thở, hương quả anh đào đi vào cơ thể cô, như hòa vào kinh mạch, theo dòng máu chảy đến từng ngóc ngách.
Giống như đã đóng lên một dấu ấn riêng biệt, cơ thể cô đã ghi nhớ mùi hương của nàng.
Thì ra Trình Khanh Ngôn mang mùi anh đào.
Khương Ánh hít một hơi thật sâu, bàn tay gõ chữ có chút run rẩy: 【 Em nhớ kỹ rồi. 】
Trình Khanh Ngôn không hỏi vì sao cô lại muốn biết tin tức tố của mình là mùi gì, mà lại hỏi tiếp: 【 Thích không? 】
Khương Ánh: 【 Em thích. 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Chị không hỏi em có thích ăn anh đào hay không, chị đang hỏi em có thích tin tức tố của chị không? 】
Hai cái này có gì khác nhau sao?
Đều là anh đào mà.
Khương Ánh chớp chớp mi suy nghĩ hai giây, cô vốn đã thích ăn anh đào, vị ngọt quyện lẫn vị chua: 【 Em đều thích. 】
Trình Khanh Ngôn nhướng mày. Nàng cũng biết cô gái nhỏ không thể thực sự ngửi thấy hay nếm được vị anh đào thuộc về riêng nàng, chỉ có thể thông qua những quả anh đào thực tế để tưởng tượng, hỏi câu này cũng chẳng có nhiều ý nghĩa.
Thở dài một tiếng.
Sao cô lại không ngửi được mùi của nàng cơ chứ, thật là không có lộc ăn mà.
Hiện tại Trình Khanh Ngôn cũng không quá để bận lòng về chuyện này, cũng chẳng phải nàng cố ý không cho cô ngửi, là do bản thân cô gái nhỏ không làm được nên không thể trách nàng, hơn nữa nàng còn tốt bụng mời cô ăn anh đào rồi còn gì.
Mùa đông không phải mùa anh đào thu hoạch, trên thị trường rất khó tìm, may mà nàng có tiền, tốn chút công sức mới mua được. Nàng nhắc nhở: 【 Anh đào trong hộp em phải ăn cho hết đấy. 】
Khương Ánh vốn đã không thích lãng phí thức ăn, huống chi đây còn là tấm lòng của đối phương: 【 Em biết rồi, em sẽ ăn hết. 】
Trình Khanh Ngôn tin cô nói được làm được: 【 Thứ Bảy tuần này em có rảnh không? 】
Khương Ánh nhẩm tính lại thời khóa biểu trong đầu. Hai lớp gia sư học kỳ này của cô đã kết thúc từ tuần trước, phụ huynh cũng đã thanh toán xong tiền công, cuối tuần cô không còn việc làm thêm nữa. Theo kế hoạch, cô sẽ lên thư viện ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ vào tháng sau. Cô hồi đáp: 【 Em rảnh, rảnh cả ngày ạ. 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Vậy hôm đó chúng ta gặp nhau một chuyến, làm tiếp chuyện đêm qua bị gián đoạn, được không? 】
Khương Ánh sẽ không từ chối: 【 Tối em lại qua tìm chị nhé? 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Buổi chiều đi. 】
Trời càng lúc càng lạnh, buổi tối ra ngoài rất cực. Trong trường hợp cả hai đều có thời gian, chọn ban ngày vẫn tốt hơn.
Khương Ánh: 【 Dạ, trước khi đi em sẽ nhắn tin cho chị. 】
Nhắn tin xong, tay cô đã lạnh đến đỏ bừng. Cô xoa xoa đôi bàn tay băng giá cho ấm lại một chút rồi vứt túi đồ ăn ngoài đi. Cô cẩn thận cất hộp anh đào nhỏ vào túi áo lông vũ, đưa tay vuốt lại cho phẳng để không bị cồng kềnh, xác nhận nhìn từ bên ngoài không phát hiện ra điều gì bất thường mới leo cầu thang trở về phòng ký túc.
Lần đầu tiên làm chuyện lén lút thế này, Khương Ánh thực sự không quen chút nào. Bình thường mua đồ ăn gì cô cũng đều chia cho các bạn cùng phòng, nhưng lần này thì không thể chia sẻ được. Nếu cứ thế đường hoàng cầm vào, Chu Thanh Nguyệt lên tiếng xin thì cô sẽ rất khó xử.
Khương Ánh hít một hơi sâu, lấy chìa khóa mở cửa đi vào, thần thái bình thản bước tới bàn của mình. Chu Thanh Nguyệt đột nhiên quay đầu gọi cô một tiếng làm thân hình cô khẽ run lên, cô siết nhẹ lòng bàn tay hỏi: "Cậu sao thế?"
Chu Thanh Nguyệt nói: "Vừa nãy mình có lấy một quả quýt của cậu ăn đó."
Thì ra là chuyện này, làm cô cứ tưởng cậu ấy phát hiện ra hộp anh đào giấu trong túi áo. Khương Ánh thở phào một hơi: "Quýt để đó là để mọi người ăn chung mà, cậu muốn ăn cứ tự nhiên lấy, không cần phải cố ý bảo mình đâu, đừng khách sáo."
Chu Thanh Nguyệt "ôi chao" một tiếng: "Đương nhiên là mình không khách sáo rồi, một thùng quýt phải đến một nửa chui vào bụng mình ấy chứ, thế này mà gọi là khách sáo à."
Ăn thì ăn, nhưng mỗi lần lấy bao nhiêu vẫn phải báo cho Khương Ánh một tiếng, cậu muốn lấy đâu ra đấy rõ ràng.
Khương Ánh "ừm" một tiếng, không ép cậu từ sau đừng nói nữa, tôn trọng thói quen của cậu ấy.
"Vừa nãy cậu xuống lầu làm gì thế?" Chu Thanh Nguyệt thuận miệng hỏi một câu.
Khương Ánh nói dối loan quanh: "Mình có chút việc cần làm."
Chu Thanh Nguyệt "ồ" một tiếng, vừa chơi game vừa nói: "Lâm Khê nhắn trong nhóm bảo tối nay lại không về đâu, chắc cậu cũng không đi đâu hả?"
Cậu không muốn ở một mình trong căn phòng ký túc xá lạnh lẽo vắng vẻ, thiếu đi tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím lúc các bạn học tập là cậu lại ngủ không yên. Nếu Khương Ánh mà về nhà, cậu định sẽ năn nỉ xin đi theo cùng. Cũng may Khương Ánh bảo tối nay sẽ ở lại phòng, không đi đâu cả.
Chu Thanh Nguyệt bấy giờ mới yên tâm. Cậu đã rửa mặt xong xuôi, trèo lên giường đeo tai nghe vào rồi tiếp tục tập trung chơi điện thoại.
Khương Ánh đi ra ban công, tiện tay khép cửa lại. Cô nhẹ chân nhẹ tay lấy hộp anh đào từ trong túi ra, lúc hứng nước sạch rửa anh đào cũng tiện tay rửa sạch vết dính dấp trên tay do làm vỡ quả lúc ở dưới lầu.
Anh đào là loại trái cây rất mỏng manh, không dễ bảo quản, chỉ cần chạm nhẹ là có thể dập vỏ chảy nước. Cô nâng nâng đặt đặt rất nhẹ nhàng, rửa một cách cẩn thận từng chút một.
Hai ba mươi quả anh đào không nhiều, gom lại trong tay chỉ được một vốc nhỏ, dù có nhai kỹ nuốt chậm thì cũng nhanh chóng ăn hết sạch.
Trong miệng tràn ngập vị anh đào.
Hương vị tin tức tố của Trình Khanh Ngôn.
Khương Ánh hít một hơi thật sâu, chụp một tấm ảnh hộp rỗng gửi cho nàng kiểm tra: 【 Em ăn xong rồi ạ. 】
Một lúc sau Trình Khanh Ngôn mới hồi đáp: 【 Còn muốn ăn nữa không? 】
Khương Ánh vội nhắn: 【 Không cần đâu cô Trình, thế là đủ rồi ạ. 】
Trình Khanh Ngôn thực ra là muốn nói: 【 Mua được có bấy nhiêu thôi, em muốn ăn nữa cũng chẳng còn đâu. 】
Thì ra là ý này, Khương Ánh có chút ngượng ngùng: 【 À. 】
Trình Khanh Ngôn có thể hình dung ra dáng vẻ đỏ mặt vì ngượng của cô lúc này, nhưng nàng không trêu chọc cô, không phải vì nàng trở nên tốt tính hơn mà là vì nàng còn có việc khác phải bận rộn.
Đã gần mười giờ đêm, nàng vẫn đang phải tăng ca ở trụ sở chính của Trình thị. Cà phê đã uống tới cốc thứ hai, họp trực tuyến suốt mấy tiếng đồng hồ khiến giọng nàng khản cả đi.
Thương vụ lần trước nàng sang nước ngoài chữa cháy đã đàm phán xong xuôi, chỉ cần cứ theo đúng kế hoạch mà thực hiện thì sẽ không xảy ra vấn đề gì. Thế nhưng người chú Hai của nàng là Trình Thâm Tích vẫn làm hỏng bét. Như thể muốn chứng minh năng lực của mình, sau khi nàng về nước, ông ta không chỉ sa thải một số nhân sự mà nàng đánh giá cao, mà còn tự ý thay đổi kế hoạch dự án ban đầu, làm cho mọi chuyện rối tung rối mù. Việc này lại đè nặng thêm khối lượng công việc lên các nhân viên khác của Trình thị, khiến họ phải thức đêm thức hôm để dọn dẹp bãi chiến trường cho ông ta.
Trình Khanh Ngôn không muốn quản, nhưng nếu bỏ mặc thì vô số nhân viên cấp dưới sẽ bị liên lụy. Mức tổn thất vài chục triệu cho đến hàng trăm triệu Trình gia có thể gánh nổi, nhưng rất nhiều nhân viên bình thường sẽ vì thế mà mất việc.
Đúng là một kẻ phế vật.
Tuy nhiên hiện tại nàng chưa thể tống Trình Thâm Tích ra khỏi công ty. Trình lão thái thái vẫn chưa giao cho nàng quyền hạn lớn đến thế, cảm giác bị phụ thuộc và kìm kẹp khiến nàng thấy vô cùng bực bội.
Cuối cùng cũng dọn dẹp xong bãi chiến trường, Trình Khanh Ngôn tắt máy tính, bưng cốc cà phê lên nhấp một ngụm rồi thở ra một hơi.
Sau khi xử lý xong các công việc tồn đọng, trợ lý Hà báo cáo lại tình hình hiện tại cho nàng. Chỉ cần Trình Thâm Tích không giở trò con bò nữa thì tình hình xem như đã ổn định.
Trình Khanh Ngôn gật đầu hỏi: "Tình hình bên Tô thị và dự án Khu công nghệ, em đã nắm rõ hết chưa?"
Trợ lý Hà đáp: "Trợ lý Tần đã đưa hết tài liệu cho em xem, em đã thuộc lòng toàn bộ rồi."
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Hồi đầu năm nay, em từng đỡ Tô Liễm Ý ở tiệc sinh nhật của Minh đổng đúng không?"
"Dạ, lúc đó em từ nhà vệ sinh đi ra vô tình đi ngang qua. Tô tổng đi giày cao gót bước không vững trên bậc thang nên em tiện tay đỡ cô ấy một cái." Trợ lý Hà trả lời.
Trình Khanh Ngôn nói: "Vậy ngày mai em đi gặp cô ấy cùng chị, lần trước cô ấy nói muốn trực tiếp cảm ơn em."
"Dạ." Sếp giao nhiệm vụ gì thì trợ lý Hà chỉ việc thi hành chứ không hỏi nhiều. Khả năng chịu áp lực lẫn khả năng thích nghi của cô ấy đều rất mạnh.
Lần gặp mặt này khác hẳn với sự xa lạ trong lần đầu tiên gặp ở câu lạc bộ.
Trình Khanh Ngôn và Tô Liễm Ý đều có ấn tượng ban đầu về đối phương rất tốt. Cả hai đều mang tâm lý dù hợp tác không thành thì vẫn muốn kết thêm một người bạn, nên ngày hôm sau họ chọn gặp nhau tại một quán bar yên tĩnh vô cùng có gu.
Có trợ lý Hà đi cùng, Trình Khanh Ngôn không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn. Hơn nữa, sau khi đến nơi nàng mới biết ông chủ đứng sau quán bar này chính là Tô Liễm Ý.
Bàn hợp đồng trị giá vài tỷ trong một quán bar yên tĩnh, đây là lần đầu tiên Trình Khanh Ngôn làm chuyện như vậy, cảm giác cũng không tệ chút nào. Chủ yếu là vì cảm giác khi bàn công chuyện với người như Tô Liễm Ý rất dễ chịu.
Vẫn là câu nói đó, nàng rất thưởng thức Tô Liễm Ý, thậm chí còn có chút không hiểu vì sao trước đây từng gặp nhau vài lần mà lại không thể trở thành bạn bè.
Sau vài ngày suy nghĩ, Tô Liễm Ý cuối cùng đã đồng ý mức chia lợi nhuận 4:6 chứ không kiên trì mức 3:7 nữa, nhưng chị thêm vào một điều khoản liên quan đến việc gánh chịu rủi ro. Chị giải thích: "Trước đây Tô thị chưa từng đầu tư vào dự án nào như thế này, tôi phải chịu trách nhiệm với toàn bộ công ty. Trình tổng có thể suy nghĩ vài ngày rồi phản hồi lại cho tôi sau."
So với phương án chia 3:7 trước đó, yêu cầu bổ sung lần này của đối phương không hề quá đáng. Trình Khanh Ngôn suy ngẫm một lúc rồi nói: "Không cần đâu, tôi đồng ý."
Trước lợi ích quá lớn, đám lão già trong hội đồng quản trị cũng sẽ gật đầu thôi. Dù sao áp lực có đè lên vai họ đâu, chỉ đè lên một mình nàng.
Tô Liễm Ý khẽ nhếch làn môi đỏ thắm, bật cười một tiếng. Chị nâng ly nhẹ nhàng chạm vào ly của Trình Khanh Ngôn. Chị vốn thích làm ăn với những người quả quyết: "Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Trình Khanh Ngôn nhấp một ngụm rượu: "Hợp tác vui vẻ."
Hai người họ có thể bàn chuyện hợp tác ở quán bar yên tĩnh, nhưng lễ ký kết thì không thể diễn ra ở đây. Liên quan đến tương lai của hai tập đoàn lớn nhất Bối Thành, lễ ký kết sau này sẽ được tổ chức thật trang nghiêm và long trọng.
Sau khi xong việc chính, Tô Liễm Ý nhìn sang trợ lý Hà – người từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Đôi mắt chị đong đầy ý cười: "Tiểu Hà muốn uống một ly không?"
Tiểu Hà?
Một danh xưng đã quá xa xôi. Đây là lần đầu tiên từ khi trưởng thành trợ lý Hà nghe thấy có người gọi mình như vậy. Thẫn thờ mất một giây, cô liền đáp: "Cảm ơn ý tốt của Tô tổng, chút nữa tôi còn phải lái xe."
Tô Liễm Ý nhíu mày, vẫy tay bảo quản lý quán mang một ly nước chanh tới đưa cho cô: "Cái này thì uống được chứ?"
Trợ lý Hà gật đầu, không thể không nể mặt đối phương. Cô nhận lấy ly nước, vừa định uống một ngụm thì Tô Liễm Ý lại lên tiếng gọi cô lại. Ngón tay trắng nõn của chị kẹp lấy ly rượu đỏ, chủ động chạm nhẹ vào ly của cô, phát ra một tiếng "keng" lanh lảnh. Ly nước chanh sóng sánh làm chiếc lá bạc hà chao đảo một lúc lâu.
"Dù không phải rượu thì vẫn chạm ly được mà." Tô Liễm Ý nhìn cô nói, "Lần trước em đỡ tôi, tôi vẫn chưa có dịp chính thức cảm ơn em."
Trợ lý Hà đáp: "Chuyện nhỏ thôi, Tô tổng không cần để tâm đâu."
Tô Liễm Ý nhướng mày, cũng không nói thêm gì nữa mà bảo: "Nghe Trình tổng nói em vừa nghỉ phép mấy tháng, sao nhìn em lại gầy hơn lần trước thế này?"
Hỏi xong, thấy trợ lý Hà lại nghiêm túc suy nghĩ xem nên đáp lời ra sao, chị bật cười bổ sung: "Tôi chỉ tiện miệng hỏi thăm thôi, em không cần phải căng thẳng đáp lời đâu."
Dời ánh mắt khỏi người trợ lý Hà, Tô Liễm Ý tiếp tục trò truyện với Trình Khanh Ngôn. Càng nói chuyện, hai người càng phát hiện ra sở thích nghệ thuật của đối phương rất tương đồng, quan điểm cũng khá giống nhau, chủ đề trò chuyện nhờ đó mà ngày một nhiều hơn.
Chỉ mải trò chuyện nên họ uống không nhiều, lúc kết thúc thậm chí còn chưa chạm đến ngưỡng ngà ngà say. Hai người cùng bước ra khỏi quán bar, đi về phía bãi đỗ xe.
Trình Khanh Ngôn thấy chị không đi cùng trợ lý, mà uống rượu rồi thì không thể lái xe, bèn lịch sự ngỏ lời mời đối phương lên xe mình để tiễn về nhà. Đó thuần túy là phép lịch sự tối thiểu, bởi quán bar này chính là tài sản của Tô Liễm Ý, người ở đây đông như vậy, tùy tiện sắp xếp một người lái xe đưa chị về là xong. Ai ngờ Tô Liễm Ý lại gật đầu đồng ý.
"Nhà tôi cách đây không xa, các cô cũng không cần đi vòng đường khác, vậy thì đi cùng nhau nhé."
Trợ lý Hà lái xe rất êm, chẳng mấy chốc đã đưa chị tới điểm hẹn. Sau khi chào tạm biệt, Tô Liễm Ý bước đi đầy ưu nhã.
Trình Khanh Ngôn lặng lẽ ngồi trên xe trầm tư suy nghĩ. Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, nàng liếc nhìn trợ lý Hà một cái.
Tô Liễm Ý có ý gì đây, nhìn trúng nhân viên xuất sắc của nàng nên muốn đào góc tường chắc?
Thế thì không được rồi.
Trợ lý tốt đã khó tìm, trợ lý văn võ song toàn lại càng hiếm có. Cho dù có tìm được thì việc bồi dưỡng sự ăn ý cũng tốn rất nhiều thời gian. Dù biết với tính cách của trợ lý Hà và trợ lý Tần thì người khác chẳng thể nào chèo kéo nổi, nhưng nàng vẫn quyết định sẽ tăng lương cho họ.
Trình Khanh Ngôn không quay về Nguyệt Bạc Lâm ngay mà bảo trợ lý Hà lái xe tới Viện nghiên cứu Tuyến thể trước. Đoạn đường mất hơn bốn mươi phút đi xe, nàng khép mi mắt tranh thủ chợp mắt một lúc.
Nàng không ngủ hẳn, chỉ là nhắm mắt dưỡng thần. Nàng vốn dĩ không phải người dễ đi vào giấc ngủ, xe vừa lăn bánh vào viện nghiên cứu là nàng liền mở mắt, chỉnh lại mái tóc, khoác áo ngoài bước xuống xe rồi xách theo một túi quýt đi vào trong.
Trợ lý Hà không phải lần đầu tới viện nghiên cứu, biết nàng sẽ tự mình đi vào nên cô không cần phải đi theo sát phía sau.
Viện nghiên cứu vốn đã yên tĩnh, vào những đêm mùa đông lại càng thêm quạnh quẽ. Trợ lý Hà lặng lẽ ngồi trong xe, dõi theo bóng lưng Trình Khanh Ngôn. Khi bóng dáng đối phương đã biến mất, cô hạ cửa kính xe xuống, nhìn về phía Tòa nhà số 2 ở bên cạnh.
Mấy dải ánh đèn thưa thớt hắt ra, gió lạnh vuốt ve vòm lá phát ra tiếng vi vu. Cô đưa tay sờ lên vết sẹo trên trán bị tóc mai che khuất, hồi lâu sau mới trút ra một hơi thở dài.
Cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, nhẩm tính theo khoảng thời gian mọi khi, sếp chắc phải một tiếng nữa mới ra ngoài. Cô liền bắt đầu xử lý công việc trên điện thoại. Cô phải nhanh chóng bàn giao xong công việc dạo gần đây với trợ lý Tần, như vậy trợ lý Tần mới có thể nghỉ ngơi.
Trình Khanh Ngôn sẽ định kỳ tới viện nghiên cứu kiểm tra tình trạng tuyến thể. Tôn Ảnh nhìn báo cáo kiểm tra của nàng: "Tình hình duy trì khá tốt, biến động không lớn."
Thế nhưng rối loạn tin tức tố là tổn thương không thể đảo ngược, biến động tuy không lớn nhưng Trình Khanh Ngôn đã phát bệnh hơn mười năm nay, tình trạng tổng thể cũng chẳng khá hơn là bao.
Bà nhắc nhở: "Bình thường cố gắng khống chế cảm xúc, giữ cho tâm trạng bình thản."
Trình Khanh Ngôn ngồi trên ghế giở xem mấy tờ tạp chí y học, ừm một tiếng: "Cháu biết rồi, dì đã nhắc cháu bao nhiêu lần rồi chứ, cháu đâu phải trẻ con nữa."
Tôn Ảnh thở dài: "Nhắc cháu bao nhiêu lần cháu cũng có nhớ đâu."
"Cũng không thể trách một mình cháu được, cháu đã cố gắng kiểm soát rồi mà," Trình Khanh Ngôn lật sang trang mới, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh của Tôn Ảnh trong tạp chí, nhìn lướt qua phần chữ giới thiệu, "Dì lại đoạt giải rồi ạ, sao không nói cho cháu tin vui này thế?"
Nếu biết sớm hơn, nàng đã cẩn thận chọn một món quà mang tới chứ không phải chỉ xách theo mỗi túi quýt mà Khương Ánh đưa cho nàng.
Tôn Ảnh bảo: "Cũng chẳng phải giải thưởng gì lớn lao, không nhất thiết phải nói."
Giải thưởng này, hai người mẹ của Trình Khanh Ngôn năm ba mươi tuổi cũng từng đoạt được. Trong lòng nàng một lần nữa cảm thán, khoảng cách giữa người thông minh và thiên tài là ranh giới không cách nào vượt qua nổi.
"Nhưng dì quả thực có một tin tức xem như tin vui muốn nói cho cháu biết đấy."
"Tin gì thế ạ?"
"Thuốc đặc trị điều trị rối loạn tin tức tố đã bước vào giai đoạn thử nghiệm cuối cùng rồi, nhiều nhất là nửa năm nữa sẽ có kết quả."
Nói cách khác, thuốc đã được nghiên cứu thành công nhưng tin tức hiện vẫn đang phong tỏa với bên ngoài. Sau khi các tình nguyện viên mắc chứng rối loạn tin tức tố thử thuốc xong, nếu thành công thì tin tức mới được công khai.
Quá trình thử thuốc chia làm ba chu kỳ, hiện tại vừa kết thúc chu kỳ đầu tiên. Các chỉ số số liệu đều cho thấy tình trạng tuyến thể của bệnh nhân rất tốt, giống như một mầm non vừa đâm chồi giữa vùng hoang mạc cằn cỗi quanh năm không một cọng cỏ.
Nếu qua ba chu kỳ mà mầm non ấy có thể lớn thành một cánh rừng rậm thì bài toán học khó về rối loạn tin tức tố thực sự đã được chinh phục thành công.
Tuy hiện tại chưa tới mức độ đó nhưng đây cũng là một tin tức vô cùng tốt lành.
Trình Khanh Ngôn nghe xong không có phản ứng quá lớn, chỉ khẽ mỉm cười: "Cháu vẫn luôn rất tin tưởng mọi người, cũng kiên định tin rằng thuốc sẽ thành công."
Nàng kiên định tin rằng tất cả các Omega mắc chứng rối loạn tin tức tố đều có thể chấm dứt sự khống chế của ham muốn đối với lý trí, không còn bị xích xiềng bởi dục vọng mà khôi phục lại sự khỏe mạnh.
Những năm qua nhờ vào thiết bị y tế tiên tiến nhất cùng đội ngũ chuyên gia hàng đầu mà nàng còn sống rất gian nan, càng miễn bàn tới những người mắc chứng rối loạn tin tức tố ở các gia đình bình thường đã phải trải qua thế nào, chắc chắn sẽ còn khó khăn hơn nàng gấp bội.
Tôn Ảnh mỉm cười theo, trái tim treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng có thể thả lỏng đôi chút. Nhưng vẫn chưa thể buông lơi hoàn toàn, phải đợi đến khoảnh khắc kết quả cuối cùng bước ra, Trình Khanh Ngôn hoàn toàn khôi phục thì mới xong.
Trò chuyện một lúc, Tôn Ảnh kê cho nàng ít thuốc hỗ trợ giấc ngủ rồi khuyên: "Cố gắng uống đều đặn, tốt hơn là uống rượu đỏ trợ ngủ đấy."
Trình Khanh Ngôn giải thích: "Cháu đâu có uống nhiều, chỉ một chút xíu thôi, vài ngụm rất nhỏ. Cháu biết mình không được uống nhiều mà."
"Cháu biết là tốt," Tôn Ảnh biết nàng là người có chủ kiến và lý trí nên cũng không khuyên lăm le thêm nữa, một lúc sau lại bảo, "Mấy ngày nữa là đến ngày giỗ của mẹ và mommy cháu rồi, năm nay dì không đi cùng cháu đâu, dì sẽ tự thu xếp thời gian qua đó sau."
Trình Khanh Ngôn run run hàng mi, ừm một tiếng rồi khép quyển tạp chí trong tay lại: "Cháu biết rồi ạ."
Nàng không hỏi lý do. Mối tình cảm giữa Tôn Ảnh và hai người mẹ của nàng, nàng chỉ biết là rất tốt, nếu không thì những năm qua Tôn Ảnh cũng chẳng chăm sóc nàng chu đáo đến vậy. Còn tốt đến mức độ nào thì nàng lại không rõ, dù sao những năm nàng tới viện nghiên cứu ở nhờ thì tuổi đời còn quá nhỏ, không thể nhớ nổi nhiều chuyện như thế.
"Thời gian không còn sớm nữa, cháu về trước đây ạ, dì nghỉ ngơi sớm đi nhé." Nàng chào tạm biệt.
Tôn Ảnh ừ một tiếng đáp lời, không đứng dậy tiễn nàng. Hai phút sau, bà đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Trình Khanh Ngôn lên xe ở dưới lầu rồi khẽ thở dài một tiếng.
*
Về đến Nguyệt Bạc Lâm, vừa bước xuống xe là Mì Sợi và Thịt Viên đã nhiệt tình chạy tới đón. Trình Khanh Ngôn dẫn hai đứa nhỏ về nhà. Thời gian nghỉ ngơi của nàng không có nhiều nhưng mỗi ngày đều dành chút thời gian chơi với Mì Sợi và Thịt Viên một lúc.
Đã nuôi chúng nó thì phải có trách nhiệm với chúng nó, chứ không phải cho miếng ăn là xong chuyện.
Trình Khanh Ngôn cũng rất vui vẻ chơi cùng chúng, thế nhưng nàng quá mệt mỏi, thể lực theo không kịp liền dừng lại. Mì Sợi và Thịt Viên thuộc nhóm những chú chó ngoan ngoãn như thiên thần, phần lớn thời gian đều rất nghe lời, ngoan ngoãn chui vào ổ ngủ.
Tắm rửa ngâm mình giải tỏa bớt sự mệt mỏi của cơ thể, Trình Khanh Ngôn uống thuốc trợ ngủ do Tôn Ảnh kê rồi nằm lên giường nghỉ ngơi.
Có lẽ do quá mệt, có lẽ do thuốc trợ ngủ đã phát huy tác dụng, hoặc giả do hôm nay tâm trạng tốt, không chỉ bàn thành công hợp tác với Tô Liễm Ý mà còn biết thêm tin vui về thuốc đặc trị điều trị rối loạn tin tức tố, nàng đã chìm vào giấc ngủ chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ.
Hiếm hoi lắm mới có một đêm ngon giấc, giữa chừng không bị tỉnh xấc.
Nàng không thích ngủ trong môi trường tối om hoàn toàn, ánh đèn ngủ mờ nhạt yếu ớt sáng suốt cả đêm, mãi đến khi người phụ nữ thức dậy mới được tắt đi.
Dùng xong bữa sáng do dì Trương chuẩn bị, Trình Khanh Ngôn ăn mặc chỉnh tề, tinh thần phấn chấn đi tới công ty.
Tối qua đã thông báo cho toàn bộ cấp cao của Trình thị sáng nay sẽ họp. Trình Khanh Ngôn cầm xấp tài liệu đã được trợ lý Hà sắp xếp gọn gàng, sải bước thong dong tự tin đi vào phòng họp rồi ngồi xuống vị trí chủ tọa.
Phía Tô thị đã đưa ra thông tin hợp tác rõ ràng, các cổ đông và cấp cao cũng đã nắm rõ tình hình. Cho dù biết điều kiện về gánh chịu rủi ro mà Tô Liễm Ý đưa ra, khi Trình Khanh Ngôn bảo mọi người giơ tay biểu quyết, tất cả đều đồng loạt giơ tay, không còn ai phản đối dự án Khu công nghệ thành tây nữa. So với cảnh tượng lần đầu tiên biểu quyết cách đây ít ngày thì đúng là khác biệt một trời một vực.
Cuộc họp kết thúc, Trình Khanh Ngôn cùng Dư Giản Dư trở về văn phòng. Dư Giản Dư vẫn mắng chửi mấy lão già trong hội đồng quản trị như cũ, mắng xong mới thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Nàng hỏi: "Cuối tuần cậu có bận gì không?"
Trình Khanh Ngôn ngẫm nghĩ: "Thứ Bảy có việc, Chủ nhật thì không, sao thế?"
Dư Giản Dư: "Cùng nhau ăn một bữa cơm với Thu Nhiễm đi."
Sau khi Vân Thu Nhiễm về nước, họ từng ăn cơm riêng với nhau nhưng vẫn chưa tụ họp đông đủ. Nếu còn không hẹn nhau, đợi đến khi Vân Thu Nhiễm quay trở lại làm việc trước tầm mắt của truyền thông, còn họ cũng phải bắt đầu bận rộn với dự án thành tây thì cơ hội gặp mặt sẽ rất khó tìm.
Trình Khanh Ngôn cảm thấy cô ấy nói có lý nên đồng ý, rồi hỏi lại: "Cậu hỏi cậu ấy chưa?"
Dư Giản Dư mỉm cười: "Vẫn chưa, lát nữa mình sẽ gửi tin nhắn cho cậu ấy."
Trình Khanh Ngôn đáp một tiếng ừ, nhấp vài ngụm cà phê rồi bắt đầu tập trung làm việc.
Công việc diễn ra vô cùng thuận lợi, trải qua một tuần bận rộn và tràn đầy năng lượng, ngày thứ Bảy cuối cùng cũng đến.
Đó là ngày hẹn gặp Khương Ánh.
Hôm nay Trình Khanh Ngôn không cần đến công ty, lịch trình hoàn toàn trống trãi. Buổi sáng nàng ngủ dậy khá trễ, gần chín giờ mới bước ra khỏi phòng ngủ, sau đó dắt Mì Sợi và Thịt Viên đi dạo một vòng quanh khu dân cư.
Dùng xong bữa trưa, nàng lấy một cuốn tác phẩm văn học trên giá sách xuống, nằm trên chiếc ghế bập bấp đặt trước cửa sổ kịch trần, thong thả lật từng trang. Ban đầu nàng chỉ muốn đọc để giết thời gian, nhưng cuốn sách lại hay ngoài mong đợi khiến nàng vô thức tập trung tinh thần, chăm chú thưởng thức.
Nàng không để ý đến thời gian đang trôi qua, tới khi ngẩng đầu lên lần nữa thì đã hơn ba giờ chiều. Sao Khương Ánh vẫn chưa tới?
Hai người hẹn nhau vào buổi chiều, chớp mắt một cái là sắp sang chạng vạng, trời cũng chuẩn bị tối rồi.
Không phải cô đã nói trước khi xuất phát sẽ gửi tin nhắn cho nàng sao?
Trình Khanh Ngôn cầm điện thoại lên, nhấn vào phần tin nhắn kiểm tra. Nhật ký trò chuyện vẫn dừng lại ở vài ngày trước, không hề có tin nhắn mới nào. Chẳng lẽ có chuyện gì làm dở dang công việc rồi sao?
Nàng không muốn tiếp tục ngồi chờ vô ích, suy nghĩ một chút liền trực tiếp bấm số gọi cho cô.
Tiếng chuông reo khá lâu, ngay lúc nàng tưởng đối phương sẽ không bắt máy thì cuộc gọi được kết nối. Tuy nhiên, người lên tiếng lại không phải Khương Ánh, mà là giọng của một người phụ nữ trung niên.
Trình Khanh Ngôn nhìn lại số điện thoại để xác nhận mình không bấm nhầm.
Dì Lý hỏi: "Có phải bạn của Khương Ánh đó không?"
Trình Khanh Ngôn ừ một tiếng: "Xin hỏi dì là…?"
"Tôi là hàng xóm của Khương Ánh. Lúc này con bé không nghe điện thoại được đâu, bị ngất ở nhà rồi, e là một hai tiếng nữa cũng chưa tỉnh lại được. Cháu để ngày mai hãy gọi lại nhé." Dì Lý giải thích với nàng.
Trình Khanh Ngôn khẽ nhíu mày: "Sao lại không đưa em ấy đi bệnh viện ạ?"
Dì Trương nói: "Con bé bị phát bệnh cũ thôi, không có vấn đề gì lớn đâu, đi bệnh viện cũng chẳng giải quyết được gì. Cháu không cần lo, tôi có chìa khóa nhà Tiểu Khương, thỉnh thoảng tôi sẽ sang ngó chừng."
Căn bệnh gì mà lại khiến người ta ngất xỉu mê man như thế?
Sau khi cúp máy, Trình Khanh Ngôn đứng dậy thay đồ. Nàng không chờ trợ lý Tần hay trợ lý Hà lái xe tới đón mà tự mình cầm lái, chạy thẳng đến khu chung cư nơi Khương Ánh đang sống.
Vì đã từng đến đây một lần nên nàng vẫn nhớ đường, nhớ rõ từng tòa nhà và từng tầng lầu.
Khu chung cư mở nên không có bảo vệ, xe chạy thẳng vào bãi đỗ dưới lầu. Trình Khanh Ngôn một hơi leo lên năm tầng lầu, mệt đến mức mỏi gối thở hốc hách, rồi đưa tay gõ cửa nhà Khương Ánh.
Dì Lý sống ở nhà đối diện nghe thấy động tĩnh liền mở cửa ra xem, lên tiếng hỏi: "Cháu tìm ai đấy?"
Trình Khanh Ngôn thở dốc một lúc cho lại sức. Nghe giọng nói, nàng nhận ra đây chính là người phụ nữ trung niên đã nghe điện thoại lúc nãy, liền ngắn gọn trình bày: "Cháu chào dì, cháu là người vừa gọi điện cho Khương Ánh ạ, cháu đến xem tình hình của em ấy thế nào."
Giọng nói vừa trong trẻo dễ nghe, diện mạo lại vô cùng xinh đẹp khiến dì Lý không khỏi nhìn thêm vài lượt.
Mình đã bảo không sao rồi mà vẫn lặn lội tìm đến tận đây để thăm Khương Ánh, lại còn biết chính xác địa chỉ nhà nữa…
Dì Lý khá hiểu rõ Khương Ánh, biết đứa trẻ này vốn không thích để lộ chuyện riêng tư, càng không bao giờ dẫn ai về nhà. Dì chăm chú quan sát người phụ nữ trước mắt, từ khí chất đến thần thái đều thuộc hàng xuất sắc vượt trội. Đột nhiên mắt dì sáng lên như ngộ ra điều gì, hạ thấp giọng hỏi: "Cháu chính là người mà Khương Ánh thích phải không?"
Mùi tin tức tố Omega vương trên người Khương Ánh lần trước chắc chắn là của cô gái này rồi.
Người mà em ấy thích?
Trình Khanh Ngôn ngẩn ngơ vài giây, một lúc sau mới khẽ mỉm cười: "Dạ, là cháu."
Dì Lý lập tức trở nên hớn hở, giọng điệu trò chuyện cũng dịu dàng hẳn đi. Dì quay vào nhà lấy chìa khóa cửa nhà Khương Ánh đưa cho nàng: "Cháu đừng lo, cái bệnh sốt rồi ngất xỉu này của Khương Ánh đã kéo dài mấy năm nay rồi, cứ cách vài tháng lại phát một lần. Người nhà từng đưa con bé đi khám bác sĩ nhưng không tìm ra nguyên nhân, chỉ ngất khoảng nửa ngày hoặc một ngày, tỉnh lại là bình thường ngay."
Dì Lý vừa nói vừa tra chìa khóa mở cửa nhà Khương Ánh.
Ban đầu Trình Khanh Ngôn vẫn đang rất chú ý lắng nghe dì kể về tình hình của Khương Ánh, nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra, một luồng tin tức tố mùi thanh trúc nồng nặc cuộn trào xộc thẳng về phía nàng. Gương mặt nàng lập tức biến sắc, bủn rủn chân tay suýt nữa đứng không vững, phải vội vươn tay bám chặt lấy khung cửa.
Đôi lông mày khẽ rung lên, người phụ nữ ngẩng đầu nhìn vào bên trong.
Nồng độ tin tức tố cao đến mức này rõ ràng là thời kỳ dễ cảm của Alpha đã đến.
Tác giả có lời muốn nói:
Cam tổng vốn lười vận động liệu có chịu ra tay giúp đỡ không???
1. Có
2. Giúp một nửa (mệt quá nổi giận, bỏ mặc luôn)
3. Không
Chúc mọi người ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai!